Vào lúc mười giờ sáng, người phụ trách trật tự của Tòa án tối cao Richard Perkins, đeo bím tóc màu xám sẫm, cũng là trang phục truyền thống đốỉ với luật sư của Văn phòng luật sư liên bang, đứng tại một đầu của chiếc bàn dài của Tòa án khi đó đang có chín chiếc ghế da cao thành, nhiều kiểu và nhiều cỡ khác nhau kê ở đằng sau. Ông đập chiếc búa xuống. Phòng xử án đông người trở nên im ắng.
- Thưa Quý tòa, thưa ngài Chánh án và thưa các thẩm phán của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ. Perkins tuyên bố.
Chiếc màn nhung màu đỏ tía dài phía đằng sau chiếc bàn tách ra tại chín vị trí. Một số lượng tương ứng thẩm phán xuất hiện, trông cứng nhắc và thiếu thoải mái trong các áo choàng đen như thể vừa giật mình thức dậy và bỗng thấy cả một đám đông đứng cạnh giường ngủ. Khi họ ngồi xuống ghế của mình, Perkins tiếp tục.
- Xin các vị trật tự. Tôi xin nhắc nhở tất cả những ai có việc liên quan tới Tòa án tối cao Hợp chủng quốc Hoa Kỳ, hãy ngồi gần lại phía trên và chú ý lắng nghe để phiên tòa có thể bắt đầu. Chúa phù hộ Hợp chủng quốc Hoa Kỳ và Tòa án tôn kính của đất nước này.
Perkins ngồi xuống và đưa mắt nhìn quanh phòng xử án có chiều dài lớn như căn phòng trong một lâu đài.
Trần nhà cao bốn mươi bốn fut khiến người ta phải đưa mắt nghĩ tới chuyện tìm kiếm những đám mây. Sau những công việc khởi đầu và nghi thức thề long trọng của các thành viên đoàn luật sư Tòa án tối cao, vụ đầu tiên trong hai vụ của buổi sáng sẽ được gọi. Trong một ngày thứ Tư như ngày hôm nay, chỉ có hai vụ sẽ được xét xử vào buổi sáng. Các phiên tòa buổi chiều chỉ được mở vào các ngày thứ Hai và thứ Ba. Sẽ không có cuộc tranh luận miệng nào được tiến hành trong ngày thứ Năm và thứ Sáu. Khoảng một trăm năm mươi cuộc tranh luận miệng sẽ được tổ chức cứ mỗi hai tuần vào ba ngày của một tuần cho tới tận cuối tháng Tư, để cho các thẩm phán thực thi trách nhiệm của Solomon thời hiện đại đối với nhân dân Hợp chủng quốc Hoa Kỳ.
Hai bên phòng xử án có các trụ gạch đứng oai vệ và uy nghi. Trụ bên phải có hình vẽ của những người lập pháp trong thời kỳ trước kỷ nguyên Thiên Chúa. Bên trái là những người tương nhiệm trong kỷ nguyên Thiên Chúa. Hai đám đông sẵn sàng túc trực ở hai bên. Chắc là để quyết định bên nào đứng. Moses đấu với Napoleon, Hammurabi đấu với Muhammad. Luật pháp - người bảo vệ công lý - cũng có thể gây đau đớn, thậm chí là cả tàn bạo, vấy máu. Ngay phía bên trên chiếc bàn dài của thẩm phán là hai hình vẽ khắc trên đá cẩm thạch, một mô tả vẻ uy nghiêm của luật pháp, một mô tả quyền lực của chính quyền. Giữa hai tấm panen là cảnh sinh động Mười điều răn của Chúa. Bay khắp căn phòng rộng lớn là những hình trạm khắc của các sứ giả hòa bình: Người che chở cho quyền con người, Thần tài năng, Thần thông thái. Đó cũng là những gì thể hiện vai trò của Tòa án. Nếu như từng có giai đoạn xét xử những vấn đề tối cao thì dường như phong cảnh ở đây hoàn toàn xứng đáng với việc đó.
Ramsey ngồi chính giữa bàn, Elizabeth Knight ngồi ở góc ngoài cùng bên phải. Một hệ thống micrô được treo ở giữa chiều cao của phòng. Rõ ràng, các ông bố, bà mẹ ngồi trong đám cử tọa phía dưới trở nên căng thẳng trông thấy khi các thẩm phán xuất hiện, trong khi lũ con bụi đời hư hỏng của họ ngồi thẳng lên thêm một chút. Điều này cũng là dễ hiểu đối với ai thậm chí mới chỉ vừa biết đến tiếng tăm của nơi này. Ở đây có thể cảm nhận rõ quyền lực và cuộc chiến sắp tới.
Chín thẩm phán mặc áo choàng đen nói cho những người phụ nữ biết khi nào họ có thể từ bỏ con cái mình một cách hợp pháp; ra lệnh cho những đứa trẻ phải đi học ở đâu; công bố bài phát biểu nào đó là tục tĩu hay không; tuyên bố rằng cảnh sát không thể lục soát hoặc bắt giữ người một cách vô lý hoặc đánh đập bắt người ta thú tội.
Không ai bầu họ vào những chức vụ hiện thời. Họ phải nắm giữ chức vụ ấy bằng cách chống lại những thách thức đầy rẫy trước mắt. Họ thực hiện nhiệm vụ của mình một cách bí mật, kín đáo tới mức làm cho các cơ quan liên bang đáng kính khác trở thành những tổ chức tự phụ và hay khoe khoang nếu đem ra so sánh. Họ thường xuyên đương đầu với những vấn đề liên quan tới các nhóm xã hội, nhóm chính trị khắp cả nước chống lại những người đứng đầu, phản đối các cơ sở nạo phá thai và biểu tình bên ngoài các phòng xử tử tù nhân. Họ xét xử các vấn đề phức tạp tới mức làm hoảng loạn cả nhân loại văn minh cho tới tận khi tuyệt diệt. Và trông họ vẫn vô cùng bình thản.
Vụ án đầu tiên đã được gọi. Đây là vụ liên quan tới phân biệt đối xử trong các trường đại học công, đúng hơn là tới những gì còn rơi rớt lại của quan niệm này. Frank Campbell, viên luật sư biện hộ cho phân biệt đối xử, vừa mới kịp bắt đầu câu đầu tiên trước khi Ramsey thình lình tấn công.
Chánh án Ramsey chỉ ra rằng lần sửa đổi thứ mười bốn của Hiến pháp đã tuyên bố dứt khoát rằng không được phân biệt đối xử với bất kỳ một ai. Chẳng phải như thế có nghĩa là, Hiến pháp cấm sự đối xử phân biệt dưới bất kỳ hình thức nào sao ?
- Nhưng có những sự hiểu lầm to lớn đang sắp trở thành...
- Tại sao sự đa dạng được đặt ngang hàng với sự bình đẳng ? - Ramsey đột nhiên hỏi Campbell.
- Để đảm bảo rằng tất cả các sinh viên đều có quyền bày tỏ những quan điểm khác nhau, đại diện cho những nền văn hóa khác nhau và những điều này đến lượt nó sẽ phá vỡ sự ngu dốt của những khuôn mẫu.
- Có phải anh đang đặt những lời tranh luận của mình trên cơ sở cho rằng người da đen và người da trắng suy nghĩ khác nhau ? Rằng một người da đen được nuôi dưỡng bởi cha mẹ là những giáo sư đại học ở một nơi giàu có, như San Fransisco chẳng hạn, sẽ mang tới trường đại học những giá trị và những tư tưởng khác biệt so với một người da trắng cũng được nuôi nống trong một môi trường y hệt như vậy ở San Fransisco sao ? Giọng Ramsey đầy hoài nghi.
- Tôi nghĩ là tất cả mọi người đều có sự khác biệt với nhau. Campbell đáp lại.
- Thay vì dựa trên màu da, dường như những người nghèo khổ nhất trong chúng ta chính là những người có quyền được nhận sự trợ giúp nhiều nhất đúng không ?
Thẩm phán Knight hỏi. Ramsey nhìn về phía bà một cách lạ kỳ. - Và tranh luận của anh chưa đưa ra được sự khác biệt gì liên quan tới việc này, đúng không ? Knight thêm.
- Đúng vậy. Campbell thừa nhận.
Michael Fiske và Sara Evans ngồi ở những khu vực riêng vuông góc với chiếc bàn lớn. Michael đưa mắt nhìn Sara khi anh lắng nghe chuỗi những câu hỏi này. Sara không nhìn anh.
- Không thể chỉ hiểu pháp luật theo nghĩa hẹp, phải không ? Cô làm chúng ta phải quay trở lại với phần đầu của Hiến pháp mất. Ramsey vẫn khăng khăng cố chấp sau khi cuối cùng cũng rời cái nhìn khỏi Knight.
- Vậy ý nghĩa tinh thần của ngôn từ luật pháp là như thế nào ? Campbell nhập cuộc.
- Tinh thần là những thứ vô định hình, tôi thích được giải quyết những sự kiện cụ thể hơn. Lời nói của Ramsey gây nên những tiếng cười rải rác trong phòng xử án. Ramsey nhắc lại sự tấn công bằng miệng của ông và với sự chính xác tuyệt đối, ông bẻ cong các chuỗi lập luận của Campbell. Knight không nói gì thêm, mắt nhìn thẳng về phía trước, suy nghĩ rõ ràng đã rời xa khỏi phòng xử án. Khi ngọn đèn đỏ trên bục của luật sư bật sáng báo hiệu thời gian của Campbell đã kết thúc, anh ta gần như chạy về chỗ ngồi. Khi viên luật sư phản đối các hành động phân biệt đối xử bước lên bục và bắt đầu những tài biện hộ của mình, dường như các thẩm phán không còn lắng nghe thêm chút nào nữa.
***
- Này, Ramsey thực hiệu quả. Sara nhận xét. Cô và Michael đang ngồi trong phòng giải khát của Tòa án. Các thẩm phán đã rút về phòng ăn để tiến hành tiệc trưa truyền thống luôn được tổ chức sau các cuộc tranh luận miệng - Ông ấy đánh gục viên luật sư của trường đại học chỉ trong khoảng năm giây.
Michael nuốt một miếng bánh xăng-uých.
- Ba năm vừa rồi ông ấy luôn để mắt tìm kiếm một vụ nào đó để thực sự quật ngã hành động phân biệt đối xử. Vậy là ông ấy đã tìm được một vụ. Vụ này chắc đã được giải quyết xong trước khi nó tới tòa án này.
- Anh thực sự nghĩ rằng Ramsey đi xa tới mức ấy ?
- Em có còn là trẻ con không đấy ? Đợi tới khi đọc quyết định thì em sẽ biết. Chắc chắn ông ấy sẽ tự viết bản quyết định đó. Có thế thì ông ấy mới thấy hả hê.
- Em có thể hiểu được phần nào lôgic của ông ấy. Sara nói.
- Tất nhiên rồi. Điều đó là hiển nhiên. Một nhóm bảo thủ đưa vụ án ra, lựa chọn nguyên đơn. Da trắng, sáng ngời, lao động chân tay, làm việc cật lực, chưa bao giờ nhận của bố thí. Và còn có giá trị hơn nữa, là một phụ nữ.
- Hiến pháp có nói rằng không được phân biệt đối xử với bất cứ ai.
- Sara, em biết rằng lần sửa đổi thứ mười bốn được thông qua ngay sau cuộc nội chiến để đảm bảo rằng người da đen sẽ không bị phân biệt đối xử. Bây giờ, nó lại bị gọt giũa để tiêu diệt những người nó định giúp đỡ. Thế đấy, những kẻ huỷ diệt chỉ muốn bảo đảm chắc chắn cho trận chiến đấu quyết liệt cuối cùng của họ.
- Ý anh là thế nào ?
- Nghĩa là những người nghèo có hy vọng bắt đầu bị đẩy lùi lại. Còn những người nghèo vô hy vọng thì bắt đầu bị quật ngã. Không tốt chút nào.
- Ôi. Sara nhìn Michael. Thái độ của anh đầy nhiệt huyết, thật lanh lợi. Quá nghiêm túc so với độ tuổi của anh. Anh bước chân lên bục diễn thuyết đầy tính quy tắc nhiều khi gây cho người khác cảm giác lúng túng. Đó là một trong những cá tính của Michael khiến Sara vừa thấy thán phục vừa thấy sợ hãi.
- Anh trai anh có thể nói thêm với em một vài chuyện về việc này - Michael thêm.
- Em biết. Hy vọng có ngày em được gặp anh ấy.
Michael liếc nhìn cô rồi quay đi chỗ khác.
- Ramsey nhìn thế giới này không giống như thực tế của nó. Ông ấy tạo ra thế giới của riêng mình, vậy tại sao những người khác lại không thể làm như ông ấy ? Mặc dù vậy, anh vẫn khâm phục anh trai mình. Anh ta đã áp dụng điều ấy một cách công bằng với người nghèo và người giàu, giữa chính quyền bang và các cá nhân. Anh ta không chơi trò ưu tiên bên nào. Anh đồng ý với anh ta ở điểm này.
- Anh cũng đã vượt qua được rất nhiều trở ngại
- Ừ. Anh không muốn tự thổi phồng bản thân nhưng chỉ số IQ của anh hơn một trăm sáu mươi. Không phải ai cũng có được chỉ số này.
- Em biết. Sara nói một cách thèm muốn - Bộ não pháp lý của em nói rằng những gì xảy ra hôm nay là đúng. Nhưng trái tim em nói rằng đó là một thảm kịch.
- Này, đây là Tòa án tối cao. Không có chuyện gì dễ dàng ở đây được. Mà tiện thể anh hỏi em, không biết Knight thử làm gì trong phiên tòa sáng nay ? Michael luôn luôn móc nối được mọi sự kiện xảy ra ở Tòa án, tất cả những bí mật nội bộ, những chuyện đồn đại, các chiến lược của các thẩm phán và thư ký của họ, cho tới những triết lý và những quan điểm sâu sắc hơn của họ đối với các vụ án đặt trước mặt. Mặc dù vậy, anh vẫn chưa hiểu những điều bóng gió Knight nhắc tới trong phiên tòa buổi sáng và điều đó khiến anh thấy khó chịu.
- Michael, chỉ là hai ba câu nói.
- Thế là sao ? Hai câu nói nhưng đầy tiềm ẩn. Quyền lợi của người nghèo ? Em đã thấy cái cách Ramsey vớ lấy điều đó rồi đấy. Có phải Knight đang bố trí một việc gì đó sau này không ? Một vụ án cô ấy đang định đưa ra ở đây chăng ?
- Em không thể hiểu tại sao anh có thể hỏi em như vậy. Điều đó là bí mật.
- Anh và em cùng một phe ở đây, Sara.
- Đúng ! Bao nhiêu lần Knight và Murphy cùng bỏ phiếu ủng hộ một phe ? Không nhiều lắm. Và anh biết trong tòa nhà này có chín đơn vị tách biệt nhau.
- Đúng, chín ông vua nhỏ. Nhưng nếu Knight chuẩn bị sẵn một kế hoạch, anh muốn được biết về điều đó.
- Anh không nhất thiết phải biết tất cả mọi chuyện diễn ra trong tòa nhà này. Chúa ơi, anh đã biết nhiều hơn tất cả các thư ký khác cộng lại rồi, hơn cả phần lớn các thẩm phán nữa. Ý em muốn nói ở đây là, có bao nhiêu thư ký khác xuống phòng thư tín vào lúc sáng sớm để giành được lợi thế giữ lấy các đơn thư kháng án được gửi tới ?
- Anh không muốn làm việc gì nửa vời.
Sara nhìn Michael và định nói gì đó nhưng sau lại thôi. Tại sao cứ phải làm phức tạp hóa mọi chuyện ? Cô đã cho anh biết câu trả lời của mình. Mặc dù là một người tự chủ nhưng Sara không tưởng tượng nổi có thể cưới một người ở tiêu chuẩn cao như Michael Fiske. Cô sẽ không bao giờ với tới được họ, chịu đựng được họ. Chỉ thử thôi cũng đã đủ hại tới sức khoẻ rồi.
- Thôi được, em không phản bội lại sự tin tưởng của ai bao giờ. Anh cũng biết rõ như em, rằng nơi đây giống như một chiến trường quân sự. Lỡ mồm có thể làm đắm tàu. Anh cũng phải để ý tới cả phía sau lưng mình.
- Về tổng thể thì anh không có gì phải bàn cãi với em, nhưng anh đang tham gia vào vụ án này. Em biết Murphy rồi, ông ấy là một người ưa thích những cái cũ - một người hoài cổ đáng yêu, nhưng cũng là một người tự do, không thành kiến. Bất cứ cái gì có thể giúp người nghèo, ông ấy sẵn sàng tham gia. Ông ấy và Knight có thể đứng chung giới tuyến trong vấn đề này, không có gì phải nghi ngờ về điều đó. Ông ấy luôn luôn tìm kiếm cơ hội vặn ngoéo bộ máy của Ramsey. Tom Murphy đã dẫn dắt Tòa án này trước khi Ramsey bước tới được một vị trí tương đối. Trong những năm tháng xế chiều của cuộc đời mà vẫn cứ bất đồng quan điểm thì chẳng vui chút nào.
Sara lắc đầu.
- Em thực sự không thể bàn về chuyện này với anh.
Michael thở dài nhìn vào đĩa thức ăn.
- Chuyện gì chúng ta cũng xa rời khỏi nhau, phải không Sara ?
- Không đúng. Anh đang cố làm cho mọi chuyện có vẻ như thế. Em biết em làm anh tổn thương khi nói không, và em rất tiếc.
Đột nhiên Michael nghiến răng.
- Có lẽ thế lại tốt. Cả hai chúng ta đều quá cứng rắn và chắc chắn kết thúc sẽ là giết nhau mất.
- Một chàng thanh niên Virginia với một cô gái Carolina. Sara kéo dài giọng - Có lẽ anh nói đúng.
Michael xoay ly đồ uống rồi nhìn Sara.
- Nếu em cho anh là một kẻ bướng bỉnh thì nhất định em nên gặp anh trai anh.
Sara không nhìn lại.
- Vâng. Trong phiên tòa chúng ta đã tới xem, anh trai anh thật là khủng khiếp.
- Anh rất tự hào vì anh ấy.
Bây giờ cô mới nhìn Michael.
- Vậy tại sao chúng ta phải trốn vào rồi lại lủi ra khỏi phòng xử án để anh ấy không biết sự có mặt của chúng ta như thế ?
- Em nên hỏi anh ấy thì hơn.
- Em đang hỏi anh.
Michael nhún vai.
- Anh ấy có vấn đề với anh. Như kiểu muốn xua đuổi anh khỏi cuộc đời anh ấy.
- Tại sao ?
- Anh thực sự không biết hết mọi lý do. Có thể anh ấy cũng không biết hết như anh. Anh chỉ biết là làm như thế không khiến anh ấy sung sướng chút nào.
- Từ những gì ít ỏi em được thấy, anh ấy không gây cho em ấn tượng anh ấy là con người đang tuyệt vọng hoặc đang thế nào đó.
- Thât vậy không ? Thế ấn tượng của em là gì ?
- Vui tính, thông minh, biết đồng cảm với mọi người.
- Anh thấy anh ấy biết đồng cảm với em.
- Anh ấy còn không biết em có mặt ở đó.
- Mặc dù vậy, em muốn anh ấy biết em ở đó, đúng không ?
- Anh định nói gì ?
- Chỉ muốn nói là anh không mù. Và anh đã phải đi dưới cái bóng của anh ấy suốt đời anh rồi.
- Anh là một thiên tài với tương lai vô hạn.
- Còn anh ấy là một cựu cảnh sát anh hùng bây giờ quay sang bảo vệ chính những kẻ anh ấy từng bắt giữ. Anh ấy cũng có một tinh thần cao tới mức không bao giờ anh có được. Anh ấy là một chàng trai có sức chịu đựng và sự cố gắng cao tới mức khó tin.
Michael lắc đầu nhớ lại thời gian anh trai anh nằm trong bệnh viện. Không ai trong số họ biết được John có thể sống thêm một ngày, thậm chí là một phút nữa hay không. Anh chưa từng biết tới nỗi sợ hãi như thế, nỗi sợ mất anh trai. Nhưng dù sao bây giờ anh cũng đã mất anh ấy mà lại không phải vì cái chết. Không phải vì những viên đạn đó.
- Có khi anh ấy lại thấy đang sống dưới cái bóng của anh.
- Anh không tin.
- Đã bao giờ anh hỏi anh ấy chưa ?
- Như anh từng nói với em, bọn anh không nói chuyện với nhau nhiều. Michael ngừng lại rồi bình thản tiếp - Có phải anh ấy là lý do khiến em từ chối anh không ?
Michael đã quan sát Sara khi cô chăm chú nhìn anh trai anh. Sara đã thích mê mẩn John Fiske ngay từ cái nhìn đầu tiên. Đúng là một ý tưởng ngớ ngẩn khi tự nhiên anh nảy ra ý định, cả hai người cùng đến chỗ anh trai mình. Michael tự nguyền rủa mình.
Sara đỏ mặt.
- Em thậm chí còn chưa biết anh ấy thì làm sao có thể có cảm nhận gì được ?
- Em đang hỏi anh hay tự hỏi bản thân đấy ?
- Em không trả lời đâu. Giọng Sara run run - Thế còn anh thì sao ? Anh có yêu anh ấy không ?
Đột nhiên Michael đứng dậy và nhìn Sara.
- Anh luôn luôn yêu quý anh trai mình, Sara. Luôn luôn.