Samuel Rider đến văn phòng sớm sau chuyến đi công tác xa vài ngày. Sheila vẫn chưa đến. Thật tốt vì ông đang muốn ở một mình. Ông nhấc đỉện thoại lên và gọi tới Fort Jackson, tự xưng là luật sư của Harms và đề nghị được nói chuyện với Harms.
- Anh ta không còn ở đây nữa.
- Sao ? Anh ta bị án chung thân cơ mà. Vậy thì anh ta có thể đi đâu được chứ ?
- Rất tiếc, nhưng tôi không được phép nói thông tin này trên điện thoại. Nếu muốn, ông có thể tới đây hoặc viết bản đề nghị...
Rider đập ống nghe điện thoại xuống và ngồi sụp xuống ghế. Có phải Rufus chết rồi không ? Có phải họ đã phát hiện ra những gì anh ta định làm ? Lẽ ra ngay khi Rider đệ trình đơn kháng cáo lên Tòa án tối cao, phải có biện pháp bảo đảm an ninh ngay cho Rufus mới phải.
Tay Rider bám chặt lấy cạnh bàn làm việc. Nếu như Tòa án đã nhận được đơn của Harms. Ông giật mạnh ngăn kéo bàn rồi lôi ra tờ hóa đơn màu trắng có số điện thoại liên lạc trên đó. Tờ hóa đơn xanh phải được gửi đến văn phòng của ông rồi chứ. Sheila ! Rider bật dậy và phóng nhanh ra chỗ của Sheila. Thông thường, mọi hóa đơn được gửi lại đều phải được lưu trữ trong các cặp hồ sơ riêng tương ứng. Nhưng làm gì có cặp hồ sơ nào dành cho Rufus Harms. Không biết Sheila đã làm gì với cái hóa đơn chết tiệt đó ?
Như để trả lời cho những ý nghĩ của Rider, cô gái bước vào cửa. Cô ngạc nhiên khi nhìn thấy ông.
- Ồ, ông Rider. Sao ông đến sớm vậy ?
Rider cố lấy giọng bình thường.
- Tôi đang cố cập nhật thông tin một số việc. Ông từ từ dịch xa khỏi bàn của cô thư ký, nhưng Sheila đã kịp hiểu ý định của Rider.
- Ông đang tìm cái gì đó đúng không ?
- Ờ thì cô đã hỏi thì tôi cũng nói. Đúng thế. Tôi đã gửi một bức thư đi và, cô biết đấy, tôi yêu cầu họ gửi hoá đơn trở lại văn phòng. Bây giờ tôi mới nhớ ra rằng tôi chưa nói gì với cô về chuyện đó. Tôi thật là ngớ ngẩn.
Câu trả lời của Sheila khiến Rider nhẹ cả người.
- Vậy đó là những gì ông muốn. Lúc đầu tôi cứ tưởng là tôi quên chưa đóng hồ sơ lại. Tôi cũng đang định hỏi ông khi nào ông quay trở lại đây.
- Vậy là cô nhận được nó rồi. Rider nói, cố gắng che đậy sự háo hức của mình.
Sheila mở một ngăn kéo bàn rồi rút ra một hóa đơn màu xanh.
- Từ Tòa án tối cao. Cô nói một cách sợ sệt, chuyển nó cho Rider - Tôi nghĩ mãi không biết chúng ta có vụ việc gì liên quan tới họ hay có chuyện gì chăng ?
Rỉder lấy lại bộ mặt cần có của một luật sư.
- Không, Sheila. Đây chỉ là một việc phải làm trong trách nhiệm của một luật sư. Chúng ta không cần phải với tới tận Washington để kiếm ăn đâu.
- Còn đây là các cú điện thoại gọi đến trong thời gian ông đi vắng. Tôi đã cố gắng sắp xếp theo thứ tự ưu tiên cho ông rồi.
Rider nắm tay Sheila thân thiện.
- Cô đúng là một tinh hoa hiệu quả. Ông nói đầy vẻ nịnh đầm.
Sheila mỉm cười rồi bắt đầu bận rộn bên bàn làm việc.
Rider quay về văn phòng của mình, đóng cửa ra vào và nhìn chiếc hóa đơn. Vậy là đơn kháng cáo đã được gửi tới nơi. Chữ ký rành rành ở đây. Nhưng Rufus thì biến đi dâu ?
Rider định dành phần lớn thời gian của buổi sáng nay cho cuộc họp thảo luận về khả năng phát triển của một phố buôn bán tại một khu đất rộng lớn hiện đang là bãi sửa chữa ôtô từ những năm bốn mươi. Một trong số những người Rider chuẩn bị gặp mặt đã bay từ Washington tới Blackburg, Virginia bằng máy bay cánh quạt vào sáng sớm hôm nay và hiện đang trên đường tới văn phòng của ông. Với những gì đang diễn ra trong óc, tất cả những gì Rider có thể làm là cố gắng cư xử thật bình thường khi người đàn ông tới chỗ ông vài phút sau đó. Ông ta mang theo một tờ Bưu điện Washington. Khi người đàn ông nhận một ly cà phê từ tay Sheila, Rider vu vơ liếc qua các tiêu đề trên tờ báo. Một trong số chúng khiến ông sững lại. Người đàn ông nhận thấy sự chăm chú của Rider.
- Đúng là một điều đáng hổ thẹn. Ông ta nói, hất đầu ám chỉ bài báo Rider đang cúi xuống đọc - Một người xuất sắc nhất và sáng ngời nhất. Ông ta nói tiếp khi Rider im lặng lẩm nhẩm lại tiêu đề bài báo: một thư ký tòa án bị giết tàn nhẫn.
- Ông có biết anh ta không ? Rider hỏi - Không thể có mối liên hệ nào ở đây được. Làm gì có chuyện đó.
- Không. Nhưng khi đã là thư ký ở đó thì anh ta phải đứng đầu trong số những người đứng đầu. Lại là một vụ án mạng. Nó khiến chúng ta thấy rằng thời buổi này thật là đáng sợ. Không còn ai có thể an toàn được nữa.
Rider nhìn ông ta chằm chằm một lát rồi sau đó lại nhìn xuống tờ báo cùng tấm ảnh in kèm. Michael Fiske, ba mươi tuổi. Anh ta đã có bằng Tiến sĩ của Trường đại học Columbia, sau đó tới làm việc tại Trường Đại học Luật bang Virginia, nơi anh ta làm tổng biên tập cho Tạp chí Pháp luật. Michael Fiske là thư ký cao cấp cho thẩm phán Thomas Murphy. Không có kẻ bị tình nghi, không đầu mối, ngoại trừ một chiếc ví bị biến mất. Không còn ai có thể an toàn được nữa. Rider nắm chặt lấy tờ báo khi ông nhìn vào bức ảnh của người đàn ông đã chết. Không thể như vậy. Tuy nhiên, có một cách để kiểm tra.
Rider xin lỗi người khách, đi nhanh vào phòng làm việc và gọi điện tới Văn phòng thư ký của Tòa án tối cao.
- Chúng tôi không có Vụ án nào dưới cái tên Harms, thưa ngài, kể cả trong sổ ghi án thường hoặc sổ ghi những vụ quan trọng.
- Nhưng tôi nhận được hóa đơn gửi lại nói rằng đơn kháng cáo đã được gửi đến chỗ các anh.
Giọng nói ở đầu dây bên kia chỉ đưa ra được những câu trả lời đại khái qua loa.
- Chẳng lẽ các anh không có biện pháp nào kiểm tra thư tín gửi tới đó hay sao ? Câu trả lời lịch sự của nhân viên Tòa án không làm Rider hài lòng. Ông gào lên trong điện thoại - Rufus Harms đang chết dần chết mòn trong nhà giam trong khi chỉ kiểm tra thư từ thôi các anh cũng không làm nổi. Ông dằn mạnh ống nghe điện thoại xuống.
Ở một điểm nào đó, giữa khoảng thời gian khi lá thư được gửi đến Tòa án tới khi vụ án thực sự được ghi nhận vào hệ thống thông tin chính thức ở Tòa, đơn đệ trình của Rufus Harms đã biến mất. Và cả Rufus Harms cũng vậy. Rider đột nhiên thấy ớn lạnh.
Rider lại một lần nữa cúi xuống tờ báo. Còn có cả một thư ký của Tòa án tối cao đã bị giết nữa. Câu chuyện của Harms nghe có vẻ quá kỳ lạ và cường điệu, nhưng Harms đã kể cho ông nghe. Một ý nghĩ khác khiến Rider thấy choáng váng hơn nữa: nếu như chúng đã giết Rufus và người thư ký đó, chắc chắn chúng sẽ không dừng lại ở đó. Nếu chúng đã có trong tay những gì Rider đã gửi tới Tòa án, chúng sẽ biết rằng Rider phải đóng một vai trò gì đó trong cả quá trình. Điều đó cũng có nghĩa là tên ông sẽ nằm kế tiếp trong danh sách của chúng.
Nhưng thôi nào, Rider tự nhủ, mình chỉ giỏi tưởng tượng. Một ý nghĩ chợt loé lên trong ông. Đống tin nhắn điện thoại Sara đã ghi chép lại trong thời gian ông đi công tác. Ông mới chỉ kịp nhìn lướt qua và trả lời những cú ông cho là quan trọng nhất. Cái tên đó, chính là cái tên đó.
Rider lục tung ngăn kéo bàn cho tới khi tìm thấy tập giấy màu hồng. Tay ông lướt theo từng số điện thoại, kiểm tra kỹ càng và cuối cùng thì xé toạc cả tập giấy trong cơn căng thẳng dâng cao khi tìm ra nó. Ông nhìn xuống cái tên, máu dần dần rút khỏi mặt. Michael Fiske đã gọi đỉện cho ông. Hai lần.
Ôi Chúa ơi. Một loạt dồn dập những ý nghĩ, hình ảnh hiện ra trong óc Rider. Vợ ông, ngôi nhà ở Florida, các con ông và những giờ phút tuyệt diệu. Trời đánh thánh vật ông đi nếu ông cứ định ngồi đây chờ chúng tới. Rider nhấn vào máy điện đàm và bảo Sheila rằng mình không được khoẻ, yêu cầu cô nói điều đó với tất cả khách khứa và những quý ông sắp đến đồng thời cô có thể tự do dàn xếp với họ theo bất cứ cách nào cô muốn.
- Hôm nay tôi sẽ không quay lại đâu. Rider nói với Sheila khi ông lao ra khỏi khu vực tiếp đón khách. Hy vọng sẽ có ngày tôi quay lại mà không phải trong một chiếc quan tài, Rider im lặng thêm vào.
- Vâng, thưa ông Rider. Chúc ông may mắn.
Rider suýt bật cười trước lời chúc của Sheila. Ông đã gọi điện về nhà trước khi định rời khỏi văn phòng nhưng vợ ông không có nhà. Trên đường lái xe về, Rider gần như đã quyết định sẽ làm gì. Hai vợ chồng đã nghĩ đến một chuyến nghỉ phép vào cuối mùa thu, có thể tới một hòn đảo nào đó để thưởng thức ánh nắng mặt trời và tắm biển lần cuối trước khi mùa đông tới. Chỉ có họ với nhau, ông thà rót tiền tiết kiệm vào việc làm thế nào để sống sót còn hơn ngồi ôm hình ảnh về buổi xế chiều của cuộc đời ở Florida mà có thể sẽ không bao giờ ông còn cơ hội được hưởng nữa..
Ông và vợ có thể lái xe tới Roanoke, làm một chuyến đi nhanh bằng máy bay tới Washington hoặc Richmond. Từ đó, họ có thể đi tới bất cứ đâu. Ông có thể giải thích với vợ rằng tự nhiên ý muốn này nảy ra trong óc. Vợ ông sẽ nói rằng điều này chưa bao giờ và sẽ không bao giờ có thể, vì ông là ông già Sam Rider chắc chắn và điềm tĩnh. Không bao giờ làm gì khác trong cuộc sống ngoài lao động cật lực, chi trả mọi hóa đơn chi phí, chăm sóc con cái, yêu thương vợ và cố gắng tìm kiếm những giây phút hạnh phúc nhỏ nhoi. Chúa ơi, mình đang viết cáo phó cho bản thân mất rồi, Rider nhận ra.
Rider không ở trong cái thế có thể giúp Rufus. Nhưng ông đoán có lẽ anh ta cũng đã chết rồi. Tôi rất tiếc, Rufus, ông thầm nghĩ. Nhưng bây giờ anh đang được ở một chỗ tốt đẹp hơn nhiều, hơn hẳn nơi mà những kẻ đê tiện xấu xa đó muốn dồn anh tới trên trái đất này.
Một ý nghĩ chợt tới khiến Rider suýt nữa quay ngược đầu xe trở lại. Ông đã bỏ lại bản photo-copy đơn kháng cáo của Rufus ở văn phòng. Có nên quay lại không ? Cuối cùng Rider quyết định bỏ mặc, cuộc sống của ông còn đáng giá hơn nhiều lần mấy mảnh giấy đó. Dù sao thì bây giờ ông còn có thể làm gì được với chúng ?
Rider tập trung nhìn vào đường. Từ nhà ông tới văn phòng không có gì nhiều, ngoại trừ những con đường, chim chóc và đôi khi có cả hươu và gấu đen nữa. Sự tách biệt này chưa bao giờ làm cho ông thấy lo lắng như bây giờ. Vào đúng giờ khắc này, nó làm ông thấy kinh hoàng. Rider có một khẩu súng ngắn ở nhà thường dùng để bắn chim cút. Ông ước gì mình đang mang nó theo người.
Rider rẽ vào một khúc ngoặt khuỷu tay, nơi chỉ có một hàng rào bảo vệ ngăn cách giữa ông với dốc sâu một trăm fut. Khi Rider đạp phanh để giảm tốc độ, ông đột ngột cảm thấy như muốn tắt thở. Phanh xe của ông. Ôi Chúa ơi, con mất phanh rồi ! Rider bắt đầu gào lên. Nhưng bỗng nhiên phanh ăn trở lại. Sam, đừng để sự khôn ngoan bình tĩnh ra đi, ông tự nhủ với bản thân.
Vàỉ phút sau, Rider rẽ vào khúc cua cuối cùng và nhìn thấy hộp thư trước cửa nhà. Một phút sau đó, ông đưa ôtô vào gara. Xe của vợ ông cũng đang ở đó.
Rider liếc nhìn vào ghế trước khi đi ngang qua xe vợ. Chân ông như muốn rủn ra trên sàn bêtông. Vợ ông đang gục đầu xõng xoài trên ghế trước. Ngay cả từ khoảng cách này, Rider vẫn nhìn thấy máu chảy ra từ vết thương trên đầu. Đó cũng là ký ức gần như cuối cùng của Rider. Một bàn tay từ phía sau vòng lên và áp sát một mảnh vải lớn có mùi thuốc đáng sợ vào mặt Rider khiến ông thấy nôn nao. Một bàn tay khác tuồn một vật gì đó vào tay ông. Khi Rider cúi xuống nhìn bằng cặp mắt đã gần như díp lại, ông vừa trông thấy lại vừa nhận thấy khẩu súng ngắn vẫn còn hơi ấm trong tay mình và bàn tay đeo găng kia nắm lấy tay ông gập lại. Đó là khẩu súng của ông thường vẫn dùng để tập bắn. Rider biết rằng nó cũng đã được dùng để bắn vợ mình. Sức nóng còn toả trên nòng kim loại cho ông biết rằng chúng vừa mới làm việc đó ngay khi ông bắt đầu rẽ vào đường lái xe vào nhà. Chắc chắn chúng đã theo dõi ông. Rider quay đầu lại và nhìn vào cặp mắt sắc lạnh của Vic Tremaine trước khi chìm sâu dần vào trạng thái vô thức. Hắn là kẻ đã giết vợ ông nhưng Rider sẽ phải chịu trách nhiệm thay hắn. Nhưng đó không phải là điều ông bận tâm nhiều. Ông cũng sẽ phải chết. Nghĩ tới đây, mắt Rider nhắm lại lần cuối cùng trong đời.