Tất cả thư ký và thẩm phán tụ họp lại một cách bất thường. Người phụ trách trật tự của Toà án Richard Perkins cùng cảnh sát trưởng của Toà án Leo Dellasandro cũng có mặt, nhìn quanh chiếc bàn trong căn phòng rộng lớn một cách lạnh lùng, chai đá. Elizabeth Knight liên tục lấy khăn tay chấm đôi mắt ướt đẫm.
Ánh mắt của Sara Evans dừng lại chỗ Thomas Murphy khi cô nhìn vào các thẩm phán với những khuôn mặt nghiêm nghị. Murphy thấp và yếu ớt với mái tóc bạc trắng và cặp lông mày rậm. Xương gò má của ông nổi rõ hình quả hạnh. Ông vẫn luôn thích mặc bộ vét ba mảnh với cổ tay áo rộng và màu mè. Nhưng trang phục của Murphy không phải cái Sara quan tâm. Cũng không phải nét mặt ảm đạm thê lương của ông. Sara nhìn qua một lượt những gương mặt xuất hiện trong phòng. Michael Fiske không có ở đây. Cô cảm thấy máu dồn lên đầu. Khi Harold Ramsey đứng dậy từ phía đầu bàn, giọng nói trầm thường ngày của ông trở nên lặng lẽ và uể oải một cách lạ thường. Sara không hẳn nghe được những gì ông nói, nhưng cô hiểu chính xác như thể đọc được chúng từ chuyển động của môi.
- Đây là một chuyện khủng khiếp. Thật khủng khiếp. Tôi không tưởng tượng nổi. Ramsey nhìn khắp phòng, hai bàn tay nắm chặt trong lo lắng, thân hình cao lớn run lên.
Ông hít một hơi thật sâu.
- Michael Fiske đã chết.
Rõ ràng là tất cả các thẩm phán đã biết tin này. Không ai bảo ai, toàn bộ đám thư ký cùng thở dài.
Ramsey định nói một điều gì đó nhưng lại ngừng. Ông ra hiệu cho Leo Dellasandro lúc đó đang gật đầu và bước tới, rồi sụp xuống ghế ngồi.
Dellasandro cao khoảng năm fit mười, mặt nở rộng, gò má phẳng, mũi ngắn. Người ông được bao phủ bên ngoài bởi một lớp mỡ. Dellasandro có da dầu và mái tóc hoa râm cứng. Từ các lỗ chân lông của ông toát ra mùi của thuốc lá. Ông mặc đồng phục với vẻ hãnh diện, uy nghi, các ngón tay ngắn mập đút vào trong thắt lưng đeo súng. Người mặc đồng phục đứng ngay sau ông là Ron Klaus, phó cảnh sát trưởng. Klaus có dáng người gọn gàng tao nhã và một bề ngoài đầy vẻ chuyên nghiệp. Cặp mắt xanh linh hoạt chứng tỏ một trí tuệ thông thái. Ông ta cùng Dellasandro là những người coi sóc an ninh cho nơi này. Dường như việc gì họ cũng cùng làm với nhau. Mọi người ở Toà án ít khi nghĩ tới người này mà không nghĩ tới người kia.
-Chi tiết cũng mới chỉ được phác hoạ sơ qua, nhưng có vẻ Michael là nạn nhân của một vụ cướp. Michael được tìm thấy khi đang ngồi trong xe ôtô của mình trong một con hẻm nhỏ ở phía đông nam, gần sông Anacostia. Đã thông báo cho gia đình cậu ấy. Một người thân đang trên đường tới đây để nhận diện chính thức. Tuy vậy, đó chắc chắn là Michael. Ông nhìn xuống một lúc - Khi biết cậu ấy làm việc ở đây, cảnh sát đã mang ảnh tới.
Một thư ký với nét mặt căng thẳng giơ tay hỏi.
- Họ có chắc đó là một vụ cướp không ? Chuyện xảy ra không liên quan gì tới công việc của cậu ấy ở đây chứ ?
Sara quay nhìn anh ta một cách tức giận. Không nên đặt một câu hỏi như thế chỉ năm giây sau khi biết về cái chết của một đồng nghiệp. Nhưng sau đó, Sara hiểu rằng, những cái chết như thế thường dấy lên trong bản năng của con người nỗi sợ hãi cho cuộc sống của chính mình.
Dellasandro giơ hai tay lên.
- Không có nguồn tin nào khiến chúng tôi cho rằng cái chết của Michael có liên quan tới bất kỳ việc gì ở Toà án. Tuy nhiên, chúng tôi đã tăng cường kiểm tra an ninh ở đây. Và nếu có ai thấy điều gì đó đáng ngờ và khác thường, xin hãy tới gặp tôi hoặc Klaus. Chúng tôi sẽ cung cấp thêm thông tin chi tiết của vụ án và các tiến triển có liên quan vào những thời điểm thích hợp. Ông nhìn về phía Ramsey, khi đó đầu đang cúi gục xuống hai tay và không có biểu hiện gì là định đứng lên. Dellasandro lúng túng đứng tại chỗ cho đến khi Elizabeth Knight đứng dậy.
- Tôi biết sự việc này là một chấn động kinh hoàng cho tất cả chúng ta. Michael là một trong số những người đáng quý từng làm việc ở đây. Sự ra đi của Michael gây đau đớn cho chúng ta, đặc biệt với ai từng gần gũi thân thiết với cậu ấy. Bà ngừng lời và nhìn Sara một lúc - Nếu ai đó có điều gì muốn nói, hãy nói với thẩm phán của mình. Nếu không, có thể tới gặp tôi. Tôi không biết chúng ta sẽ tiếp tục làm việc như thế nào, nhưng công việc của Toà án vẫn đang chờ đợi, cho dù sự khủng khiếp này... Knight lại dừng lời rồi nắm chặt lấy cạnh bàn để khỏi quỵ xuống sàn nhà. Dellasandro vội vàng đỡ lấy tay bà, nhưng bà ra hiệu cho ông lùi lại.
Knight trấn tĩnh lại và kết thúc buổi họp. Mọi người nhanh chóng giải tán và căn phòng trở nên trống rỗng. Trừ Sara Evans. Cô ngồi chết lặng, nhìn không chớp vào chỗ Knight đứng lúc trước. Nước mắt tuôn rơi trên mặt Sara. Michael đã chết. Anh ấy đã lấy một lá đơn kháng cáo, đã hành động dị thường hơn một tuần vừa qua. Và bây giờ anh ấy đã chết. Một vụ án mạng. Một vụ cướp. Họ nói như thế. Cô không tin câu trả lời lại quá đơn giản đến thế. Nhưng lúc này điều đó không quan trọng. Điều quan trọng hơn là cô đã mất một người vô cùng gần gũi với mình. Một người mà nếu như vào hoàn cảnh khác, có lẽ cô đã sung sướng nhận lời chung sống suốt đời với anh. Cô gục đầu xuống bàn khi cơn thổn thức vỡ oà trong tim.
Từ phía cửa ra vào, Elizabeth Knight đang đứng nhìn.