Phía Sau Tội Ác

Lượt đọc: 412 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Ba Mươi Chín

❊ ❊ ❊

 

Quay trở lại phòng làm việc của mình, Sara dành ba mươi phút kể toàn bộ những gì cô vừa tìm ra cho Fiske.

- Khi nào Barker gọi điện lại cho em biết tên người luật sư, chúng ta có thể nói chuyện với ông ta và thực sự bắt đầu công việc.

- Được như thế thì thật tốt.

- Anh có tin là Michael đã tới nhà tù gặp Harms không ?

- Mike đã thực sự làm phức tạp vấn đề lên khiến Harms vượt ngục.

Sara bất chợt có một ý nghĩ khủng khiếp.

- Anh không nghĩ là bằng cách nào đó, Michael đã dính líu vào chuyện vượt ngục đó chứ ?

- Em trai anh không bao giờ tham gia vào chuyện gì bất hợp pháp.

- Em không chủ định có ý nói như thế.

- Theo các bản tin báo chí, Harms trốn thoát từ một bệnh viện ở Roanoke sau khi xác Mike được tìm thấy. Nhưng anh không cho rằng thời điểm xảy ra hai sự kiện chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên.

- Anh có suy luận gì không ?

- Anh nghĩ mình biết tại sao Wright bị giết.

- Tại sao ?  Vì anh ấy biết chuyện của Harms ?  Biết những gì Michael đã làm ?

- Không, anh ấy bị giết vì đã nhìn thấy một điều gì đó. Điều gì đó lẽ ra không nên nhìn thấy.

Sara kéo ghế lại gần Fiske.

- Anh có ý gì vậy ?

- Phòng làm việc của Wright... phòng làm việc cũ của em... nằm ngay trên cùng hành lang với phòng của Mike. Wright định làm việc cả đêm hôm đó.

Sara ngồi sụp xuống ghế.

- Đúng vậy. Vì em bảo anh ấy thế.

- Không phải. Vì Knight bảo em nói với anh ấy phải làm muộn. Sau đó, xác anh ấy được tìm thấy ở một công viên không nằm trên đường về nhà. Chandler nói với anh rằng anh ấy bị giết khoảng giữa nửa đêm tới hai giờ sáng. Nếu anh ấy định làm việc cả đêm ở đây thì đến công viên đó làm gì ?

- Anh có cho là kẻ đó đã đưa anh ấy tới đó và giết anh ấy không ?

- Cụ thể hơn nữa, kẻ đó đưa anh ấy từ tòa nhà này ra tới công viên rồi giết.

Sara há hốc miệng kinh hoàng.

- Có nghĩa là kẻ giết người ở đây ?

Fiske gật đầu.

- Anh không biết hắn làm việc ở đây hay không. Nhưng anh tin là đêm hôm qua hắn có mặt ở đây.

- Steven nhìn thấy điều gì mà phải trả giá bằng cả tính mạng của mình ?

- Anh nghĩ anh ấy nhìn thấy ai đó vào phòng Mike. Hôm qua, Wright nghe thấy Chandler tuyên bố về việc cấm tất cả mọi người ra vào phòng Mike. Kẻ hôm qua vào phòng Mike chắc không biết rằng Wright làm việc muộn trong phòng anh ấy. Anh cho rằng mỗi khi phải làm việc muộn, mọi người ở đây không được thông báo trước đúng không ?

- Cũng giống như đêm hôm qua, thường thường bọn em không hề biết cho tới tận phút cuối cùng.

- Vậy đấy. Vậy có kẻ nào đó vào phòng tìm kiếm một thứ gì đó...

- Ví dụ như cái gì ?

- Ai mà biết được ?  Bản phôtô của đơn kháng cáo Mike đã lấy. Tin nhắn điện thoại, hay là tài liệu gì trong máy vi tính.

- Nhưng đó là một việc vô cùng mạo hiểm. Ở đây được kiểm tra an ninh hai mươi bốn giờ trong ngày.

- Nhưng nếu kẻ đó biết rằng cảnh sát sẽ tới lục soát văn phòng kỹ lưỡng vào buổi sáng hôm sau, thì hắn chỉ còn rất ít thời gian để làm việc đó.

- Có vẻ có lý.

- Như thế là Wright đã nghe thấy gì đó, hoặc có thể anh ấy hoàn thành xong biên bản rồi ra ngoài và chạm trán với hắn.

- Nếu như giả thuyết của anh đúng, anh có nghĩ là Steven biết kẻ giết anh ấy không ?

Fiske hít một hơi thở thật sâu và ngồi xuống.

- Anh nghĩ là phải biết. Nếu không, anh ấy đã lập tức bấm chuông báo động. Hôm qua anh thấy Dellasandro khóa cửa phòng Mike lại. Thế mà bây giờ không hề có dấu hiệu cạy phá. Chắc chắn hắn phải có chìa khóa.

- Nhưng như vậy thì phải có ai đó nhìn thấy điều gì chứ.

- Không nhất thiết. Nếu như kẻ giết người quen thuộc với đường đi lối lại trong Tòa án, hắn ta sẽ biết cách tránh không để người khác nhìn thấy hắn đi cùng Wright cho đến khi ra được khỏi tòa nhà.

- Vậy đó phải là ai đó anh ấy tin tưởng.

Fieke nhìn Sara.

- Như một trong số các thẩm phán ?

Sara quay nhìn về phía sau lưng, hoảng sợ.

- Em đồng ý với anh phần lớn, nhưng điều này em không thể chấp nhận. Đột nhiên cô nghĩ ra - Có thể đó là McKenna ?  Chắc Steven tin ông ta, nhân viên FBI cơ mà.

- Làm sao McKenna lại dính vào đây được ?

- Em không biết. Ông ta là người đầu tiên em nghĩ tới.

- Vì ông ta không phải là người làm ở Tòa án và vì ông ta tặng anh một cú đấm ?

Sara thở dài.

- Có lẽ thế. Sara chợt nhớ ra điều gì đó. Cô lục tung đống giấy tờ trong ngăn kéo cho tới khi tìm ra - Em có thể cho anh biết thời gian Steven rời khỏi văn phòng. Sara cầm biên bản Wright để lại cho cô lên. Ngày tháng được in ở góc bên trên của biên bản. Cô giơ ra cho Fiske nhìn.

- Chương trình máy tính được thiết kế tự động đề ngày tháng vào tài liệu vì bọn em có rất nhiều bản sơ thảo. Làm như thế, chúng em có thể nhanh chóng biết rằng bản nào là bản cuối cùng.

Fiske nhìn vào thời gian in trên đó.

- Tài liệu này được in ra vào lúc một giờ năm mươi phút sáng.

- Đúng thế. Steven hoàn thành xong biên bản, in ra, đặt lên bàn em và rất có thể sau đó ra về.

- Và rồi nhìn thấy điều anh ấy đã thấy.

Sara chợt tỏ ra bối rối.

- Chờ một chút. Có điều gì đó vô lý ở đây. Khi một thư ký làm việc muộn, thông thường sẽ có một nhân viên cảnh sát của Tòa án đưa người thư ký đó về nhà, nếu sống gần đây. Cô nhìn Fiske - Cảnh sát ở đây rất tốt với bọn em.

- Có phải tàu điện ngầm không hoạt động vào lúc một giờ năm mươi sáng không ?

- Đúng. Bên cạnh đó, Steven chỉ sống cách đây có năm phút ôtô thôi. Trước đây anh ấy đã từng được đưa về.

- Như vậy rất có khả năng Wright được đưa về nhà bởi một người nào đó của Tòa án ?

- Em có thể tương đối chắc chắn điều đó. Rất có thể khi rời khỏi đây vào lúc một giờ năm mươi phút sáng.

- Nhưng nếu đi tắc-xi thì sao ?  Có thể vào giờ đó, không có đủ nhân viên trực để cử một người đi cùng anh ấy ?

Trông Sara có vẻ ngờ vực.

- Cũng có thể.

- Nếu như đúng là một nhân viên cảnh sát đưa anh ấy về thì cũng dễ kiểm tra thôi. Anh sẽ bảo Chandỉer.

- Bây giờ chúng ta làm gì ?

Fiske nhún vai.

- Chúng ta phải kiểm tra lý lịch quân sự của Harms. Anh có một người bạn cũ làm trong Văn phòng luật sư Quân đội Hoa Kỳ. Anh sẽ gọi điện để xem anh ấy có giúp được về mặt thủ tục không. Cho tới khi chúng ta biết kẻ nào nhúng tay vào tất cả những chuyện này, anh muốn càng ít người biết về những gì chúng ta tìm kiếm càng tốt.

Sara rùng mình sợ hãi và đưa tay ôm lấy vai.

- Anh biết không. Cô nói - Em bắt đầu cảm thấy khiếp sợ cái sự thật chưa được hé mở này.

 

Nguyên tác: Sunple Truth, NXB Wamer Books, New York, 1999, NGUYỄN LAN HƯƠNG dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.