Fiske lao tới văn phòng của Knight và ngạc nhiên khi thấy được phép cho vào. Knight đang ngồi sau bàn làm việc. Ramsey vẫn còn ở đó, sụp trong một chiếc ghế. Ông vội vã đứng dậy khi thấy Fiske.
Fiske lao tới.
- Tôi muốn cả hai biết rằng tất cả những gì Sara đã làm hoặc đã không làm chính là để bảo vệ em trai tôi. Những gì cô ấy đang làm là nhằm giúp tôi tìm ra kẻ nào đã giết em mình.
- Và anh có biết rằng câu hỏi về kẻ đã giết em trai anh có thể được trả lời bằng việc anh tự nhìn vào gương không ? Ramsey mạnh mẽ nói.
Fiske tái mặt.
- Ông đi quá xa rồi, thưa ông.
- Thế ư ? Nhưng nhà chức trách không nghĩ vậy đâu. Nếu anh là kẻ giết người, tôi hy vọng anh sẽ sống nốt phần đời còn lại trong tù. Còn đối với những hành động của em trai anh, nó cũng nằm không xa khung hình phạt dành cho những người cướp đi mạng sống của người khác lắm đâu, ít nhất trong sách của tôi nói vậy.
- Em trai tôi làm những gì cậu ấy cho là đúng.
- Tôi thấy lời nói của anh vô cùng nực cười.
- Harold... Knight cất lời nhưng lại im lặng trước cái phẩy tay của Ramsey.
- Và tôi muốn anh. Ông chỉ thẳng tay vào Fiske - Ra ngay khỏi văn phòng này và tòa nhà này trước khi tôi phải bắt anh vì tội xâm phạm trái phép.
Fiske nhìn hai người. Nỗi tức giận trong anh đã ngấm ngầm suốt ba ngày qua giờ đây dâng lên đến kịch điểm. Như thể tất cả những điều tồi tệ xảy ra với anh đều do Harold Ramsey gây nên.
- Tôi đã thấy một tấm biển nhỏ tuyệt vời treo ngoài cửa trước của tòa nhà này. Thực thi Công lý theo Luật pháp ? Tôi thấy cái đó mới đáng cười.
Ramsey trông đã sẵn sàng tấn công Fiske.
- Làm sao anh dám !
- Ngay lúc này tôi đang có một khách hàng bị giam trong bộ phận nhà tù dành cho những người bị tử hình. Nếu có bao giờ tôi có vinh dự được đứng trước các ông, ông có thể nói với tôi rằng ông thực sự quan tâm tới việc khách hàng của tôi sẽ sống hay sẽ chết không ? Hay ông chỉ dùng anh ta và tôi để thay đổi một tiền lệ từng làm ông khó chịu từ mười năm trước ?
- Không thể chịu đựng được...
- Ông có nói thế được không ? Fiske gào lên - Vì nếu ông không thể nói được, thì tôi không biết ông là ai nhưng chắc chắn ông không thể là thẩm phán.
Ramsey giận tím gan.
- Anh biết gì hả ? Quy tắc...
Fiske đấm ngực.
- Tôi là quy tắc. Tôi và những người tôi đại diện. Không phải ông. Không phải nơi này.
- Anh có hiểu tầm quan trọng của những vấn đề chúng tôi giải quyết ở đây không ?
- Lần cuối cùng ông ngồi và phán xử một người vợ bị ngược đãi là khi nào ? Hay một đứa trẻ bị gạ gẫm là khi nào ? Đã bao giờ ông nhìn thấy một người chết trên ghế điện chưa ? Đã bao giờ chưa ? Ông ngồi tít ở đây và thậm chí chưa bao giờ nhìn thấy một con người thực tế. Ông không hề nghe từ bất cứ các nhân chứng sống nào, không hề nghe những người ông sẽ huỷ hoại hoặc sẽ giúp đỡ bởi những hành động của ông. Tất cả những gì ông làm là nhận một đống giấy tờ do một đống luật sư nhiều quyền lực tới tấp gửi cho. Ông không hề có khái niệm gì về những khuôn mặt, những con người, những cơn đau tim và những nỗi đau ẩn sâu trong họ. Đối với ông, đây chỉ là một trò chơi trí tuệ. Một trò chơi ! Và không gì hơn nữa. Fiske chằm chằm nhìn người đàn ông. Giọng anh run run khi anh nói - Ông nghĩ chỉ những vấn đề lớn mới khó thôi sao ? Ông thử làm những vụ nhỏ xem.
- Tôi nghĩ anh nên rời khỏi đây. Knight nói gần như van nài - Ngay bây giờ.
Fiske vẫn nhìn Ramsey chằm chằm thêm vài giây nữa rồi bình tĩnh trở lại. Anh nhìn người phụ nữ.
- Một lời khuyên tốt, bà Cố vấn ạ. Tôi nghĩ tôi đồng ý với bà. Fiske quay người đi ra cửa.
- Anh Fiske. Ramsey cất giọng oang oang. Fiske chậm rãi quay lại - Tôi có vài người bạn tốt ở Đoàn luật sư Virginia. Tôi nghĩ sẽ báo cho họ biết chuyện này. Tôi nghĩ sẽ có vài việc được tiến hành để chống lại anh, có thể kết quả sẽ là tạm đình chỉ công việc và sau đó là khai trừ khỏi Đoàn luật sư.
- Có tội cho tới khi được chứng minh là vô tội ? Đó là ý tưởng của ông về việc vận hành một bộ máy xét xử tộ phạm phải không ?
- Tôi tin tưởng sâu sắc rằng chỉ còn là vấn đề thời gian cho tới khi anh hoàn toàn bị buộc là có tội.
Fiske định nói gì đó nhưng Knight đã nói trước, một tay đặt trên điện thoại.
- John, tôi muốn cậu ra khỏi đây không cần đến lính áp giải hơn.
Sau khi Fiske đi, Ramsey lắc đầu.
- Không còn nghi ngờ gì nữa, cậu ta là một kẻ thần kinh không ổn định.
Ông quay lại nhìn Knight. Bà đang ngồi nhìn thẳng về trước mặt.
- Beth, tôi muốn cô biết rằng cô hoàn toàn có thể sử dụng một trong số các thư ký của tôi cho tới khi cô tìm được người thay thế cho Sara.
Knight đưa mắt lên nhìn Ramsey. Lời đề nghị dường như thật tốt. Về bề ngoài. Bên trong vẻ bên ngoài tốt đẹp đó là một điệp viên cài vào văn phòng bà ?
- Tôi sẽ không sao. Chúng tôi chỉ phải làm việc vất vả hơn một chút.
- Trong buổi tranh luận miệng hôm nay, cô đã khơi ngòi một cuộc chiến đấu hay đấy. Mặc dù tôi thực sự mong cô không coi nó với tư cách cá nhân. Hơi không đúng lúc khi chúng ta cãi nhau vặt tới lui trước mặt công chúng như vậy.
- Làm sao tôi có thể không coi các vụ án với tư cách cá nhân đây, Harold ? Nói cho tôi biết cách nào ? Mắt Knight mở thật to, giọng đột nhiên khàn khàn.
- Cô phải làm được. Tôi không bao giờ mất ngủ vì một vụ án. Kể cả là một vụ kết án tử hình. Chúng ta không quyết định có tội hay vô tội. Chúng ta giải thích từ ngữ. Cô phải nghĩ tới chúng theo kiểu này. Nếu không cô sẽ mất sạch.
- Có thể mất sạch lại là một sự thay thế dễ chịu hơn một nghề nghiệp lâu dài, đặc biệt nhưng lại không thừa nhận trí tuệ của tôi. Ramsey đột ngột liếc nhìn Knight - Tôi muốn bị thương, tôi muốn cảm thấy nỗi đau. Tất cả mọi người đều như vậy. Tại sao chúng ta là ngoại lệ được ? Không, chúng ta cần phải lo âu và khắc khoải về từng vụ án.
Ramsey buồn bã lắc đầu.
- Vậy tôi sợ là cô sẽ không bao giờ chịu đựng nổi. Và nếu cô muốn thực sự tạo nên một sự thay đổi ở đây, cô sẽ phải chịu đau đớn.
- Rồi xem. Tôi có thể sẽ làm ông ngạc nhiên. Bắt đầu từ hôm nay.
- Cô không có cơ hội lật ngược lại vụ Stanley đâu. Nhưng tôi khâm phục sự ngoan cường của cô mặc dù hôm nay cô đã phí công vô ích.
- Tôi nhớ là cuộc bỏ phiếu vẫn chưa được tiến hành.
Ramsey mỉm cười.
- Tất nhiên, tất nhiên rồi. Chỉ là vấn đề hình thức. Ông đút hai tay vào túi quần và đứng trước mặt Knight - Và nói để cô biết, tôi cũng đã nhận ra kế hoạch của cô định tái xem xét vấn đề quyền của người nghèo...
- Harold, chúng ta vừa để mất người thư ký thứ ba. Ba con người rồi. Một trong số họ là người tôi vô cùng quan tâm tới. Nơi này đang rối tung. Tôi không muốn nói về công việc của Tòa án lúc này. Trên thực tế, có thể không bao giờ tôi còn muốn nữa.
- Beth, chúng ta phải tiếp tục. Hết cuộc khủng hoảng này tới cuộc khủng hoảng khác. Nhưng chúng ta vẫn phải kiên trì.
- Harodl, đề nghị ông thôi !
Ramsey không từ bỏ .
- Phiên tòa vẫn tiếp tục. Chúng ta...
Knight đứng dậy.
- Ra khỏi đây.
- Cô nói gì ?
- Ra khỏi văn phòng của tôi.
- Beth...
- Ra ngay ! Ra khỏi đây !
Không nói thêm một lời, Ramsey bỏ đi. Knight đứng lại một phút. Sau đó bà vội vàng rời khỏi văn phòng.
***
Sau cuộc đối đầu với Ramsey, Fiske bước vào nhà để xe dưới tầng hầm của Tòa án và đi thẳng tới ôtô của mình. Anh cảm thấy tê dại. Anh đã làm cho Sara bị sa thải, bị dựng tội đã giết em trai mình và vừa đáp thẳng vào mặt ngài Chánh án của Tòa án tối cao Hoa Kỳ. Tất cả chỉ diễn ra trong vòng chưa đầy một giờ. Nếu không phải là tình trạng mất trí điên cuồng thì đây thực sự là một ngày tệ hại. Fiske ngồi trong xe. Anh không hề muốn quay về Richmond và nhìn McKeinna làm nốt những động tác cuối cùng trong việc huỷ diệt hoàn toàn cuộc đời anh.
Fiske đưa hai nắm tay đấm vào hốc mắt. Anh rên lên vì đau đớn và thất vọng rồi bỗng giật nẩy mình vì nghe thấy tiếng động. Mắt anh mở to khi trông thấy Elizabeth Knight gõ vào cửa xe. Anh quay kính xuống.
- Tôi muốn nói chuyện với cậu.
Fiske trấn tĩnh lại hết mức có thể.
- Về chuyện gì ?
- Chúng ta lên xe đi một lúc được không ? Tôi không nghĩ mình dám liều đưa cậu trở lại tòa nhà. Tôi nghĩ chưa bao giờ Harold lại khó chịu tới mức ấy đâu.
Fiske cảm thấy như nhìn thấy một nụ cười thoảng qua trên gương mặt Knight khi bà nói vậy.
- Chị muốn đi xe của tôi ? Anh hỏi.
- Tôi không có xe. Như thế có phiền cậu không ?
Fiske nhìn trang phục đắt tiền của Knight.
- Nhưng xe tôi nói chung bị rỉ hết rồi, trang trí bên ngoài lại là một lớp bụi bẩn nữa.
Knight mỉm cười.
- Tôi lớn lên ở một nông trại tại miền đông Texas. Khi cả nhà tôi lái xe tới những khu nhà nhỏ ở một thị trấn gần nơi chúng tôi ở, chúng tôi thường đi trên một chiếc xe thảm thương, gồm có tôi và sáu anh chị em ruột. Chúng tôi đứng ngồi trên đó và thưởng thức từng giây phút. Hơn nữa, tôi muốn nói chuyện với cậu.
Cuối cùng, Fiske cũng gật đầu và Knight chui vào trong xe.
- Đi đâu ? Fiske hỏi khi họ rời khỏi gara.
- Rẽ trái ở chỗ cột đèn. Hy vọng cậu không vội gì. Thật khiếm nhã khi không hỏi trước.
Fiske nghĩ tới McKenna đang đợi anh.
- Không có gì quan trọng.
Sau khi anh rẽ trái, Knight bắt đầu nói.
- Lẽ ra cậu không nên quay lại và nói những lời đó.
- Hy vọng chị không tìm gặp tôi chỉ để nói điều này. Fĩske lập tức trả lời.
- Tôi đến để nói với cậu rằng tôi hết sức tiếc cho Sara.
- Ra nhập thường dân. Cô ấy định giúp đỡ em tôi và bây giờ là tôi. Tôi nghĩ cô ấy rất yêu quý cái ngày ngẫu nhiên gặp hai anh em nhà Fiske.
- Đúng, ít nhất là một trong hai người.
- Chị nói thế có ý gì ?
- Sara quý và tôn trọng em trai cậu. Nhưng cô ấy không yêu Michael. Mặc dù nói thẳng ra thì Michael yêu cô ấy. Trái tim cô ấy đặt ở chỗ khác.
- Có đúng thế không ? Sara nói với chị à ?
- John, tôi thật sự không thích phải thừa nhận bất kỳ thành kiến về giới nào nhưng tôi cũng không thể bỏ qua một vài thực tế cơ bản. Tôi không biết tám đồng nghiệp kia của tôi có biết gì không, nhưng đối với tôi, rõ ràng là Sara yêu cậu vô cùng.
- Đó là trực giác phụ nữ của chị ?
- Đại loại thế. Tôi cũng đã có hai con gái. Knight nhận thấy cái nhìn tò mò của Fiske - Chồng trước của tôi đã mất. Các con tôi đã trưởng thành và sống tự lập. Knight đặt tay lên lòng và nhìn ra ngoài cửa sổ xe - Tuy nhiên, đó không phải là vấn đề chính tôi muốn nói với cậu. Bà nói - Rẽ phải, chỗ này.
Fiske vừa ngoặt xe vừa hỏi.
- Vậy chương trình làm việc của chị là gì ? Những người như chị dường như lức nào cũng có chương trình.
- Cậu thấy như vậy không đúng à ?
- Chị nói đấy nhé. Xem những trò chơi những người như chị chơi không làm cho tôi thấy những cảm giác ấm áp.
- Tôi hiểu.
- Tôi không ở cái thế có thể đánh giá những gì chị làm. Nhưng đối với tôi, các chị không phải là thẩm phán mà là những người làm luật. Và luật sẽ như thế nào là phụ thuộc vào việc ai vận động hành lang ở mức bền bỉ đủ để nhận được năm phiếu ủng hộ. Như vậy có gì liên quan tới quyền của bị đơn và nguyên đơn ? Khi nói đến đây anh đột nhiên có một ý nghĩ chán nản: anh không có lý do gì để phàn nàn về Tòa án và cách thức hoạt động của nó. Chính anh cũng dùng cả cuộc đời mình tìm những con đường lắt léo để né tránh sự thật với tư cách là đại diện cho khách hàng của mình, về một khía cạnh nào đó, công việc của anh còn tồi tệ hơn những gì Tòa án này làm hoặc, không làm dưới cái tên công ỉý.
Knight lên tiếng phá tan sự im lặng khoảng một phút sau đó.
- Tôi bắt đầu từ một ủy viên công tố. Sau đó trở thành thẩm phán. Bà dừng lại - Tôi không thể nói là những nhận định của cậu là sai. Fiske nhìn hơi ngạc nhiên - John, chúng ta có thể tranh luận về vấn đề này tới lúc cả hai phát ốm nhưng sự thật là có những quy lệ ở Tòa án và người ta phải làm việc theo những quy lệ đó. Nếu điều đó có nghĩa là tuân theo quy tắc và thỉnh thoảng phải khuất phục quy tắc, thì đúng là như thế. Có lẽ đó là một triết lý quá đơn giản so với sự phức tạp ở đây, nhưng nhiều khi phải chấp nhận. Knight nhìn Fiske - Cậu hiểu ý tôi chứ ?
Fiske gật đầu.
- Bản năng của tôi không tồi.
- Thế bản năng nói gì với cậu về cái chết của Michael và Wright ? Có liên quan gì tới đơn kháng cáo bị mất tích không ? Nếu có, tôi thực sự muốn biết.
- Sao chị lại hỏi tôi ?
- Vì dường như cậu biết nhiều hơn tất cả mọi người. Vì thế tôi muốn nói chuyện riêng với cậu.
- Chị có đang hy vọng rằng tôi là người giết em trai mình và tôi sử dụng lá đơn đó như một cách đánh lạc hướng không ? Nếu thế, thanh danh Tòa án sẽ không bị nhơ nhuốc.
- Tôi không nói thế.
- Chị nói đúng như thế với Sara ở bữa tiệc.
Knight thở dài và ngồi ngả người ra sau.
- Tôi không biết tại sao mình làm thế. Có thể để làm cô ấy sợ và tránh xa cậu.
- Tôi không giết em mình.
- Tôi tin cậu. Vậy có thể lá đơn tố cáo đó có vai trò quan trọng ?
Fiske gật đầu.
- Em trai tôi bị giết vì cậu ấy biết những gì viết trong lá đơn. Tôi nghĩ Wright bị giết vì cậu ấy làm việc khuya ra khỏi văn phòng và nhìn thấy một người trong Tòa án đang đi vào phòng em tôi.
Knight tái mặt.
- Cậu tin rằng có một người của Tòa án giết Steven ? Fiske gật đầu - Có chứng minh được không ?
- Hy vọng được.
- Không thể như vậy, John. Tại sao ?
- Có một người đàn ông đã bị nhốt trong tù nửa cuộc đời, người biết câu trả lời cho câu hỏi của chị.
- Thám tử Chandler có biết tất cả những điều này không ?
- Một phần. Nhưng mật vụ McKenna cứ cố thuyết phục ông ấy tin rằng tôi là kẻ xấu.
- Tôi không nghĩ thám tử Chandler tin điều đó.
- Để xem.
Khi Fiske lái xe đưa Knight trở lại Tòa án, bà nói.
- Nếu những điều cậu nghi ngờ là đúng và có kẻ ở Tòa án dính dáng tới chuyện... Knight ngừng lời, không thể nói tiếp trong một lát - Cậu có nhận thức được điều gì sẽ xảy ra với thanh danh của Tòa án này không ?
- Tôi không biết chắc về mọi điều trong cuộc sống nhưng điều này thì chắc chắn. Fiske ngừng một chút - Thanh danh của Tòa án không đáng để nghĩ tới so với một người vô tội phải chết trong tù.