Sau khi Sara gọi lại cho anh ấn định chỗ hẹn, Fiske gọi thêm một cú điện thoại. Tin tức nhận được không tốt. Hoàn toàn không tốt. Sau đó, anh vào xe và nhìn Harms.
- Hắn đã bắt Sara.
- Ai ? Harms hỏi.
- Bạn cũ của anh. Dellasandro. Hắn là người duy nhất còn lại.
- Cậu nói gì vậy, người duy nhất ?
- Rayfield và Tremaine đã chết. Vậy đó phải là Dellasandro. Sara báo cho tôi biết mà không để hắn hiểu... Fiske dừng lời nhìn chăm chú vào Rufus khi đó đang nhìn lại anh một cách kỳ quặc. Fiske do dự nói - Rufus, có bao nhiêu người đàn ông vào trại giam đêm hôm đó ?
- Năm.
Fiske sụp ruống.
- Tôi chỉ biết có ba người tôi vừa nhắc đến. Hai người kia là ai ?
- Perkins. Mật thám Perkins.
Fiske thấy nôn nao.
- Richard Perkins là người giữ trật tự của Tòa án tối cao.
- Từ đêm đó tôi không hề gặp hắn nữa. Thật là một điều sung sướng. Trừ Tremaine. Hắn là kẻ tồi tệ nhất trong số bọn chúng. Hắn vào và đánh tôi bằng dùi cui. Hắn chính là kẻ đã tiêm PCP vào người tôi.
- Còn người thứ năm ?
- Tôi không biết hắn ta. Chưa bao giờ nhìn thấy.
- Cũng không sao, tôi biết hắn là ai rồi. Sara không nói cho anh về việc tìm thấy tên người đàn ông đó trong danh sách nhân sự tại Fort Plessy nhưng Fiske tự đoán ra được. Hình ảnh của Warren McKenna hiện ra rõ ràng trong suy nghĩ của anh. Chính đó là lý do vì sao nhân viên FBI này cứ tìm cách đổ tội lên đầu anh. Mọi sự đã trở nên có nghĩa. Fiske khởi động xe.
- Chúng ta đi đâu bây giờ ?
- Sara vừa mới gọi lại. Cô ấy... Họ muốn gặp chúng ta tại một nơi gần đại lộ George Washington ở Virginia. Tôi vừa tìm cách gọi cho Chandler nhưng không gặp. Tôi đã để lại tin nhắn nói cho ông ấy biết chúng ta ở đâu. Hy vọng ông ấy đến đúng lúc.
- Chúng ta sẽ đi gặp chúng ư ?
- Nếu không, chúng sẽ giết Sara. Anh có thể đứng ngoài nếu anh muốn.
Đáp lại, Rufus rút một khẩu súng ra khỏi túi và đưa cho Fiske.
- Cậu có biết sử dụng không ?
Fiske cầm lấy khẩu súng lục, kéo bộ phận trượt và kiểm tra xem đã nạp đạn hay chưa.
- Tôi nghĩ tôi có thể cố gắng. Anh trả lời.
***
Lúc này đã qua nửa đêm và đại lộ vắng ngắt không một bóng người. Rất nhiều điểm đỗ xe có các khu vực dành cho các cuộc vui chơi ngoài trời và những công viên nho nhỏ nơi vào ban ngày, các gia đình tụ tập liên hoan và hưởng những phút giây vui vẻ. Nhưng khi Fiske đi xe dọc theo đại lộ vào thời điểm này thì cả khu vực chỉ là một màn đêm tối sẫm, tách biệt và đầy chết chóc. Anh trông thấy những tấm biển chỉ đường ra và cuối cùng phát hiện thấy cái mình muốn. Cùng lúc trông thấy tấm biển, Fiske nhận ra xe của Sara đậu ở một khu vực đỗ xe trống. Các cây gỗ lớn giống như một tấm màn che cho cả khu bãi cỏ vui chơi đằng sau. Fiske có thể nhìn thấy cả bóng tối sẫm màu hơn của dòng sông Potomac phía xa hơn nữa.
Rufus cúi người ở ghế sau, mắt anh đặt ngang tầm với cạnh đáy của kính cửa sổ. Anh nhìn quanh bóng tối của khu vực.
- Có người trong xe. Không thể xác định được là phụ nữ hay nam giới. Anh nói.
Fỉske liếc nhìn và gật đầu đồng tình. Họ đã đặt ra một kế hoạch trên đường lái xe tới đây. Lúc này, địa điểm đã được xác định và họ có thể thực hiện kế hoạch của mình. Fiske lái xe thêm một đoạn về phía trước cho tới khi vượt qua chỗ rẽ vào con đường khiến họ bây giờ đã đi quá khỏi tầm nhìn ngang từ xe của Sara. Fiske dừng lại. Cửa sau xe mở ra và Rufus nhanh chóng biến mất vào rừng cây xung quanh rồi hướng về phía khu vực đỗ xe.
Fiske lái xe vào khu đỗ xe rồi dừng lại cách xe Sara một đoạn. Anh nhìn sang và nhẹ người khi thấy cô đang ngồi ở ghế lái. Anh rút súng rồi chậm rãi chui ra ngoài. Fiske nhìn qua mui xe.
- Sara ?
Sara nhìn anh, gật đầu và hơi mỉm cười. Nụ cười tắt ngấm khi người đàn ông cạnh cô ngồi dậy và chĩa súng vào đầu cô. Cả hai bước ra khỏi cửa chỗ ghế lái. Một tay Dellasandro khóa lấy cổ Sara, tay kia dí súng vào thái dương cô.
- Đằng này, Fiske. Dellasandro nói. Fiske cố gắng làm ra vẻ bị sốc - Harms đâu ? Delasandro hỏi.
Fiske đưa tay xoa má.
- Anh ta thay đổi ý định. Không muốn đến gặp cảnh sát. Đánh tôi rồi bỏ chạy.
- Để xe lại cho mày ? Tao không nghĩ thế. Hãy trả lời đúng câu tao hỏi nếu không bạn gái mày sẽ ăn một đống đạn chì vào não.
- Tôi đang nói sự thật cho ông. Ông biết anh ta đã ở trong tù ngần ấy năm. Anh ta không lấy xe vì không biết lái.
Dellasandro nghĩ ngợi một lúc.
- Lại đây. Tao muốn mày giơ hai tay lên trời.
Fiske nhét khẩu súng vào cạp quần và giơ hai tay lên. Anh chậm rãi vòng qua xe và tiến về phía họ. Gần đến nơi, anh nhận thấy những vết tím trên má Sara.
- Em vẫn ổn chứ, Sara.
Cô gật đầu.
- Em rất tiếc, John.
- Thôi thôi, im mồm đi. Dellasandro nói - Nói chính xác nơi Harms đã bỏ đi ?
- Khi chúng tôi ra khỏi con đường liên tiểu bang. Chúng tôi đi theo tuyến đường số Một.
- Hắn thật là ngu xuẩn khi bỏ đi ở đó. Không bao giờ hắn đi xa được.
- Thì như mọi người vẫn nói, ông có thể dẫn một con ngựa xuống nước...
- Tại sao tao lại không tin lời nào của mày nhỉ ?
- Có thể bởi vì suốt đời ông toàn dối trá những điều ghê tởm nên ông cho rằng tất cả mọi người cũng giống mình.
Dellasandro chĩa súng vào đầu Fiske.
- Tao sẽ vô cùng thích thú khi được bắn vỡ sọ mày ra.
- Vứt bỏ được hai xác chết không dễ đâu.
Dellasandro đưa mắt nhìn về phía dòng sông.
- Không khó khi có Mẹ Thiên Nhiên giúp đỡ.
- Ông không nghĩ là Chandler sẽ nghi ngờ sao ?
- Nghi ngờ cái gì được ? Cảnh sát nghĩ mày giết em trai vì tiền bảo hiểm. Con gà con này hôm nay bị sa thải vì mày và thằng em ngu ngốc của mày. Sự nghiệp của nó bị tàn lụi. Hai chúng mày gặp nhau rồi trở nên hung bạo. Có thể mày giết nó rồi tự bắn mình. Hoặc cũng có thể ngược lại. Ai quan tâm ? Họ sẽ tìm thấy ôtô của nó và vài ngày hoặc vài tuần sau, họ sẽ thấy xác chúng mày nổi lên ở đâu đó, à không, một phần của xác chúng mày chứ. Vụ án chấm dứt.
- Thực ra nghe cũng khá. Tôi biết ông không thể một mình nghĩ ra được, vậy đồng bọn của ông đâu ?
- Mày đang nói cái gì ?
- Hai kẻ cũng ở trong trại giam đêm đó.
- Perkins là một. Sara buột miệng thốt ra - Ông ta cũng ở đây.
- Im mồm !. Dellasandro gào lên.
- Tôi cũng đã biết rồi. Tôi có thể đoán nốt tên còn lại.
- Để bọn cá xơi những giả thuyết của mày. Đi.
Họ bắt đầu di chuyển về phía bờ sông. Fiske quay lại nhìn Dellasandro.
- Đừng bao giờ nghĩ tới chuyện đó, Fiske. Tao có thể bắn nát mày từ khoảng cách năm mươi fet, nói chi đến hai bước chân thế này. Nếu kế hoạch của mày là để thằng cha vụng về ngu xuẩn đó nhảy vào tao từ phía hàng cây kia thì làm đi.
Tim Fiske như chùng xuống khi Dellasandro đọc ra đúng kế hoạch của anh. Bỗng, một viên đạn cắm vào chỗ đất ngay sát chân Dellasandro. Hắn gào lên và buông lỏng khẩu súng khỏi đầu Sara.
Fiske thục thật mạnh vào bụng Dellasandro khiến hắn gập người xuống. Anh tống tiếp một cú đấm vào mặt hắn. Trước khi Dellasandro kịp hồi trở lại thì từ phía rừng cây, Rufus lao thẳng vào hắn như một chiếc xe tăng. Dellasandro quỵ hẳn và dưới tác động này, hắn rơi tòm xuống nước. Fiske rút súng ra. Rufus đang định lao theo Dellasandro thì một loạt đạn bay rít qua họ và tất cả nằm rạp xuống đất.
Fiske che chở Sara bằng một cánh tay.
- Anh có thấy gì không, Rufus ?
- Có, nhưng chắc cậu không thấy thích đâu. Tôi nghĩ những phát súng đó được bắn ra từ hai vị trí khác nhau.
- Tuyệt thật, cả hai thằng đồng bọn của chúng đều ở đây. Chó chết !. Anh nắm chặt khẩu súng lục - Nghe này, Rufus. Kế hoạch của chúng ta sẽ là thế này: mỗi chúng ta bắn hai phát một để cho chúng bắn trả và nhờ thế chúng ta có thể phát hiện được vị trí của chúng. Sau đó, tôi yểm trợ cho anh, còn anh đưa Sara biến khỏi chỗ này. Ra chỗ xe của cô ấy rồi đi. Trước khi Sara kịp cất lời, anh thêm - Phải có người tìm gặp được Chandler.
Rufus nói.
- Tôi có thể ở lại. Món nợ của tôi với những thằng khốn này lớn hơn của cậu rất nhiều.
- Tôi nghĩ anh đã phải chịu đựng quá đủ rồi. Fiske chĩa súng ra - Anh bắn bên trái và kiểm tra bên trái, một, hai, ba. Bắt đầu !. Sara bịt tai khi loạt đạn vang lên. Vài giây sau, có tiếng súng bắn trả.
Fiske và Rufus nhanh nhẹn phân tích tình hình. Fiske nói.
- Một trong số chúng bắn luyên thuyên. Có thể chúng ta đã bắn trúng hắn. Được rồi, bây giờ tôi sẽ bắn về cả hai phía. Hãy giữ súng luôn sẵn sàng, nhưng đừng bắn. Tôi sẽ dịch sang bên trái khoảng mười fut. Tôi sẽ thu hút chúng bắn về phía mình. Đếm đến hai mươi và khi nào anh nghe thấy tiếng súng đầu tiên thì hãy chạy đi.
Fiske bắt đầu trườn đi, nhưng Sara tóm chặt lấy anh và không muốn để anh đi.
Fiske muốn nói một điều gì đó thật tự tin, thậm chí là tự phụ để chỉ cho cô thấy anh không hề hoảng sợ. Nhưng anh chỉ nói.
- Anh biết việc mình đang làm, Sara. Và anh nghĩ rằng sống được năm mươi năm thì vẫn tốt hơn là không được sống.
Sara nhìn theo Fiske bò đi và tin chắc rằng đây là lần cuối cùng cô nhìn thấy anh còn sống.
Một phút sau tiếng súng bắt đầu vang. Rufus đưa Sara chạy về phía ôtô. Anh mở tung cửa, đẩy Sara vào trong trước khi trèo vào theo.
Fiske di chuyển chậm chạm qua các bụi cây thấp, mùi kim loại nóng chảy và mùi thuốc súng quyện chặt vào người. Đầu anh trống rỗng. Fiske đã đếm các phát súng bắn ra một cách cẩn thận nhưng anh không biết rằng ngay từ đầu khẩu súng đã không được nạp đầy đạn. Anh không còn viên nào nữa. Nhưng Fiske mỉm cười một cách dứt khoát khi anh nghe thấy tiếng máy xe nổ. Những ý nghĩ sao lãng cộng với đôi tai còn đang ù bởi tiếng súng khiến anh không nghe thấy âm thanh từ phía sau lưng cho tôi khi đã quá muộn.
Dellasandro, người ướt sũng bẩn thỉu bởi nước sông, đang chĩa thẳng súng vào Fiske. Anh không cất nổi nên lời, miệng khô khốc. Fiske không thở được, như thể hai lá phổi tự đánh giá được tình hình và tự quyết định dừng hoạt động vài giây trước khi viên đạn kia buộc chúng phải ngừng vĩnh viễn. Đã có hai lỗ đạn trên người anh và lỗ thứ ba sẽ hoàn thành sứ mệnh của chúng. Darnell Jackson đã phải đối mặt với khẩu súng của Fiske, đã quỵ xuống sau khi giết mất đồng nghiệp của anh. Dellasandro sẽ không gặp phải hoàn cảnh như thế. Fiske nhìn về phía dòng sông. Một tuần dưới nước và cha anh sẽ không nhận ra nổi con mình. Anh nhìn lại Dellasandro, đó sẽ là hình ảnh cuối cùng trước khi chết.
Khi tiếng súng phát ra, Fiske sửng sốt nhìn trong câm lặng khi Leo Dellasandro lao người về phía trước nằm bất động.
Fiske ngẩng đầu lên. Điều anh trông thấy khiến anh ước gì Dellasandro đã bắn phát đạn của hắn rồi cho xong. McKenna đang nhìn xuống anh. Tại sao không phải là Chandler ? Tại sao ông ấy không tới can thiệp đúng như McKenna đã tới thế này ? Anh nhìn thấy khẩu súng của Dellasandro nằm ngay gần mình.
- Đừng có cố, Fiske. McKenna gay gắt nói.
- Thằng con hoang !
- Tôi lại nghĩ cậu nên cám ơn tôi mới phải.
- Vì cái gì ? Vì ông đã giết đồng bọn của ông trước khi giết tôi ?
Thay vì trả lời, McKenna rút một khẩu súng khác ra khỏi túi.
- Đây là súng của cậu. Tôi vừa mới ngẫu nhiên tìm được.
- Đúng. Rồi một ngày nào đó, bằng một cách nào đó, ông sẽ nhận được những gì phải nhận.
McKenna liếc nhìn sang Dellasandro.
- Thực ra, tôi đã nhận rồi.
Những hành động tiếp theo của ông ta khiến Fiske sửng sốt.
McKenna xoay khẩu súng trong tay rồi đưa cho Fiske.
- Bây giờ đừng có ngồi dậy bắn tôi. Ông ta giơ một tay ra giúp Fiske đứng lên - Chandler đang trên đường tới đây. Tôi đã cố đuổi theo ông ấy tới nhà Evans. Tôi tới đó đúng lúc Perkins và Dellasandro đưa cô ấy đi. Tôi đoán chúng định dùng Sara để nhử cậu. Tôi đi theo chúng và làm người yểm trợ không chính thức cho cậu. Tốt hơn một chút so với người hỗ trợ của cậu lần trước. Tôi không bao giờ để mất cảnh gỉác.
Fiske chỉ biết nhìn chằm chằm ông ta, không thể cất nên lời.
- Perkins đã biến. Hắn ta chính là một trong hai người đã bắn. Tôi cố tóm hắn nhưng hắn chạy xa quá rồi. Tôi cũng đã bắn để làm Leo mất tập trung. Tôi đoán là Rufus cũng đang ở đâu đây.
- Tôi cứ tưởng ông là một trong số những kẻ tới trại giam đêm hôm đó. Fiske nói.
- Đúng.
- Vậy ông đang làm cái gì ? Làm trong sạch lương tâm sao ? Nếu đúng vậy thì ông là người duy nhất trong số năm kẻ chịu làm việc đó.
- Tôi không phải là một trong năm bọn chúng.
- Nhưng ông vừa nói ông cũng có mặt ở trại giam đêm hôm đó.
- Ngoài Rufus, có sáu người đàn ông trong trại giam hôm đó.
Fiske nhìn một cách bối rối.
- Tôi không hiểu.
- Tôi là lính gác đêm hôm đó, John. Mất hai mươi lăm năm tôi mới hiểu được chuyện gì đã xảy ra, nhưng nếu không có cậu và Sara thì tôi cũng không làm được điều này. Tôi cho là mình đã nghĩ về PCP ngay sau khi cậu nghĩ tới điều này tại văn phòng của cậu. Tôi chưa bao giờ biết về việc thử nghiệm ma túy tại Fort Plessy và tôi cho rằng họ không muốn phổ biến những thông tin này.
- Không biết có ai biết hay không nhưng tôi không nghĩ có ai đó thèm quan tâm tới chuyện gì đã xảy ra với Rufus Harms.
- Có tôi quan tâm. McKenna nhìn xuống - Có điều tôi không biết phải làm thế nào cho tới khi đã quá muộn. Lẽ ra tôi có thể chặn đứng được tất cả thảm kịch này. Người McKenna như chùng xuống khi tâm trí ông quay trở lại quá khứ - Nhưng tôi đã không làm.
Fiske chăm chú quan sát người đàn ông một lúc, người vẫn quay cuồng vì chiều hướng phát triển hoàn toàn khác của sự việc.
- Nhưng bây giờ ông đã làm vài việc.
- Sau hai mươi lăm năm là quá muộn.
- Rufus đã được tự do, đúng không ? Đó là tất cả những gì anh ấy muốn.
McKenna ngẩng lên.
- Bây giờ Rufus đã tự do, John. Không ai có thể đưa anh ta trở lại nhà tù nữa. Nếu họ muốn, họ phải vượt qua được tôi cái đã. Và tin tôi đi, họ không thể làm được đâu.
Fiske đưa mắt nhìn ra đường.
- Perkins thì sao ?
McKenna mỉm cười.
- Tôi biết đích xác Perkins đi đâu. Chúng ta có thể gọi điện cho Sara và cho cô ấy biết chỗ. Ngay khi Chandler đến đây, chúng ta sẽ đi.
- Đi ? Đi đâu ?
- Perkins đang tới gặp người thứ năm có mặt trong trại giam đêm hôm đó.
- Ai ? Hắn ta là ai ?
- Rồi cậu sẽ biết. Cậu sẽ biết hết mọi chuyện sớm thôi.