Phía Sau Tội Ác

Lượt đọc: 412 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Ba Mươi Mốt

❊ ❊ ❊

 

Trên đường lái xe tới khu nhà lưu động, Fiske dừng lại trước một cửa hàng phục vụ qua đêm. Sara chờ anh trong xe. Cô giật nảy mình khi tấm biển sắt han rỉ đột nhiên đung đưa và kêu loảng xoảng khi một con tàu buồm chạy qua. Khi Fiske quay ra xe, cô nhìn vào hai hộp, mỗi hộp sáu lon bia Budweister trên tay Fiske.

- Anh định uống cho quên nỗi buồn đi sao ?

Fiske lờ đi không trả lời.

- Một khi tới đó, em sẽ không thể đi về một mình được. Khu nhà lưu động nằm ở một nơi thực sự xa xôi hẻo lánh. Chính bản thân anh còn có lúc lạc đường.

- Em đã chuẩn bị sẵn sàng để ngủ trên xe rồi.

Ba mươi phút sau, Fiske giảm tốc độ rồi rẽ vào một con đường trải sỏi hẹp và tiến về phía một ngôi nhà nhỏ tắt đèn tối om.

- Lẽ ra phải vào đây đăng ký rồi đóng phí trước khi vào khu vực này. Anh giải thích - Ngày mai, trước khi đi anh sẽ quay lại.

Fiske lái xe vượt qua và tiến vào giữa khu vực cắm trại. Sara đưa mắt nhìn các căn nhà lưu động được sắp xếp theo kiểu các ô đường phố. Phần lớn chúng được trang trí rực rỡ bên ngoài bằng đèn nháy. Mỗi chiếc đều có cột cờ, hoặc gắn trực tiếp từ mái nhà, hoặc gắn ngoài hiên hay trồng trên nền bê tông. Với những dải sáng điện hòa cùng ánh trăng, toàn bộ khu cắm trại được rọi chiếu đẹp đến kinh ngạc. Họ lái xe đi qua những bồn cây bóng nước nở hoa muộn cùng những bông cúc đỏ và hồng. Một vài ngôi nhà còn được trang trí ở một bên sườn bởi những dây leo um tùm của cây ông lão. Ngoài trời, bất cứ chỗ nào Sara nhìn đến đều có những tác phẩm điêu khắc bằng kim loại, đá hoặc chất dẻo. Có rất nhiều các vỉ nướng than và hầm hun khói. Mùi thịt nướng cùng mùi than củi quyện vào với nhau và lan tỏa trong không khí nóng bức ẩm ướt.

- Nơi này giống như một thị trấn hào nhoáng được xây dựng bởi những chú lùn. Sara nói. Cô đưa mắt nhìn các cột cờ và thêm - Những chú lùn yêu nước.

- Rất nhiều người ở đây là thành viên của Quân đoàn Hoa Kỳ. Cha anh là người có cột cờ cao nhất. Ông đã từng tham gia Hải quân trong chiến tranh thế giới lần thứ hai. Việc thắp đèn nháy quanh năm ở đây đã thành một truyền thống từ rất lâu rồi.

- Trước đây, anh với Michael có hay tới chỗ này không ?

- Cha anh chỉ có một tuần nghỉ phép, nhưng mỗi mùa hè, mẹ anh đều đưa hai anh em tới đây nghỉ hai tuần liền. Một số người già ở đây dạy cho bọn anh đi thuyền buồm, bơi và câu cá, những gì cha anh không bao giờ có thời gian làm. Đến khi nghỉ hưu, cha anh mới đền bù được cho điều đó.

Fiske dừng xe trước một căn nhà lưu động. Ở đây có những chiếc đèn nháy sáng màu và nhà được sơn bằng một màu xanh dịu mắt. Chiếc Buick của cha anh đỗ ở một bên nhà. Trên thanh đỡ va đập của xe có dính một nhãn hãy hỗ trợ cảnh sát địa phương. Trước cửa nhà là một bồn hoa lớn. Cạnh chiếc Buick là một chiếc xe phục vụ chơi gôn. Cột cờ trước nhà cao tới ba mươi fút.

Fiske đưa mắt nhìn chiếc Buick.

- Cuối cùng thì ông cũng ở đây. Thôi, đã tới lúc rồi John, không thể trì hoãn được nữa, anh thầm nghĩ.

- Gần đây có sân gôn à ?

Fiske quay nhìn Sara.

- Không, sao em nghĩ vậy ?

- Vậy thì xe chơi gôn để làm gì ?

- Người chủ của vườn cắm trại này đã mua lại chúng từ các sân gôn. Đường đi ở đây khá hẹp và mặc dù em có thể lái xe tới tận căn nhà lưu động của mình nhưng nhiều chỗ khác lại không thể đi xe ôtô tới được. Trong khi đó, phần lớn những người tới đây lại là người già. Xe chơi gôn được dùng để đi lại trong khu vực cắm trại.

Fiske ra khỏi xe mang theo hai hộp bia. Sara không động đậy. Anh nhìn cô chờ đợi.

- Em nghĩ là anh muốn nói chuyện riêng với cha anh.

- Sau những gì chúng ta đã cùng làm tối nay, anh nghĩ em có quyền được tham gia cùng. Nhưng nếu em không muốn thì anh thấy cũng không có gì. Fiske nhìn về phía căn nhà và cảm thấy sự căng thẳng bắt đầu chậm rãi tan đần. Anh quay lại với Sara - Anh đã quen với sự có mặt của em.

Cô gật đầu.

- Được thôi, đợi em một phút.

Sara kéo tấm chắn có gương che trước mặt xuống rồi soi vào đó. Cô nhăn mặt rồi với tay lấy ví, cố gắng làm những gì có thể với một thỏi son và một chiếc lược chải đầu nhỏ. Mồ hôi và sự nhớp nháp khiến cho quần áo dính sát vào người cô. Nhưng dù sao, nước mưa và sự ẩm ướt lại giữ nếp cho tóc cô khá tốt. Trong hoàn cảnh như thế này, cô biết vẻ bề ngoài của mình là điều ít đáng quan tâm, nhưng Sara cảm thấy mình giống như chiếc bánh xe thứ năm thừa ra và chăm sóc cho vẻ bề ngoài là việc duy nhất cô có thể làm.

Thở dài, Sara đẩy tấm chắn trở lại chỗ cũ, mở cửa và ra khỏi xe. Khi họ bước về phía hành lang gỗ, cô lại lấy tay vuốt phẳng quần áo và cố sửa lại tóc thêm một chút.

Fiske trông thấy và nói.

- Cha anh không quan tâm tới vẻ ngoài của em đâu. Nhất là sau khi nghe anh báo tin.

Sara lại thở dài.

- Em biết. Nhưng em không muốn trông mình quá thảm thương.

Fiske hít một hơi thở thật sâu và gõ cửa. Anh đợi một chút rồi lại gõ.

- Bố ơi. Anh đợi rồi tiếp tục gõ, lần này gọi to hơn - Bố ơi. Anh gọi ầm lên và vẫn gõ cửa.

Cuối cùng, họ cũng nghe thấy có tiếng động trong căn nhà và sau đó đèn được bật sáng. Cửa mở và cha của Fiske ngó ra. Sara nhìn sát vào Ed. Ông cao bằng con trai mình nhưng rất gầy, mặc dù vậy, cô vẫn thấy rõ những dấu tích của hệ thống cơ bắp đầy sức mạnh giống như ở Michael và John. Cánh tay của ông thật to lớn, giống như những thớ gỗ nhận được nhiều ánh sáng mặt trời. Sara nhìn được vì Ed đang mặc một chiếc áo phông tay ngắn. Da ông rám nắng, mặt có nhiều nếp nhăn và bắt đầu sệ xuống, nhưng cô có thể hình dung thời trẻ đẹp trai của ông. Tóc ông mỏng và xoăn, hầu hết đã chuyển màu hoa râm, trừ vài đốm đen còn sót lại ở gần thái dương. Sara chăm chú nhìn hai bên tóc mai dài của Ed và đoán chắc đó là phong cách từ thời những năm bảy mươi. Quần dài của ông còn chưa kéo khóa hết, chiếc móc chưa được cài lại nên quần đùi kẻ sọc bên trong lộ cả ra ngoài. Ed đi chân đất.

- Johnny đấy à ?  Con làm gì ở đây vậy ? Một nụ cười nở trên khuôn mặt ông. Ed giật mình khi nhìn thấy Sara, ông vội quay đi và xoay lưng về phía họ. Fiske và Sara thấy Ed lóng ngóng với chiếc quần cho tới khi nó được mặc tử tế. Sau đó, ông quay người lại.

- Bố, con cần nói chuyện với bố.

Ed Fiske lại đưa mắt nhìn Sara.

- Con xin lỗi. Đây là Sara Evans. Còn đây là Ed Fiske. John giới thiệu.

- Cháu chào bác. Sara nói, cố gắng vừa tỏ ra thân mật vừa tỏ ra trung lập. Cô lúng túng chìa tay ra.

Ed bắt tay Sara.

- Cứ gọi bác là Ed, Sara, rất vui được gặp cháu. Ông quay lại tò mò nhìn con trai - Vậy có chuyện gì ?  Hai người sắp cưới nhau hay thế nào ?

Fiske liếc Sara.

- Không. Cô ấy đã từng làm việc cùng Michael ở Tòa án tối cao.

- Chà chà, sự lịch sự của tôi biến đâu mất rồi. Vào nhà đi. Trong nhà có điều hòa đấy. Ngoài này nóng ẩm khó chịu quá.

Họ bước vào trong. Ed chỉ chỗ một chiếc ghế sôpha sờn da để Jonh và Sara ngồi xuống. Ông kéo một chiếc ghế sắt từ chiếc bàn ăn nhỏ lại và ngồi đối diện với hai người.

- Xin lỗi vì mãi mới ra mở cửa nhé. Bố vừa mới ngủ thiếp đi mà.

Sara nhìn quanh khoảng không gian bé nhỏ. Ngôi nhà được đóng panô bởi những tấm gỗ dán sẫm màu có nhiều vết ố. Vài tiêu bản của một số loài cá được đóng vào những tấm bản đồng và treo trên tường. Phía tường đối diện có một khẩu súng ngắn móc vào giá. Ở một góc nhà, Sara nhìn thấy một chiếc ống dài hình tròn, thò ra ở đầu bên trên là chiếc cần câu và cuộn dây câu. Một tờ báo được gập lại nằm trên bàn ăn. Bên cạnh là khu vực nấu bếp nhỏ, trong đó có một chậu rửa bát và một chiếc tủ lạnh bé xíu. Một chiếc ghế nằm đã sờn kê ở góc nhà, đối diện là chiếc tivi nhỏ. Căn nhà chỉ có một cửa sổ. Chiếc máy điều hòa nhiệt độ treo trên cao làm cho không khí trở nên mát lạnh tuyệt diệu. Sara run cả người khi điều chỉnh cơ thể cho thích nghi với nhiệt độ trong phòng. Một lớp thảm mỏng trải bên trên một phần của vải sơn lót nền rẻ tiền.

Sara khịt mũi rồi ho. Cô có thể nhìn thấy cả những gợn khói thuốc lá bay quẩn trong không khí. Như để trả lời cho những ý nghĩ của Sara, Ed lấy một bao Marlboro khỏi ngăn kéo của chiếc bàn đựng những đồ lặt vặt bên cạnh và khéo léo rút một điếu ra bằng miệng, xoè diêm rồi nhả hơi lên trần nhà ám khói, ông lại lôi một chiếc gạt tàn nhỏ ra khỏi bàn và gạt tàn thuốc vào đó. Sau đó, Ed đặt tay lên đầu gối và ngả người về phía trước. Sara nhận thấy ngón tay ông dày một cách lạ thường, móng tay gãy nứt và có những đốm đen trông như những vết dầu mỡ. Cô chợt nhớ ra Ed là thợ cơ khí.

- Vậy điều gì khiến hai con phải đến đây muộn thế này ?

Fiske đưa cho cha hộp sáu lon bia.

- Không phải tin tốt đẹp.

Ông già Fiske bồn chồn, nheo mắt nhìn hai người qua làn khói.

- Không phải mẹ con. Bố vừa đến gặp bà ấy. Bà ấy vẫn bình thường. Vừa nói xong điều này, Ed đưa mắt nhìn Sara. Cái nhìn trên khuôn mặt ông đã rõ: Cô "từng làm việc" với Mike.

Ed quay lại phía John.

- Sao con không nói luôn ra đi, con trai.

- Mike chết rồi, bố ơi. Khi đã nói được ra, John có cảm giác như mình mới nghe tin này lần đầu tiên. Anh cảm thấy mặt mình nóng dần như thể anh đang dần cúi sát vào một đống lửa. Có lẽ anh đã chờ đợi được gặp cha mình để được chia sẽ nỗi đau cùng ông. Anh có thể tin vào sự thật này được không ?

Fiske biết Sara đang nhìn anh, nhưng anh không rời mắt khỏi cha mình. Khi anh nhìn thấy sự suy sụp dâng lên trong ông, đột nhiên anh cảm thấy không thở nổi nữa.

Ed đưa tay lấy điếu thuốc khỏi môi, đánh rơi chiếc gạt tàn xuống sàn nhà, tay run rẩy.

- Làm sao ?

- Một vụ cướp. Ít nhất họ đang nghĩ như vậy. Fiske dừng lại rồi quyết định nói thêm, vì anh biết thế nào cha anh rồi cũng hỏi - Có kẻ đã bắn Mike.

Ed xé lớp nilông bọc hộp bia và bật nắp một lon. Ông uống liền một hơi hết sạch, ông ép chặt vỏ lon bia vào chân rồi ném mạnh nó vào tường. Sau đó, ông đứng dậy và bước về phía cửa sổ nhỏ rồi nhìn ra ngoài, điếu thuốc chập chờn trên miệng, hai bàn tay nắm chặt rồi lại mở ra, các đường tĩnh mạch trên cánh tay phồng lên rồi lại xẹp xuống.

- Con đã đến nhìn em chưa ? Ông hỏi mà không quay lại.

- Chiều nay con đã lên đó để nhận diện.

Cha anh xoay người lại, tức giận.

- Chiều nay ?  Tại sao phải chờ đến tận bây giờ con mới cho bố biết ?

Fiske đứng lên.

- Con đã cố tìm bố suốt cả ngày. Con nhắn tin vào điện thoại cho bố. Đến khi hỏi bà German con mới biết là bố ở đây.

- Lẽ ra đó là nơi con nên bắt đầu trước tiên mới đúng. Ed phản ứng - Ida luôn biết bố ở đâu. Con biết điều đó cơ mà. Ed tiến một bước về phía họ, một bàn tay nắm chặt lại.

Vừa đứng lên theo Fiske, Sara sợ hãi lùi lại. Cô đưa mắt nhìn khẩu súng ngắn và đột nhiên tự hỏi không hiểu nó có được nạp đạn hay không.

Fiske tiến lại gần cha mình.

- Bố, ngay khi vừa biết tin con đã gọi cho bố, rồi đến nhà bố. Đến lúc đó, con phải tới chỗ nhà xác. Chẳng vui vẻ gì khi phải nhận diện xác Mike, nhưng con đã làm xong. Phần còn lại của ngày trở nên dễ thở hơn sau việc đó. Fiske khó nhọc nuốt khan và bỗng cảm thấy có lỗi khi sự phản ứng tức giận của cha anh còn làm anh đau lòng hơn cả cái chết của Mike - Không tranh luận về thời gian nữa, được không ?  Điều đó cũng chẳng giúp đưa Mike trở lại được.

Cơn giận dữ dường như lắng xuống khi Ed nghe những lời nói này của John. Nhưng những từ ngữ nhẹ nhàng, có lý không thể giải thích hay làm dịu đi nỗi đau khổ trong ông. Chẳng từ ngữ nào có thể làm được điều đó, không một ai có thể làm được điều đó. Ed ngồi xuống, đầu lắc nhẹ sang hai bên. Khi ngẩng lên, nước mắt dâng lên trong mắt ông.

- Bố đã luôn nói rằng con không cần phải săn lùng những tin dữ. Tự chúng luôn đến với con nhanh hơn những điều tốt đẹp. Nhanh chân ra trò. Ed bất ngờ nghiền nát điếu thuốc trên thảm trải nền.

- Con biết, bố. Con biết.

- Họ đã tìm ra kẻ nào làm điều đó chưa ?

- Vẫn chưa. Họ đang tiến hành. Thám tử phụ trách thuộc cỡ số một. Con cũng đang giúp ông ấy.

- Ở Dc à ?

-Vâng.

- Bố chưa bao giờ muốn Mike tới đó.

Ông nhìn sang Sara khiến cô cảm thấy ớn lạnh trước cái nhìn buộc tội đó.

Ông đưa một ngón tay dầy chỉ về phía cô.

- Ở đó người ta giết cô chẳng vì một lý do gì. Lũ con hoang điên dại.

- Bố, bây giờ chúng làm thế ở khắp mọi nơi.

Sara cố gắng bày tỏ ý kiến.

- Cháu quý mến và vô cùng ngưỡng mộ con trai bác. Tất cả mọi người ở Tòa án đều coi anh ấy là một con người tuyệt vời. Cháu rất tiếc, vô cùng tiếc vì chuyện xảy ra.

- Nó rất tuyệt vời. Ed nói - Chắc chắn là như thế. Không thể hiểu làm sao ta lại sinh ra được một đứa như Mike.

Fiske cúi xuống nhìn sàn nhà. Sara nhận thấy nét mặt đau đớn của anh.

Ed nhìn quanh đồ đạc trong căn phòng, nhớ lại những tháng ngày tươi đẹp khi cả nhà lao vào trêu đùa ông từ bốn góc nhà.

- Mike thừa hưởng não của mẹ nó. Môi dưới của ông run run - Chí ít là những gì bà ấy từng có. Một tiếng nức nở nhỏ bật ra khỏi miệng và ông sụp xuống sàn.

Fiske quỳ xuống bên cha và đưa tay ôm lấy ông, vai họ cùng run lên.

Sara nhìn và không biết phải làm gì. Cô lúng túng khi phải chứng kiến những giây phút riêng tư như thế. Cô băn khoăn không biết có nên đứng dậy và bỏ  ra ngoài xe hay không. Cuối cùng, chẳng biết làm gì hơn, Sara cũng nhìn xuống đất, im lặng nhắm mắt lại và để cho nước mắt cứ thế nhỏ xuống tấm thảm trải sàn.

 

***

Ba mươi phút sau, Sara ngồi ngoài hành lang và nhấm nháp một lon bia. Cô đang đi chân trần, đôi giày để bên cạnh. Sara đưa tay xoa ngón chân, mắt nhìn vào màn đêm, nơi thỉnh thoảng bóng tối lại đều đặn bị phá vỡ bởi những ánh sáng nhấp nháy. Sara đưa tay đập mạnh một con muỗi rồi quệt một dòng mồ hôi đang chảy dọc theo chân. Áp lon bia vào trán, cô định vào xe ôtô, bật điều hòa rồi cố ngủ một chút.

Cửa nhà mở và Fiske xuất hiện. Anh đã thay quần áo, mặc áo phông ngắn tay bỏ  ra ngoài quần bò bạc màu. Fiske cũng đi chân đất, tay cầm một mảnh của hộp nhựa, trên đó là hai lon bia. Anh ngồi xuống cạnh Sara.

- Cha anh thế nào rồi ?

Fiske nhún vai.

- Đang ngủ, hoặc ít nhất thì đang cố.

- Ông có muốn về cùng chúng ta luôn không ?

Fỉske lắc đầu.

- Tối mai cha anh sẽ đến chỗ anh. Fiske nhìn xuống đồng hồ đeo tay và nhận thấy rằng bình minh cũng chẳng còn bao lâu nữa - Nghĩa là tối nay. Trên đường về anh phải ghé qua căn hộ của mình để lấy một ít quần áo sạch

Sara nhìn xuống chiếc váy mình đang mặc.

- Anh lấy những thứ này ở đâu ra ?

- Lần đi câu trước anh để chúng ở đây.

Sara quệt trán.

- Chúa ơi, sao mà nóng thế.

Fiske đưa mắt nhìn rừng cây.

- Phía bờ sông sẽ có gió mát hơn. Anh đưa cô ra chỗ chiếc xe chơi gôn. Anh đưa cô một lon bia khi lái xe dọc theo những con đường đất yên ắng - Bia lạnh đấy.

Sara bật nắp lon. Bia khiến cô dễ chịu và cảm thấy tinh thần được nâng lên phần nào. Cô áp lon bia vào má.

Con đường nhỏ hẹp dẫn họ qua những hàng cây thông, nhựa ruồi, sồi và cáng lò. Vỏ cây nứt nẻ và tách ra giống như vỏ bào bút chì. Sau đó, đất bỗng mở rộng và Sara nhìn thấy một cầu tàu bằng gỗ có vài con thuyền buộc vào đó. Cấu trúc bằng gỗ của nó cứ dập dờn lên xuống theo làn sóng nước.

- Đấy là cầu phao. Nổi trên những thùng rỗng năm mươi galông. Fiske giải thích.

- Em hiểu. Kia có phải là dốc xuống thuyền không ? Sara hỏi và đưa tay chỉ tới nơi con đường xiên thẳng xuống nước.

Fiske gật đầu.

- Mọi người thường đi ôtô xuống đến đây theo một con đường khác. Cha anh có một chiếc thuyền máy nhỏ. Chiếc kia kìa. Anh chỉ về phía một chiếc thuyền màu trắng có những sọc đỏ đang lắc nhẹ trên mặt nước - Thường ban đêm mọi người hay kéo thuyền lên bờ. Chắc cha anh quên. Cha anh mua được nó với giá rẻ. Nhà anh mất một năm thì kiếm đủ tiền mua nó. Nó không phải là du thuyền nhưng nó sẽ đưa được em tới nơi nào em muốn.

- Đây là sông gì ?

- Em có nhớ trên xa lộ 95 có những tấm biển chỉ sông Matta, Po và Ni không ? Sara gật đầu - Đấy, gần tới đồi Fort AP, phía đông nam của Fredericksburg, chúng hội tụ lại và trở thành sông Mattaponi. Fiske nhìn mặt nước. Có rất ít thứ khiến ta thư giãn hơn là lướt nhẹ dọc theo bờ sông và anh chợt nghĩ ra - Hôm nay trăng tròn, thuyền có đèn chiếu sáng và có cả đèn hiệu dẫn đường nữa. Anh biết rõ khúc sông này. Xuống nước sẽ mát mẻ hơn rất nhiều đấy. Fiske nhìn Sara dò hỏi.

Sara không chần chừ.

- Nghe được đấy.

Họ đi bộ xuống phía chiếc thuyền và Fiske giúp cô trèo lên.

- Em có biết tháo dây neo không ?  - Anh hỏi.

- Hồi còn là sinh viên ở Stanford, em đã từng tham gia đua thuyền.

Fiske nhìn Sara khi cô điêu luyện mở nút buộc và tháo dây neo.

- Thế thì con sông Mattaponi già cỗi này trông buồn tẻ lắm nhỉ.

- Tất cả phụ thuộc vào người đi cùng mình.

Sara ngồi xuống cạnh Fiske. Anh đang thò tay vào trong một chiếc hộp đựng đồ đặt cạnh ghế lái và lôi ra một chùm chìa khóa. Fiske khởi động máy và họ từ từ rời xa khỏi bến. Anh đưa thuyền ra giữa sông rồi tăng ga cho tới khi đạt được tốc độ vừa phải. Nhiệt độ lúc này là khoảng hai mươi độ C. Một tay Fiske giữ bánh lái, môt tay cầm lon bia. Sara quỳ chân xuống ngồi rồi vươn thẳng nửa người cho ngang tầm với kính chắn gió. Cô đưa tay ra ngoài đón gió tạt vào.

- Chúa ơi, tuyệt quá.

Fiske nhìn ra mặt nước.

- Anh với Mike hay bơi thi ngang qua sông lắm. Nhiều chỗ lòng sông cũng khá rộng đấy. Có vài lần anh cảm thấy như cả hai sắp sửa chìm nghỉm tới nơi. Nhưng có một điều khiến bọn anh không bao giờ bỏ  cuộc.

- Điều gì vậy ?

- Không ai chịu nổi ý nghĩ là người kia sẽ thắng.

Sara ngồi hẳn xuống và quay ghế lại cho đến khi đối diện với Fiske, tay vuốt tóc cho mượt.

- Anh không phiền nếu em hỏi một câu thật riêng tư chứ ?

Fỉske hơi khó khăn trả lời.

- Chắc là không.

- Anh sẽ không hiểu sai ý em chứ ?

- Anh đang bắt đầu hiểu sai rồi đây.

- Tại sao anh với Michael không gần gũi nhau hơn ?

- Chẳng có luật lệ nào quy định anh chị em ruột phải gần gũi nhau cả.

- Nhưng anh với Michael dường như có rất nhiều điểm chung. Anh ấy ca ngợi anh, còn anh thì rõ ràng rất tự hào vì anh ấy. Em cảm thấy giữa hai người có một vài mối bất hòa. Em chỉ thấy bối rối không hiểu hai người hiểu lầm nhau chuyện gì.

Fiske tắt máy và để cho con thuyền tự trôi trên sông.

Anh tắt cả đèn hiệu, ánh trăng trở thành nguồn chiếu sáng duy nhất. Dòng sông thật thanh bình và họ đang ở một trong những điểm rộng nhất của lòng sông. Fiske xắn quần cao khỏi cổ chân, đi ra phía mạn thuyền, ngồi xuống và đưa chân xuống nước.

Sara tiến lại gần anh, kéo váy lên một chút rồi cũng thả chân xuống nước.

Fiske nhìn sang bờ sông bên kia, nhấp một ngụm bia.

- John, em thực sự không muốn tọc mạch.

- Lúc này anh không thích nói về chuyện đó, em hiểu không ?

- Nhưng...

Fiske đưa tay cắt ngang không khí.

- Sara, đây không phải chỗ và càng không phải lúc, em biết không ?

- Thôi được, em xin lỗi. Chỉ vì em quan tâm tới cả hai anh em thôi.

Họ ngồi đó khi thuyền tiếp tục trôi đi, tiếng ve sầu từ hai bên bờ sông rỉ rả văng vẳng tới.

Cuối cùng Fiske cựa quậy.

- Em biết không, Virginia là một nơi rất đẹp. Ở đây có sông, núi, rừng, bãi biển, lịch sử, văn hóa, các trung tâm kỹ thuật cao và các chiến trường xưa. Con người ở đây thư thái hơn và biết thưởng thức cuộc sống hơn một chút. Anh không thể tưởng tượng mình có thể sống ở nơi nào khác. Anh chưa bao giờ sống ở đâu ngoài Virginia.

- Và ở đây còn có cả các khu nhà lưu động rất đẹp nữa. Sara nói.

Fiske mỉm cười.

- Đúng thế.

- Vậy việc anh chuyển sang đề tài du lịch có nghĩa là chủ đề về anh và Michael đã chính thức chấm dứt ? Sara tự cắn lưỡi khi vừa nói xong. Cái miệng ngốc nghếch, cô nhiếc móc bản thân.

- Chắc thế. Fiske đột ngột đứng dậy. Chiếc thuyền tròng chành khiến Sara mất thăng bằng ngã xuống nước. Fiske nhoài tay ra túm lấy tay cô. Anh xiết chặt và cúi xuống nhìn. Sara ngước lên nhìn Fiske, mắt cô mở to như mặt trăng phía trên, chân xoãi ra ngoài, chiếc váy ướt nước.

- Anh có muốn bơi không ? Cô hỏi - Cho mát ?

- Anh không có đồ bơi. Fiske nói.

- Váy em dù sao cũng ướt gần hết rồi.

Fiske kéo Sara lên thuyền rồi đi về phía trong và khởi động máy, phá vỡ bầu không gian tĩnh mịch xung quanh.

- Cũng được.

- Sao không bơi ở đây luôn ?

- Dòng nước ở đây hơi quá mạnh.

Fiske quay thuyền trở lại và hướng về phía cầu tàu. Khi vượt qua được ba phần tư quãng đường, anh hướng mũi thuyền vào bờ. Ở chỗ này, bờ sông dốc thoai thoải và khi họ tiến lại gần, Sara nhận ra các thùng phao năm mươi galông nổi ở một bên bờ, cách đó khoảng hai mươi fút. Gần hơn nữa, cô còn thấy chúng được buộc chặt với nhau bởi những mạng dây chão tạo thành một khối hình chữ nhật khổng lồ.

Fiske tắt máy và để cho đà của thuyền đẩy họ đến gần, cho tới khi anh với tay ra chạm được vào một trong số các thùng phao. Sau đó, anh buộc dây neo vào một cái mốc gắn trên phao và để tăng thêm độ an toàn, anh thả một chiếc neo nhỏ ở mạn thuyền, thực tế là một cái thùng một galông đổ đầy bê tông bên trong.

- Điểm sâu nhất trong khu vực giới hạn là tám fut. Có một lưới mắt cáo bằng dây thép bao quanh toàn bộ khu vực đến tận đáy sông. Nhờ thế, nếu có chẳng may rơi vào dòng chảy thì cũng không bị cuốn ra Đại Tây Dương.

Khi Sara bắt đầu cởi váy, Fiske vội vàng quay mặt đi.

Cô mỉm cười.

- John, đừng cả thẹn thế. Bộ bikini của em còn hở nhiều hơn cơ. Mặc đồ lót, Sara nhào xuống nước, một lát sau nổi lên và bơi đứng.

Cô gọi anh.

- Em sẽ quay lưng lại nếu anh thấy xấu hổ.

- Anh nghĩ là anh sẽ ngồi trên bờ thôi.

- Thôi nào, em không cắn anh đâu.

- Anh đã hơi già so với tuổi có thể bơi ở truồng rồi, Sara.

- Nước rất tuyệt.

- Trông cũng biết. Fiske vẫn không có ý định thay đổi.

Với vẻ mặt thất vọng, Sara đành quay đi và bơi ra ngoài, tay khoát mạnh mẽ trên mặt nước phẳng lặng.

Nhìn theo Sara, Fiske bỗng đưa tay lần theo chiều dài của vết thương, chạm vào hai vết sẹo tròn nổi lên ở chỗ hai viên đạn xuyên qua người. Anh buông tay và ngồi xuống.

Cái tên Harms vẫn vang lên trong đầu anh. Và rất có thể, đơn kháng cáo của người nghèo khổ là do một tù nhân đệ trình, nếu như tài liệu viết tay đó đúng là như thế. Anh cựa quậy và lại đưa mắt nhìn theo hướng bơi của Sara. Ánh trăng vừa đủ giúp anh nhìn thấy cô khi đó đang ở chỗ nước nông phía cuối khu vực bảo vệ, thả mình trôi trên mặt nước. Anh không thể biết cô có đang nhìn về phía mình hay không.

Fiske lại đưa mắt nhìn về mặt sông, tâm trí quay trở về quá khứ. Có tiếng đập nước và anh như trông thấy hai thanh niên đang ráng hết sức bơi, một người vượt lên môt chút so với người kia. Sau đó, họ lại bơi trở lại. Ngày tháng trôi qua, họ càng rám nắng nhiều hơn, săn chắc hơn và mạnh mẽ hơn. Thực sự hạnh phúc. Không lo âu không nỗi buồn. Bơi, khám phá rừng cây, ngấu nghiến bánh xăng-uých nhân thịt rưới nước sốt cho bữa trưa. Bữa tối sẽ là xúc xích nóng xiên vào que rồi nướng trên lò than cho tới khi thịt chín và nứt ra thơm phức. Quá nhiều niềm vui. Fiske quay đi nhìn chỗ khác và cố gắng buộc mình phải tập trung trở lại thực tại.

Sẽ không khó khăn lắm để tìm ra Harms nếu anh ta là một tù nhân. Đã từng làm trong ngành cảnh sát, Fiske biết không loại người nào bị giám sát chặt chẽ hơn con số gần hai triệu tù nhân của nước Mỹ. Có thể đất nước này không biết rõ về tất cả trẻ em cũng như người vô gia cư của mình, nhưng lại cẩn thận theo dõi sát sao mọi tù nhân. Thêm nữa, phần lớn thông tin đã được lưu trữ trên máy tính. Anh lại quay ra nhìn và thấy Sara đang bơi về phía thuyền. Fiske không nhận thấy có một đốm sáng do một người đang ngồi bên bờ sông hút thuốc và theo dõi họ.

Hai phút sau, Fiske giúp Sara trèo vào thuyền. Cô ngồi trên sàn, thở hổn hển.

- Lâu lắm rồi em không bơi nhiều như thế này.

Fiske đưa cho cô chiếc khăn tắm anh vừa rút từ trong cabin ra, mắt nhìn đỉ chỗ khác. Sara nhanh nhẹn lau người, sau đó mặc váy vào. Tay họ chạm vào nhau khi cô đưa chiếc khăn lại cho Fiske. Điều đó khiến anh nhìn vào cô. Cô vẫn đang thở mạnh sau khi bơi, những cái chớp mắt của Sara khiến Fiske như bị thôi miên.

Fiske im lặng ngắm nhìn khuôn mặt Sara một lúc, sau đó đưa mắt nhìn qua cô về phía bầu trời. Sara quay người nhìn theo. Bình minh sắp tới với những ráng hồng phủ lên đường chân trời tối sẫm. Khắp mọi nơi đã bắt đầu xuất hiện những ánh sáng ban mai dịu nhẹ đầu tiên. Cây, lá và mặt nước được bao bọc bởi một lớp sáng lung linh huyền diệu khi chúng như cũng đung đưa theo con thuyền trên mặt nước.

- Đẹp quá. Sara nén giọng thầm thì.

- Ừ, quá đẹp. Fiske nói

Sara quay lại phía Fiske. Cô từ từ đưa một cánh tay lên, mắt tìm kiếm xem liệu anh có phản ứng gì với việc cô đang làm hay không. Ngón tay Sara chạm vào cằm Fiske, cô xoa nhẹ và cảm thấy râu cằm của anh lún phún ram ráp dưới làn da. Sara đưa tay lên cao hơn, lần theo hai má, tới đôi mắt rồi vuốt tóc anh thật dịu dàng, từ tốn. Khi cô ôm lấy gáy Fiske và kéo đầu anh về phía mình, cô cảm thấy anh hơi lưỡng lự. Môi cô run lên khi nhìn vào đôi mắt long lanh của anh. Sara rút tay lại rồi lùi về phía sau.

Fiske bỗng quay ra nhìn mặt nước, như thể anh vẫn đang thấy hai thanh niên đang ráng hết sức bơi dưới đó. Anh quay về phía Sara.

- Em trai anh vừa chết, Sara. Anh nói một cách đơn giản, giọng hơi run rẩy - Lúc này anh cảm thấy rối bời. Anh định nói một điều gì nữa nhưng không tìm được từ ngữ.

Sara chậm rãi đi về phía trước và ngồi xuống một trong số những chiếc ghế. Cô quệt mắt, đưa tay xuống chỗ gấu váy, vắt bớt nước đi rồi cố gắng vuốt cho phẳng. Gió bắt đầu thổi mạnh và nước sông dập dờn. Cô ngẩng lên nhìn anh.

- Em thực sự quý em trai anh. Và em rất buồn vì anh ấy đã ra đi. Sara nhìn xuống như muốn tìm từ ngữ dưới chân mình - Em xin lỗi vì những gì vừa xảy ra.

Fiske nhìn đi chỗ khác.

- Anh đã định nói với em một điều. Anh nhìn cô, nét mặt bối rối - Anh không biết tại sao mình lại không nói.

Sara đứng dậy, tay ôm qua vai.

- Em thấy hơi lạnh. Đã đến lúc quay về rồi, đúng không ?

Fiske kéo mạnh chiếc neo trong khi Sara tháo dây. Sau đó anh khởi động máy và đưa máy tiến về phía cầu tàu. Cả hai đều không dám nhìn nhau vì sợ điều sẽ xảy ra, sợ những gì cơ thể họ ham muốn, bất chấp những gì họ vừa nói ra.

Trên bờ, chủ nhân của điếu thuốc lá chập chờn đã bỏ đi ngay khi Sara tiến lại gần Fiske.

 

Nguyên tác: Sunple Truth, NXB Wamer Books, New York, 1999, NGUYỄN LAN HƯƠNG dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.