Khi Sara quay trở lại làm việc, Fiske gọi điện cho người bạn luật sư Phil Jansen hiện đang công tác tại Văn phòng hỗ trợ xét xử liên bang và đưa ra đề nghị của mình. Trong số các yêu cầu ấy, anh có nhờ Jansen tìm cho danh sách các quân nhân từng đóng quân tại Fort Plessy cùng thời gian với Rufus Harms.
Khi gặp lại Chandler, Fiske nói cho ông nghe giả thuyết vì sao Wright bị giết của mình. Chandler thực sự bị gây ấn tượng.
- Rồi chúng ta sẽ kiểm tra các công ty tắc xi nữa. Chỉ có thể hy vọng là có người nhìn thấy hoặc nghe thấy điều gì đó thôi.
Chandler nhìn Fiske một cách, chăm chú.
- Vậy anh có tìm được điều gì thú vị với cô Evans trong suốt thời gian ở cùng cô ấy đêm hôm qua không ?
- Tôi nghĩ cô ấy là một người tốt. Hơi bốc đồng nhưng là một người tốt. Rất thông minh.
- Còn gì nữa không ? Trong cuộc gặp mặt đầu tiên với chúng ta, Ramsey đã bảo là cô ấy là người thân thiết với em trai cậu. Cô ấy có đưa ra được lý do vì sao Michael bị giết không ?
- Có lẽ ông nên hỏi cô ấy.
- Không, tôi đang hỏi cậu đây, John. Tôi cứ nghĩ hai chúng ta là một phe. Ông tiến lại gần Fiske hơn - Tôi đã đi xa trong vụ này và trước đây tôi cứ tưởng mình có thể tiến lên mà không phải quan sát sau lưng. Cậu đã từng là một sĩ quan cảnh sát. Cậu chắc phải hiểu việc giấu diếm sau lưng là thế nào.
Fiske giận dữ trả lời.
- Tôi không bao giờ bỏ rơi đồng đội.
- Tốt. Vậy hãy kể cho tôi về đêm hôm qua.
Fiske nhìn đi chỗ khác và nghĩ cách làm sao giải quyết cho ổn thỏa chuyện này. Giấu dỉếm thông tin không phải là việc làm tốt nhất. Vậy làm thế nào để vừa có thể hài lòng Chandler, vừa tránh không phá hoại cuộc sống của Sara và thanh danh của em trai mình ?
- Chúng ta đi uống chút gì gần đây được không ?
- Xuống phòng giải khát. Tôi sẽ trả tiền cho cả hai.
Vài phút sau họ đã có mặt trong phòng giải khát ở tầng một của tòa nhà. Lúc này đang là giờ làm việc buổi chiều và do vậy, ở đó khá vắng người.
Fiske nhấp một ngụm càphê khi Chandler theo dõi anh.
- John, chuyện không thể tồi tệ như thế, trừ phi cậu nói cho tôi biết cậu là người đi lung tung khắp nơi chọc ngoáy mọi chuyện.
- Buford, nếu tôi nói với ông thì sau đó, ông có những nguyên tắc rất rõ ràng về việc ông sẽ sử dụng thông tin đó như thế nào và sẽ nói cho ai biết thông tin đó đúng không ?
- Đúng vậy. Có phải những nguyên tắc ấy là cái cản trở cậu không cho tôi biết chuyện không ?
- Ông nghĩ thế nào ?
- Tôi nghĩ là bây giờ cứ nói về giả thuyết đã, đồng ý không ? Công việc của tôi là thu thập các sự kiện thực tế và dùng những sự kiện này để bắt giữ kẻ phạm tội. Nếu như chúng ta không nói về các sự kiện thực tế mà chỉ nói về giả thuyết, như giả thuyết của cậu về lý do tại sao Wright bị giết chẳng hạn, thì sau đó tôi có thể đi theo hướng giả thuyết ấy nhưng tôi không có nghĩa vụ phải báo cáo giả thuyết đó với ai cho tới khi nó được chứng minh là đúng bằng việc tìm ra được những sự kiện chứng thực cho nó.
- Vậy là chúng ta có thể nói về các giả thuyết và sẽ chỉ có tôi với ông biết với nhau ?
Chandler lắc đầu.
- Tôi không thể hứa là chỉ có tôi và cậu. Không thể như vậy nếu sau này tôi biết giả thuyết đó là thực tế.
Fiske nhìn xuống cốc cà phê. Hiểu rằng đang đánh mất Fiske, Chandler lấy chiếc thìa của mình gõ gõ vào cốc của Fiske.
- John, mấu chốt cuối cùng của công việc là tìm cho ra kẻ giết em trai cậu và Wright. Tôi cứ tưởng cậu cũng muốn điều này.
- Đúng. Đó là tất cả những gì tôi muốn.
Có đúng vậy không ? Chandler bỗng thấy nghi ngờ.
- Vậy vấn đề là ở chỗ nào ?
- Vấn đề ở chỗ ông có thể làm hại người ta khi ông định giúp đỡ họ.
- Chỉ với em trai cậu thôi ? Hay là ai khác nữa ?
Fiske biết mình đã nói quá nhiều, Anh quyết định bắt đầu.
- Thôi được, Buford, hãy dành một phút nói về giả thuyết đã. Giả sử rằng một người của Tòa án lấy đi một lá đơn kháng cáo trước khi nó được đưa vào mạng thông tin của Tòa.
- Tại sao và bằng cách nào ?
- Có vẻ như trả lời cho câu hỏi bằng cách nào dễ hơn là tại sao.
- Được rồi, tiếp tục đi.
- Bây giờ giả sử rằng một người khác trong Tòa án nhìn thấy lá đơn kháng cáo đó, phát hiện ra rằng nó chưa được đưa vào mạng thông tin của Tòa án nhưng không nói gì hết.
- Tôi nghĩ trả lời câu hỏi tại sao cho điều này cũng rất khó ?
- Có lẽ không. Tiếp tục giả sử rằng người đã lấy đỉ lá đơn kháng cáo làm việc đó vì một mục đích tốt. Và người này đi đâu đó để gặp người đã đệ trình lá đơn kháng cáo.
- Chính là tám trăm dặm trên xe em trai cậu ?
Fiske lạnh lùng nhìn ông thám tử.
- Đó là thực tế, Buford. Tôi không nói tới các sự kiện thực tế.
Chandler uống một ngụm cà phê.
- Tiếp tục đi.
- Và giả sử rằng người đệ trình đơn kháng cáo là một tù nhân.
- Đó là thực tế hay chỉ là suy đoán ?
- Tôi chưa sẵn sàng để trả lời cho câu hỏi này.
- Nhưng tôi đã sẵn sàng để hỏi. Tù nhân ấy đang ở đâu ?
- Tôi không biết.
- Cậu có ý gì khi nói tôi không biết ? Nếu anh ta là một tù nhân thì anh ta phải đang ở một nhà tù nào đó chứ ?
- Không nhất thiết.
- Thế thì là cái quái gì... Chandler đột nhiên im thít rồi chằm chằm nhìn ngang qua bàn - Có phải ý cậu muốn nói là anh ta đã vượt ngục rồi không ?
Fiske không trả lời - Cậu đừng nói với tôi là em trai cậu đã bị lừa phỉnh bởi lời đề nghị của một tù nhân, tới gặp anh ta trong tù, giúp anh ta trốn thoát và rồi sau đó tên tù nhân đó giết cậu ấy đấy nhé. Thật tồi tệ, đừng nói với tôi như thế. Giọng Chandler trở nên bị kích động.
- Tôi không nói thế. Đó không phải là những gì đã xảy ra.
- Được rồi. Đơn kháng cáo đó... cậu có biết nó viết gì không ?
Fiske biết họ đã vượt quá xa khỏi những giả thuyết. Anh lắc đầu.
- Tôi chưa bao giờ nhìn thấy.
- Vậy làm sao cậu biết nó có tồn tại ?
- Buford, tôi sẽ không trả lời câu hỏi này.
- John, tôi có thể biết câu trả lời.
- Vậy thì ông phải tìm cách bắt được tôi.
- Cậu biết là cậu đang liều mạng ở điểm này đấy.
- Tôi biết. Fỉske uống hết chỗ cà phê còn lại rồi đứng dậy - Tôi sẽ đi tắc xi về lấy ôtô của tôi.
- Tôi đưa cậu về. Tôi cũng còn nhiều vụ khác nữa, cho dù vụ này đang là vụ được cả nước quan tâm số một.
- Tôi nghĩ sẽ tốt hơn cho cả hai chúng ta nếu ông không đưa tôi về.
Chandler mím môi.
- Tuỳ cậu muốn làm gì thì làm. Xe của cậu đậu ở phía sau. Chìa khóa để ở ghế trước.
- Cảm ơn.
Chandler nhìn theo khi Fiske đi khỏi phòng giải khát.
- Tôi mong cô ta xứng đáng với sự che giấu của cậu John. Ông nói thầm.
***
Chandler đã đưa ra một vài yêu cầu cho công việc của ông và khi về đến văn phòng, ông thấy có một đống giấy tờ đặt trên mặt bàn làm việc. Một đường dây điều tra đã được thiết lập nhằm thu thập bản liệt kê các cú diện thoại của Michael Fiske ở văn phòng và tại nhà trong một tháng vừa qua. Kết quả đã được phân loại và tập hợp trong cả một tập giấy dầy. Cú điện thoại gọi cho anh trai của Michael cũng có mặt. Nhiều cú khác gọi về nhà. Mười hai cú điện thoại gọi đến cùng một số được xác định là của Sara Evans. Thật thú vị, Chandler nghĩ. Có phải cả hai anh em Fiske cùng mê tít một phụ nữ không ? Tim Chandler bỗng đập mạnh khi ông dò tới gần cuối danh sách. Điều này ít khi xảy ra dù ông đã bao nhiêu năm trong nghề. Michael Fiske đã gọi tới Fort Jackson ở phía tây nam Virginia vài lần, lần cuối cùng chỉ trước khi xác cậu ta được phát hiện có ba ngày. Chandler biết Fort Jackson có một nhà tù quân đội. Hơn nữa, đó chưa phải là tất cả. Ông lục tung toé các đống giấy tờ trên bàn cho tới khi tìm được thứ ông cần. Đó là bản điện báo được gửi đi khắp liên bang yêu cầu hỗ trợ để bắt giữ một người đàn ông. Khi nhìn thấy bản thông báo này trước đây, Chandler đã không để ý nhiều đến nó.
Còn bây giờ, ông chăm chú nghiên cứu tấm ảnh của Rufus Harms. Sau đó, ông nhấc điện thoại. Chandler cần một mẩu thông tin nhỏ và chỉ trong một phút ông đã có nó. Fort Jackson nằm cách Washington Dc khoảng bốn trăm dặm. Có phải Harms đã ở đó khi anh ta gửi lá đơn John Fiske vừa nói đến với ông không ? Và nếu đúng thì tại sao em trai cậu ấy lại lấy nó đi, theo như giả thuyết của John ?
Chandler lại quay lại với danh sách điện thoại. Mắt ông chuyển sang nhìn một số điện thoại không đăng ký, chắc vì đó là số của một văn phòng luật sư. Ngoài ra còn có vài cú điện thoại liên quan tới luật pháp trong danh sách nữa. Mặc dù Chandler đã tập trung xem xét để cố tìm ra một manh mối gì đấy nhưng cái tên Sam Rider không nói lên được điều gì với ông. Chandler đặt bản liệt kê đỉện thoại xuống rồi định nói chuyện với Fiske và Sara Evans để buộc họ phải cho ông biết chuyện gì đang xảy xa. Nhưng bản năng hình thành qua ba mươi năm kinh nghiệm lại lên tiếng và nhắc nhở Chandler một nguyên tắc: Không bao giờ được tin ai.
***
- Thôi nào John. Sara nài nỉ. Họ đang ở trong văn phòng của cô khi giờ làm việc chiều sắp kết thúc.
- Sapa, anh thậm chí còn không biết thẩm phán Wilkinson là ai.
- Nhưng anh không thấy sao ? Nếu có ai trong Tòa án có dính líu tới vụ án thì đây sẽ là một cơ hội tuyệt vời để tìm kiếm thông tin vì gần như tất cả mọi người của Tòa án đều sẽ có mặt.
Fiske định phản đối tiếp nhưng lại thôi. Anh xoa cằm.
- Mấy giờ bắt đầu ?
- Bảy giờ ba mươi. Tiện thể em muốn hỏi, có tin tức gì từ bạn anh ở Văn phòng hỗ trợ xét xử liên bang chưa ?
- Rồi. Có hai loại hồ sơ có thể sử dụng được. Một là lý lịch quân sự của Harms, trong đó không chỉ có lý lịch phục vụ quân đội của anh ấy, mà còn cả sự đánh giá thông tin cá nhân, hợp đồng tuyển quân, bệnh an và chi phí. Hồ sơ thứ hai là biên bản diễn tiến phiên tòa quân sự xét xử vụ án của Harms chắc đang được giữ trong tù cùng anh ấy ở Fort Jackson. Tài liệu bào chữa của luật sư của Harms có lẽ đang được lưu trữ tại Văn phòng hỗ trợ xét xử liên bang. Tất cả sẽ có ngần ấy, nếu như họ còn giữ sau bấy nhiêu năm. Jansen đang kiểm tra. Cậu ấy sẽ gởi cho chúng ta những gì có thể.
Fiske vẫn ngồi yên khi Sara bắt đầu thu dọn chuẩn bị ra về.
- Vậy em có thể nói gì về nhà Knight cho anh ? Quá khứ của họ và những thứ khác nữa ?
- Tại sao anh muốn biết ?
- Chúng ta sẽ tới bữa tiệc do họ làm chủ nhà. Bà ấy là nhân vật quan trọng của Tòa án, và chồng lại là một VIP. Điều đó đủ khiến họ trở thành một phần trong cuộc điều tra của chúng ta, em có nghĩ thế không ?
- Chắc chắn anh biết nhiều về quá khứ của Jordan Knight hơn em. Ông ấy là người của thành phố quê hương anh.
Fiske nhún vai.
- Đúng vậy. Jordan Knight là một nhà kinh doanh cỡ bự ở Richmond. Ít nhất là như thế cho tới khi ông ta bước chân vào con đường chính trị. Ông ta kiếm được nhiều tiền lắm.
- Và có nhiều kẻ thù nữa ?
- Không, anh không nghĩ thế. Ông ấy tặng cho Virginia rất nhiều. Hơn nữa, đó không phải là một con người quá sôi nổi, một người dễ chịu.
- Thế thì thật kỳ cục khi ông ấy lại rất hợp với Elizabeth Knight.
- Anh biết bà ấy đã mài giũa được một vài cái tôi trên con đường tiến thân.
- Hơn vài. Tương xứng với lĩnh vực hoạt động của chị ấy. Một công tố viên liên bang cứng rắn trở thành một thẩm phán xét xử còn cứng rắn hơn. Ai cũng biết Elizabeth đang chuẩn bị nắm lấy một ghế trong Tòa án. Trong phần lớn các vụ án chính ở Tòa, chị ấy là người có lá phiếu bầu mang tính quyết định có thể làm thay đổi hướng đi của vụ án. Điều đó làm cho Ramsey phát đlên. Ông ấy đối xử vẫn rất nhẹ nhàng, tế nhị, nhưng thỉnh thoảng ông ấy không thể kìm hãm và bất thình tình tấn công chị ấy.
Fiske nghĩ tới cuộc đối chất giữa hai người hôm diễn ra cuộc họp. Hóa ra là như thế.
- Em có hiểu nhiều về các thẩm phán khác không ? Có vẻ như em hiểu họ đủ khiến em không tin rằng họ có thể phạm tội giết người ?
- Cũng giống như ở các tổ chức lớn khác, em cũng chỉ hiểu sơ sơ thôi.
- Quá trình công tác của Ramsey như thế nào ?
- Chẳng lẽ anh không biết ông ấy là Chánh án của tòa án cao nhất nước này à ? -
- Trước kia cơ ?
- Ông ấy là cộng tác viên của Tòa án, rồi sau đó được bổ nhiệm vào chức vụ này từ mười năm trước.
- Có gì lạ trong lý lịch của ông ấy không ?
- Đã từng tham gia quân đội. Hình như là Hải quân.
Sara thấy Fiske nhìn và hiểu - Anh đừng bao giờ nghĩ thế, John. Ramsey không giết người.
Trông Fiske bối rối.
- Anh có cảm tưởng em hiểu mọi chuyện về các thẩm phán khác chỉ nhờ việc nói chuyện với các thư ký.
- Các thư ký của một thẩm phán thường có xu hướng gắn kết với nhau ở một mức độ nhất định, mặc dù chiều thứ năm nào cũng có một giờ vui vẻ để tất cả thư ký gặp mặt nhau. Và cứ theo định kỳ, các thư ký của một thẩm phán này lại đưa một thẩm phán khác đi ăn trưa để làm cái việc gọi là hiểu lẫn nhau hơn. Ngoài ra, mỗi văn phòng thẩm phán là một đơn vị khá độc lập. Sara ngừng lời - Trừ mạng lưới thông tin nổi tiếng giữa đám thư ký Tòa.
- Mike cũng từng nói những điều tương tự thế với anh sau khi cậu ấy tới làm ở Tòa án một thời gian.
Sara mỉm cười.
- Em biết. Thư ký là người phát ngôn của các thẩm phán. Chúng em thả những trái bóng thăm dò để tìm hiểu quan điểm của một thẩm phán. Ví dụ, Michael từng hỏi em Knight muốn cái gì trong quan điểm được đa số phiếu để Murphy có chị ấy tham gia cùng phe với mình.
- Nhưng nếu Murphy đã là người được quyền viết quan điểm được đa số ủng hộ ấy rồi thì ông ấy cần gì phải tranh thủ phiếu bầu thêm nữa ?
- Đúng là anh hoàn toàn không hiểu gì về công việc của bọn em.
- Anh chỉ là một luật sư bình thường.
- Được rồi, thưa ngài Luật sư Bình thường. Nếu em được mười đôla mỗi lần một quan điểm có đa số phiếu biến thành một quan điểm bất đồng chỉ vì không kiếm đủ sự hỗ trợ cần thiết thì em sẽ thành một người giàu to. Mưu mẹo ở đây là làm sao khéo léo đưa ra được một quan điểm sẽ nhận được năm phiếu ủng hộ. Tất nhiên, những người ở phe đối lập sẽ không biếng nhác ngồi yên. Có thể cùng một lúc, họ sẽ đưa ra nhiều quan điểm khác trái ngược với quan điểm được đa số phiếu. Việc sử dụng các quan điểm trái ngược, thậm chí là sử dụng sức ép của chúng, là cả một nghệ thuật.
Fiske tò mò nhìn Sara.
- Thế mà anh cứ nghĩ những người đối lập là những người bị thua. Họ có kiều đòn bẩy thay đổi như thế nào ?
- Giả sử có một thẩm phán không thích cách phát triển của một quan điểm được đa số ủng hộ. Khi đó, ông ta sẽ thảo ra một ý kiến kịch liệt phản đối. Ý kiến này nếu được đưa ra công chúng sẽ có thể khiến cho người ta hiểu sai về Tòa án này hoặc làm giảm giá trị của quan điểm được đa số ủng hộ. Cách khác hiệu quả hơn và càng dễ dàng hơn, ông ta sẽ đánh tiếng cho mọi người biết rằng ông ta đang dự định viết ra một ý kiến phản đối như thế, trừ phi quan điểm được đa số ủng hộ đó được rút lại. Tất cả thẩm phán đều làm việc này. Ramsey, Knight, Murphy. Họ tham gia một cách ác liệt và bền bỉ.
Fiske lắc đầu.
- Như một chiến dịch vận động chính trị lâu dài, luôn xoay xở mọi cách kiếm được phiếu bầu. Phiên bản hợp pháp của những trò mèo. Cho tôi cái này, tôi sẽ bỏ phiếu cho anh.
- Và còn phải biết khi nào là lúc nên gây chiến. Ví dụ, một hoặc nhiều hơn một thẩm phán không thích cách xét xử một vụ án nào đó cách đây khoảng năm năm. Tòa án sẽ không bao giờ lật lại các tiền lệ, các vụ án Tòa đã quyết. Vì thế phải nghĩ chiến lược. Các thẩm phán này có thể sử dụng một vụ hiện tại để bắt đầu đặt những vật cản nhằm lật đổ một tiền lệ từ nhiều năm trước mà họ không thấy thích. Điều này cũng xảy ra với việc lựa chọn các vụ án. Các thẩm phán luôn tìm kiếm những vụ phù hợp và dùng nó như phương tiện để thay đổi các tiền lệ. Chuyện này giống như chơi cờ vậy.
- Hy vọng là có một điều không bị mất đi trong những ván bài ấy.
- Điều gì ?
- Công lý. Có thể đó là cái Rufus Harms mong muốn. Là lý do tại sao anh ta gởi đơn kháng cáo. Em có nghĩ rồi anh ấy sẽ nhận được công lý ở đây không ?
Sara nhìn xuống.
- Em không biết ! Vấn đề ở chỗ các bên liên quan trong các vụ xét xử ở cấp này không phải là tất cả. Cái được tính đến chính là qua những vụ này, sẽ tạo ra những tiền lệ gì. Tất cả phụ thuộc vào việc Harms yêu cầu điều gì và điều đó gây tác động gì tới những thứ khác.
- Chà, thật sự cuốn hút. Fiske lắc đầu và nhìn Sara bằng một vẻ mặt sắc sảo - Một nơi quá là thú vị, Tòa án tối cao này.
- Vậy anh sẽ đến dự tiệc chứ ?
- Anh sẽ không bỏ lỡ.