Phía Sau Tội Ác

Lượt đọc: 412 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Sáu Mươi Hai

❊ ❊ ❊

 

Hai ngày sau, Michael Fiske được an táng tại một khu nghĩa trang tư nhân nằm ở ngoại ô Richmond. Tang lễ được diễn ra với sự tham dự đầy đủ của toàn thể các thẩm phán Tòa án tối cao Hoa Kỳ. Ed Fiske mặc một bộ complê kiểu cũ, tóc được chải cẩn thận, lúng túng đứng bên cạnh cậu con trai sống sót của mình và nhận lời chia buồn từ các thẩm phán và rất nhiều tinh hoa chính trị và xã hội của bang Virginia.

Harold Ramsey đứng lại thêm một phút làm yên lòng người cha rồi quay sang người con.

- Tôi đánh giá cao những gì anh đã làm, John. Và sự hy sinh em trai anh đã cống hiến.

- Sự hy sinh cuối cùng. Fiske nói bằng một giọng không thân thiện.

Ramsey gật đầu.

- Tôi cũng rất tôn trọng quan điểm của anh. Hy vọng anh cũng tôn trọng quan điểm của tôi.

Fiske bắt tay Ramsey.

- Tôi nghĩ chính những cái đó làm thế giới này vận động.

Nhìn Ramsey khiến Fiske nghĩ tới những gì sẽ đến với Rufus. Anh đã cố thuyết phục Rufus kiện tất cả những ai anh ấy có thể nghĩ tới, trong đó có Quân đội và Jordan Knight. Không có một đạo luật miễn trừ nào đối với tội giết người. Và những hành vi nhằm che đậy kế tiếp sau đó do Jordan và những kẻ khác thực hiện đã phá vỡ vô vàn các luật lệ khác nữa.    

Tuy nhiên, Rufus đã từ chối lời khuyên của Fiske.

- Trừ Knight, tất cả bọn chúng đã phải tới một nơi tồi tệ hơn rất nhiều so với những gì một thẩm phán trên thế giới này có thể buộc chúng phải chịu đựng. Rufus đã nói với Fiske - Đó mới chính là sự trừng phạt dành cho bọn chúng. Còn Knight sẽ phải sống với những gì hắn đã làm. Đối với tôi như thế là đủ. Không có lý do gì khiến tôi phải dính vào các phiên tòa và các thẩm phán nữa. Tôi chỉ muốn sống như một con người tự do và dành thật nhiều thời gian cho các con của Josh. Tới thăm mộ mẹ tôi. Thế thôi.

Fiske đã cố thử làm thay đổi suy nghĩ của Rufus cho tới khi anh nhận ra rằng Rufus hoàn toàn đúng. Hơn nữa, theo những tiền lệ được thiết lập nên bởi Tòa án tối cao, Rufus cũng không thể kiện được Quân đội. Không thể, cho tới khi Elizabeth Knight có thể dùng vụ của Barbara Chance để buộc quân đội phải nhận những quyền cơ bản giống như tất cả những công dân khác của đất nước. Để làm được điều này, bà ấy phải vượt qua Ramsey. Khi nghĩ tới đây, Fỉske kết luận rằng nếu có ai đó vượt qua được Ramsey thì đó chính là Elizabeth Knight. Trong những năm sắp tới, anh muốn được làm một kẻ nghe trộm trong Tòa án.

Đúng lúc đó, Sara cùng Elizabeth Knight tiến về phía anh. Sara đã quay trở lại làm thư ký cho Knight ở Tòa án.

Tòa nhà đang chậm rãi trở về trạng thái bình thường hoặc ở trạng thái bình thường nhất có thể khi cả Knight và Ramsey cùng có mặt ở đó.

- Tôi cảm thấy mình phải chịu trách nhiệm sâu sắc vì những chuyện xảy ra. Knight nói.

Fiske biết Knight và ngài thượng nghị sĩ đang tiến hành li dị. Chính phủ và đặc biệt là Quân đội muốn giữ bí mật vụ việc. Nếu không những mối liên kết quan trọng của Washington sẽ bị rung động. Điều đó có nghĩa là Jordan Knight sẽ không phải vào tù vì những gì ông ta đã làm. Kể cả khi có sự ưng thuận của Elizabeth Knight, những luật sư cực kỳ lành nghề của ngài thượng nghị sĩ vẫn có thể đưa ra hàng loạt câu hỏi nghiêm trọng về tính pháp lý của hệ thống giám sát điện tử do McKenna sử dụng. Trong cuộc họp riêng với McKenna, người nhân viên FBI này đã nói với Fiske rằng việc nghe trộm điện thoại là một cách làm nhiều mạo hiểm vì không được sự ưng thuận của một trong các bên tham gia cuộc đối thoại được ghi âm. Nhưng đó là cách duy nhất McKenna có thể nghĩ ra để vạch mặt Jordan Knight. Và ngoài cuốn băng ghi âm ra, Chandler và McKenna chẳng có gì để mang tới tòa. Nghĩ tới việc Jordan không bị trừng phạt khiến Fiske muốn tới gặp ông ta vào lúc đêm muộn với khẩu súng lục 9mm trong tay. Nhưng ông ta đã phải trả giá và sẽ tiếp tục phải trả giá. Dù sao, việc nghe trộm điện thoại cũng có ý nghĩa. Jordan đã phải từ chức ở Thượng nghị viện và đau đớn hơn cho ông ta, ông ta đã đánh mất người phụ nữ mình yêu thương. Mặc dù vậy, trang trại ở New Mehico vẫn còn. Hãy để nó trở thành nhà tù rộng bảy ngàn acrơ của ông ta, Fiske thầm nghĩ.

- Nếu có gì tôi có thể làm... Elizabeth Knight nói.

- Tôi cũng có lời đề nghị tương tự với chị. Fiske đáp lại.

Ba mươi phút sau khi người tham dự tang lễ cuối cùng ra về, Fiske, cha anh và Sara đứng nhìn văn phòng dịch vụ dọn dẹp ghế ngồi và thảm trải màu xanh. Quan tài đã được hạ xuống, bia đã được đặt trên vòm mộ. Đất cũng đã được đắp lên trên. Fiske nói chuyện với cha và Sara một lúc rồi hẹn gặp lại họ sau, tại nhà cha anh. Anh đứng nhìn hai người lái xe đi rồi giật mình khi quay lại nhìn đống đất vừa mới đắp. Những công nhân làm việc tại nghĩa trang đã ra về, nhưng Rufus Harm đang quỳ ngay bên cạnh ngôi mộ mới, mắt nhắm chặt, tay nắm cuốn Kinh thánh.

Fiske tiến lại gần và đặt một tay lên vai Rufus.

- Rufus, anh khoẻ chứ ?  Tôi không biết anh vẫn còn ở đây.

Rufus không mở mắt và cũng không nói gì. Fiske chăm chú nhìn khi môi Rufus hơi mấp máy. Cuối cùng, Rufus cũng mở mắt và ngước lên nhìn Fiske.

- Anh làm gì đấy ? Fiske hỏi.

- Cầu nguyện.

- Ồ.

- Thế còn cậu ?

- Còn tôi làm sao ?

- Cậu đã cầu nguyện cho em mình chưa ?

- Rufus, suốt từ hồi học cấp ba tôi không đến nhà thờ rồi.

Rufus túm ống tay áo Fiske kéo anh ngồi xuống cạnh mình.

- Vậy đây là lúc cậu nên bắt đầu lại.

Mặt tự nhiên tái nhợt, Fiske nhìn vào ngôi mộ.

- Thôi Rufus, chuyện này không đáng cười.

- Chẳng có gì đáng cười khi nói lời chia tay. Nói chuyện với em trai cậu, sau đó nói chuyện với Chúa.

- Tôi không nhớ lời cầu nguyện nào.

- Vậy thì đừng cầu nguyện. Chỉ nói thôi, thật đơn giản.

- Tôi nên nói gì ?

Rufus đã kịp nhắm mắt và không trả lời.

Fiske nhìn ra xung quanh xem có ai đang theo dõi họ không. Sau đó anh quay đầu trở lại, nhìn Rufus, ngượng nghịu chắp hai tay vào nhau rồi lại lúng túng buông thõng hai bên sườn. Thoạt đầu anh không nhắm mắt, nhưng sau dường như tự chúng nhắm lại. Anh cảm thấy hơi ẩm từ đất thấm qua ống quần nhưng anh không nhúc nhích. Fiske thấy dễ chịu với sự có mặt của Rufus bên cạnh. Anh không biết mình còn có thể ngồi đây mà không có Rufus hay không.

Fiske tập trung vào những gì đã xảy ra. Anh nghĩ tới cha mẹ mình. Số tiền bảo hiểm cho phép Gladys Fiske lần đầu tiên được có phòng riêng trong vòng nhiều năm ở nhà dưỡng lão cùng một số quần áo mới để bà tự ngắm nhìn mình. Đối với bà anh vẫn là Mike, nhưng như thế, ít nhất mẹ anh vẫn còn nhớ được một trong hai người. Ed Fiske cũng sẽ sớm được lái một chiếc Ford mới và tiền nợ ngân hàng cho ngôi nhà sẽ được thanh toán. Anh và cha đã dự định năm sau sẽ làm một chuyến đi câu cá tới tận Ozarks. Quá nhiều thứ tuyệt vời.

Fiske mỉm cười khi nghĩ tới Sara, trong lòng anh tràn ngập cảm giác biết ơn, bất chấp những rắc rối do cô mang tới. Năm mươi tuổi, sáu mươi tuổi, mà cũng có thể sẽ là bảy mươi tuổi ? Tại sao anh không thể tự cho phép bản thân được hy vọng ? Anh đã có một cuộc đời để sống. Chắc chắn sẽ là một cuộc sống vô cùng đáng hài lòng. Đặc biệt khi có Sara. Fiske ngẩng đầu lên hít làn không khí ẩm và thấy cả mùi khói đốt lá bay tới từ đâu đây. Vẳng lại từ xa là tiếng khóc của một đứa trẻ và cả sự im lặng của cái chết vây quanh anh. Cảm thấy càng ngày càng dễ chịu, Fiske ngồi xổm trên đùi và để cho mặt đất ôm lấy anh chặt hơn, nồng nhiệt đón nhận sự tiếp xúc mát dịu của đất.

Cuối cùng, Fiske khó nhọc nghĩ tới em trai. Anh đã quá mệt mỏi với nỗi ác cảm đeo bám cuộc đời. Bây giờ anh tập trung nghĩ tới thực tế. Tới sự thật. Anh nghĩ về người em trai của mình, người lẽ ra anh nên làm mọi điều vì cậu ấy. Fiske nhớ lại niềm tự hào anh và cha mẹ từng chia sẻ với nhau vì con người đặc biệt họ đã cùng nhau nuôi dạy và trở thành một người đàn ông giỏi giang, cho dù cũng có những lỗi lầm đáng yêu như tất cả họ. Người em trai mà, bằng những việc làm của mình, đã chứng tỏ rằng cậu ấy tôn trọng anh, quan tâm tới anh. Yêu thương anh. Dưới sáu fít đất, qua những vòng hoa tang, trong chiếc quan tài màu đồng, anh như vẫn nhìn thấy rõ từng nét mặt với bộ complê màu sẫm mặc trên mình, mái tóc chải ngôi rẽ sang một bên, đôi tay khoanh trước ngực và cặp mắt khép lại của Mike. Yên nghỉ. Trong thanh bình. Quá sớm. Một khối óc khác thường đã ngừng hoạt động trước những tiềm năng to lớn có thể có trong tương lai.

Nỗi xúc động trong Fiske chẳng cần nhiều thời gian mới xuất hiện. Hai năm trống rỗng do John Fiske cố tình gây ra trong mối quan hệ giữa hai anh em chẳng đáng kể gì so với nỗi đau đột nhiên anh cảm nhận thấy lúc này. Như thể Billy Hawkins vừa mới bước chân qua cửa và báo cho anh biết rằng, Mike  - nửa phần đời trong quãng thời gian trưởng thành của anh – đã chết. Chỉ có điều anh không còn phải nhận dạng em trai mình và cũng không còn phải lao đi tìm và thất bại trong việc chia sẻ nỗi buồn với cha anh nữa. Anh sẽ không phải chứng kiến mẹ gọi anh bằng cái tên của người khác. Không phải mạo hiểm cả tính mạng để tìm ra những kẻ giết emtrai mình. Nhưng vẫn còn một việc anh phải làm. Nhiệm vụ duy nhất còn lại và cũng là nhiệm vụ khó khăn nhất.

John cảm thấy ngực cháy bỏng, nhưng không phải ngọn lửa lan ra từ vết sẹo ở bụng. Nỗi đau này không đủ khả năng giết anh nhưng nó tồi tệ hơn rất nhiều so với những gì hai viên đạn ấy gây ra. Những gì anh vừa mới hiểu ra về em trai mình chỉ càng làm rõ thêm việc anh đã bất công gạt bỏ Mike ra khỏi cuộc đời như thế nào. Nếu cố gắng, anh đã có thể nhận ra tất cả những điều này khi Mike vẫn còn sống. Bây giờ, em trai anh đã chết. Còn anh đang quỳ trước mộ Mike. Mike sẽ không bao giờ quay trở lại. Anh đã đánh mất em trai mình. Anh phải nói lời vĩnh biệt nhưng anh không muốn. John mong muốn một cách tuyệt vọng rằng Mike có thể trở lại cuộc đời này. Có vô cùng nhiều điều anh muốn được chia sẻ cùng Mike và đột nhiên quá nhiều tình yêu dâng lên anh muốn nói cùng Mike. Anh cảm thấy trái tim mình sẽ vỡ tung nếu anh không bộc lộ được ra.

-Ôi chúa ơi, anh thốt ra. Anh không thể làm được những gì đang muốn.  Anh cảm thấy thân thể run 1ên. Nước mắt đột nhiên giàn giụa, trào ra mạnh tới mức khiến anh có cảm giác môi mình đang chảy máu. Fiske bắt đầu sụp xuống, nhưng một cánh tay mạnh mẽ túm lấy anh và dễ dàng nâng anh dậy. Người Fiske trở nên nhẹ bổng và yếu ớt như thể anh đã đánh rơi một phần của nó. Anh nhìn Rufus qua màn nước mắt che mờ.

Một tay Rufus đang luồn dưới cánh tay anh, nâng anh và Mắt Rufus vẫn đang nhắm, môi vẫn mấp máy khi anh tiếp tục đọc những lời cầu nguyện.

Đúng lúc đó, John Fiske bỗng thấy ghen tỵ với Rufus Harms. Người đàn ông vừa mất anh trai mình, người đàn ông thực sự không có gì trong tay. Nhưng Rufus Harms chính là người giàu có nhất trên trái đất này. Làm sao có thể có một người có đức tin mãnh liệt đến thế ? Không gợn chút nghi ngờ và bằng tất cả trái tim có thực của mình ?

Khi Fiske nhìn vào khuôn mặt điềm tĩnh của người bạn đứng bên cạnh, anh hiểu thật tuyệt vời biết bao khi biết chắc rằng, người mình yêu thương đang được ở một nơi tốt đẹp hơn, được ấp ủ và bao bọc trong những điều nhân ái không thể phủ nhận. Đó là một cảm giác dễ chịu vào đúng lúc cần có. Trong cuộc đời một con người, bao nhiêu lần cảm giác ấy xuất hiện ? Chết là niềm vui sướng. Chết là bắt đầu một cuộc sống mới. Có nghĩa là cuộc sống vừa thêm lại vừa bớt phần quý giá vì ý nghĩa đó.

Fiske rời mắt khỏi Rufus và nhìn xuống ngôi mộ, hình ảnh bàn tay nhợt nhạt dưới tấm ga trắng lại hiện về trong anh, rồi lại trôi đi, như một chú chim nhỏ đang bay đi tìm mồi. Anh quỳ đầu gối vào trong lớp đất, nhắm mắt, cúi đầu, xiết chặt hai bàn tay với nhau và trong anh bắt đầu dâng tràn một cảm giác thanh thản tĩnh lặng. Với em trai anh nằm dưới mộ. Và với tất cả những gì đang chờ đợi anh phía trước.

 

 

HẾT

Nguyên tác: Sunple Truth, NXB Wamer Books, New York, 1999, NGUYỄN LAN HƯƠNG dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.