Fiske và Sara đưa thuyền vào bến, im lặng tiến về phía chiếc xe chơi gôn và trèo lên. Tiếng bước chân khiến Fiske quay ra nhìn xung quanh.
- Bố ? Bố làm gì ở đây ?
Ed không trả lời và vẫn tiếp tục tiến lại gần họ. Fiske đi về phía ông, giang tay ra.
- Bố. Bố không sao chứ ?
Sara bối rối nhìn theo từ phía chiếc xe chơi gôn.
Ed đột ngột lao tới và đấm vào quai hàm con trai khi hai người chỉ còn cách nhau một bước chân.
- Đồ xấu xa. Ông gào lên.
Fiske ngã về phía sau vì cú đấm bất thình lình. Ed chộp lấy anh và đấm liên hồi bằng hai nắm tay.
Fiske cố tránh khỏi cha, người lảo đảo, máu chảy ra từ miệng và mũi.
- Có chuyện quái quỷ gì vậy ? Anh kêu thất thanh. Sara định nhảy xuống khỏi xe nhưng người tê liệt khi Ed chỉ vào cô.
- Đưa con ranh hư hỏng kia và mày cút khỏi nơi này. Cút ngay khỏi đây, mày có nghe thấy không ?
- Bố, bố đang nói cái gì vậy ?
Giận điên người, Ed xô vào con trai một lần nữa. Lần này, Fiske né người sang một bên, đưa tay giữ cha và ôm thật chặt khi Ed lảo đảo mất đà vì đã dồn hết sức cố gắng tấn công anh.
- Tao nhìn thấy chúng mày, cả hai đứa chúng mày. Nửa trần truồng, hôn hít nhau trong khi em trai mày vừa mới chết. Em trai mày !. Ông gào lên khiến giọng vỡ tung ra.
Giọng Fiske lạc đi khi anh hiểu ra cha mình đã nhìn thấy, hoặc nghĩ là nhìn thấy điều gì.
- Bố, không có gì hết cả.
- Đồ con hoang. Ed cố tìm cách giật tóc, quần áo hoặc bất cứ cái gì để có thể túm được Fiske - Đồ con hoang nhẫn tâm. Ông vẫn tiếp tục gào hét, mặt đỏ phừng phừng, càng ngày càng thở dốc sức hơn, rồi cử động bỗng trở nên lờ phờ uể oải.
- Dừng lại đi bố, dừng lại. Nếu không bố sẽ bị nhồi máu cơ tim mất.
Hai người lại vật lộn dữ dội và khi bị trượt chân, họ ngoặt người ngã mạnh xuống nền đất mềm trải sỏi.
- Con trai của tôi cư xử như thế. Tôi không có con trai. Cả hai đứa con của tôi đã chết. Cả hai đứa con của tôi đã chết. Ed phun ra những lời này trong một cơn tức giận đỉnh điểm.
Fiske buông cha mình ra để cho ông bỏ đi. Ed lảo đảo lao đi rồi kiệt sức ngã gục. Ông cố đứng dậy nhưng lại sụp xuống, chiếc áo phông thấm đẫm mồ hôi do quá sức, mùi rượu bia và mùi thuốc lá bao phủ lấy người. Fiske đứng bên cạnh cha, ngực thở gấp gáp, máu quyện với mồ hôi mặn chát.
Sara khiếp sợ bước xuống khỏi xe gôn, quỳ bên Ed và đưa tay ra nhẹ nhàng chạm vào vai ông. Cô không biết phải nói gì.
Ed vung bừa tay phản ứng và đập mạnh vào bắp đùi Sara.
Cô gập lại vì đau đớn.
- Cút ngay khỏi đây. Cả hai đứa. Ngay bây giờ. Ed lại gào lên.
Fiske đỡ tay Sara và nâng cô lên.
- Đi thôi, Sara. Anh nhìn cha mình - Bố nhớ đưa xe về.
Khi họ đi vào trong rừng cây, Sara vẫn còn nghe thấy tiếng gào thét thất thanh của ông.
Chân đau nhức, nước mắt che mờ trên mặt, Sara nghẹn ngào.
- Ôi Chúa ơi, John, tất cả là lỗi của em.
Fiske không trả lời. Người anh như đang bốc cháy. Chưa bao giờ anh thấy đau đớn như lúc này. Và anh cảm thấy sợ hãi kinh hoàng. Fiske đi nhanh dần cho đến khi Sara gần như chạy mới theo kịp anh.
- John, John, anh hãy nói gì đi.
Fiske nhanh chóng gạt tay Sara khi cô định quệt một ít máu còn dính trên cằm anh. Sau đó, không một lời báo trước, anh bắt đầu chạy.
- John. Sara cũng chạy theo, nhưng cô chưa từng thấy ai tăng tốc nhanh như Fiske - John. Cô kêu ầm lên - Hãy quay lại đi. Dừng lại. Em xin anh !
Chỉ trong nháy mắt, Fiske đã chạy tới chỗ đường vòng và hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt Sara.
Sara chạy chậm lại, ngực cô bây giờ cũng như đang bốc cháy. Cô tiến lại một phần đất trống, ngồi phịch xuống nặng nhọc giữa đám lá thông rải rác. Cô khóc nức nở, phần đùi bị Ed đánh vào thâm tím và đau nhức.
Một phút sau, Sara giật nảy mình khi một bàn tay đặt vào vai cô. Kinh hoàng, cô ngẩng mặt lên nhìn, đinh ninh là Ed tới để đánh cô vì tội đã huỷ hoại ký ức về đứa con đã chết của ông.
Fiske đang thở hổn hển, áo phông ướt sũng mồ hôi, máu đã khô trên mặt.
- Em không sao chứ ?
Cô gật đầu và đứng đậy, nghiến răng vì chân đau dữ dội. Chỉ một cú đánh bừa của Ed đã khiến cô đau đớn đến vậy, nên Sara hiểu rõ John đang cảm thấy thế nào sau khi nhận cả một cú đấm thẳng vào mặt. Cô dựa vào anh khi anh cúi xuống, kéo váy lên và kiểm tra vết thương của cô.
Fiske lắc đầu
- Đã tím sẫm lại rồi. Lúc đó cha anh không biết ông đang làm gì. Anh rất tiếc.
- Em xứng đáng bị như thế.
Nhờ sự giúp đỡ của Fiske, Sara có thể đi lại tương đối bình thường.
- Em xin lỗi, John. Cô nói - Giống như... như một cơn ác mộng.
Khi tới gần căn nhà lưu động, Sara nghe thấy Fiske nói gì đó. Thoạt đầu cô cứ tưởng anh đang nói với mình, nhưng không phải.
Fiske nhắc lại, giọng rất nhỏ, mắt nhìn thẳng về phía trước, đầu lắc nhẹ trong hoài nghi.
- Rất tiếc.
Lời xin lỗi không phải để dành cho cô, bản năng nhắc cho cô biết điều đó. Có thể anh đang xin lỗi người đàn ông ở ngoài cầu tàu kia. Hay có thể dành cho người em đã chết ?
Khi đến nơi, Sara ngồi xuống bậc thang để Fiske vào trong nhà. Một phút sau anh quay ra, tay cầm vài viên đá và một ít khăn giấy. Một tay Sara giữ viên đá được bọc trong khăn giấy chườm vào vết tím ở đùi, tay kia đưa một chiếc khăn và một viên đá khác lên chùi những vệt máu đã khô trên mặt và làm sạch vết rách trên môi Fiske. Khi Sara làm xong, anh đứng hẳn dậy, bước xuống khỏi các bậc thang và tiến về phía con đường đất.
- Anh đi đâu ? Cô hỏi.
- Đưa cha anh về. Fiske đáp mà không quay đầu lại.
Sara nhìn theo cho đến khi Fiske đi khuất vào trong rừng. Sau đó, cô đi khập khiễng vào trong nhà và gột rửa các vết bẩn trong phòng tắm nhỏ. Cô phát hiện ra bộ complê và đôi giày của Fiske và mang chúng ra xe. Sara đưa tay lướt nhẹ dọc theo bề mặt kim loại nhẵn nhụi của cột cờ và tự hỏi không biết hôm nay Ed có định treo cờ Tổ quốc lên hay không. Rất có thể câu trả lời là có. Ông sẽ treo đến giữa cột để tưởng nhớ tới con trai mình. Phải chăng là để khóc than cho cả hai người con ?
Sara lại bắt đầu lo sợ với ý nghĩ này, cô tránh xa khỏi chiếc cột cờ và dựa vào thành xe ôtô. Cô căng thẳng dõi mắt nhìn vào rừng cây, như cố gắng chuẩn bị tinh thần trước một cuộc tấn công dữ dội có thể bất thình lình xô ra từ đó.
Một người phụ nữ đứng tuổi bước ra khỏi ngôi nhà lưu động kế bên và dừng lại khi nhìn thấy Sara.
Cô mỉm cười lúng túng.
- Cháu, à... Cháu là bạn của John Fiske.
Người phụ nữ gật đầu.
- Vậy à ? Chào cháu.
- Chào bác.
Bà ta đi khuất theo con đường về phía ngôi nhà tiếp đón.
Sara lo lắng nhìn vào rừng cây, tay đan chặt vào nhau. John, về đi. Xin anh, hãy xuất hiện đi.
Mười lăm phút sau, chiếc xe chơi gôn hiện ra. Fiske ngồi ở ghế lái. Cha anh nằm gục phía sau, rõ ràng là đang ngủ.
Fiske đưa xe về phía căn nhà, nhảy xuống và cẩn thận nhấc Ed lên xốc qua vai. Anh bước lên các bậc thang và biến mất vào bên trong. Vài phút sau anh cầm khẩu súng ngắn bước ra.
- Ông ngủ rồi. Fiske nói.
- Để làm gì vậy ? Cô hỏi và đưa tay chỉ vào khẩu súng.
- Anh không muốn để nó lại đây cùng cha anh.
- Anh không nghĩ là ông sẽ bắn ai đấy chứ.
- Không. Nhưng anh không muốn ông cho nó vào miệng rồi kéo cò. Súng ống, rượu bia và những tin xấu không phải là bạn đồng hành tốt với nhau. Anh cho khẩu súng vào ghế sau xe - Tốt nhất là em để anh lái cho.
- Quần áo của anh em đã cho vào thùng xe phía sau.
Họ vào xe và một phút sau đã có mặt ở nhà tiếp đón.
Fiske đi vào và đặt bốn mươi đôla xuống để trả phí khách thăm. Sau đó, anh mua vài chiếc bánh bao và hai hộp nước cam.
Người phụ nữ vừa gặp Sara khi trước cũng đang ở đó.
- Bác trông thấy bạn gái của cháu, John. Một cô gái đáng yêu xinh xắn.
- Vâng.
- Cháu định đi đấy à ?
- Vâng.
- Bác cược là cha cháu muốn cháu ở lại chơi lâu hơn nữa cơ đấy.
Fiske trả tiền đồ ăn mà không buồn đợi lấy túi đựng.
- Cháu sẵn sàng cược với bác. Anh nói với người phụ nữ đang đứng bối rối trước khi quay trở lại xe.