Rider vội vã đi vào trong phòng làm việc mà không nói một lời với cô thư ký. Ông mở cặp xách tay rồi nhặt lấy chiếc phong bì, sau đó rút lá thư ở bên trong ra và chỉ liếc nhìn qua một chút trước khi xé vụn và ném vào thùng rác. Rufus Harms viết về nguyện vọng cuối cùng và di chúc của mình trong lá thư ấy. Nhưng đó chỉ là một cách đánh lạc hướng, một thứ vô hại dành cho lính gác ngục kiểm soát. Rider đưa sát chiếc phong bì lên mắt trong khi tay nhấn nút máy điện đàm.
- Sheila, cô mang cho tôi ấm đun nước vào đây. Nhớ đổ đầy nước vào.
- Tôi sẽ pha trà cho ông, thưa ông Rider.
- Tôi không cần trà. Tôi chỉ muốn cô mang ấm đun vào đây.
Sheila không thắc mắc gì về cái yêu cầu kỳ quặc cũng như thái độ của ông chủ. Cô lẳng lặng mang ấm đun vào rồi rút lui cũng trong im lặng.
Rider cắm dây dẫn vào ổ điện và chỉ vài phút sau, hơi nước bắt đầu bốc lên khỏi miệng ấm. Ông thận trọng cầm lấy hai mép ngoài của chiếc phong bì rồi hơ nó lên đám hơi nước và theo dõi hai lớp giấy bắt đầu tách ra. Đúng như lời Rufus Harms đã nói. Rider hơ tiếp phần mép ngoài và cuối cùng thì hai lớp giấy tách khỏi nhau hoàn toàn. Chiếc phong bì bây giờ trở thành hai tờ giấy: một tờ viết tay, còn tờ kia là bản phôtô lá thư của Quân đội gửi cho Harms.
Vừa rút ấm đun nước ra, Rider vừa thán phục Rufus vì đã chế tạo được một thứ dụng cụ đặc biệt như thế: chiếc phong bì thực chất là một lá thư. Ông thán phục vì không biết làm sao Rufus có thể photo rồi gài cả lá thư của Quân đội vào đó. Đến lúc ấy ông mới chợt nhớ lại rằng, bố Harms trước đây đã từng làm việc tại một công ty in ấn. Giá Rufus theo bố vào kinh doanh trong lĩnh vực này thay vì gia nhập quân đội thì tốt cho cậu ấy biết bao, Rider lẩm bẩm một mình.
Ông để cho hai tờ giấy khô hẳn trong một phút rồi bắt đầu ngồi sau bàn làm việc đọc những gì Rufus viết. Việc này không mất nhiều thời gian lắm, vì những gì viết trong đó khá ngắn gọn và rõ ràng, mặc dù rất nhiều từ viết sai chính tả và có nét chữ rất kỳ quặc. Rider không biết được rằng Harms đã phải viết hoàn toàn trong bóng tối và mỗi khi nghe thấy tiếng bước chân của lính gác tới gần là một lần phải dừng lại. Cổ họng Rider khô khốc khi ông đọc xong lá thư. Ông buộc mình phải xem nốt lá thư của Quân đội Hoa Kỳ. Lại một cú đấm nữa.
- Chúa ơi ! - Rider dựa vào lưng ghế sau, tay run run xoa vào đầu tay nắm tròn của chiếc ghế rồi lảo đảo đứng dậy và chạy ra khóa cửa ra vào. Nỗi hoảng sợ lan tỏa giống như một con vi rút câm lặng. Ông thấy khó thở. Rider loạng choạng quay trở lại chỗ bàn làm việc và lại nhấn vào nút máy điện đàm.
- Sheila, mang cho tôi một cốc nước và một viên aspirin.
Một phút sau, có tiếng gõ cửa từ bên ngoài:
- Thưa ông Rider. Sheila nói vọng vào - Cửa khóa rồi.
Rider vội ra mở khóa, cầm lấy cốc nước và viên thuốc rồi định đóng cửa lại thì Sheila bỗng hỏi:
- Ông không sao chứ ?
- Không sao, không sao. Rider trả lời và đẩy cô thư ký ra ngoài.
Rider cúi nhìn hai tờ giấy Rufus muốn ông đệ trình lên Tòa án tối cao Hoa Kỳ. Thật ngẫu nhiên làm sao khi chỉ nhờ có lời đảm bảo của một người đồng nghiệp trước đây trong quân đội mà Rider nay đã trở thành một thành viên trong đoàn luật sư danh dự của Tòa án tối cao. Nếu ông làm theo đúng những gì Rufus mong muốn, ông sẽ phải làm luật sư cho việc chống án của anh ta. Trước mắt Rider hiện rõ thảm họa gì sẽ xảy ra nếu sự việc tiến triển như thế. Thế mà ông lại đã hứa với Rufus.
Rider nằm xuống chiếc ghế sôpha ở góc phòng, nhắm mắt lại và bắt đầu cân nhắc một cách thận trọng. Có quá nhiều điều xảy ra trong cái đêm cô bé Ruth Ann Mosley bị giết đã không được nhắc đến. Rufus không có tiền án tiền sự gì liên quan tới bạo lực, chỉ có duy nhất một điều là anh ta thường xuyên không thể làm theo mệnh lệnh khiến cho sĩ quan cấp trên tức giận đến điên người. Nhưng điều này cũng từng xảy ra với Rider thời gian đầu khi bắt đầu gia nhập Quân đội. Việc Rufus không có khả năng xử lý một mệnh lệnh, dù là đơn giản nhất đã được Rider giải thích trong thời gian diễn ra việc xét xử trước đây. Nhưng không thể giải thích cho việc Rufus trốn chạy khỏi trại giam của doanh trại. Sự thật là, khi không thể nào biện hộ được cho hành động này của Rufus, Rider đã phải làm ầm lên và lấy cớ về mặt tinh thần. Những điều này cũng chỉ vừa đủ thúc đẩy và giúp cho khách hàng của ông tránh được án tử hình. Và mọi thứ chấm dứt ở đó. Công lý đã được thực hiện. Ít ra là ở mức cao nhất người ta có thể chờ đợi trên thế giới này.
Rider một lần nữa cúi xuống nhìn vào bản thông báo của Quân đội. Sự dối trá trong quá khứ nay đã lộ tẩy hoàn toàn. Lẽ ra thông tin này phải được lưu trong hồ sơ quân sự của Harms khi vụ án xảy ra. Nếu thế, đây có thể là cơ sở cho một sự bào chữa đáng tin cậy và chấp nhận được. Hồ sơ quân sự của Harms đã bị tẩy xóa, sửa chữa và bây giờ Rider đã hiểu là tại sao.
Harms muốn tự do, muốn tên tuổi mình được trong sạch và muốn điều đó được thực hiện bởi tòa án cao cấp nhất của đất nước này. Nhưng anh từ chối không muốn đặt niềm tin vào Quân đội. Đó là những gì Harms đã nói với Rider trong tiếng nhạc đồng quê réo rắt từ chiếc đài phát thanh. Liệu ông có thể trách móc gì Harms vì chuyện này được đây ?
Rufus đang có tất cả lợi thế. Anh ta phải được nói, phải được lắng nghe và phải được trả tự do. Nhưng mặc dù biết như vậy, Rider vẫn nằm bất động trên chiếc ghế sôpha. Lý do không có gì phức tạp. Chỉ vì Rider đang sợ hãi. Nỗi sợ này dường như lớn hơn tất cả các cảm xúc khác loài người có thể có được. Rider đã dự định vài năm nữa sẽ về hưu và chuyển tới sống tại biệt thự nơi ông và vợ mình đã lựa chọn bên bờ biển Gulf. Con cái ông đã trưởng thành. Rider đã chán ngấy những mùa đông lạnh giá ở đây, chán ngấy việc suốt ngày phải đuổi tìm những vụ làm ăn mới cũng như việc ngồi mẫn cán làm việc hết giờ này tới giờ khác. Nhưng dù viễn cảnh về hưu có cám dỗ bao nhiêu thì điều đó cũng vẫn chưa đủ để có thể ngăn cản Rider không giúp đỡ người khách hàng cũ của mình. Nhiều điều có lý và cũng có nhiều điều sai lầm.
Rider đứng dậy khỏi ghế đi văng và ra ngồi sau bàn làm việc. Lúc đầu ông đã nghĩ tới cách đơn giản nhất giúp được Rufue, đó là gửi những gì ông đang giữ trong tay tới một toà báo nào đó rồi để sức mạnh của các phương tiện truyền thông đại chúng này giải quyết vụ việc. Nhưng ông cũng biết rằng, báo chí có thể hoặc là xé tan tất cả và coi như những tờ giấy lộn nhận được từ một kẻ điên khùng, hoặc là làm hỏng bét mọi việc khiến Rufus rất có thể bị đẩy vào vòng nguy hiểm. Rider đã quyết định không làm như thế, vì một lý do thật đơn giản. Rufus là khách hàng của ông và đã yêu cầu luật sư của mình đệ trình đơn chống án của anh ấy tới Tòa án tối cao Hoa Kỳ. Và đó cũng chính là những gì Rider sẽ làm. Đã một lần ông không đáp ứng được yêu cầu của Rufus. Chuyện ấy sẽ không lặp lại thêm một lần nữa. Rufus đang khao khát dù chỉ chút ít công lý và nơi nào có thể làm được điều đó cho anh ta tốt hơn tòa án cao cấp nhất trên đất nước này ? Nếu người ta không tìm được công lý ở đó thì còn biết tìm ở nơi đâu ? Rider thầm hỏi.
Khi Rider rút một tập giấy ra khỏi ngăn kéo bàn, ánh nắng mặt trời từ bên ngoài cửa sổ chiếu sượt qua những khuy cài ở tay áo sơmi của ông và tạo thành những đốm chấm sáng nhảy nhót trên tường phòng. Ông kéo chiếc máy chữ cổ lại. Rider không quen lắm với các yêu cầu về thủ tục đệ trình lên Tòa án tối cao nhưng ông cho rằng ông hoàn toàn có thể thực hiện được chúng. Điều đó không làm ông bận tâm. Ông chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi câu chuyện này.
Khi đã đánh máy xong, Rider bắt đầu cho cả tờ giấy ông vừa đánh cùng lá thư của Harms và lá thư của Quân đội vào trong một chiếc phong bì. Sau đó ông dừng lại. Tính đa nghi, sự thận trọng như một thứ bệnh nghề nghiệp là kết quả của ba mươi năm hành nghề khiến ông vội vã chạy sang căn phòng nhỏ phía sau phòng làm việc của mình để photo-copy lại cả lá thư viết tay của Harms lẫn lá thư ông vừa đánh máy. Sự lo lắng đã khiến ông quyết định giữ thêm bản copy cả lá thư của Quân đội nữa. Rider cất tất cả ba bản copy vào một ngăn kéo bàn rồi khóa lại. Ông cho bản gốc vào phong bì, tìm địa chỉ của Tòa án tối cao trong danh bạ rồi đánh máy nhãn dán. Rider không đề địa chỉ gửi trả lại trên phong bì. Khi đã làm xong, ông đội mũ, mặc áo khoác rồi đi bộ tới bưu điện gần nhất.
Khi chưa có đủ thời gian suy nghĩ kỹ càng và vì muốn biết chắc thư của mình sẽ tới được đúng địa chỉ, Rider quyết định gửi bảo đảm để có thể nhận được biên lai. Ông đưa tờ phiếu đã điền đủ cho nhân viên bưu điện, hoàn thành thủ tục đơn giản rồi quay về văn phòng. Chỉ tới lúc này ông mới chợt nhận ra. Tờ biên lai chứng nhận sẽ giúp Tòa án tối cao lần ra được người gửi chiếc phong bì. Rider thở dài. Rufus đã phải mất nửa cuộc đời để chờ đợi điều này, thế mà bây giờ ông lại đang bỏ rơi anh ta, cho dù cũng không hẳn là như thế. Suốt cả phần ngày còn lại, Rider nằm trên ghế đi-văng tại văn phòng, trong bóng tối và cầu nguyện rằng mình đã làm đúng. Và từ tận trái tim mình, ông biết ông đã làm một điều đúng đắn.