- Em làm thế là đúng, Beth. Mặc dù đau lòng. Nhưng anh vẫn không thể tin Sara lại như thế. Jordan Knight lắc đầu. Họ đang ngồi tại băng ghế sau của chiếc xe chính phủ mang hiệu Limousine. Chiếc xe đang len lỏi qua dòng xe nối đuôi nhau tới căn hộ của họ tại Watergate - Có thể cô ấy mới thay đổi. Áp lực công việc thường rất ác nghiệt.
- Em hiểu. Elizabeth Knight thanh thản đáp.
- Chuyện có vẻ kỳ quặc. Một thư ký lấy trộm một đơn kháng cáo. Sara biết nhưng giữ im Ịặng. Sau đó, người thư ký bị giết. Rồi anh trai cậu ấy bị tình nghi. Nhưng John Fiske không gây ấn tượng cho anh là cậu ấy thuộc tuýp người có thể giết người.
- Em cũng thấy thế. Cuộc nói chuyện với John Fiske càng làm tăng thêm nỗi sợ hãi trong bà.
Jordan Knight vỗ về tay vợ.
- Anh đã kiểm tra về Chandler và McKenna. Cả hai đều rất chắc chắn, như những hòn đá tảng. McKenna có một danh tiếng tuyệt hảo tại FBI. Nếu có người giải quyết được vụ này thì anh nghĩ đó chính là họ.
- Em lại thấy McKenna khiếm nhã và đáng ghét.
- Ừ thì trong nghề nghiệp của ông ấy, anh nghĩ nhiều khi cũng phải thế. Jordan phân trần.
- Không chỉ như vậy. Ở ông ấy có một điều gì đó. Ông ta lúc nào cũng đầy nhiệt huyết, nhưng có vẻ như... Elizabeth ngừng lời, cố tìm một từ đúng để diễn tả - như đóng kịch.
- Trong một vụ điều tra án mạng sao ?
- Em biết nghe thật điên rồ, nhưng em cứ cảm thấy như thế.
Thượng nghị sĩ nhún vai và trầm tư xoa cằm.
- Anh luôn biết rằng trực giác của phụ nữ đáng giá hơn nhiều so với sự đánh giá của nam giới. Nhưng anh nghĩ ở thành phố này mọi người đều trở thành diễn viên. Nhiều khi người ta cảm thấy mệt mỏi vì việc này.
Bà nhìn chồng thật gần.
- Nông trại ở New Mehicô đang vẫy gọi anh ư ?
- Anh đã ở bên em mười hai năm. Mỗi ngày trôi qua là lại thêm một chút tuyệt diệu hơn.
- Nhưng không có nghĩa chúng ta phải xa nhau.
- Bên nhau tại Washington Dc này không hẳn là ở bên nhau. Chúng ta đều quá bận rộn.
- Sự bổ nhiệm của em với Tòa án là suốt đời, Jordan.
- Anh chỉ muốn em không phải hối tiếc. Và anh cũng đang cố để mình không phải tiếc nuối điều gì.
Cả hai rơi vào im lặng và nhìn ra ngoài cửa sổ khi chiếc xe đang đi dọc theo đại lộ Virginia.
- Anh nghe nói hôm nay em và Ramsey đã tranh cãi kịch liệt. Em có nghĩ là mình có cơ hội nào không ?
- Jordan, anh biết là em không thấy dễ chịu khi nói về những chuyện đó với anh.
Jordan đỏ mặt.
- Đó chính là điều khiến anh thấy ghét thành phố này và ghét công việc của chúng ta. Chính phủ không nên can thiệp vào cuộc sống hôn nhân.
- Anh nói thật buồn cười, nhất là khi lại do một nhà chính trị thốt ra.
Jordan cười lớn.
- Rồi, với tư cách là một nhà chính trị, anh cứ thỉnh thoảng phải đứng lên bục diễn thuyết, đúng không ? Ông dừng lại nắm tay vợ - Anh đánh giá cao sự quyết tâm của em tổ chức bữa tiệc tối cho Kenneth. Anh biết em đã cố gắng hết mình vì nó.
Elizabeth nhún vai.
- Harold tìm mọi cơ hội, bất kể tầm thường tới mức nào, để bắt bẻ em, Jordan. Em luôn kháng cự cực kỳ mạnh mẽ — Bà hôn vào má chồng khi ông âu yếm vuốt tóc vợ.
- Chúng ta thực sự thắng thế, bất chấp mọi điều kỳ cục. Chúng ta có một cuộc sống dễ chịu, phải yậy không ?
- Chúng ta có một cuộc sống tuyệt diệu, Jordan. Bà lại hôn chồng và ông quàng một cách tay che chở lên vai Elizabeth.
- Tối nay chúng ta hãy hủy bỏ mọi cuộc hẹn và ngồi nhà. Ăn tối, xem phim. Và nói chuyện. Lâu rồi chúng ta không còn thói quen làm những việc này nữa.
- Em nghĩ em là một người đồng hành không tốt.
Jordan xiết chặt lấy vợ.
- Em luôn là một người đồng hành tốt, Beth. Luôn luôn.
Khi họ vừa về tới nhà, người giúp việc Mary đưa cho Elizabeth một mảnh giấy nhắn của một người gọi điện. Nét mặt bà trở nên lạ lùng khi đọc tên người viết trên giấy.
Jordan xuất hiện trên hành lang xoa hai tay vào nhau. Ông nhìn Mary.
- Hy vọng cô đã có kế hoạch tuyệt vời cho bữa tối của chúng tôi.
- Món ăn ưa thích của ông. Thịt thăn bò.
Jordan mỉm cười.
- Tôi nghĩ hôm nay chúng tôi sẽ ăn tối lâu đấy. Tối nay, bà xã và tôi định bụng nghỉ ngơi hoàn toàn. Không gián đoạn. Ông nhìn vợ - Có chuyện gì không ổn à ? Jordan nhìn thấy tờ giấy trong tay vợ.
- Không. Công việc của Tòa án thôi. Không bao giờ kết thúc.
- Em không phải nói với anh như thế. Jordan khô khan đáp - Thôi được, anh đi tắm nhanh một cái đã. Ông đi dọc theo dãy hành lang - Rất sẵn sàng đón em tham gia cùng. Jordan quay đầu vừa đi vừa nói.
Mary trở lại bếp, mỉm cười khi nghe thấy lời nói của ông chủ.
Nhân cơ hội này, Elizabeth chạy tuột vào phòng làm việc và quay số trên tờ giấy nhắn.
- Tôi gọi lại cho ông đây. Bà nói vào ống nghe.
- Chúng ta phải nói chuyện, thẩm phán Knight. Lúc này có được không ?
- Nói chuyện gì ?
- Những gì tôi định nói với cô sẽ là một cú sốc đấy. Cô có sẵn sàng không ?
Vì một lý do nào đó, Elizabeth Knight cảm thấy như người đàn ông ở đầu dây đang thích thú với việc này.
- Tôi thực sự không có thời gian để nói theo lối nói hoa mỹ dài dòng là điều rõ ràng đang khiến ông thích thú đâu.
- Thôi vậy, tôi sẽ nói cho cô nghe về những điều cơ bản nhất.
- Ông đang nói về chuyện gì ?
- Hãy lắng nghe.
Và Elizabeth làm đúng như thế. Hai mươi phút sau, cô quăng điện thoại xuống, lao ra khỏi phòng và suýt nữa đâm phải Mary khi đó đang đi ngoài hành lang. Elizabeth lao tới phòng trang điểm và vã nước lên mặt. Bà nắm chặt thành bồn rửa, cố trấn tĩnh lại, mở cửa và từ từ đi theo hành lang.
Elizabeth vẫn nghe thấy tiếng vòi hoa sen của Jordan. Bà nhìn xuống đồng hồ đeo tay. Elizabeth bước ra ngoài tiền sảnh, tiến về phía thang máy đi xuống phòng tiếp đón của tòa nhà và đứng đợi ở gần lối vào chính. Thời gian trôi đi thật chậm chạp. Thực ra mới chỉ có mười phút trôi qua kể từ sau cú điện thoại của bà. Cuối cùng, một người đàn ông bà không biết mặt nhưng lại biết bà rất rõ xuất hiện và đưa cho bà một thứ. Elizabeth nhìn xuống. Khi bà ngẩng lên, anh ta đã biến mất. Elizabeth cho vào túi áo và chạy trở lại trong nhà.
- Jordan đâu ? Bà hỏi Mary.
- Ông ấy chắc đang ở trong phòng ngủ mặc quần áo. Bà khoẻ không, bà Knight ?
- Có. Tôi... bụng tôi hơi khó chịu nhưng tôi khoẻ lại ngay thôi. Tôi vừa quyết định đi bộ cho dãn chân và xem xét các quầy hàng ngoài phố một lúc để hít thở không khí trong lành. Cô có thể pha mấy ly cốc-tai rồi mang ra ngoài ban công cho tôi được không ?
- Trời sắp mưa rồi.
- Nhưng có mái hiên cơ mà. Tự nhiên tôi cảm thấy sợ bị giam giữ trong nhà. Tôi cần có khí trời. Mấy hôm nay thời tiết nóng nực và ẩm quá. Mưa sẽ làm mọi thứ dịu mát trở lại. Dịu mát vô cùng. Elizabeth bâng khuâng nói
- Pha loại Jordan ưa thích nhé, được không ?
- Martini cho người thích ăn thịt bò pha thêm chút cô nhắc. Được, thưa bà.
- Còn bữa tối, Mary... nhớ phải làm cho nó tuyệt diệu vào nhé. Phải hoàn hảo.
- Vâng, thưa bà. Mary đi về phía quầy rượu, nét mặt bối rối.
Elizabeth Knight nắm chặt hai bàn tay vào nhau để chống chọi lại với những làn sóng của sự kinh hoàng. Bà phải thôi không nghĩ về điều đó nữa. Nếu bà muốn vượt qua được chuyện này thì chỉ hành động thôi, không được phép nghĩ ngợi. Chúa hãy giúp con, xin Người giúp con. Bà cầu nguyện.