Sau ba buổi hầu tòa trong thành phố, Fiske rời khỏi tòa nhà xây dựng bằng gạch và kính của Tòa án John Marshall, được đặt tên theo vị thẩm phán thứ ba của Tòa án Tối cao Hoa Kỳ. Ngôi nhà của tổ tiên Marshall nằm ngay ở bên phải của tòa nhà này, nơi một bảo tàng đã được khánh thành nhằm giữ lại những kỷ niệm về bang Virginia và đất nước Hoa Kỳ vĩ đại. Người đàn ông nằm dưới mồ chắc sẽ phải vật vã dưới đó nếu biết được những cuộc tranh cãi và biện hộ ghê tởm đang diễn ra trong tòa nhà mang tên ông.
Fieke hướng về đường Số Chín ra phía sông James. Mấy hôm nay trời nóng và ẩm. Nhưng lúc này nhiệt độ trở nên mát mẻ hơn nhờ cơn mưa sắp đổ xuống. Fiske kéo cổ áo choàng đi mưa cho kín. Mưa bắt đầu rơi khi anh đi bộ dọc theo vỉa hè, giày giẫm toé nước đọng trong những vũng nhỏ bẩn thỉu ở các chỗ trũng của nền nhựa đường và nền bêtông.
Khi Fiske về được đến văn phòng ở Shockoe Slip, tóc và áo bành tô của anh đã ướt sũng, nước chảy thành dòng nhỏ sau lưng. Không dùng thang máy, anh nhảy hai bậc cầu thang một lên văn phòng của mình. Nó nằm trong một tòa nhà nhiều ngóc ngách từng là một cửa hàng bán thuốc lá. Bây giờ, các căn phòng gỗ sồi và gỗ thông được biến thành các loại văn phòng đa dạng. Nhưng mùi thuốc lá vẫn vĩnh viễn lởn vởn trong tòa nhà. Và đây không phải là nơi duy nhất người ta có thể ngửi thấy mùi này. Vượt qua đường 95 về phía nam và đi qua Nhà máy sản xuất thuốc lá Philip Morris, người ta hoàn toàn có thể thỏa mãn cơn thèm thuốc mà chẳng cần đốt điếu nào. Có lần đi qua đó, Fiske đã liều mạng ném một que diêm đang cháy ra ngoài cửa sổ xe để thử xem không khí có nổ bùng lên không.
Văn phòng của Fiske gồm một phòng và có nhà tắm nhỏ. Nhà tắm này rất quan trọng, vì anh thường xuyên ngủ ở đây nhiều hơn cả ở nhà. Anh treo áo khoác lên cho khô, với tay lấy khăn tắm trên thanh treo lau mặt và tóc. Anh cho cà phê vào phin rồi theo dõi nó nhỏ giọt trong khi nghĩ về Jerome Hicks.
Nếu Fiske hoàn thành công việc một cách xuất sắc, Jerome Hicks sẽ được ngồi sau song sắt nhà tù nốt phần đời còn lại của cậu ta thay cho việc phải nhận một mũi tiêm chết người tại nhà tử hình của bang Virginia. Phạt tử hình một người da đen mười tám tuổi không giúp Graham lên được chức trưởng văn phòng luật sư như ông ta thèm muốn. Vụ án mạng giữa hai người da đen cùng đinh thậm chí có khi còn không được đưa lên trang cuối của báo chí nữa.
Là một cảnh sát của Richmond, Fiske đã sống sót sau những trận chiến ác liệt. Những trận chiến cứ trải rộng khắp thành phố và các vùng lân cận, phồng rộng ra như chứng bệnh phình mạch, lớn bằng cả kích thước của một hạt, để lại đằng sau những khu người da đen tan tác. Giống như một đường xoắn ốc lớn, tiêu tốn tiền bạc, cuốn đi bên trên, xung quanh và xuyên qua những vật chướng ngại là vùng ngoại ô thành phố. Những dòng sông băng của tội ác chảy ra từ tất cả các bang. Và khi cuối cùng gặp nhau, chúng sẽ chảy đi đâu ? Fiske băn khoăn tự hỏi.
Anh đột ngột ngồi xuống, cảm giác cháy bỏng trong người lại bắt đầu. Nó luôn luôn xuất hiện từ từ lúc ban đầu. Anh cảm nhận nó đang lan từ bụng lên ngực rồi tỏa đi khắp nơi. Cuối cùng, giống như một dòng dung nham trong vực, một cảm giác về sức nóng đến không thể tưởng tượng được tràn vào hai cánh tay và để dồn xuống các ngón tay Fiske. Anh loạng choạng đứng dậy, khóa cửa phòng rồi cởi áo sơ mi và cà vạt. Anh mặc một chiếc áo phông bên trong. Anh luôn luôn phải mặc chiếc áo phông đáng ghét này. Qua lớp vải cô tông, ngón tay anh lần tới điểm bắt đầu của một vết sẹo dầy vẫn sần sùi sau bao nhiêu năm tồn tại. Nó bắt đầu ngay dưới rốn và chạy dọc theo vết chỉ khâu uốn khúc không ngắt đoạn rồi kết thúc ở chỗ chân cổ.
Fiske nằm xuống sàn nhà rồi làm liền một mạch năm mươi lần chống tay lên xuống không nghỉ, cơn nóng ở ngực và tứ chi dấy lên rồi hạ bớt mà không lặp lại. Một giọt mồ hôi từ chỗ lông mày nhỏ xuống sàn gỗ. Fiske như nhìn thấy hình phản chiếu của mình trong đó. Ít nhất nó cũng không phải là máu. Anh lại tiếp tục tập ngần ấy động tác bụng, vết sẹo gợn lên và gập lại theo từng lần gập lên gập xuống của người anh, giống như một con rắn miễn cưỡng uốn cong thân mình. Fiske có gắn một thanh tập thể thao ở cánh cửa dẫn vào buồng tắm và bây giờ anh bắt đầu làm mười hai động tác đứng lên ngồi xuống. Trước đây, anh thường làm với số lần gấp đôi như thế, nhưng giờ đây sức khoẻ của anh đã suy sụp dần. Cái đang ẩn nấp dưới làn da này cuối cùng sẽ áp đảo anh, giết chết anh. Nhưng lúc này, cơn bỏng đã hạ nhiệt dần. Sự ráng sức của cơ thể dường như đã đẩy lùi được nó, làm cho kẻ xâm lấn đó hiểu được rằng trong ngôi nhà cơ thể này vẫn có chủ nhân của nó.
Fiske lau sạch người rồi mặc lại áo. Anh nhấp từng ngụm cà phê và nhìn ra ngoài cửa sổ. Từ vị trí thuận lợi này, anh có thể phân biệt được đường nét của sông James. Mưa to khiến mặt nước trở nên dữ dội. Anh và em trai mình, vẫn thường đi thuyền dọc con sông này, hoặc là ung dung thả trôi trên chiếc bè nổi bằng lốp ôtô trong những ngày mùa hè nóng nực. Nhưng chuyện đó xảy ra đã nhiều năm về trước. Những ngày tháng thanh thản đã trôi qua. Không còn thời gian dành cho nó trong cuộc đời ngắn ngủi của anh. Mặc dù vậy, anh vẫn hài lòng với phần lớn những gì mình đã làm. Dó không phải là cuộc sống của một luật sư cao cấp tại Tòa án Tối cao như em trai anh, nhưng anh có phần hãnh diện với nghề nghiệp của mình và với cách anh thực hiện nó. Khi nào chết đi, anh sẽ không có nhiều tiền cũng như nhiều tiếng tăm lừng lẫy, nhưng anh biết anh có thể chết và có lý do để cảm thấy thỏa mãn, để thấy mình đã hoàn thành cuộc sống. Fiske quay trở lại với công việc của mình.