Phía Sau Tội Ác

Lượt đọc: 412 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Ba Mươi Tư

❊ ❊ ❊

 

Fiske đang lái xe dọc theo đại lộ George Washington ô phía nam của Thành cổ Alexandria. Giữa hàng cây trồng dọc theo dải đường nhựa dành cho người đi xe đạp chạy theo chiều song song với con sông, anh bỗng thoáng thấy bóng một người đạp xe vụt qua. Giống như một bóng ma. Fiske lấy khuỷu tay thúc Sara dậy chỉ cho anh chỗ rẽ ra khỏi đại lộ. Sara liếc nhìn Fiske. Như thể đã ngầm thỏa thuận với nhau, họ không hề nhắc đến cuộc đụng độ với cha anh suốt dọc đường về.

Với sự hướng dẫn của Sara, Fiske ngoặt xe vào một con đường nhựa khác, sau đó rẽ vào đường trải sỏi nhỏ chạy thoai thoải xuống phía bờ sông. Anh dừng xe trước một ngôi nhà gỗ nhỏ. Ngôi nhà trông nghiêm túc và chắc chắn giữa một phong cảnh lộn xộn phía sau gồm những cây gỗ to, những bụi cây mâm xôi và những cụm hoa dại. Fiske liên tưởng tới hình ảnh bà vợ của một nhà truyền giáo gây rối om xòm trong một bữa ăn ngoài trời do nhà thờ tổ chức. Ván gỗ của ngôi nhà phủ một lớp sơn màu trắng với những ô cửa chớp và một ống khói bằng gạch có màu đất nung. Fiske nhìn theo một chú sóc đang chạy hết tốc lực dọc theo đường dây điện thoại, nhảy vụt lên mái rồi xoắn lấy chiếc ống khói.

Ôm chặt lấy một góc nhà là một cây mia đen có lớp vỏ màu da hươu thuộc đang nở đầy hoa nặng trĩu. Phía bên kia là một cây nhựa ruồi cao hai mươi fut với những chùm quả màu đỏ nhú ra trông như những vật trang trí nhỏ xíu cài trong đám lá xanh sẫm. Chạy dọc ở giữa là một hàng rào cây bụi, nơi mặt đất phía dưới rải rác những chiếc lá màu đỏ thắm. Fiske nhìn thấy một đường bậc thang đi xiên xuống bờ nước ở phía sau ngôi nhà. Có lẽ vật đang nhấp nhô, bồng bềnh trên mặt nước kia là một chiếc cột buồm. Fiske quay lại ghế sau nhấc đống quần áo sạch anh vừa lấy khi rẽ vào căn hộ của mình. Họ ra khỏi xe.

- Một nơi thật đẹp. Fiske nhận xét.

Sara vừa vươn vai vừa ngáp thật dài.

- Khi được nhận vào làm việc cho Tòa, em đã bay tới đây để tìm nhà ở. Mới đầu em chỉ nghĩ đến việc thuê nhà thôi, nhưng sau khi tìm được chỗ này, em bỗng thấy rất thích nên quyết định quay về bắc Carolina, bán trang trại để mua căn nhà này.

- Bán nhà cửa, vườn tược của gia đình chắc là một việc khó khăn lắm.

Sara lắc đầu.

- Hai lý do khiến nơi đó có ý nghĩa đối với em đã không còn. Những gì còn lại chỉ là một đống đất mà em không biết cần phải làm gì với nó.

Sara tiến về phía ngôi nhà.

- Em sẽ pha cà phê. Cô xem đồng hồ rồi kêu lên - Khéo em bị muộn không kịp đến buổi tranh luận miệng mất. Có lẽ nên gọi điện báo, nhưng em ngại lắm.         - Anh nghĩ chắc họ sẽ hiểu, trong hoàn cảnh như thế này.

- Có chắc là sẽ như anh nghĩ không ? Sara hoài nghi hỏi.

Fiske ngập ngừng.

- Em có cái bản đồ nào không ?

- Bản đồ gì ?

- Nửa phía miền đông của nước Mỹ.

Sara ngẫm nghĩ một lát.

- Anh thử xem trong ngăn chứa đồ chỗ ghế trước trong xe xem sao.

Fiske quay lại rồi sau đó lôi ra một tấm bản đồ. Khi họ bước vào trong nhà, Sara hỏi.

- Anh định tìm cái gì ?

- Anh vẫn nghĩ về tám trăm dặm trên xe ô tô của Mike.

- Anh muốn kiểm tra xem tám trăm dặm xa khỏi đây sẽ là đâu đúng không ?

- Không, bốn trăm thôi. Sara nhìn một cách bối rối - Mike, hoặc là một ai đó, phải đi bốn trăm dặm rồi ngần ấy nữa để quay lại Washington Dc.

- Cũng có thể là một số quãng đường ngắn, một trăm dặm đến chỗ này, rồi lại một trăm dặm đến chỗ khác.

Fiske lắc đầu.

- Trong một ngày nắng nóng thì ngồi nguyên trong xe đi khắp nơi như thế là vô lý. Chỉ có thể là đi một mạch. Anh khẳng định dứt khoát.

Khi Sara đang pha cà phê trong bếp, Fiske nhìn ra ngoài ô cửa sổ trông ra mặt sông. Từ vị trí dễ nhìn này, bây giờ anh đã thấy rõ một chiếc thuyền buồm được buộc vào một chiếc cầu tàu bằng gỗ.

- Em có hay đi thuyền không ?

- Ánh uống cà phê đen hay pha kem ?

- Đen.

Sara bê ra hai cốc.

- Không nhiều bằng trước đây. Nơi em sống ở Bắc Carolina là ở giữa đất liền. Thỉnh thoảng em đi câu với cha, hoặc đi bơi ở bể bơi cách nhà em vài dặm. Nhưng đến khi đi học ở Stanford, em thực sự tham gia vào môn thể thao này. Em không tưởng tượng nổi có cái gì đó có thể to lớn đến mức nào trước khi nhìn thấy biển Thái Bình Dương. Nó làm cho mọi thứ em đã từng trải qua trở nên bé nhỏ lại.

- Anh chưa bao giờ tới đó.

- Lúc nào anh muốn đi thì bảo em. Em có thể dẫn anh đi xung quanh. Sara đưa tay gạt mấy sợi tóc đang châm vào mắt, rót cà phê rồi đưa cốc cho Fiske.

- Anh sẽ nhớ điều này. Fiske khô khan trả lời.

- Em chỉ có một phòng tắm thôi nên chúng ta sẽ phải chờ nhau.

- Em vào trước đi. Anh muốn kiểm tra tấm bản đồ này đã.

- Nếu hai mươi phút nữa không thấy em ra, anh hãy nện vào cửa nhé. Rất có thể em đã ngủ lịm trong đó.

Lúc đó Fiske đang cúi đầu trên tấm bản đồ, nhấp cà phê và không nói gì. Sara dừng lại chỗ cầu thang.

- John ? Anh ngẩng lên - Em hy vọng là anh có thể tha thứ cho em chuyện đêm hôm qua. Cô dừng lại như thể đang cân nhắc những gì vừa nói - Vấn đề là ở chỗ, em nghĩ rằng em không xứng đáng để được tha thứ.

Fiske đặt cốc cà phê xuống và nhìn Sara. Ánh nắng mặt trời tràn vào qua cửa sổ và thanh nhã rọi lên khuôn mặt cô, làm nổi bật ánh long lanh của đôi mắt cùng nét gợi cảm của làn môi. Tóc Sara mềm mại bởi hơi ẩm từ nước sông và mồ hôi. Một chút trang điểm đã phai nhạt từ lâu và tạo thành những vệt mờ trên mi mắt và má Sara. Trông Sara như sắp kiệt sức. Người phụ nữ này là nguyên nhân chính gây ra mối bất hòa lớn giữa anh và cha, người đàn ông anh tôn thờ. Mặc dù vậy, Fiske vẫn phải cố gắng xua đi ham muốn được cởi tuột quần áo của cô và nằm xuống cùng cô ngay trên sàn nhà này.

- Tất cả mọi người đều xứng đáng được tha thứ. Anh nói và lại cúi xuống tấm bản đồ.

Trong khi Sara tắm, Fiske đi vào căn phòng phía sau nhà bếp. Rõ ràng đây là phòng làm việc của Sara, vì anh thấy trong đó có bàn, máy vi tính, một giá sách chất đầy sách luật và một máy in. Anh trải tấm bản đồ lên mặt bàn. Fiske tìm thấy một chiếc thước tỷ lệ và quy đổi đơn vị insơ sang dặm. Sau đó anh lục lọi ngăn kéo bàn cho đến khi tìm được chiếc thước kẻ. Lấy Washington làm tâm, Fiske kẻ những đường thẳng về phía bắc, tây và nam. Sau đó anh nối các điểm cuối lại với nhau. Anh không để ý tới hướng đông vì bốn trăm dặm từ Washington sẽ đưa người ta ra giữa Đại Tây dương. Anh viết danh sách các bang nằm trong phạm vi vừa được khoanh, nhấc điện thoại và gọi tổng đài hướng dẫn. Một phút sau đó, Fiske đã nói chuyện với một người từ Tổng cục nhà tù liên bang. Anh đọc tên Harms cho anh ta cùng bán kính địa lý của nơi giam giữ người tù. Fiske vừa nảy ra ý nghĩ rằng có lẽ em trai anh đã tới gặp Harms trong tù. Cú điện thoại Mike gọi cho anh trở nên có ý nghĩa vì rất có thể là để hỏi ý kiến anh về việc này. John Fiske hiểu biết về nhà tù hơn rất nhiều so với em trai mình.

Fiske thỉu đi sau khi nghe người đại diện của Tổng cục quay lại nói vào điện thoại.

- Anh có chắc là không có tù nhân nào có họ như vậy ở bất cứ nhà tù liên bang nào trong phạm vi địa lý tôi vừa đưa ra không ?

- Tôi thậm chí đã kiểm tra xa thêm hai trăm dặm nữa rồi.

- Thôi được, vậy còn nhà tù của các bang thì sao ?

- Tôi có thể cho anh số đỉện thoại của từng bang. Anh sẽ phải trực tiếp liên hệ. Anh có biết có nhà tù của bang nào trong bán kính đó không ?

Fiske nhìn xuống bản đồ và đọc một mạch vào ống nói. Có khoảng hơn mười hai nhà tù. Fiske viết các số điện thoại vừa được cung cấp vào giấy và treo máy.

Anh ngẫm nghĩ một lúc và quyết định kiểm tra các tin nhắn điện thoại của mình ở nhà cũng như ở văn phòng. Có một tin nhắn từ công ty bảo hiểm. Fiske nhấc máy gọi lại cho họ, một công ty có trụ sở tại trung tâm của Washington DC.

- Tôi vô cùng lấy làm tiếc khi đọc được tin về cái chết của em trai anh, anh Fiske - người phụ nữ nói.

- Tôi không biết em trai tôi lại mua bảo hiểm.

- Có nhiều trường hợp người được hưởng lợi không biết gì cả. Trên thực tế, công ty bảo hiểm không có trách nhiệm phải thông báo cho người được hưởng lợi, kể cả khi chúng tôi biết về cái chết của người tham gia bảo hiểm. Nói thẳng nhé, công ty bảo Hiểm không làm những việc không bị bắt buộc dẫn đến phải thanh toán cho khách hàng.

- Vậy tại sao chị gọi cho tôi ?

- Vì tôi thấy kinh hoàng bởi cái chết của Michael.

- Em trai tôi làm hợp đồng khi nào ?

- Khoảng sáu tháng trước.

- Cậu ấy chưa có vợ con. Vậy thì mua bảo hiểm làm gì ?

- Đó, chính vì thế mà tôi gọi cho anh. Anh ấy nói muốn anh là người nhận tiền trong trường hợp có chuyện gì đó xảy ra với anh ấy.

Fiske nghẹn cổ và phải nhấc điện thoại lui ra một tấc.

- Cha mẹ tôi cần tiền đó nhiều hơn tôi. Cuối cùng anh cũng cố gắng nói.

- Anh ấy nói với tôi rằng chắc chắn anh sẽ gửi tiền cho họ. Nhưng anh ấy muốn anh dùng một phần cho bản thân anh. Michael còn nghĩ rằng anh biết cách sử dụng tiền hơn rất nhiều so với cha mẹ.

- Tôi hiểu. Vậy số tiền chúng ta đang nói tới là bao nhiêu ?

- Khoảng nửa triệu đôla. Người phụ nữ đọc lại địa chỉ của anh để khẳng định sự chính xác - Tôi muốn nói điều này. Tôi đã viết hợp đồng cho rất nhiều người, vì rất nhiều lý do khác nhau. Không phải lý do nào cũng tốt. Nhưng nếu anh không nhận ra thì tôi muốn nói với anh rằng, em trai anh yêu anh vô cùng. Tôi ước gì tôi cũng gần gũi với anh trai mình được như thế.

Khi đặt máy điện thoại xuống, không chỉ muốn òa lên khóc, Fỉske như còn muốn đấm cả nắm tay sâu vào trong tường.

Anh đứng dậy, cho tờ danh sách điện thoại vào túi và bước ra ngoài, tiến về phía đường bậc thang, vượt qua cây hương bồ mọc thẳng đứng ở một bên và đám dương xỉ bò lan ngổn ngang ở phía bên kia. Bước chân đưa anh tới cầu tàu bằng gỗ. Bầu trời xanh thẫm với những đám mây nhỏ, gió thổi mạnh, độ ẩm gần như rất thấp. Fiske nhìn về phía bắc, tới dải đất của những ngôi nhà thuộc thị trấn một triệu đôla nằm ở vòng ngoài của thành cổ Alexandria rồi tới hình dáng quanh co kéo dài của cây cầu Woodrow Wilson. Phía bờ sông bên kia, anh nhận ra bờ biển Maryland cùng hình ảnh phản chiếu của hàng cây bên phía bang Virginia. Một chiếc máy bay phản lực bay qua, mũi chếch xuống hướng về Sân bay quốc gia cạch đây vài dặm. Chiếc máy bay bay sát mặt đất tới mức anh cảm thấy như có thể ném một viên đá cuội vào thân của nó.

Khi máy bay đã bay qua và không gian yên tĩnh trở lại, Fiske bước lên mũi thuyền. Chiếc thuyền buồm nhẹ nhàng lắc lư dưới bước chân anh và ánh nắng mặt trời chiếu trên mặt Fiske. Anh ngồi xuống, gục đầu dựa vào cột buồm, hít mùi từ tấm vải bạt của cánh buồm đang căng và nhắm mắt. Anh thấy mệt bã người.

- Trông anh vô cùng dễ chịu.

Giật mình tỉnh dậy, Fiske nhìn quanh trước khi quay lại và thấy Sara đứng sau lưng. Cô mặc bộ vét công sở, bên trong là một chiếc áo lụa màu trắng, cổ Sara đeo một chuỗi hạt trai nhỏ, tóc buộc lên gọn gàng. Cô đánh một chút phấn và son môi màu đỏ nhạt.

Sara mỉm cười.

- Rất tiếc phải đánh thức anh dậy. Anh đang ngủ rất thanh thản.

- Em nhìn anh lâu chưa ? Fiske hỏi và băn khoăn không biết tại sao mình lại hỏi như thế.

- Đủ lâu rồi. Bây giờ anh có thể tắm được rồi.

Fiske đứng dậy và bước lên cầu tàu.

- Một con thuyền đẹp.

- Em rất may mắn vì bờ sông ở chỗ này thoai thoải. Em không phải đưa thuyền vào bến nào cả. Rồi em sẽ đưa anh đi thuyền nếu anh muốn. Chúng ta vẫn còn đủ thời gian trước khi mùa đông tới.

- Cũng có thể.

Fiske đi qua cô về phía ngôi nhà.

- John ? Anh quay lại. Sara đặt một tay lên chấn song chỗ bậc thang và nhìn xuống chiếc thuyền buồm, như thể lấy nó và sự yên ả của không gian xung quanh làm chỗ dựa cho mình.

- Nếu đó là việc cuối cùng em có thể làm trên đời, em sẽ đi thuyền với cha anh. Cô nói.

- Đó là việc của anh. Em không phải lo đâu.

- Có chứ, John. Cô nói kiên quyết.

 

***

Ba mươi phút sau, Fiske lái xe ra con đường yên tĩnh hướng về phía đại lộ. Hai chiếc xe mui kín màu đen đột ngột lao vào đầu xe khiến Fiske phải đạp mạnh phanh. Sara kêu thất thanh. Fiske nhảy ra khỏi xe. Anh dừng phắt lại ngay khi thấy những họng súng chĩa về mình.

- Giơ tay lên. Một người quát.

Fiske lập tức đưa tay lên trời.

Sara lao ra khỏi xe đúng lúc Perkins và McKenna, mỗi người bước ra từ một chiếc xe.

Perkins nhìn thấy Sara.

- Bỏ súng xuống. Ông nói với hai người đàn ông mặc complê đen.

Giọng McKenna oang oang.

- Họ dưới quyền chỉ huy của tôi, không phải của ông. Họ sẽ bỏ  súng xuống chỉ khi nào tôi ra lệnh. McKenna dừng lại ngay trước mặt Fiske.

- Cô có sao không, Sara ? Perkins hỏi.

- Tất nhiên là không. Có chuyện quái quỷ gì vậy ?

- Tôi đã nhắn một tin khẩn vào điện thoại cho cô.

- Tôi chưa đọc tin nhắn. Có chuyện gì hay sao ?  McKenna nhìn thấy khẩu súng ngắn để ở ghế sau xe.

Tới lúc đó, ông ta rút chính súng của mình ra và chĩa thẳng vào Fiske. Ông ta xem xét khuôn mặt bị thương của Fiske.

- Có phải người đàn ông này bắt giữ cô không ?  McKenna hỏi Sara.

- Ông có thể thôi cái trò vớ vẩn này đi được không ? Fiske nói. Anh hạ tay xuống và lập tức nhận được một quả thụi của McKenna vào bụng. Fiske quỳ gục xuống thở gấp. Sara lao tới chỗ anh và giúp anh ngồi dựa vào lốp xe.

- Giơ tay lên cho đến khi cô gái này trả lời câu hỏi của tôi. McKeima cúi xuống và thình thình kéo giật tay Fiske lên - Giơ ngay tay lên.

Sara kêu ầm lên.

- Không, không, vì Chúa. Anh ấy không bắt giữ tôi. Dừng lại đi. Để anh ấy yên !. Cô gạt tay McKenna ra.

Perkins bước tới.

- McKenna... Ông bắt đầu nói, nhưng McKenna cắt ngang bằng một cái nhìn lạnh lùng.

- Anh ta có súng ngắn trong xe. McKenna nói - Ông muốn liều mạng cùng người của ông ? Tốt thôi. Tôi không đi theo cách đó.

Một chiếc xe ôtô nữa chạy tới và Chandler cùng hai cảnh sát mặc đồng phục của bang Virginia rút súng lao ra.

- Tất cả mọi người đứng yên. Chandler hô to.

McKenna nhìn quanh.

- Bảo người của ông hạ súng xuống, ông Chandler. Tôi kiểm soát được tình hình rồi.

Chandler tiến về phía McKenna.

- Hãy lập tức bảo người của ông cất súng đi ngay bây giờ, McKenna. Ngay lập tức nếu không tôi sẽ bảo những người cảnh sát kia bắt giữ ông vì tội bạo hành. McKenna không động đậy. Chandler nghiêng người ghé sát mặt ông ta - Ngay bây giờ, đặc vụ Warren McKenna, nếu không ông sẽ phải gọi điện cho luật sư của FBI từ trại giam của bang Virginia. Ông muốn điều đó được ghi vào hồ sơ của mình không ?

Cuối cùng, McKenna cũng tỏ ra nao núng.

- Bỏ súng xuống, ông ta ra lệnh cho quân của mình.

- Nào, bây giờ thì tránh xa khỏi anh ta. Chandler ra lệnh.

McKenna cực kỳ chậm rãi lùi xa khỏi Fiske đang ngồi gục, mắt bừng bừng tức giận nhìn Chandler.

Chandler quỳ xuống và nắm vào vai Fiske.

- John, anh không sao chứ ?

Fiske gật đầu đau đớn, mắt nhìn McKenna.

- Có ai đó nói cho chúng tôi biết chuyện gì xảy ra được không ? Sara kêu lên.

- Steven Wright đã bị giết. Chandler nói.

 

Nguyên tác: Sunple Truth, NXB Wamer Books, New York, 1999, NGUYỄN LAN HƯƠNG dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.