Harold Ramsey dựa lưng vào thành ghế, mặt tỏ vẻ trang nghiêm.
- Tôi không bao giờ hình dung nổi một điều như thế lại có thể xảy ra ở đây.
McKenna và Chandler đang ngồi trong văn phòng của Ramsey. McKenna quan sát ông Chánh án thật gần. Có lúc họ như đưa mắt nhìn nhau nhưng sau đó McKenna quay đi và chuyển sang nhìn Chandler.
- Nhưng chúng ta không có bất kỳ bằng chứng chắc chắn nào về việc Michael có thực sự lấy cắp một lá đơn kháng cáo hay không, thậm chí không biết có tồn tại lá đơn đó không nữa - Chandler nói.
Ramsey lắc đầu tỏ vẻ bất đồng.
- Sau cuộc nói chuyện với Sara thì còn nghi ngờ gì được nữa ?
Cuộc nói chuyện ư ? Một cuộc thẩm tra thì đúng hơn, Chandler nghĩ.
- Mới chỉ là dự đoán. Và tôi khuyên không nên công bố thông tin này cho công chúng.
- Tôi nhất trí. McKenna nói - Như thế chỉ làm phức tạp thêm quá trình điều tra.
- Tôi cứ tưởng anh tin rằng John Fiske đứng đằng sau mọi chuyện. Ramsey nói - Nếu bây giờ anh thay đổi ý kiến thì tôi thấy so với hai ngày trước đây, chúng ta chẳng tiến xa thêm được bước nào.
- Các vụ án mạng không tự sáng tỏ. Và vụ này phức tạp hơn bình thường. Mà tôi cũng chưa hề nói rằng tôi đã thay đổi ý kiến. McKenna nói - Khẩu súng của Fiske đã biến mất khỏi văn phòng anh ta. Không có gì đáng ngạc nhiên ở đây. Đừng lo lắng, rồi mọi chuyện sẽ tự đi vào đúng trật tự.
Trông Ramsey không bị thuyết phục.
- Tôi thấy chờ đợi thêm một chút không có hại gì - Chandler nói - Và nếu chuyện này đúng như chúng ta nghĩ, tôi thấy có lẽ không nên để dư luận biết.
- Làm sao như vậy được. Ramsey tức giận nói - Nhưng tôi cho rằng làm theo lời khuyên của ông thì thảm họa này cũng sẽ không thêm phần khủng khiếp vào lúc này. Còn Fiske và Evans thì sao ? Họ đâu ?
- Chúng tôi đã cho người giám sát, McKenna trả lời.
- Vậy ông biết lúc này họ đang ở đâu ? Ramsey nói.
McKenna vẫn giữ nguyên bộ mặt lạnh lùng. Ông ta không có ý định thừa nhận rằng trên thực tế, cả Fiske và Sara đã vượt qua mặt đội giám sát của FBI. McKenna vừa nhận được tin báo này một phút trước khi ông ta tham gia cuộc họp này.
- Đúng vậy. McKenna đáp.
- Họ đang ở đâu ? Ramsey hỏi.
- Tôi e rằng không thể cho ông biết được, ông Chánh án. Ông ta nhanh nhảu nói tiếp - Mặc dù tôi rất muốn. Chúng tôi thực sự phải giữ bí mật thông tin này.
Ramsey lạnh lùng nhìn McKenna.
- Mật vụ McKenna, ông đã hứa sẽ thông báo cho Tòa án biết về tiến trình của vụ này cơ mà.
- Tôi có hứa. Đó là lý do vì sao tôi có mặt ở đây lúc này.
- Tòa án cũng có lực lượng cảnh sát riêng của mình Cảnh sát trưởng Dellasandro và Ron Clause cũng đang từng phút cố gắng giải quyết vụ việc. Chúng tôi cũng đang tiến hành cuộc điều tra của riêng mình và sẽ là lợi ích chung của tất cả mọi người nếu chúng tôi được cung cấp đầy đủ thông tin. Nào, bây giờ hãy trả lời câu hỏi của tôi. Họ ở đâu ?
- Những gì ông nói rất có ý nghĩa nhưng tôi e là mình vẫn không thể tiết lộ được. McKenna nói - Ông hiểu cho, quy định của FBI mà.
Ramsey uốn cong lông mày.
- Nếu thế, tôi nghĩ là mình nên nói chuyện với ai đó ở FBI. Ông nói - Tôi không muốn trèo qua đầu người khác, mật vụ McKenna, nhưng trường hợp này thì khác.
- Rất sẵn lòng cho ông biết vài cái tên ở văn phòng của tôi, bắt đầu từ ngài giám đốc. McKenna nhã nhặn đề nghị.
- Ông có điều gì thực sự quan trọng để báo cáo không ? Ramsey khô khan đáp - Hay chỉ có vậy ?
McKenna đứng dậy.
- Chúng tôi đang cố hết sức tìm ra được tận gốc rễ vụ này. Và tôi tin rằng, với một chút may mắn, chúng tôi sẽ làm được.
Ramsey cũng đứng dậy, cao hơn hẳn những người khác.
- Một lời khuyên cho ông, mật vụ McKenna. Không bao giờ thay đổi cái gì. Ai làm như vậy thường phải sống trong tiếc nuối.
***
Sara mở khóa cửa nhà và chạy vội vào trong. Trên xe ôtô, cô đã cố gọi về nhà Fiske và cả văn phòng của anh. Sau đó cô thử liên lạc với cả Ed Fiske, nhưng ông không biết gì về con trai mình. Cô ném chiếc ví xách tay lên bàn bếp, chạy lên cầu thang và thay quần áo bị ướt bằng một chiếc quần bò và áo phông. Sara gần như hoảng loạn vì không biết cần phải làm gì. Nếu Dellasandro cũng có liên quan thì điều đó quá tồi tệ. Ông ta là một thành viên hữu quan trong quá trình điều tra. Việc nhân viên một vụ của FBI McKenna cũng dính líu là một thảm họa, ông ta gần như đang điều hành cả quá trình điều tra chết tiệt này. Bây giờ, Sara có thể thấy rõ những mánh lới khôn khéo của nhân viên FBI này trong từng sự việc của vụ án. Fiske nhúng tay vào vụ án, rồi bản thân cô bị buộc phải rời khỏi Tòa án, tất cả góp phần khẳng định động cơ cho việc John giết em trai mình. Điều đó là không đúng nhưng đối với những ai chỉ nhìn vào bề ngoài thì nó lại có ý nghĩa.
Sara gọi thử tới văn phòng Chandler. Cô muốn biết đích xác xem mật vụ McKenna có từng đóng quân tại Fort Plessy không hay chỉ đơn giản là do một sự trùng tên ngẫu nhiên. Cô thấy khó có thể có hai McKenna cùng liên quan tới vụ án, nhưng cô cần lời khẳng định chắc chắn. Không may là Chandler không có mặt tại văn phòng. Ai có thể giúp cô tìm hiểu thông tin này nữa ? Jansen có thể, nhưng phải mất một ít thời gian. Dù sao cô cũng thử gọi cho Jansen nhưng cũng không gặp. Ai nữa ? Cô đột nhiên nhớ ra. Sara quay số. Sau ba hồi chuông, một phụ nữ trả lời. Đó là người giúp việc.
- Ông ấy có nhà không ? Tôi là Sara Evans.
Một phút sau, giọng Jordan Knight vang lên trên đường dây.
- Sara ?
- Tôi biết bây giờ không phải lúc, thưa ngài Thượng nghị sĩ.
- Tôi đã biết chuyện xảy ra hôm nay. Giọng ông lạnh lùng.
- Tôi biết ông nghĩ gì và cũng biết chắc chắn rằng tôi không thể nói gì để làm ông thay đổi ý nghĩ của mình.
- Cô đúng rồi đấy. Tuy nhiên, Beth cảm thấy buồn khủng khiếp vì những gì xảy ra. Cô ấy là một trong số những người ủng hộ cô mạnh mẽ nhất.
- Tôi hiểu. Sara phải dịch ống nghe ra xa khi cô cố gắng đấu tranh giữ cho thần kinh vững vàng. Mỗi giây phút bây giờ đều có giá trị - Tôi muốn ông giúp cho một việc.
- Giúp ư ? Nghe Jordan có vẻ bối rối.
- Thông tin về một người.
- Sara, tôi thấy việc này không phù hợp chút nào.
- Thưa ngài Thượng nghị sĩ, tôi sẽ không bao giờ, không bao giờ gọi điện làm phiền ông nữa, nhưng tôi thực sự cần câu trả lời cho câu hỏi của mình. Và với tất cả những nguồn thông tin ông có, uy tín cá nhân của ông, ông là người duy nhất tôi nghĩ có thể hỏi. Xin ông ? Vì những gì tốt đẹp đã có.
Jordan cân nhắc một lúc.
- Nhưng lúc này tôi không ở văn phòng. Tôi vừa quyết định ăn tối muộn với Beth.
- Nhưng ông có thể gọi đỉện tới văn phòng, hoặc tới FBI
- FBI ? Jordan nói lớn.
Cô vội vàng.
- Chỉ một cú điện thoại là xong. Tôi đang ở nhà. Thậm chí ông có thể bảo người ta trực tiếp gọi lại cho tôi luôn, ông sẽ không phải nói chuyện với tôi nữa.
Cuối cùng Jordan cũng mủi lòng.
- Thôi được, câu hỏi của cô là gì ?
- Về mật vụ McKenna.
- Chuyện gì về ông ta ?
- Tôi muốn biết ông ta có từng phục vụ trong Quân ngũ không. Cụ thể là ở Fort Plessy vào những năm bảy mươi.
- Làm sao cô lại cần biết điều này ?
- Ông Thượng nghị sĩ, để giải thích tôi phải cần rất nhiều thời gian.
Jordan thở dài.
- Được rồi. Để tôi xem có thể làm gì được không. Tôi sẽ bảo người ở văn phòng của tôi kiểm tra rồi gọi cho cô. Cô ở nhà chứ gì ?
- Vâng.
- Sara, hy vọng cô biết cô đang làm gì.
- Thưa ngài Thượng nghị sĩ, nếu ông tin thì tôi muốn nói là tôi thực sự biết mình đang làm gì.
- Nếu cô đã nói thế. Jordan trả lời, nghe có vẻ không được thuyết phục.
Mười lăm phút sau khi Jordan quay trở lại phòng ăn, Elizabeth ngẩng lên nhìn.
- Sara muốn gì ?
- Một điều lạ lùng. Em có biết cô ấy hỏi về nhân viên FBI mà em vừa phàn nàn về ông ta không ?
Elizabeth bồn chồn.
- Warren McKenna ? Chuyện gì về ông ta ?
- Sara muốn biết liệu ông ta có từng phục vụ trong quân ngũ không.
Elizabeth Knight đánh rơi cái nĩa.
- Sao cô ấy lại muốn biết điều đó ?
- Anh không biết. Cô ấy không nói. Jordan nhìn vợ một cách kỳ quặc khi nhận thấy sự căng thẳng của cô - Em không sao chứ ?
- Em khoẻ. Chỉ vì ngày hôm nay thật kinh khủng.
- Anh biết, em yêu, anh biết. Jordan dịu dàng nói. Ông nhìn xuống bữa ăn nguội lạnh - Anh thấy là bữa ăn thư giãn của chúng ta đã bị quăng ra khỏi cửa sổ mất rồi.
- Anh nói gì với cô ấy ?
- Nói gì ư ? Anh bảo là để anh kiểm tra. Và sẽ bảo người gọi lại cho cô ấy. Anh vừa gọi cho văn phòng. Anh nghĩ họ có thể kiểm tra trên máy tính hoặc ở đâu đó.
- Sara đang ở đâu ?
- Ở nhà, chờ câu trả lời cho câu hỏi của mình.
Elizabeth đứng dậy, mặt tái nhợt.
- Beth, em khoẻ chứ ?
- Tự nhiên em đau đầu quá. Em phải đi uống thuốc.
- Để anh lấy cho.
- Không, em tự làm được. Anh cứ ăn nốt đi. Sau đó có thể cuối cùng chúng ta cũng thư giãn được.
Jordan Knight lo lắng nhìn theo vợ. Elizabeth Knight thấy cần uống thuốc thực sự vì bà đang bị nhức đầu khủng khiếp. Sau đó, bà vào phòng ngủ của mình, nhấc điện thoại lên và quay số.
- Xin chào. Giọng bên kia cất lên.
- Sara Evans vừa gọi điện. Cô ấy hỏi Jordan một câu.
- Câu gì ?
- Cô ấy muốn biết liệu ông có từng ở trong quân ngũ hay không.
Warren McKenna nới lỏng cà vạt và uống một ngụm nước trong chiếc cốc để trên mặt bàn. Ông ta vừa mới quay về sau cuộc họp ở Tòa án.
- Jordan nói gì với cô ấy ?
- Rằng sẽ cho kiểm tra rồi gọi lại cho cô ấy. Elizabeth cố gắng không để nước mắt trào ra.
McKenna gật đầu với chính mình.
- Cô ấy đang ở đâu ?
- Sara nói với Jordan rằng cô ấy đang ở nhà.
- Còn John Fiske ?
- Tôi không biết. Hình như cô ấy không nói.
McKenna vớ lấy áo khoác.
- Cám ơn vì thông tin của cô, thẩm phán Knight. Rồi nó sẽ chứng minh được rằng có lẽ nó có giá trị hơn nhiều so với các quyết định của cô.
Elizabeth Knight chậm rãi đặt ống nghe điện thoại xuống rồi lại nhấc lên. Bà không thể để chuyện xảy ra như vậy. Bà gọi cho Tổng đài hướng dẫn điện thoại hỏi số. Đã có người trả lời.
- Tôi muốn gặp thám tử Chandler. Nói với ông ấy tôi là Elizabeth Knight và đây là chuyện khẩn cấp.
Chandler cất giọng trên đường dây.
- Tôi có thể giúp gì cho cô, thẩm phán Knight ?
- Thám tử Chandler, đừng hỏi vì sao tôi biết, nhưng ông phải đến nhà Sara Evans. Tôi nghĩ cô ấy đang bị đe doạ nghiêm trọng. Xin ông nhanh lên.
Chandler không để lãng phí thời gian hỏi thêm. Ông lao khỏi văn phòng, thậm chí còn không kịp gác máy điện thoại.
Elizabeth Knight từ từ đặt điện thoại xuống. Bà đã tưởng công việc ở Tòa án là cái gây áp lực nặng nề nhất nhưng hóa ra việc này... Bà biết dù sự việc có được phơi bày như thế nào cũng không thành vấn đề nữa, vì cuộc đời bà đã hoàn toàn bị hủy hoại. Đối với bà, không còn cách nào thoát ra được nữa. Thật mỉa mai làm sao khi cuối cùng chính công lý là cái đã phá huỷ mình, Elizabeth thầm nghĩ.
***
Một người mặc quần áo sẫm màu, đeo mặt nạ che mặt đã đi theo Sara tới tận Richmond rồi lại bám theo Sara, Fiske và hai nhân viên FBI trở lại Washington. Ông ta thấy vô cùng sung sướng vì cô đã thoát khỏi hai nhân viên FBI, điều này sẽ khiến công việc của ông ta dễ dàng hơn. Cúi mình lom khom, ông ta chạy tới chỗ chiếc xe và mở cánh cửa cạnh tay lái. Chiếc đèn trần xe sáng lên khiến ông ta vội vàng vặn nút tắt. Ông ta ngẩng lên nhìn vào các cửa sổ của ngôi nhà và trông thấy Sara đi qua một khung cửa nhưng cô không nhìn ra ngoài. Ông ta lôi một chiếc đèn pin nhỏ ra khỏi túi áo và quét ánh sáng bên trong chiếc xe. Nhìn thấy tập giấy trên sàn xe, ông ta để ý và phát hiện thấy cái tên được khoanh tròn. Ông ta thu nhặt đống giấy tờ lên và đút vào chiếc ba lô mang theo mình. Ông ta rút khẩu súng lục ra khỏi bao súng, gắn bộ phận giảm thanh vào nòng. Ngẩng lên nhìn ngôi nhà thêm một lần nữa, ông ta không thấy bóng Sara. Nhưng cô ta đang ở trong đó. Một mình, ông ta tắt đèn rồi tiến về phía ngôi nhà.
***
Sara căng thẳng đi đi lại lại trong bếp, liên tục nhìn đồng hồ chờ cú điện thoại từ văn phòng của Jordan Knight. Cô bước ra ngoài mảnh sân nhỏ ở phía sau và đưa mắt nhìn một chiếc máy bay phản lực lướt qua dưới vòm trời đầy mây đen. Sau đó, Sara nhìn xuống phía chiếc thuyền buồm của mình lúc đó đang thúc vào các lốp cao su được sử dụng như tầng đệm gắn vào cầu tàu để tránh cho các tấm cửa kính của thuyền khỏi bị va đập vào gỗ cứng. Cô phải mỉm cười khi nhớ lại những sự kiện của đêm hôm trước. Nụ cười tắt ngấm khi cô nghĩ tới cuộc nói chuyện với Fiske sau khi họ chạm trán ở nhà dưỡng lão. Sara ấn các ngón chân trần vào nền gỗ ẩm, cố gắng tranh thủ hít thở những làn không khí mộc mạc mang đầy hơi nước xung quanh.
Cô quay lại nhà và lên cầu thang, dừng lại trước cánh cửa phòng ngủ và nhìn vào trong. Giường vẫn chưa được dọn. Sara ngồi lên tấm đệm và sờ vào rìa tấm chăn mỏng khi cô nhớ lại việc làm tình của họ hôm trước. Cô hình dung cảnh Fiske kéo chiếc áo của anh xuống như thế nào. Vết sẹo từ rốn lên tới cổ, Ed đã nói với cô như thế. Như thể nó sẽ làm cho cô thấy khác. Mà rõ ràng cả Fiske cũng nghĩ như vậy.
Sara lắng nghe khi một chiếc máy bay phản lực nữa lại bay qua và sau đó, một sự im lặng tuyệt đối choán ngập lấy không gian, như thể tất cả mọi âm thanh đã được hút sạch vào một khoảng chân không độc lập. Sự im lặng sâu thẳm tới mức Sara nghe thấy cả tiếng cửa ra vào mở khẽ. Cô nhảy lên và lao ra phía cầu thang.
- John ?
Không có tiếng trả lời và khi đèn cầu thang bật sáng, một cơn rùng mình hoảng sợ chạy dọc theo sống lưng Sara. Cô lao trở lại phòng ngủ, đóng sập và khóa cửa ra vào. Ngực cô tức thở, mạch đập thình thịch như muốn vỡ tung lên tận màng tai. Cô tuyệt vọng nhìn xung quanh tìm một thứ vũ khí vì không có cách nào thoát ra ngoài. Cửa sổ quá nhỏ và cho dù cô có cố lách qua được thì vị trí tầng hai của căn phòng cùng lối đi xi măng ở phía dưới cũng sẽ bẻ gẫy hai chân cô và đây có vẻ như không phải là một lựa chọn đúng đắn.
Cảm giác tuyệt vọng nhường chỗ cho nỗi hoảng loạn khi Sara nghe thấy tiếng chân bước lại gần. Cô tự nguyền rủa mình vì đã không lắp điện thoại trong phòng ngủ. Sara nín thở khi thấy nắm đấm cửa chầm chậm xoay rồi mắc lại khi chạm phải vòng khóa. Nhưng cả cánh cửa và khóa đều cũ kỹ. Khi một cái gì đó đập vào cửa đánh rầm, theo bản năng, Sara nhảy lùi lại và một tiếng thét nhỏ thoát khỏi môi. Cô nhìn quanh căn phòng một lần nữa, trước khi mắt dán chặt vào chiếc giường bốn cọc. Cô lao tới rút một chiếc cọc đầu có khắc hình quả dứa khỏi giường. Ơn Chúa vì cô đã không mắc màn trướng vào giường. Hình chạm quả dứa được làm bằng gỗ chắc chắn và nặng không dưới một pao.
Sara cầm chiếc cọc trên một cánh tay giơ cao và nhanh chóng chạy lại phía cửa ra vào. Nó rung chuyển khi một cú đập nữa lao tới, khóa cửa rung lên dưới sức ép mạnh, khung cửa bắt đầu vỡ ra từng mảnh. Sau cú đập này, Sara nhẹ nhàng mở khóa cửa và đứng lùi lại. Chiếc cửa không khóa khiến cú lao tiếp theo đẩy người đàn ông nhào vào trong phòng. Cánh tay Sara nhanh nhẹn hạ xuống và hình chạm phang mạnh vào kẻ đột nhập. Cô lao khỏi cửa ra hành lang. Người đàn ông vừa bị cô tấn công nằm trên sàn nhà, ôm vai gào rống lên vì đau.
***
Sara biết Rayfield và Tremaine đã chết. Vậy người đàn ông này chỉ có thể là Dellasandro hoặc... Cô run bắn lên vì sợ khi nghĩ tới sự hiện diện của Warren McKenna tại nhà mình. Sara lao xuống cầu thang hai bậc một, túm lấy chùm chìa khóa xe ôtô để trên bàn và mở tung cửa lao ra ngoài. Cô thét lên một tiếng kinh hoàng.
Người đàn ông thứ hai đang nhìn chằm chằm vào cô, bình tĩnh, lạnh lùng. Vừa bước chân về phía trước, Leo Dellasandro chĩa thẳng khẩu súng lục vào cô. Người đàn ông mặc đồ đen chạy xuống cầu thang, tay ôm vai, súng cũng chĩa thẳng vào Sara. Dellasandro đóng cửa ra vào. Sara nhìn người đàn ông đứng đằng sau. Chắc chắn phải là McKenna. Nhưng sau đó nét mặt cô thay đổi. Người đàn ông này không to bằng nhân viên mật vụ FBI.
Chiếc mặt nạ được tháo ra và Richard Perkins giận dữ nhìn Sara. Sau đó, ông ta nở một nụ cười trước vẻ ngạc nhiên của cô và rút đống giấy tờ ra khỏi ba lô.
- Lẽ ra cô nên nhìn kỹ tên tôi trên bảng phân công trách nhiệm ở Fort Plessy, Sara. Cô mới cẩu thả làm sao.
Sara tức giận nhìn ông ta.
- Người giữ trật tự và cảnh sát trưởng của Tòa án tối cao, thành viên của một tội ác ghê tởm.
- Harms giết cô bé đó, không phải tôi. Dellasandro nói.
- Ông đang cố làm ra vẻ tin vào điều đó, phải không Leo ? Ông đã giết cô bé đó, không phải Rufus, chắc chắn như thể chính tay ông xiết qua cổ cô bé.
Mặt Dellasandro trở nên xấu xí.
- Thằng con hoang đó. Nếu được, tôi đã cho hắn xơi đầy đạn chì thay vì chất ma tuý khốn kiếp đó. Hắn là một điều ô nhục cho quân đội.
- Anh ấy mắc chứng khó đọc. Sara gào lên với ông ta - Anh ấy không tuân lệnh vì anh ấy không hiểu được chúng, ông là thằng ngốc. Ông đã huỷ hoại cuộc đời anh ấy và cuộc đời cô bé đó chẳng vì cái gì.
Một nụ cười ngớ ngẩn xuất hiện trên mặt Dellasandro.
- Tôi lại không nghĩ thế. Hoàn toàn không. Hắn xứng đáng với những gì hắn nhận.
- Mặt ông thế nào rồi, Leo ? John đã đập được vào mặt ông. Anh ấy tất nhiên biết hết mọi chuyện.
- Chúng ta cũng sẽ đi gặp nó.
- Ông, Vic Tremaine và Frank Rayfield ?
- Cô nói quá đúng. Dellasandro nói với một nụ cười khẩy.
- Hai ông bạn quý của ông chết rồi. Nụ cười trên mặt Sara xuất hiện khi Dellasandro bạc mặt đi - Bọn họ phục kích Rufus và anh trai anh ấy nhưng cũng giống như lần trước, không hoàn thành được nhiệm vụ. Sara nhạo báng thêm vào.
- Lần này thì tôi có cơ hội hoàn thành giúp họ.
Sara chằm chằm nhìn ông ta từ trên xuống dưới và cuối cùng lắc đầu trong ghê tởm.
- Hãy nói cho tôi biết một điều, Leo. Làm sao một kẻ sâu bọ như ông có thể trở thành cảnh sát trưởng ?
Dellasandro tát vào mặt Sara và định tiếp tục hành hung nếu Perkins không ngăn lại.
- Chúng ta không có thời gian cho đồ nhãi nhép này đâu, Leo. Ông ta nắm lấy vai Sara. Đúng lúc đó chuông điện thoại reo.
Perkins nhìn Dellasandro.
- Fiske ? Ông ta quay sang Sara - Fiske đang ở cùng Harms, phải không ? Đó là lý do vì sao hai chúng mày tách nhau ra, đúng không ? Sara nhìn đi chỗ khác khi tiếng chuông lại vang lên. Perkins dí súng vào cằm cô, ngón tay đặt sẵn sàng lên cò súng - Tôi hỏi cô một lần nữa. Có phải Fiske đang ở cùng Rufus Harms không ? Ông ta nhấn súng mạnh hơn nữa vào cằm cô - Trong hai giây nữa đầu cô sẽ văng đi, tôi thề với Chúa đấy. Trả lời !
- Đúng, đúng. Anh ấy đang ở cùng Rufus. Giọng Sara nghẹn lại khi bị vật kim loại chẹn vào khí quản.
Ông ta đẩy Sara một cách thô bạo về phía điện thoại.
- Trả lời đi. Nếu đó là Fiske thì ấn định một chỗ gặp. Chọn nơi nào quanh đây thôi, nhưng phải riêng biệt. Nói với anh ta cô có vài thông tin mới. Nếu cô nói cái gì cảnh báo cho anh ta, cô sẽ chết. Sara lưỡng lự - Làm đi. Hay muốn chết !
Sara nhìn thấy một Perkins với thái độ ôn hòa trước đây trở thành kẻ đáng sợ hơn cả trong số hai kẻ đang bắt giữ cô. Cô từ từ nhấc máy. Perkins đứng sát bên cạnh lắng nghe, súng dí vào thái dương Sara. Sara thở thật sâu để cố gắng trấn tĩnh.
- Alo ?
- Sara. Đó là Fiske.
- Em cố gọi cho anh bao nhiêu lần ở khắp nơi.
- Anh đang ở chỗ Rufus.
Perkins ấn súng vào Sara khi ông ta nghe thấy.
- Anh đang ở đâu ? Cô hỏi.
- Đang nửa đường tới Washington Dc. Đang dừng lại nghỉ.
- Kế hoạch của anh thế nào ?
- Anh nghĩ bây giờ là lúc tới gặp Chandler. Rufus và anh đã nói chuyện xong.
Perkisn lắc đầu và hất hàm về phía điện thoại.
- Em không nghĩ đó là ý tưởng hay đâu, John.
- Tại sao ?
- Em vừa... vừa tìm được một vài điều anh nên biết trước. Trước khi tới gặp Chandler.
- Điều gì ?
- Em không thể nói trên điện thoại được. Có thể bị nghe trộm.
- Thôi nào, anh không tin máy bị nghe trộm đâu, Sara.
- Nghe này, em nói cho anh thế này nhé. Anh cho em số điện thoại chỗ anh đang đứng và em sẽ gọi cho anh từ xe của em. Cô nhìn sang Perkins - Chúng ta sẽ tìm chỗ gặp nhau. Sau đó chúng ta tới gặp Chandler. FBI có số xe của anh rồi. Anh phải rời khỏi nó ngay.
Fiske cho cô số điện thoại. Sara viết rồi xé trang đầu khỏi tập giấy.
- Em có chắc là không thể nói cho anh trên điện thoại không ?
- Em đã nói chuyện với bạn anh ở Văn phòng hỗ trợ xét xử liên bang. Sara nói, thầm cầu nguyện cho những gì cô nói tiếp sau. Nếu Fiske phản ứng sai, cô sẽ chết. Cô phải tin anh ấy - Darnell Jackson đã nói cho em biết về việc thử nghiệm PCP.
Fiske cứng người và nhìn sang Rufus người đang ngồi trên ôtô, trong bóng tối. Darnell Jackson. Anh vội trả lời.
- Darnell chưa bao giờ bỏ rơi anh.
Sara thở ra một hơi hầu như không thể nhận biết.
- Năm phút nữa em sẽ gọi cho anh. Cô gác máy và nhìn sang hai người đàn ông.
Perkins nhe răng cười một cách ác độc.
- Tốt đấy, Sara. Nào, bây giờ thì đi gặp các bạn của cô.