- Anh có chắc là đã xoá hết dấu vết rồi không ?
Rayfield gật đầu nói vào điện thoại.
- Mọi hồ sơ giấy tờ ghi chép về sự xuất hiện của anh ta ở đây đều đã bị huỷ. Tôi đã cho chuyển công tác tất cả những nhân viên trông thấy Michael Fiske tới nhà tù của chúng ta. Kể cả khi có một ai đó phát hiện rằng trước khi chết Fiske đã đến đây thì cũng chẳng còn ai biết tý gì mà nói nữa.
- Không ai thấy anh đưa xác chết đi chứ ?
- Vic lái xe quay lại. Tôi đi theo ông ta. Chúng tôi đã chọn được một địa điểm phù hợp. Rồi cảnh sát sẽ nghĩ đó là một vụ cướp. Không ai thấy chúng tôi. Dù có thấy đi chăng nữa thì những người ở đó không thuộc loại sẵn sàng hợp tác với luật pháp.
- Không để sót cái gì trong xe chứ ?
- Chúng tôi đã lấy ví đi cho có vẻ giống một vụ cướp. Cả cặp xách nữa. Rồi một tấm bản đồ. Ngoài ra không còn gì khác. Tất nhiên chúng tôi còn kịp để đầy nước lại cho bộ tản nhiệt nữa.
- Thế còn Harms ?
- Vẫn trong bệnh viện. Có vẻ như hắn sắp vượt qua được vụ này.
- Khốn kiếp. Thế là tuột mất một cơ hội của chúng ta.
- Đừng lo. Khi nào hắn quay lại đây, chúng ta sẽ giải quyết ổn thoả. Bệnh tim luôn có thể gây ra những điều bất khả kháng.
- Đừng để mất quá nhiều thời gian. Anh không thể làm việc này ngay ở bệnh viện à ?
- Quá nguy hiểm. Xung quanh có quá nhiều người.
- Anh có cho canh gác cẩn thận không đấy ?
- Hắn bị xích vào giường và có lính canh ngoài cửa suốt cả ngày lẫn đêm. Sáng mai hắn sẽ ra viện. Tới đêm mai hắn sẽ chết. Vic đã chuẩn bị sẵn kế hoạch chi tiết rồi.
- Sẽ không có ai từ bên ngoài giúp được hắn phải không ? Anh có chắc không ?
Rayfield cười.
- Thậm chí không ai biết hắn ở đó. Hắn không có ai bên cạnh. Chưa bao giờ có và sẽ không bao giờ có.
- Đừng mắc sai lầm gì, Frank.
- Tôi sẽ gọi cho ông khi nào hắn chết.
***
Fiske ngồi trong xe và đưa tay bật điều hoà nhiệt độ. Máy điều hoà của chiếc Ford mười bốn tuổi chỉ đủ sức làm cho luồng không khí ngột ngạt chuyển động chậm chạp từ trái qua phải. Mồ hôi chảy rỉ rỉ xuống mặt và làm bẩn cổ áo sơ mi của Fiske. Cuối cùng, Fiske cũng hạ kính cửa xe xuống khi anh nhìn chằm chằm vào toà nhà trước mặt. Vẻ bên ngoài bình thường của nó đã thành công trong việc che giấu sự khác thường của bên trong. Những người làm việc ở đây dành hầu hết thời gian của họ cho việc tìm kiếm những kẻ giết người. Fiske đang cố gắng quyết định xem anh nên nhập hội và tham gia cuộc săn lùng cùng họ, hay nên lái xe quay về. Anh đã nhận diện xác em trai mình. Anh đã hoàn thành nhiệm vụ của một người thân thích. Anh có thể về nhà, báo cho cha anh, thu xếp cho đám tang, chôn cất Michael rồi tiếp tục sống cuộc đời của riêng mình. Tất cả mọi người đều làm như thế.
Nhưng thay vì làm như suy nghĩ, Fiske lại ra khỏi xe rồi bước vào toà nhà tại số 3000 Đại lộ Indiana, trụ sở làm việc của Cục Cảnh sát Hình sự Washington Dc. Sau khi qua kiểm tra an ninh và nhận được sự hướng dẫn của một nhân viên cảnh sát mặc đồng phục, anh dừng bước trước một chiếc bàn. Lúc ở nhà xác anh đã cố liên lạc với cha một lần nữa nhưng vẫn không gọi được. Vừa thất vọng vừa chán nản, bây giờ Fiske còn thêm phần lo lắng khi nghĩ rằng có lẽ cha anh đã biết chuyện xảy ra và đang trên đường tới đây.
Anh nhìn xuống tấm danh thiếp người nhân viên nhà xác đưa cho mình rồi nói với cô gái trẻ ngồi sau bàn:
- Tôi muốn gặp Thám tử Buford Chandler.
- Anh là ai ? Cái giọng trịch thượng bề trên của cô ta khiến Fiske lập tức chỉ muốn nhồi chặt cô ta vào trong một ngăn kéo bàn.
- John Fiske. Thám tử Chandler đang điều tra về cái chết của em trai tôi. Tên cậu ấy là Michael Fiske.
Cô gái nhìn thẳng vào anh, nét mặt không thay đổi.
- Cậu ấy là nhân viên của Toà án tối cao. Fiske thêm.
Cô ta liếc nhìn những giấy tờ trên mặt bàn.
- Có ai đó giết cậu ấy ư ?
- Chẳng phải đây là Cục Cảnh sát Hình sự sao ? Cô ta lại đưa mắt nhìn Fiske, cái nhìn báo hiệu một sự khó chịu. Fiske tiếp tục - Vâng, có kẻ đã giết em tôi, thưa cô.... Baxten. Anh cúi xuống đọc cái tên được ghi trên tấm biển đề tên.
- Vậy chính xác thì tôi giúp gì được cho anh ?
- Tôi muốn gặp Thám tử Chandler.
- Ông ấy có hẹn gặp anh không ?
Fiske cúi người về phía trước và nói khẽ:
- Không hẳn, nhưng...
- Thế thì tôi e là ông ấy không có mặt ở đây. Cô ta ngắt lời, quay người đi và bắt đầu đánh máy vi tính.
- Này cô, tôi thực sự cần gặp Thám tử Chandler.
Cô ta vừa gõ bàn phím vừa nói.
- Để tôi giúp anh hiểu tình hình ở đây nhé, được chứ ? Chúng tôi có cả đống vụ án trong khi chẳng có nhiều thám tử. Chúng tôi không có thời gian để tiếp đón bất cứ ai thích là ghé vào. Chúng tôi phải có ưu tiên chứ. Tôi biết là anh hiểu điều đó. Giọng cô ta bé dần và tỏ ra mất tập trung khi cô ta nhìn vào màn hình.
Fisske gập người về phía trước cho tới khi mặt anh chỉ cách mặt cô gái vài insơ. Khi cô ta quay ra, họ nhìn thẳng vào nhau.
- Để tôi giúp cô hiểu vài điều. Tôi tới từ Richmond để nhận dạng xác em tôi theo yêu cầu của Thám tử Chandler. Tôi đã làm xong việc đó. Em trai tôi đã chết. Và có thể là ngay lúc này, một nhân viên pháp y đang vạch một đường hình chữ Y trên ngực cậu ấy để lôi ra ngoài mọi bộ phận của cơ thể em tôi. Sau đó anh ta lấy một cái cưa rồi cắt một đường sau xương chũm trên đầu em tôi, ngay chỗ này này. Fiske vạch một đường cắt tưởng tượng trên đầu Baxten bằng ngón tay của mình và cố gắng kìm hãm nỗi hối thúc cực lớn muốn túm lấy một nắm tóc nhuộm màu vàng của cô ta - Nhờ thế người ta có thể lấy bộ não ra và tìm kiếm đường đi của viên đạn chết người và có lẽ sẽ tìm được vài mảnh đạn. Còn bây giờ, tôi nghĩ mình sẽ tìm gặp và nói chuyện với Thám tử Chandler để xem chúng tôi có tìm ra được manh mối gì về kẻ giết em tôi không.
Cô ta lạnh lùng đáp.
- Hừm, đó không phải việc của anh. Không có sự xía vô của người nhà nạn nhân thì chúng tôi cũng đã có đủ phiền toái lắm rồi. Tôi đảm bảo là nếu cần, Thám tử Chandler sẽ tìm gặp anh. Cô ta lại quay đi chỗ khác.
Fiske nắm chặt lấy cạnh bàn và hít một hơi thật sâu rồi cố nhịn.
- Nhìn đây. Tôi hiểu sự quá tải công việc ở đây của các người và tôi biết cô không biết tôi từ...
- Tôi đang rất bận. Vì thế nếu có chuyện gì, tôi khuyên anh nên viết ra giấy.
- Tất cả những gì tôi cần là được nói chuyện với ông ấy.
- Anh có muốn tôi gọi nhân viên bảo vệ không ?
Fiske đấm tay xuống bàn.
- Em trai tôi đã chết. Tôi sẽ rất biết ơn nếu cô bỏ cái thái độ ngạo nghễ ấy và thay bằng chút lòng trắc ẩn. Và nếu bản thân cô không có nổi tình cảm ấy thì thưa cô, hãy cố ra vẻ là có.
- Tôi là Buford Chandler.
Cả Fiske và Baxten đều quay lại. Chandler là một người da đen, tuổi mới ngoài năm mươi, mái tóc xoăn bạc trắng, bộ ria mép cũng bạc và có dáng người cao, gầy rõ ràng vẫn còn duy trì được phần nào phong độ thể thao từ thời trẻ. Ông đeo qua vai một bao súng rỗng và chỗ áo sơ mi chạm vào báng súng có một vết dầu. Ông nhìn Fiske từ đầu đến chân.
- Tôi là John Fiske.
- Tôi đã nghe thấy. Thực ra tôi đã đứng đây nghe từ đầu.
- Vậy ông biết anh ta đã nói những gì với tôi ? Baxten hỏi.
- Từng từ.
- Và ông không có gì để nói chứ ?
- Không.
Baxten nhìn sang Fiske với nét mặt thoả mãn.
- Thế nào ?
- Tôi nghĩ cậu ấy đã cho cô vài lời khuyên tốt. Chandler ngoắc tay với Fiske - Đi nào.
Chandler và Fiske đi dọc theo dãy hành lang tấp nập người qua lại bận bịu và tới một căn phòng nhỏ tồi tàn.
- Mời ngồi. Chandler chỉ tay vào chiếc ghế duy nhất trong phòng ngoài một chiếc sau bàn làm việc của ông. Trên ghế chất đầy giấy tờ - Cứ vứt xuống đất cũng được. Chandler đưa ra một ngón tay cảnh báo - cẩn thận, đừng làm xáo trộn các bằng chứng. Fiske vô cùng thận trọng dịch chuyển đống giấy tờ trong khi Chandler ngồi xuống sau bàn làm việc.
- Tôi không yêu cầu cậu phải xin lỗi về những gì đã nói với cô Judy Baxten.
- Tôi không định làm thế với cô ấy.
Chandler cố giấu một nụ cười.
- Được rồi. Chuyện đó bỏ đi. Tôi rất tiếc vì chuyện em trai cậu.
- Cám ơn ông. Fiske nói và cảm thấy dịu bớt.
- Chắc đây là câu chia buồn đầu tiên cậu được nghe kể từ lúc bước chân vào toà nhà này phải không ?
- Thực ra đúng là thế.
- Vậy là cậu làm trong ngành luật ? Chandler bỗng nhận xét và mỉm cười trước sự ngạc nhiên của Fiske - Dân thường nói chung không biết về vết rạch hình chữ Y cũng như vết cắt sau xương chũm. Theo cái cách cậu nhìn sát vào mặt cô Baxten, rồi cách ứng xử cũng như thân hình của cậu, tôi có thể nói cậu đã từng là cảnh sát tuần tra.
- Đã từng ư ?
- Nếu cậu vẫn trong ngành thì bộ phận cảnh sát ở Richmond đã cho tôi biết lúc tôi liên lạc với họ rồi. Hơn nữa, tôi biết là rất ít cảnh sát không mặc đồng phục khi đang làm nhiệm vụ.
- Hoàn toàn đúng. Tôi rất mừng khi ông nhận vụ này, thưa Thám tử Chandler.
- Vụ của cậu và bốn mươi hai vụ khác nữa. Fiske lắc đầu và Chandler tiếp tục - Ngân sách thì bị cắt giảm. Tôi bây giờ còn không có cả người giúp việc nữa.
- Vậy nói theo cách khác là không mong đợi có một phép màu xảy ra sao ?
- Tôi sẽ cố hết sức tìm ra kẻ giết em cậu. Nhưng tôi không thể đảm bảo được gì.
- Vậy nếu có một sự trợ giúp phi chính thức nho nhỏ thì sao ?
- Cậu có ý gì ?
- Tôi đã tham gia nhiều vụ án hình sự với các thám tử ở Richmond. Tôi đã học được nhiều, biết được nhiều. Tôi có thể làm đồng sự mới cho ông.
- Về mặt nguyên tắc thì hoàn toàn không được.
- Về mặt nguyên tắc thì tôi hoàn toàn hiểu.
- Bây giờ cậu làm nghề gì ?
- Tôi là luật sư bào chữa cho những kẻ phạm tội. Fiske nói. Chandler nhướn mắt - Tôi rất tự hào với công việc của mình, thưa ông Chandler.
Chandler hất đầu qua vai Fiske về phía cửa ra vào.
- Cậu đóng cửa lại hộ tôi. Ông im lặng cho tới khi Fiske quay lại chỗ ngồi,
- Nào, mặc dù óc suy xét của tôi tốt hơn nhưng tôi sẽ nhận lời xin trợ giúp của cậu dưới dạng những lời khuyên.
Fiske lắc đầu.
- Bây giờ tôi đang ở đây. Giả dụ như sau bốn mươi tám tiếng nữa, kẻ giết người có bỏ chạy sang Trung Quốc thì nếu ông chỉ nhận lời khuyên thì làm sao chặn được hắn lại. Fiske nghĩ nói như thể sẽ khơi mào cho Chandler làm gì đó nhưng ông ta vẫn rất bình tĩnh.
- Cậu có danh thiếp không ? Chandler hỏi.
Fiske đưa cho ông danh thiếp của mình sau khi viết thêm số điện thoại ở nhà vào mặt sau.
Chandler đưa cho Fiske một tấm danh thiếp có cả đống số điện thoại trên đó.
- Điện thoại cơ quan, ở nhà, máy nhắn tin, máy fax và cả đỉện thoại di động, trong trường hợp tôi nhớ mang theo. Chưa bao giờ tôi nhớ được cả.
Chandler xem xét một tập hồ sơ trên mặt bàn. Nhìn ngược từ đằng này lại, Fiske trông thấy tên em trai mình trên nhãn.
- Người ta nói với tôi đó là một vụ cướp.
- Đó là khả năng có thể khi xem xét lúc đầu.
Fisske cảm thấy sự bất thường trong giọng nói của Chandler.
- Vậy bây giờ giả thiết đó đã thay đổi ?
- Đó chỉ là nhận định bước đầu. Ông đóng tập hồ sơ lại và nhìn Fiske - Với những gì chúng tôi biết được cho tới thời điểm này thì vụ án này tương đối đơn giản. Em trai anh được tìm thấy khi đang ngồi trên ghế lái, trong một ngõ nhỏ gần sông Anacostia với một vết đạn bắn từ bên phải đầu rồi xuyên ra ngoài ở bên trái. Có vẻ là một khẩu súng cỡ khá lớn. Chúng tôi chưa tìm được viên đạn nhưng cuộc tìm kiếm vẫn đang tiếp tục. Có thể kẻ giết người đã tìm được và đem đi để chúng ta không thể kiểm tra đạn đạo được, cho dù ta có một khẩu giống khẩu chúng dùng.
- Phải là một kẻ máu lạnh tới mức nào mới có thể sục sạo quanh nơi đó tìm đầu đạn trong khi nạn nhân chỉ ngồi cách đó có vài bước chân.
- Đồng ý. Nhưng tôi muốn nhắc lại một lần nữa là vẫn có thể sẽ tìm thấy viên đạn.
- Tôi được biết là ví của em tôi bị mất.
- Nói thế này đúng hơn: Không tìm thấy có ví quanh chỗ em cậu. Cậu ấy có phải là người thường không mang ví theo người không ?
Fiske quay nhìn chỗ khác một lúc.
- Mấy năm gần đây chúng tôi không hay gặp nhau. Nhưng tôi nghĩ ông có thể giả thiết rằng em tôi có mang ví. Vậy là ông cũng chưa lục soát căn hộ của Michael sao ?
- Cậu cũng phải cho tôi thời gian chứ John. Xác em trai cậu mới chỉ được tìm thấy vào ngày hôm qua. Chandler mở cuốn sổ ghi chép và với tay lấy một chiếc bút - Nơi tìm thấy cậu ấy là một khu vực tụ tập của những kẻ nghiện ma tuý thuộc loại cao so với nhiều nơi khác. Theo cậu, em trai mình có phải đã nghiện rồi không ?
- Không. Michael không nghiện ma tuý.
- Nhưng cậu cũng không khẳng định chắc chắc được, đúng không. Cậu vừa nói là hai người không gặp nhau nhiều lắm mà ?
- Em trai tôi luôn tự đặt ra cho mình phải đạt mục tiêu cao nhất với bất kỳ việc gì và luôn vượt qua đích đã đề ra. Ma tuý không có chỗ trong cuộc sống của Michael.
- Cậu có nghĩ tại sao cậu ấy lại tới chỗ đó không ?
- Tôi không thể hiểu nổi tại sao.
- Không có kẻ thù, hay ghen tuông, hay vấn đề tiền bạc ?
- Không. Nhưng tôi muốn nhắc lại với ông rằng chắc chắn tôi không phải là nguồn thông tin tốt nhất. Ông có giả thuyết gì về thời điểm của cái chết chưa ?
- Khá mơ hồ. Tôi đang chờ đợi kết quả chính thức. Sao cậu hỏi thế ?
- Tôi vừa đến nhà xác trước khi tới đây. Tôi đã nắm tay em tôi. Nó mềm, chứ không cứng. Giai đoạn bị cứng trôi qua đã lâu. Khi tìm thấy xác em tôi đêm qua thì tình trạng khi đó thế nào ?
- Có thể nói là cậu ấy mới vừa ở đó được một lúc.
- Thế thì thật đáng ngạc nhiên. Theo như ông nói thì đó không phải là một khu vực hoang vắng.
- Đúng vậy. Nhưng ở đó, xác chết ở những con ngõ nhỏ không phải là điều bất bình thường. Và tôi nhắc cho cậu biết là khoảng chín mươi chín phần trăm các vụ án hình sự xảy ra ở đó có nạn nhân là người da đen, chỉ vì một lý do cực kỳ đơn giản là người da trắng rất ít khi lui tới đó.
- Vậy theo lời của ông thì em trai tôi là người nổi bật lên ở đó. Đã có vụ rút tiền nào theo thẻ tín dụng của Michael xảy ra chưa ? Hay mua bán thẻ vậy ?
- Chúng tôi đang kiểm tra. Lần cuối cùng cậu nói chuyện với em trai mình là khi nào ?
- Michael gọi điện cho tôi một tuần trước đây.
- Cậu ấy nói gì ?
- Tôi không có nhà. Michael để lại tin nhắn nói rằng cần lời khuyên của tôi cho một việc gì đó.
- Cậu có gọi lại cho cậu ấy không ?
- Không, cho tới tận gần đây.
- Cậu chờ cái gì mà không gọi ?
- Tôi thấy cũng không đến nỗi cần lắm.
- Có thật vậy không ? Chandler xoay bút trong tay - Cậu hãy nói cho tôi biết: Cậu có yêu quý em mình không ?
Fiske nhìn thẳng vào Chandler.
- Có kẻ giết em tôi. Tôi muốn bắt hắn, dù có là ai đi chăng nữa. Đó là tất cả những gì tôi muốn nói về chuyện này.
Cái nhìn trong mắt Fiske khiến Chandler quyết định tiếp tục.
- Có thể cậu ấy muốn trao đổi công việc với cậu ? Cậu thử nhìn xem, cái làm cho vụ này đáng chú ý chính là nghề nghiệp của em cậu.
- Ông định nói rằng vụ giết người này có liên quan tới một việc nào đó ở Toà án tối cao sao ?
- Cũng chỉ nghĩ vậy thôi nhưng những gì cậu vừa cho tôi biết về cú điện thoại của cậu ấy làm cho dự đoán này sát thực tế hơn hẳn so với một phút trước đây.
- Khó có khả năng Michael muốn nhờ tôi việc dính tới vụ phá thai gần đây nhất lắm.
- Vậy sao ? Làm thế nào gặp được người phụ nữ đó ?
- Chắc chắn ông chưa nhìn ảnh em tôi. Với những vụ như thế Michael không bao giờ cần ai giúp đỡ.
- Tôi có xem một tấm ảnh của cậu ấy nhưng cái chết làm cho ảnh chụp không được đẹp lắm. Nhưng em cậu đã nói là cần lời khuyên của cậu. Có thể có liên quan tới luật pháp.
- Ông có thể tới Toà án xem có âm mưu hoặc vụ việc gì ở đó không.
- Chúng ta sẽ phải có chút tiểu xảo ở đây, cậu hiểu đấy.
- Chúng ta ?
- Tôi dám chắc là em cậu có những tài sản cá nhân để ở đó và sẽ là điều bình thường nếu một người thân tới nơi làm việc thăm cậu ấy. Tôi cho là cậu đã từng đến đó đúng không ?
- Một lần khi Mike bắt đầu làm việc ở Toà. Tôi và cha chúng tôi.
- Còn mẹ cậu ?
- Mẹ tôi mắc bệnh mất trí.
- Rất tiếc.
- Ngoài ra còn làm gì nữa đây ?
Để trả lời cho câu hỏi này, Chandler đứng dậy, lấy cái áo khoác khỏi giá treo sau cửa rồi mặc vào.
- Tôi định đưa cậu đi xem xe ô tô của cậu ấy.
- Sau đó thì sao ?
Chandler xem đồng hồ trước khi ngẩng lên và mỉm cười.
- Sau đó chúng ta vẫn có đủ thời gian để tới Toà án, cậu luật sư ạ.