Lá cờ của Tòa án tối cao Hoa Kỳ được treo đến nửa cột. Các bản tin báo chí, ti vi và đài phát thanh khắp cả nước liên tục đưa tin về án mạng xảy ra với hai thư ký. Điện thoại trong Văn phòng Thông tin công cộng của Tòa án không ngừng reo. Phòng họp báo bên cạnh lúc này đã biến thành phòng chờ. Hệ thống tivi và đài phát thanh chủ chốt đang truyền phát trực tiếp tin tức từ các phòng ở tầng một của Tòa án. Cảnh sát của Tòa án, được tăng viện bởi năm mươi nhân viên cảnh sát của Washington Dc, đội vệ binh quốc gia và nhân viên FBI, đang bao vây toàn bộ khu vực Tòa án.
Các hành lang riêng bên ngoài văn phòng các thẩm phán đầy chặt những nhóm người đứng tụm lại xì xào bàn tán trong căng thẳng. Hầu hết các thẩm phán đều tách mình ngồi trong phòng riêng. Họ vừa kết thúc các cuộc thảo luận miệng nhưng tâm trí không hề để ý tới những lời ủng hộ hoặc các vấn đề được đưa ra. Gương mặt trẻ trung của các thư ký mang những nỗi khiếp sợ do hai cái chết gây ra.
Căn phòng nhỏ dưới tầng một thường được dùng để tổ chức các cuộc hội nghị cho các thẩm phán lèn chặt người. Các bức tường ở đây được đóng ván gỗ màu sẫm, xếp thành hàng dọc theo tường là các giá sách đựng những cuốn sách đóng gáy dầy lưu giữ toàn bộ quyết định của Toà án trong hai trăm năm qua. Trước một bức tường là chiếc lò sưởi không nhóm lửa trong một ngày quá ấm áp như hôm nay. Một chiếc đèn chùm lớn treo trên trần nhà. Ramsey ngồi ở đầu bàn. Thẩm phán Knight và Murphy ngồi tại những chiếc ghế thường ngày của họ.
Trong khi Knight đưa mắt nhìn quanh bàn, Murphy vẩn vơ xoay xoay chiếc đồng hồ bỏ túi đeo vào sợi dây xích ở chỗ thắt lưng béo phì của ông, mắt nhìn xuống. Có mặt trong phòng là Chandler, Fiske, Ron Claus và McKenna. Thỉnh thoảng, Fiske và McKenna đưa mắt nhìn nhau, nhưng Fiske vẫn giữ được bình tĩnh.
Wright được tìm thấy trong một công viên cách căn hộ của anh ở vùng đồi Capitol mười hai khối nhà, với một viên đạn duy nhất bắn vào đầu. Cũng giống như vụ Michael Fiske, chiếc ví của anh đã bị lấy mất. Cướp của là động cơ nhìn bề ngoài, mặc dù không một ai trong căn phòng này tin rằng câu trả lời lại có thể đơn giản đến thế. Xem xét bước đầu cho thấy Wright bị giết trong khoảng thời gian từ nửa đêm tới hai giờ sáng.
Trên đường tới Tòa án, Chandler đã cung cấp thêm cho Fiske chi tiết về những tiến triển của cuộc điều tra. Cuộc khám nghiệm tử thi cho Michael Fiske đã được tiến hành, mặc dù vậy ông vẫn đang phải chờ kết quả chính thức và thời gian chính xác của cái chết. Tuy nhiên, nguyên nhân gây ra cái chết của Michael Fiske đã được xác định chắc chắn là do một phát súng ngắn bắn vào đầu. Chandler cũng đã tìm tới xưởng bảo dưỡng ôtô ở bắc Virginia, nơi Michael đưa xe tới nhưng họ cũng không cung cấp được thông tin nào có ích.
Fiske nảy ra một ý nghĩ và điều đó khiến anh cùng Chandler làm một chuyến đi nhỏ chệch hướng khỏi Tòa án. Họ đã quay về nơi giữ xe để xem lại chiếc Honda của Michael Fiske. Fiske ngó vào các túi sau ghế lái và ghế trước.
- Michael luôn giữ một tấm bản đồ ở đây. Em tôi có một nỗi sợ lạc đường đến kỳ lạ. Luôn luôn phải vẽ đường trước khi khởi hành. Không thấy tấm bản đồ nào nữa, nhưng chắc chắn phải có. Fiske giơ lên hai mảnh giấy màu vàng anh vừa tìm thấy ở tận đáy túi. Trên đó có chữ viết, tên của các con đường nối các tiểu bang, hướng đi, mặc dù mực đã bị mờ theo thời gian chứng tỏ chúng được vẽ cho những chuyến đi từ lâu trước đó.
Chandler nhìn xuống hai mảnh giấy màu vàng.
- Tại sao chúng lại lấy đi tấm bản đồ ?
- Chắc chắn Mike đã vẽ đường tới nơi định đến trên đó.
- Vậy số dặm đường đó thực sự có liên quan tới cái chết của cậu ấy.
Fiske lưỡng lự một lát, cân nhắc xem có nên nói với Chandler về lá đơn kháng cáo của Harms hay không. Để lộ ra thông tin này sẽ giống như bật nắp một thùng thuốc nổ. Việc anh không muốn phải giải quyết lúc này.
- Rất có thể. Anh nói.
Sau đó, Fiske và Chandler lái xe quay trở lại Tòa án.
Bây giờ, tất cả bọn họ đều có mặt trong phòng hội thảo chằm chằm nhìn nhau. Chandler vừa báo cáo về việc có một kẻ đột nhập vào căn hộ của Michael Fiske đêm hôm qua. Ông không để lộ lý do vì sao biết được việc đó.
- Tất cả chúng tôi dưới quyền kiểm soát của ông, thám tử Chandler. Ramsey nói - Mặc dù bây giờ tôi nghĩ có vẻ như có một thằng điên nào đó có mối hận thù với Tòa án, hơn là liên quan tới những vụ Michael đang làm.
McKenna nói.
- Tôi muốn mọi người biết rằng Cục tình báo liên bang đã cử một trăm nhân viên mật vụ tham gia vào vụ việc này. Chúng tôi cũng đã thu xếp lực lượng bảo vệ các thẩm phán suốt cả ngày lẫn đêm.
- Thế còn các thư ký thì sao ? Fiske nói - Chỉ có thư ký bị giết.
Chandler tham gia.
- Tôi đã thu thập địa chỉ nhà riêng của tất cả thư ký. Đã cho tăng cường tuần tra ở các khu vực của họ. Phần lớn họ sống ở đồi Capitol gần Tòa án. Chúng tôi cũng sẵn sàng đáp ứng phòng ở cho bất cứ thư ký nào lựa chọn giải pháp tới sống tại một khách sạn trong thành phố, nơi chúng tôi đã có những biện pháp đảm bảo an toàn tuyệt đối. Tôi cũng đã cử một trong số các chuyên gia của mình tới nói chuyện với các thư ký về cách thức giữ an toàn, đề phòng những kẻ khả nghi, tránh đi ra ngoài muộn và những gì tương tự. Ông đưa mắt nhìn quanh - Tiện thể xin hỏi, ông Dellasanđro đâu nhỉ ?
- Ông ấy đang tổ chức phối hợp các biện pháp an ninh. Klaus báo cáo - Chưa bao giờ tôi thấy ông ấy lo lắng đến thế. Tôi nghĩ ông ấy đang tự coi như trách nhiệm của cá nhân mình.
- Tôi làm việc ở Tòa án này gần ba mươi năm rồi mà cũng chưa bao giờ phải chứng kiến những chuyện như thế này. Thẩm phán Murphy buồn rầu nói.
- Không một ai trong chúng ta, Tommy. Knight nói một cách mạnh mẽ. Bà nhìn thẳng vào Chandler - Ông vẫn chưa có manh mối gì hết ?
- Tôi không thể đi nhanh như vậy. Vài việc vẫn đang được tiến hành. Tôi đang nói về cái chết của Michael Fiske. Còn quá sớm để có thể nói gì đó về vụ của Wright.
- Nhưng ông cho là chúng có liên hệ với nhau ? Ramsey hỏi.
- Tôi thực sự không tin vào bất cứ khả năng nào.
- Theo ông, chúng tôi nên làm gì ?
- Hãy tiếp tục công việc như bình thường. Nếu đây là do một thằng điên nào đó muốn làm đình trệ hoạt động của Tòa án, thì mọi người sẽ rơi vào bẫy của hắn nếu như huỷ bỏ các vụ án.
- Hoặc chúng tôi có cơ phải chịu rủi ro khi chọc điên tiết kẻ gây ra chuyện này và kết quả là hắn lại tấn công tiếp. Knight nói.
- Đó luôn là một khả năng, thẩm phán Knight. Chandler thừa nhận - Nhưng việc Tòa án tiếp tục làm việc hay không không thể có tác động tới điều đó. Đó là trong trường hợp hai vụ có liên quan với nhau. Ông nhìn vào Ramsey - Tôi thực sự nghĩ rằng sẽ rất có ích nếu nhìn lướt qua các vụ án cả hai thư ký đang tham gia, chỉ để tìm kiếm cơ sở thôi. Tôi biết cũng sẽ mất thời gian, nhưng nếu bây giờ không giải quyết việc này luôn thì tôi sẽ luôn phải tự dằn vặt mình sau này.
- Tôi hiểu.
Chandler quay sang thẩm phán Murphy.
- Hôm nay ông và các thư ký khác có sẵn sàng để xem xét các vụ Michael Fiske tham gia được không ?
- Được - Murphy nhanh chóng đáp.
- Và tôi sẽ đánh giá rất cao nếu tất cả mọi người hội ý với các thẩm phán trong Tòa và cố thử tìm kiếm xem liệu có một vụ án nào Tòa vừa xử trong vòng vài năm trở lại đây có thể gây ra những hành động kiểu như thế này không. Chandler nói.
Knight nhìn ông lắc đầu.
- Thám tử Chandler, rất nhiều vụ chúng tôi giải quyết khuấy động những cảm xúc không thể tưởng tượng nổi trong nhiều người. Không thể biết nên bắt đầu từ đâu.
- Tôi hiểu quan điểm của bà. Tôi cho là mọi người ở đây đã quá may mắn vì không có kẻ nào làm những chuyện như thế này từ trước.
- Vậy thì, nếu ông muốn chúng tôi tiếp tục hoạt động như bình thường, tôi nghĩ rằng bữa tối khoản đãi thẩm phán Wilkinson sẽ được tiến hành vào tối nay như đã định. Knight nói.
Murphy đứng dậy phản đối.
- Beth, tôi nghĩ rằng hai vụ án mạng xảy ra với nhân viên Tòa án đủ để hoãn bữa tiệc tối đó lại.
- Nói thì dễ, Tommy, nhưng ông không phải là người sắp xếp kế hoạch. Tôi làm việc đó. Kenneth Wilkinson đã tám mươi lăm tuổi và bị ung thư tuyến tụy. Tôi không liều mạng hoãn nó lại, vì nhỡ có chuyện gì với ông ấy xảy ra thì sao. Việc này rất quan trọng đối với ông ấy.
- Và với cả cô nữa, đúng không Beth ? Ramsey nói - Và chồng cô nữa.
- Đúng thế. Chúng ta lại chuẩn bị có một cuộc tranh luận về luân thường đạo lý ở đây chăng, Harold ? Trước mặt những người này ?
- Không. Ramsey nói. Cô biết tôi nghĩ gì về chủ đề này.
- Vâng, tôi biết, và bữa tối vẫn sẽ được tiến hành.
Fiske như tê dại trước cuộc nói chuyện. Anh nghĩ mình nhìn thấy một nụ cười phảng phất trên mặt Ramsey khi ông nói.
- Thôi được, Beth. Càng cố thuyết phục cô thay đổi ý kiến đối với những vấn đề quan trọng bao nhiêu, tôi càng thất bại bấy nhiêu.