Phía Sau Tội Ác

Lượt đọc: 412 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Hai Mươi Bảy

❊ ❊ ❊

 

Khi họ tới gần căn hộ của Michael, Sara đưa xe đỗ vào một khoảng trống ở gần góc đường.

- Mở cốp xe đi. Fiske nói trước khi nhảy ra ngoài.

Sara nghe thấy tiếng động ở thùng xe khi Fiske lục lọi trong đó. Cô giật nẩy mình khi đột nhiên thấy anh xuất hiện ngay ở cửa xe cạnh ghế ngồi của mình. Sara vội vàng quay kính xuống.

- Khoá cửa xe lại nhé, cứ để máy chạy và mở thật to mắt, được chứ ?

Cô gật đầu, nhìn thấy chiếc gậy chơi gôn trong một tay anh, còn tay kia là chiếc đèn pin.

- Nếu em thấy quá căng thẳng hoặc thấy không thoải mái, em cứ đi đi. Anh là một thằng bé to lớn mà. Tự anh có thể tới được Richmond.

Sara bướng bỉnh lắc đầu.

- Em sẽ chờ ở đây.

Một ý nghĩ chợt nảy ra khi Sara nhìn theo Fiske rẽ ngoặt vào góc đường. Cô đợi một lúc, đủ để Fiske vào hẳn trong khu nhà rồi từ từ lái xe rẽ theo ngã tư và đỗ lại ngay trước mặt dãy nhà. Cô cầm điện thoại sẵn trong tay. Nếu như phát hiện được điều gì đó khả nghi từ xa, cô sẽ gọi điện lên căn hộ của Michael để báo cho Fiske. Một kế hoạch thoát hiểm tuyệt vời, nhưng cô hy vọng sẽ không phải dùng đến nó.

Fiske đóng cánh cửa ra vào sau lưng lại, bật đèn pin và nhìn xung quanh. Không thấy dấu hiệu gì chứng tỏ đã có người tới lục soát.

Anh bước vào phòng bếp nhỏ, nơi được ngăn cách với phòng khách bởi một quầy rượu cao ngang thắt lưng. Anh tìm kiếm và lấy được hai túi nilon trong một ngăn kéo ở bếp và đeo chúng vào tay. Như thế này sẽ không để lại dấu vân tay. Có một cánh cửa nhỏ dẫn tới phòng để bát đĩa nhưng Fiske không quan tâm. Em trai anh không phải tuýp người hay tích trữ cốc chai rượu hoặc đồ hộp thành hàng ngăn nắp trong đó. Chắc chắn đó là một căn phòng rỗng. Anh đi qua phòng khách, kiểm tra tủ quần áo nhỏ nhưng không tìm thấy gì trong các túi quần áo treo trong đó. Sau đó, Fiske tiến về phía phòng ngủ ở cuối căn hộ. Sàn nhà được lát bồi những tấm gỗ và kêu kọt kẹt theo mỗi bước chân của anh. Fiske đẩy cửa nhìn vào. Trên giường bừa bộn, quần áo vứt lung tung, vẫn không tìm thấy gì trong các túi. Ở góc phòng có một chiếc tủ ngăn kéo nhỏ. Anh lục kỹ trong từng ngăn kéo nhưng không có gì hơn. Phía sau chiếc tủ nhỏ có một dây điện cắm vào ổ điện trên tường. Anh nhíu mày khi lần tới đầu kia của dây. Anh nhìn sang phía bên kia của chiếc tủ nhưng không thấy vật mình hy vọng tìm được: đó là một chiếc máy tính xách tay mà lẽ ra dây điện này dùng để cắm vào đó. Cả cặp xách của em trai anh nữa. Fiske ghi nhớ trong đầu để lát nữa hỏi Sara.

Kết thúc việc kiểm tra phòng ngủ, Fiske quay ra ngoài hàng lang và tiến về phía bếp. Anh bỗng dừng lại một lát và vừa chăm chú lắng nghe, vừa nắm chặt chiếc gậy chơi gôn trong tay. Bất thình lình, anh lao tới và đẩy tung cánh cửa thông sang phòng để bát đĩa, giơ cao chiếc gậy và chiếu thẳng đèn vào trong khoảng tối chật hẹp.

Một người đàn ông xô ra và lấy vai húc mạnh đúng vào bụng Fiske. Fiske chửi thề, chiếc đèn pin văng khỏi tay. Nhưng anh vẫn cố đứng vững và đập chiếc gậy vào cổ hắn. Anh nghe thấy một tiếng kêu đau đớn nhưng hắn lại sức nhanh hơn anh tưởng, nhấc anh lên khỏi sàn nhà và ném anh về phía quầy rượu. Fiske rơi huỵch xuống và cảm thấy hai vai đau điếng. Mặc dù vậy, anh vẫn kịp lộn sang một bên và đưa chân ra ngáng đường khi hắn lao về phía cửa ra vào. Anh vung chiếc gậy lên một lần nữa nhưng bị trượt trong bóng tối và chiếc gậy đập mạnh xuống nền. Một nắm tay thụi vào quai hàm Fiske. Fiske đấm trả và trúng người hắn.

Hắn ta tiếp tục lao đi và biến mất khỏi cửa ra vào trong tích tắc. Cuối cùng, Fiske cố đứng dậy và chạy ra cửa, tay ôm vai. Anh nghe thấy tiếng chân chạy xuống cầu thang. Anh đuổi theo hắn và nghe thấy tiếng cửa ra vào toà nhà mở ra. Mười giây sau, anh lao ra ngoài đường và nhìn sang hai bên. Một tiếng còi xe kêu lên.

Sara kéo cửa kính xuống và chỉ sang bên phải. Fiske chạy hết tốc lực dưới mưa theo hướng chỉ của cô rồi rẽ vào góc đường. Sara vào số xe nhưng phải đợi hai chiếc khác vượt qua rồi mới đưa được xe ra khỏi lề đường đuổi theo Fiske. Cô rẽ theo góc đường, vượt qua một toà nhà nhưng không thấy ai. Cô lùi xe rồi quay trở lại con đường đối diện, sau đó lại rẽ vào một con đường khác, càng ngày càng thấy muốn phát điên lên vì sợ hãi. Nhưng cô thở phào nhẹ nhõm khi bất chợt nhìn thấy Fiske ở giữa phố, người sũng nước mưa.

Sara nhảy khỏi xe và lao về phía anh.

- John, may quá anh không sao.

Fiske rất tức giận khi kẻ lạ mặt đã biến mất. Anh dậm chân.

- Chó má ! Chết tiệt !

- Tất cả chuyện này là thế nào ?

Fiske bình tĩnh lại.

- Thằng vô lại. Hắn chuồn nhanh quá.

Sara đưa tay quàng qua eo anh và dìu anh về phía ôtô. Cô đưa anh vào ghế. Sau đó cô chạy sang phía cửa ở ghế lái, chui vào xe và khởi động.

- Anh phải đến bác sĩ.

- Không cần. Chỉ như vết ong đốt thôi. Em có trông thấy hắn không ?

Sara lắc đầu.

- Không hẳn. Hắn chạy quá nhanh. Mới đầu em nghĩ là anh.

- Vậy cỡ người như của anh. Còn quần áo ?  Da đen hay trắng ?

Sara ngẫm nghĩ một lúc, cố thử nhớ lại những gì vừa nhìn thấy.

- Em không biết độ tuổi là bao nhiêu. Cỡ người khoảng như của anh. Hắn mặc quần áo sẫm màu. Em nghĩ là đeo mặt nạ nữa. Cô thở dài - xảy ra quá nhanh. Hắn ở đâu ?

- Trong phòng để bát đĩa. Lần đầu đi qua đó anh không nghe thấy gì nhưng lúc quay lại anh nghe thấy tiếng gỗ sàn nhà cọt kẹt. Fiske xoa vai - Bây giờ đến việc khó nhằn nhất. Anh nhấc điện thoại và rút một chiếc danh thiếp ra khỏi ví - Báo cho Chandler biết chuyện vừa xảy ra.

Fiske nhắn tin cho Chandler và ông thám tử gọi lại sau đó vài phút. Khi nói với Chandler về những gì vừa diễn ra, Fiske phải để ống nghe xa khỏi tai mình.

- Ông ấy cáu à ? Sara hỏi.

- Ừ, như núi Saint Helens phun lửa vậy. Fiske đưa ống nghe lại gần - Nghe này, Buford...

- Cậu nghĩ cái quái gì mà lại đi làm cái việc ngu ngốc đó. Chandler gào lên - Cậu đã từng là một cảnh sát cơ đấy.

- Vì thế nên tôi làm việc đó. Như thể mình vẫn đang là cảnh sát.

- Cậu đếch còn là cảnh sát tẹo nào nữa.

- Thôi, ông có muốn tôi mô tả kẻ lạ mặt hay không nào ?

- Tôi vẫn chưa xử lý cậu xong.

- Tôi biết, còn khối chuyện dính tới tôi.

- Nào thì tả đi. Chandler nói.

Khi Fiske kết thúc, Chandler nói.

- Tôi sẽ cử một đội xe tới đó ngày lập tức để bảo vệ căn hộ. Tôi sẽ yêu cầu một đội đặc nhiệm tới đó.

- Cặp xách em tôi không có trong phòng. Có tìm thấy trong xe không ?

- Không. Tôi đã bảo cậu là không tìm thấy vật dụng cá nhân nào mà.

Fiske quay nhìn Sara.

- Cặp Michael có ở văn phòng không ?  Anh không nghĩ là có. Còn cả máy tính xách tay nữa ?

Sara lắc đầu.

- Em không nhớ là nhìn thấy cặp ở đó. Thường thì anh ấy cũng không mang máy tính xách tay đi làm vì mỗi chúng em đều có máy tính để bàn.

Fiske lại quay lại với điện thoại.

- Có vẻ như cặp xách của Michael bị mất rồi. Cả máy tính cũng thế. Tôi tìm thấy ở nhà có dây điện của máy.

- Liệu có thể kẻ lạ mặt kia lấy đi không ?

- Hắn đi tay không. Tôi khẳng định điều này. Hắn đấm tôi bằng tay mà.

- Thôi được. Vậy chúng ta có một chiếc cặp bị mất, một máy tính xách tay bị mất và một cựu sĩ quan cảnh sát chết băm, kẻ tôi muốn bắt giữ ngay lập tức.

- Thôi nào, quân của ông đã kéo ôtô của tôi đi.

- Đưa điện thoại cho cô Evans.

- Để làm gì ?

- Cứ làm đi.

Fiske đưa điện thoại cho Sara đang lúng túng ngồi bên.

- Tôi đây, thưa thám tử Chandler. Sara nói, tay căng thẳng đưa lên xoắn lấy tóc.

- Cô Evans. Chandler lịch sự bắt đầu - Tôi cứ tưởng cô chỉ lái xe đưa cậu ta về lấy ôtô, cô thể ăn một bữa tối thôi, chứ không phải đi đóng một bộ phim của James Bond thế này.

- Nhưng như ông thấy đấy, xe của anh ấy đã bị kéo đi và...

Chandler lập tức đổi giọng.

- Tôi không thích hai người gây thêm khó khăn cho công việc của tôi. Cô đang ở đâu ?

- Cách căn hộ của Michael khoảng một dặm.

- Cô đang đi về hướng nào ?

- Richmond. Đến báo cho cha anh ấy về chuyện của Michael.

- Được rồi. Vậy cô hãy đưa cậu ta tới Richmond. Đừng để cậu ta thoát khỏi tầm mắt của cô đấy nhé, cô Evans. Nếu cậu ta định giở trò làm Sherlock Homles một lần nữa, cô phải gọi cho tôi. Tôi sẽ đến ngay và tự tay bắn cho cậu ta một phát. Tôi nói thế rõ chưa ?

- Rồi, thưa thám tử Chandler. Rất rõ.

- Tôi muốn sáng mai sẽ gặp lại cả hai ở Washington. Cũng rõ rồi chứ ?

- Vâng, sáng mai chúng tôi sẽ quay lại.

- Tốt, bây giờ đưa máy cho cậu ấy.

Fiske cầm điện thoại.

- Tôi biết làm như vậy là ngốc nghếch, nhưng tôi muốn thử giúp đỡ.

- Cậu làm ơn đừng cố giúp gì nữa cho tới khi tôi gặp cậu. Được không ?

- Được.      

- John, bất cứ chuyện gì chẳng may xảy ra đều có thể rất tồi tệ. Không chỉ cho cậu, mà cho cả cô Evans nữa.

Fỉske xoa vai và liếc nhìn Sara.

- Tôi hiểu. Anh trả lời.

- Chuyển lời chia buồn của tôi tới cha anh.

Fiske đặt máy xuống.

- Chúng ta về Richmond được chưa ? Sara hỏi.

- Rồi, bây giờ chúng ta có thể tới Richmond.

 

Nguyên tác: Sunple Truth, NXB Wamer Books, New York, 1999, NGUYỄN LAN HƯƠNG dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.