-Thư ký của Ramsey làm phiền em vì mấy hôm trước chị có đưa ra quan điểm cho rằng người nghèo phải có quyền được hưởng một số ưu tiên nhất định, thưa thẩm phán Knight. Sara nhìn về phía người phụ nữ đang ngồi rất bình tĩnh sau bàn làm việc của mình.
Một nụ cười lướt nhẹ trên mặt Knight khi bà đang xem xét một số giấy tờ trên bàn.
- Tôi biết thế nào họ cũng làm vậy.
Cả hai người đều biết rõ rằng đám thư ký của Ramsay giống như một lực lượng đặc nhiệm được huấn luyện kỹ lưỡng. Họ có chân rết ở khắp mọi nơi, tìm kiếm tất cả những gì đáng quan tâm đối với ông Chánh án cũng như công việc của ông ấy. Hầu như không điều gì có thể lọt qua cặp mắt của họ. Mỗi một từ ngữ, một lời phiền trách, một cuộc gặp gỡ hay cuộc đối thoại bình thường ngoài hành lang đều được ghi chép, phân tích và phân loại thật kỹ càng cho việc sử dụng sau này.
- Vậy là chị đã dự định để những phản ứng như thế xảy ra ?
- Sara, có những điều ở đây mặc dù không muốn nhưng tôi cũng như bất kỳ một ai đó vẫn phải vượt qua. Một số người gọi đó là ván bài. Tôi không thích gọi như thế nhưng tôi không thể tảng lờ sự tồn tại của nó. Tôi không để ý nhiều tới ông Chánh án. Những luận điểm tôi đang suy nghĩ đây sẽ liên quan tới nhiều vụ án Ramsey không ủng hộ. Tôi biết điều đó và ông ấy cũng biết điều đó.
- Vậy là chị đang thả nổi những quả bóng tranh luận tới các thẩm phán khác.
- Đúng một phần. Các cuộc tranh luận miệng cũng là những diễn đàn công khai và mở rộng.
- Đối với công chúng thì như thế. Sara suy nghĩ một lúc - Thế còn với thông tin đại chúng thì sao ?
Knight đặt đống tài Hệu xuống rồi đan hai bàn tay với nhau, nhìn cô gái trẻ.
- Tòa án này bị ảnh hưởng bởi công chúng ở mức độ nhiều hơn mức bất kỳ ai đó dám thừa nhận. Một số người ở đây muốn giữ nguyên hiện trạng như bây giờ đang có. Nhưng Tòa án này cần phải thay đổi.
- Có phải điều này có liên quan chặt chẽ tới những vụ chị đang yêu cầu em nghiên cứu về quyền được hưởng giáo dục bình đẳng của những người nghèo ?
- Tôi buộc phải quan tâm tới những vụ như thế. Elizabeth Knight lớn lên ở miền đông bang Texas trong một gia đình bình thường về mặt xã hội nhưng cha cô là một người giàu có. Nhờ vậy, việc học hành của bà luôn được đảm bảo ở mức độ cao cấp nhất và cũng vì thế, Knight rất hay tự hỏi không biết cuộc đời bà sẽ ra sao nếu cha bà cũng nghèo khổ như rất nhiều người sống xung quanh bà thời đó. Tất cả các quan tòa đều được học bộ môn tâm lý học và Elizabeth cũng không nằm ngoài nguyên tắc ấy - Và đó là tất cả những gì tôi sẽ nói tới bây giờ.
- Cả vụ Blankey nữa ư ? Sara nhắc tới vụ kiện mà Ramsey đã bỏ rất nhiều công sức kỹ lưỡng.
- Chúng ta chưa bỏ phiếu cho vụ đó nên tôi cũng không thể nói được nó sẽ chuyển biến theo chiều hướng nào.
Các cuộc họp bỏ phiếu thường được tiến hành hoàn toàn bí mật, đến mức không có cả người ghi tốc ký hoặc thư ký thường trực tham dự. Tuy vậy, đối với những người đã làm việc ở Tòa án một thời gian dài liên tục và đối với đám thư ký ngày nào cũng có mặt tại đây thì cũng không khó khăn gì trong việc dự đoán kết quả bỏ phiếu sẽ như thế nào, mặc dù trong quá khứ, đã có nhiều quyết định của các thẩm phán làm người ngoài phải ngạc nhiên. Nhưng cái nhìn thất vọng trên khuôn mặt của thẩm phán Knight giúp Sara thấy rõ kết quả của cuộc bỏ phiếu cho vụ Blankey sẽ ra sao.
Sara và tất cả mọi người đều hình dung được sự việc sẽ tiến triển đến kết cục thế nào. Michale Fiske đã đúng. Cái duy nhất còn chưa biết đó là việc loại bỏ quyết định sẽ được thực hiện như thế nào mà thôi.
- Thật buồn vì em sẽ không còn ở đây để chứng kiến kết quả nghiên cứu của mình đơm hoa kết trái như thế nào. Sara nói.
- Cô sẽ không bao giờ biết. Đây là nhiệm kỳ thứ hai cô quay lại làm việc ở đây. Michael Fiske đã ký nhận làm việc tiếp cho Tommy một nhiệm kỳ nữa đấy. Tôi cũng rất muốn cô quay lại.
- Thât lạ vì chị lại nhắc tới anh ấy. Michael cũng đã hỏi về nhận xét của chị trong cuộc tranh luận miệng. Anh ấy nói rằng có thể Murphy sẽ hoan nghênh bất cứ điều gì chị định đưa ra liên quan tới quyền ưu tiên cho người nghèo.
Knight mỉm cười.
- Chắc cậu ấy biết sẽ như thế. Michael và Tommy gắn bó với nhau ở mức tối đa mà thư ký và thẩm phán có thể thân thiết.
- Michael hiểu về Tòa án này hơn bất cứ người nào. Thực ra, cũng có lúc em cảm thấy anh ấy hơi đáng sợ.
Knight sắc sảo nhìn Sara.
- Tôi tưởng là cô và Michael thân thiết với nhau lắm.
- Vâng, chúng em là bạn tốt của nhau. Mặt Sara đỏ bừng lên khi Knight tiếp tục theo dõi phản ứng của cô.
- Thế hai người có định ra thông báo chung nào không đấy ? Knight nở một nụ cười ấm áp.
- Cái gì cơ ? Không, không. Chúng em chỉ là bạn bè thôi.
- Thế à. Tôi xin lỗi, Sara, đó không phải là việc của tôi.
- Không sao. Thực tế thì bọn em cũng hay ở bên nhau. Em biết là nhiều người cho rằng giữa hai bọn em có cái gì đó hơn tình bạn. Dù sao Michael cũng là một người đàn ông hấp dẫn và rõ ràng là rất thông minh. Anh ấy sẽ có một triển vọng sáng sủa.
- Sara, sao lại đi lạc chủ đề thế, hình như cô đang định tự thuyết phục mình về một điều gì đó.
Sara nhìn xuống.
- Hình như thế thì phải, có đúng không chị ?
- Cô hãy nghe lời khuyên của một bà mẹ có hai con gái đây. Đừng vội vàng. Hãy để nó tự nhiên. Cô còn nhiều thời gian. Chỉ có thế thôi.
Sara mỉm cười.
- Cám ơn chị.
- Nào, thế biên bản tòa án về vụ Chance và Hoa Kỳ thế nào rồi ?
- Em được biết là Steven đang tiếp tục không dừng.
- Steven Wright làm việc không được tốt lắm.
- Anh ấy cố gắng rất nhiều.
- Cô phải giúp cậu ta, Sara. Cô là thư ký cao cấp. Lẽ ra biên bản đó tôi phải có từ cách đây hai tuần rồi. Ramsey đã có đầy đủ các lý luận, sự kiện trong tay và các tiền lệ ở tòa án này hoàn toàn ủng hộ ông ta. Nếu tôi muốn làm được điều gì đó thì ít ra tôi cũng phải có những gì như ông ta chứ.
- Em sẽ đặt chuyện này lên ưu tiên số một.
- Tốt.
Sara đứng dậy để ra đi.
- Và chị cho là chị sẽ điều khiển được ông Chánh án ?
Hai người phụ nữ nhìn nhau mỉm cười. Elizzabeth Knight giống như người mẹ thứ hai của Sara, thay cho người mẹ đẻ của cô đã mất từ khi cô còn thơ dại.
Khi Sara bước ra khỏi phòng, Knight quay lại chỗ ghế ngồi. Nơi bà đang ở đây chính là kết quả cuối cùng của cả một cuộc đời lao động, hy sinh, may mắn và nỗ lực. Bà đã cưới một thượng nghị sĩ được kính trọng của Hoa Kỳ, người đàn ông bà yêu và yêu bà. Bà là một trong số ba phụ nữ duy nhất được mặc chiếc áo choàng dành riêng cho thẩm phán của Tòa án tối cao. Cùng một lúc bà vừa cảm thấy khiêm nhường, vừa cảm thấy trong tay mình đầy quyền lực. Vị lãnh đạo bổ nhiệm bà vào vị trí này vẫn còn đang đương chức, ông luôn coi bà là một luật gia theo đường lối ôn hòa và đáng tin cậy. Knight không phải là người tích cực hoạt động chính trị nên ông không hoàn toàn mong đợi bà phục tùng đảng của ông. Nhưng chắc chắn ông muốn bà làm một người trung lập trong toà án này, bằng việc để cho các đại biểu do nhân dân bầu cử đưa ra giải pháp và quyết định cho những vấn đề thực sự quan trọng.
Knight không có những triết lý xử thế cứng rắn như Ramsey hoặc Murphy. Họ là những người không bao giờ dựa vào bản chất của vụ án để quyết định, mà dựa vào cái bao quát hơn đứng đằng sau từng vụ. Murphy sẽ không bao giờ bỏ phiếu bênh vực hoặc huỷ bỏ vụ nào ủng hộ việc áp dụng án tử hình. Ramsey sẽ chết héo nếu phải đứng về phe bị đơn trong một vụ án hình sự. Knight không lựa chọn bên nào theo cách như thế. Bà nhận bất cứ vụ nào, bất cứ bên nào yêu cầu mình. Bà trăn trở với những thực tế xảy ra. Khi bà nghĩ về ảnh hưởng rộng lớn của các quyết định của Tòa, bà cũng còn lo lắng cho sự công bằng đem lại cho các bên. Điều đó có nghĩa là bà là một người bỏ phiếu tự do trong đa số các vụ và Knight không thấy phiền lòng vì điều đó. Bà không phải là một người cô đơn đứng ngoài rìa và bà tới đây để tạo ra sự khác biệt.
Chỉ tới bây giờ, Knight mới nhìn thấy được ảnh hưởng cực kỳ to lớn mình có thể gây ra. Trách nhiệm đi kèm với quyền lực này là điều khiến bà cảm thấy nhún nhường, khiêm tốn. Nhưng cũng là điều làm bà sợ hãi. Nó làm bà tỉnh hẳn ngủ và nằm đăm đăm nhìn lên trần nhà trong khi chồng bà ngủ ngon lành bên cạnh. Knight ngẫm nghĩ và mỉm cười vì bà vẫn không hề muốn sống ở một nơi nào khác và theo một cách nào khác.