Theo truyền thống, các thẩm phán sẽ cùng tập trung ăn trưa trong phòng ăn trên tầng hai của tòa nhà sau mỗi cuộc tranh luận miệng. Fiske để Sara về phòng thu xếp một số công việc. Anh quyết định dùng cơ hội này làm những cuộc điều tra riêng cho mình. Nếu dòng thông tin từ Cục hình sự Dc dành cho anh đã bị cắt đứt, anh sẽ tự bổ sung cho mình bằng một cách nào đó. Một nguồn có thể khai thác chính là cảnh sát trưởng Leo Dellasandro.
Fiske ngẫm nghĩ về cuộc tranh luận miệng anh vừa được nghe trên đường đi dọc theo dãy hành lang. Là một luật sư nhưng bản thân anh cũng chưa bao giờ thực sự hiểu tòa nhà này nắm giữ một quyền lực lớn đến mức nào. Trong lịch sử tồn tại của mình, Tòa án tối cao đã từng đưa ra nhiều quyết định không được ủng hộ về vô số các vấn đề quan trọng. Nhiều quyết định rất dũng cảm và ít nhất theo ý kiến của Fiske, còn chính xác nữa. Nhưng anh thực sự nản lòng khi nhận ra rằng, nếu trước đây một hoặc hai thẩm phán đưa ra phiếu bầu theo hướng khác cho một vài hoặc toàn bộ các quan điểm của Tòa án thì diện mạo của đất nước này ngày nay đã khác.
Fiske còn nghĩ về em trai mình cùng những đóng góp tốt lành Mike đã đem lại cho tòa án này, dù chỉ với vai trò của một thư ký. Mike Fiske luôn công bằng và không thiên vị trong các quan điểm cũng như hành động của mình. Và khi em trai anh đã quyết định điều gì thì người ta không thể tìm thấy ở đâu một người bạn khác trung thành hơn thế. Mike Fiske hợp với nơi này. Tòa án thực sự đã phải chịu đựng một tổn thất lớn lao khi có kẻ giết Mike. Nhưng nỗi đau đó không thể lớn bằng nỗi đau của gia đình Fiske.
Fiske đi về phía văn phòng của Dellasandro ở tầng một, gõ cửa và chờ đợi. Anh lại gõ tiếp rồi sau đó hé mở cửa và ngó vào. Anh đang nhìn thấy phòng đợi của văn phòng Dellasandro là nơi cô thư ký ngồi làm việc. Không có ai. Có lẽ đang nghỉ ăn trưa, Fiske đoán. Anh bước vào trong.
- Ông Dellasandro ? Fiske đang muốn biết trong băng video có điều gì mới mẻ không. Anh cũng còn muốn biết xem có nhân viên cảnh sát nào đưa Wriglit về nhà hay không.
Fiske tiến tới cánh cửa ra vào ở bên trong.
- Cảnh sát trưởng Dellasandro, tôi là John Fiske. Tôi muốn biết chúng ta có thể nói chuyện không, vẫn không có tiếng trả lời. Fiske quyết định để lại một mẩu giấy nhắn. Nhưng anh không muốn để ở bàn thư ký.
Anh bước vào bên trong phòng làm việc của Dellasandro và tiến tới chỗ bàn của ông ta. Fiske lấy một mảnh giấy, rút một bút bi ra khỏi ống cắm trên mặt bàn và nguệch ngoạc mấy dòng. Khi viết xong và đặt mảnh giấy vào một vị trí nổi bật dễ nhận thấy trên mặt bàn, Fiske đưa mắt nhìn quanh một lúc. Có rất nhiều vật lưu niệm đặt trên giá sách và treo trên tường như chứng thực cho thành công nghề nghiệp của Dellasandro. Một tấm ảnh chụp ông ta mặc đồng phục từ thời còn rất trẻ treo trên một bức tường.
Fiske quay người định đi ra. Có một chiếc áo khoác móc đằng sau cánh cửa ra vào. Chắc là của Dellasandro rõ ràng là một phần trong đồng phục của ông ta. Khi đi ngang qua nó, anh nhận thấy có vài vết dơ trên cổ áo. Anh đưa ngón tay lên chạm vào và kiểm tra: đồ trang điểm. Fiske bước ra khu vực phòng đợi và nhìn vào những tấm ảnh đặt trên mặt bàn ở đó. Đã một lần anh trông thấy thư ký của Dellasandro. Một cô gái trẻ cao, da ngăm đen và có nét mặt ấn tượng. Trên bàn của cô gái có vài tấm ảnh chụp chung giữa cô và Dellasandro. Tay ông ta đang quàng trên vai cô gái và họ cùng nhìn vào ống kính mỉm cười. Có rất nhiều thư ký chụp ảnh chung với sếp của mình. Nhưng có một cái gì đó trong ánh mắt, trong cách họ đứng sát vào nhau chỉ cho người ta thấy một mối quan hệ cao hơn mối quan hệ làm việc thuần khiết. Fiske tự hỏi không biết Tòa án có đưa ra những luật lệ riêng trong việc kết thân hay không. Còn có một lý do khác anh nghĩ Dellasandro nên giữ cho quần không rơi xuống và tay không chạm vào cô thư ký: anh liếc nhìn trở lại trong phòng của Dellasandro tới chỗ tấm ảnh của vợ con ông ta. Một gia đình nhìn thật hạnh phúc. Rõ ràng là chỉ bề ngoài. Rời khỏi văn phòng, Fỉske kết luận rằng bản chất của mọi sự kiện diễn ra tại tòa nhà này và có lẽ cả thế giới này hoàn toàn chỉ được che đậy bởi một vẻ bề ngoài lừa dối. Phải đào sâu hơn nữa mới có thể tìm ra sự thật.
***
Rufus dừng chiếc Jeep lại.
- Em sẽ ra hiệu dừng xe cảnh sát đầu tiên nào ta gặp - Để giúp anh. Rufus nói.
Josh cố gắng ngồi dậy.
- Em điên à ? Bọn cớm sẽ chôn em nếu tóm được em và tìm ra Tremaine cùng Rayfield.
- Anh cần bác sĩ, Josh.
- Anh không cần cái gì hết. Josh nhào tới tóm lấy khẩu súng lục - Chúng ta đã bắt đầu thì chúng ta sẽ kết thúc chuyện này. Josh chĩa nòng súng vào ruột mình - Nếu em vẫy ai lại anh sẽ bắn thủng một lỗ ở chỗ này.
- Anh điên rồi. Thế anh muốn em làm gì ?
Josh ho ra máu.
- Tìm Fiske và cô gái đó. Anh không thể giúp em được nữa. Có thể họ giúp được.
Rufus nhìn vào khẩu súng - Đừng nghĩ đến chuyện đó. Đạn chạy nhanh lắm đấy.
Rufus cài số chiếc xe và lái ra lòng đường. Josh nhìn em trai, mắt đưa đi đưa lại thật tập trung.
- Bỏ cái trò vớ vẩn ấy di.
- Cái gì ?
- Anh thấy em lầm bầm ngớ ngẩn. Đừng cố cầu nguyện cho anh.
- Không ai cấm được em nói chuyện với Chúa.
- Thế thì đừng có lôi anh vào đó.
- Em xin Người hãy bảo vệ cho anh. Giữ cho anh tiếp tục sống.
- Không cần điều đó. Em chỉ tốn hơi vô ích..
- Chúa cho em sức mạnh nâng được chiếc xe này.
- Em chính là người đã nâng cả khối kim loại đó. Chẳng hề có thiên thần nào từ trên trời xuống đây giúp em hết.
- Josh...
- Lái xe đi. Cơn đau dữ dội buộc Josh phải gập cong người lại - Nói nhiều anh mệt lắm.
***
Khi vào đến phòng làm việc, Sara nhận được một lời triệu tập khẩn của Elizabeth Knight. Cô thấy ngạc nhiên vì chiều thứ Tư nào các thẩm phán cũng họp để xem xét các vụ sẽ xử vào thứ Hai tuần sau. Mỗi thẩm phán có hai thư ký và một trợ lý cá nhân. Khi bước vào văn phòng của Knight, Sara chào Harriet, thứ ký lâu năm và là người đã đi theo Knight khi bà đổi qua vài vị trí nghề nghiệp. Thường ngày rất vui vẻ và thân thiện, hôm nay Harriet nói bằng một giọng lạnh lùng.
- Vào thẳng đi, cô Evans.
Sara đi ngang qua bàn làm việc của Harriet và dừng lại trước cánh cửa vào phòng Knight. Cô quay lại và bắt gặp cái nhìn của Harriet. Harriet vội vàng cúi xuống tiếp tục công việc. Sara hít một hơi thật sâu rồi mở cửa.
Trong phòng có Ramsey, thám tử Chandler, Perkins và mật vụ McKenna. Elizabeth Knight ngồi sau chiếc bàn làm việc cổ, đang căng thẳng xoay xoay dụng cụ mở thư trong tay khi nhìn thấy Sara.
- Mời vào và ngồi xuống. Giọng Knight thân mật vừa phải, Sara thầm nghĩ.
Sara ngồi xuống một chiếc ghế bọc đệm có tay cầm. Cô nghĩ nó đã được đặt cẩn thận ở một vị trí cho phép tất cả mọi người trong phòng nhìn thẳng vào được mặt cô khi nói chuyện. Hay họ định đối chất cô ?
Cô nhìn Knight.
- Chị muốn gặp em ?
Ramsey tiến lên phía trước.
- Tất cả chúng tôi muốn gặp cô. Nói rõ hơn là muốn nghe cô, cô Evans. Tuy nhiên, tôi sẽ để thám tử Chandle được hưởng vinh dự đó. Chưa bao giờ Sara thấy Ramsey nghiêm khắc đến thế. Ông đứng dựa lưng vào lò sưởi và tiếp tục nhìn cô chằm chằm, hai bàn tay to lớn hết đan vào nhau rồi lại duỗi ra đầy căng thẳng.
Chandler ngồi xuống chiếc ghế trước mặt Sara, đầu gối gần chạm vào đầu gối cô.
- Tôi có vài câu hỏi cần phải hỏi cô và tôi muốn cô trả lời sự thật. Ông nói bình tĩnh.
Sara nhìn quanh phòng và nửa đùa.
- Tôi có cần mời luật sư không ?
- Không. Trừ phi em làm điều gì đó sai, Sara. Knight nhanh chóng phản ứng - Tuy nhiên, chị nghĩ em nên quyết định ngay điều đó đi thì tốt hơn.
Sara nuốt một cách khó khăn rồi quay lại nhìn Chandler.
- Ông muốn biết cái gì ?
- Cô đã bao giờ nghe đến cái tên Rufus Harms chưa ?
Sara nhắm mắt lại một giây. Chết tiệt.
- Để tôi giải thích...
- Chỉ nói có hoặc không thôi, cô Evans. Chandler nói - Giải thích để sau.
Cô gật đầu rồi nói.
- Có.
- Chính xác là lúc nào cô biết tới cái tên này ?
Sara cựa quậy không yên trên ghế.
- Tôi biết anh ta là một tù nhân quân sự đã vượt ngục. Tôi đọc được trên báo.
- Có phải đó là lần đầu tiên cô nghe nhắc tới anh ta không ? Chandler tiếp tục khi thấy Sara không trả lời - Cô đã hỏi vài câu ở văn phòng các thư ký về một lá đơn có lẽ được đệ trình bởi Rufus Harms. Trên thực tế, cô còn hỏi về anh ta trước cả khi anh ta vượt ngục, đúng không ? Cô tìm kiếm cái gì ?
- Tôi cứ tưởng... ý tôi là...
- Có phải John Fiske cho em biết không ? Knight thình lình hỏi. Cô nhìn xuyên thấu vào Sara, nét măt thất vọng của Knight khiến Sara càng cảm thấy mình có lỗi.
- Không. Tự em làm việc đó.
- Tại sao ? Chandler hỏi. Cuộc nói chuyện mơ hồ của ông với Fiske trong phòng giải khát của Tòa án đã giúp ông có một khái niệm về sự thật. Nhưng ông muốn nghe Sara nói.
Sara thở ra một hơi thật sâu rồi nhìn lại những người đang vây quanh mình. Cô ước gì Fiske bỗng nhiên xuất hiện để cứu cô, nhưng điều đó không xảy ra.
- Một hôm tôi tình cờ trông thấy một thứ giống như một lá đơn kháng cáo với cái tên Rufus Harms được nhắc tới trong đó. Tôi kiểm tra ở văn phòng các thư ký vì tôi không nhớ rằng mình đã nhìn thấy nó trong sổ ghi án. Văn phòng thư ký cũng không có hồ sơ gì về nó.
- Cô nhìn thấy lá đơn ở đâu ? Ramsey xen vào trước khi Chandler kịp hỏi đúng câu này.
- Đâu đó. Sara trả lời, nét một thật đáng thương.
- Sara. Knight nghiêm khắc nói - Vô ích nếu em định tìm cách che giấu cho một ai đó. Hãy nói sự thật. Em đừng vứt bỏ cả sự nghiệp chỉ vì điều này.
- Em không nhớ đã nhìn thấy ở đâu, chỉ biết là em đã trông thấy. Có lẽ chỉ hai ba giây. Và em cũng không đọc được gì khác ngoài cái tên Rufus Harms. Sara bướng bỉnh đáp.
- Nhưng nếu cô nghi ngờ rằng đó là một lá đơn chưa được nhập vào theo quy tắc của Tòa thì tại sao cô không mang nó xuống văn phòng thư ký để vào sổ ở đó ? Perkins hỏi.
Cô nên trả lời thế nào bây giờ ?
- Lúc đó không được thuận tiện và tôi không tìm được dịp khác.
- Không thuận tiện ? Ramsey trông như muốn nổ tung - Theo như tôi hiểu thì gần đây, cô là người đã hỏi văn phòng thư ký về lá đơn "bị mất tích" đó. Thế mà cô vẫn thấy không tiện để đưa nó trở lại vào sổ sao ?
- Đến lúc đó thì tôi không biết nó ở đâu nữa.
McKenna nói toạc ra ý nghĩ của mình một cách quyết liệt.
- Nghe đây cô Evans, hoặc là cô nói cho chúng tôi, hoặc chúng tôi sẽ tìm được ra theo cách khác.
Sara đứng dậy.
- Tôi cảm thấy phẫn nộ với lối nói của ông và tôi không thích bị đối xử như vậy.
- Tôi nghĩ cô nên hợp tác vì lợi ích của chính mình. McKenna nói - Và ngừng ngay việc tìm cách bảo vệ anh em nhà Fiske.
- Ông đang nói gì vậy ?
- Chúng tôi có lý do để nghĩ rằng Michael Fiske lấy lá đơn đó vì những mục đích riêng và bằng một cách nào đó, cô có dính dáng vào toàn bộ chuyện này. Chandler thông báo cho Sara.
- Nếu cậu ấy làm như thế và cô biết nhưng vẫn im lặng thì đó là một sự vi phạm nguyên tắc ứng xử rất nghiêm trọng, cô Sara. Ramsey nói.
- Cô đi lung tung, hỏi đủ mọi thứ vì John Fiske bảo cô làm thế, đúng không ?
- Có thể ông sẽ bị sốc khi biết rằng tôi hoàn toàn tự suy nghĩ và hành động theo ý mình , thưa ông McKenna. Sara kịch liệt phản đối.
- Cô biết là Michael Fiske mua một hợp đồng bảo hiểm trị giá nửa triệu đôla và chỉ định anh trai mình là người hưởng lợi chứ ?
- Có, John bảo với tôi.
- Và cô còn biết rằng Fiske không có bằng chứng ngoại phạm trong khoảng thời gian em trai cậu ta bị giết chứ ?
Sara lắc đầu và cười nhẹ.
- Ông chỉ lãng phí thời gian quý báu của mình khi tìm cách đổ tội vụ án mạng của Michael cho anh trai anh ấy. Anh ấy không có lý do gì làm thế và anh ấy đang cố hết sức tìm ra kẻ giết người.
McKenna đút tay vào túi quần và nhìn kỹ mặt Sara một lúc rồi thay đổi chiến thuật.
- Cô có thể nói là hai anh em họ thân thiết với nhau không ?
- Ông dùng chữ thân thiết ở ý nghĩa gì ?
McKenna nhướn mắt.
- Chỉ theo nghĩa bình thường thôi.
- Không, tôi không nghĩ là họ đặc biệt thân thiết với nhau. Thế thì sao ?
- Chúng tôi tìm thấy một hợp đồng bảo hiểm tại căn hộ của Michael Fiske. Cô thử nói xem tại sao Michael bảo hiểm cuộc đời ở mức ngần ấy tiền và lựa chọn người hưởng lợi là người anh không thân thiết của mình ? Tại sao không phải là cha mẹ ? Theo những gì tôi được biết, họ mới chính là người cần tiền.
- Tôi không biết Michael nghĩ gì khi anh ấy làm như vậy. Tôi nghĩ là tất cả chúng ta sẽ không bao giờ biết được.
- Có thể việc đó không phải do Michael Fiske làm.
Sara sửng sốt trong giây lát.
- Ý ông là gì ?
- Cô có biết làm giả một hợp đồng bảo hiểm nhân thọ cho một người khác dễ thế nào không ? Không hề đòi hỏi phải có ảnh nhận diện. Chỉ có một y tá đến nhà cô, đo vài thứ và lấy mẫu máu. Cô có thể giả mạo vài chữ ký rồi chi trả phí bảo hiểm qua một tài khoản giả.
Mắt Sara mở to.
- Ông đang định nói rằng John mạo nhận là em trai mình để mua một hợp đồng bảo hiểm nhân thọ đứng tên Michael ư ?
- Tại sao không ? Nếu đúng thế thì lý do tại sao hai anh em trai ghẻ lạnh với nhau lại có một hiệp ước tài chính lớn như vậy trở nên rõ ràng hơn.
- Rõ ràng ông không hiểu John Fiske.
McKenna nhìn chằm chằm Sara khiến cô mất bình tĩnh.
- Vấn đề ở chỗ cô cũng không hơn gì tôi, cô Evans.
Câu nói tiếp sau của McKenna gần như đánh quỵ Sara xuống sàn.
- Cô có biết rằng Michael Fiske bị giết bởi một viên đạn cỡ 9mm không ? Ông ta dừng lại để tạo hiệu quả - Và rằng John Fiske có một khẩu súng lục 9mm đăng ký tên anh ta ? Còn lá đơn đó, tôi chắc chắn anh ta nói với cô rằng nó có liên quan tới cái chết của em trai anh ta, phải không ?
Sara nhìn Chandler.
- Tôi không tin.
- Tuy vậy, chưa có điều gì được chứng minh hết. Chandler nói.
Perkins trầm tư gật đầu, tay bắt chéo ngang ngực.
- Chúng tôi nhận được một cú điện thoại từ Văn phòng các hoạt động quân sự đặc biệt, cô Evans. Từ thượng sĩ Dillard. Anh ta nói rằng cô đã gọi điện tới hỏi về Rufug Harms. Cô nói với anh ta rằng có một đơn kháng cáo được đệ trình lên Tòa án tối cao bởi Rufus Harms và cô gọi để kiểm tra lý lịch của anh ta.
- Không có luật nào quy định tôi không được gọi điện để làm rõ một việc, đúng không ?
- Vậy cô thừa nhận đã gọi cho anh ta. Perkins nói một cách chiến thắng, nhìn Ramsey rồi đến Knight - Điều đó có nghĩa là cô thừa nhận việc sử dụng các thiết bị của Tòa án và thời gian làm việc của Tòa để thực hiện những cuộc điều tra cá nhân về một người tù vượt ngục. Và cô đã nói dối quân đội, vì lá đơn đó không được lưu ở đây như cô từng nói với anh ta.
- Tội của cô càng ngày càng nặng. McKenna thêm vào.
- Tôi không thừa nhận điều đó. Theo như tôi hiểu, đây là việc của Tòa án và tôi hoàn toàn có quyền làm việc đó.
- Cô Evans, cô có định nói cho chúng tôi biết ai là người giữ lá đơn ấy không ? Ramsey nhìn cô chằm chằm như lúc ông ta săm soi vào mặt các luật sư trong buổi tranh luận miệng sáng nay - Nếu có người trong Tòa án này ăn trộm một đơn kháng cáo trước khi nó được đưa vào lưu trữ - một điều không thể tưởng tượng nổi - và nếu cô biết người đó thì cô có trách nhiệm trước tổ chức này phải cho chúng tôi biết người đó là ai.
Sara nhận ra rằng tất cả bọn họ đều đã biết câu trả lời cho câu hỏi này, hoặc ít nhất họ nghĩ họ biết. Nhưng cô sẽ không đưa ra lời xác nhận nào. Dồn hết sức mạnh mà Sara không hề biết là mình có, cô từ từ đứng dậy.
- Tôi nghĩ tôi đã trả lời đủ rồi, thưa ngài Chánh án.
Ramsey nhìn sang Perkins rồi tới Elizabeth Knight.
Sara nghĩ cô vừa nhìn thấy cái gật đầu ra hiệu giữa họ.
- Vậy thì Sara, tôi phải yêu cầu cô tự nguyện từ bỏ công việc thư ký và yêu cầu này có hiệu lực ngay lập tức. Knight nói, giọng vỡ ra khi tuyên bố điều này.
Sara nhìn Knight không ngạc nhiên nhiều lắm.
- Tôi hiểu, thưa thẩm phán Knight. Tôi rất tiếc vì câu chuyện dẫn đến kết cục thế này.
- Không tiếc được bằng tôi đâu. Ông Perkins sẽ áp giải cô ra ngoài. Cô có thể thu xếp các đồ dùng cá nhân ở văn phòng của mình. Knight quay mặt nhìn đi chỗ khác.
Khi Sara quay người ra khỏi phòng, giọng Ramsey lại sang sảng cất lên.
- Cô Evans, cô nên biết rằng nếu những việc cô làm gây cho tổ chức này bất cứ thiệt hại gì thì sẽ có những hành động cần thiết được thực hiện để chống lại cô và những người có liên quan. Tuy nhiên, nếu như tôi hiểu đúng tình thế thì tôi nghĩ rằng những tổn hại ấy đã xuất hiện và không thể thay đổi được nữa. Giọng ông đột ngột cao lên - Nếu vậy, lương tâm cô sẽ bị cắt rứt suất đời vì sự thật đáng trách ấy.
Mặt Ramsey đỏ rực đầy phẫn nộ. Thân thể hốc hác của ông như muốn nổ tung khỏi bộ complê. Sara có thể đọc được trong đôi mắt đang phải cố kiềm chế cơn giận dữ của Ramsey ý nghĩ của ông: Một vụ xì-căng-đan trong nhiệm kỳ của Ramsey. Vị trí của ông trong lịch sử, nghề nghiệp lâu dài của ông trong ngành luật sẽ bị ô uế bởi sai lầm ngớ ngẩn của một thư ký tầm thường. Tiểu sử chuyên môn của ông sẽ bị chêm vào cả loạt những chú giải lằng nhằng. Sara không thể hủy hoại Ramsey nhiều hơn được nữa, cho dù cô có đánh ngã cả gia đình ông ngay trước mặt Ramsey. Sara lao khỏi phòng trước khi cô òa lên khóc.