Hôm nay là thứ Hai và John Fiske đang ngồi bên bàn làm việc xem xét bản báo cáo về việc bắt giữ một trong số khách hàng của mình. Cho tới bây giờ, anh đã quá thành thạo với công việc này. John mới chỉ xem tới nửa bản báo cáo nhưng anh đã hoàn toàn có thể dự đoán được rồi cuộc thương lượng sẽ đi tới đâu. Thật dễ chịu khi gặp trường hợp thuận buồm xuôi gió.
Tiếng gõ cửa làm anh giật nẩy mình. Tay phải của John quờ về phía ngăn kéo bàn. Trong đó có khẩu súng cỡ 9mm, tài sản anh giữ lại từ khi còn làm cảnh sát. Thân chủ của John không phải lúc nào cũng đáng tin cậy. Vì vậy, anh không bao giờ ngờ nghệch tới mức để mất cảnh giác dù cho có đang sốt sắng đại diện cho họ. Một vài khách hàng đã từng xuất hiện trước của phòng làm việc của anh trong trạng thái say rượu hoặc phê thuốc phiện rồi thể hiện mối hận thù với anh về một sự hiểu lầm nào đó. Vì thế, cảm giác lành lạnh của khối sắt trong lòng bàn tay luôn khiến John yên tâm hơn nhiều.
- Vào đi, cửa không khoá.
Một nụ cười giãn ra trên môi Fiske khi anh trông thấy một sĩ quan cảnh sát mặc đồng phục bước vào phòng. Anh đóng ngăn kéo lại rồi nói.
- Chào Billy, dạo này thế nào ?
- Càng ngày càng khá, John - Sỹ quan Billy Hawkins đáp.
Khi Hawkins tiến lại gần và ngồi xuống, Fiske nhìn thấy những vết thâm tím nhiều màu sắc trên khuôn mặt bạn mình.
- Chuyện quái quỷ gì xảy ra với anh đấy ?
Hawkins sờ tay vào một trong những vết bầm.
- Mấy thằng hoá rồ trong quán rượu tặng tôi những món quà này đây. Anh vội nói tiếp - Nhưng không phải vì thế mà tôi tới đây, John.
Fiske biết Hawkins là người có bản chất tốt và không bao giờ để áp lực công việc áp chế được bản thân. Trong công việc, Hawkins luôn đáng tin cậy và nghiêm túc cũng như rất tự nhiên và thân thiện trong cuộc sống hàng ngày.
Hawkins căng thẳng liếc nhìn Fiske.
- Không có chuyện gì với Bonnie và lũ trẻ chứ ? Fiske hỏi.
- Không phải chuyện gia đình tôi, John.
- Vậy sao ? Ruột Fiske bỗng thắt lại khi nhìn vào cắp mắt lo lắng, bồn chồn của Hawkins.
- Khỉ thật, John, cậu biết chúng ta không thích phải tới gặp người thân của nạn nhân tới mức nào. Trong khi chúng ta đâu biết họ là ai.
Fiske từ từ đứng dậy, miệng bỗng khô khốc.
- Người thân ư ? Ôi Chúa ơi, không phải mẹ tôi ! Cha tôi ?
- Không, John. Không phải họ.
- Anh nói cho tôi biết luôn đi, Billy.
Hawkins liếm môi rồi bắt đầu nói thật nhanh.
- Chúng tôi nhận được một cú điện thoại từ đơn vị cảnh sát ở Washington Dc.
Fiske nhìn một cách bối rối.
- Dc ? Ngay khi vừa nhắc tới nơi này, người anh bỗng lạnh toát - Mike ?
Hawkins gật đầu.
- Tai nạn ôtô ?
- Không phải tai nạn. Hawkins ngừng lời một lúc rồi hắng giọng nói tiếp - Một vụ án mạng, John. Có vẻ là một vụ cướp dẫn tới án mạng. Họ tìm thấy cậu ấy trong xe ở một hẻm nhỏ. Theo tôi biết thì đó là một khu vực thiếu an toàn.
Cái tin kinh khủng này từ từ ngấm vào trong óc Fiske. Từng là một cảnh sát và bây giờ là luật sư, anh đã chứng kiến tác động của những vụ giết người gây ra đối với nhiều người khác, nhiều gia đình khác. Nhưng những gì anh phải trải qua lúc này là một việc hoàn toàn khác.
- Anh chưa nói cho cha tôi chứ ? Anh lặng lẽ hỏi.
Hawkins lắc đầu.
- Tôi đoán là cậu muốn tự làm điều đó. Còn với mẹ cậu thì tôi biết làm gì khi bà bệnh như vậy.
- Tôi sẽ lo chuyện đó. Fiske nói.
Suy nghĩ của anh bị gián đoạn bởi những gì Hawkins đang nói.
- Thám tử phụ trách vụ án yêu cầu người thân tới nhận diện, John.
Khi còn làm cảnh sát, đã bao nhiêu lần Fiske nói những điều tương tự với những người cha mẹ đau khổ ?
- Tôi sẽ đi.
- Tôi rất tiếc, John.
-Tôi biết, Billy, tôi hiểu.
Sau khi Hawkins ra về, Fiske tiến về phía tấm ảnh chụp hai anh em và cầm lên. Tay anh run rẩy. Không thể được. Những gì Hawkins vừa nói không thể xảy ra. Anh đã sống sót sau hai lần bị bắn và phải nằm trong bệnh viện tới gần một tháng. Suốt thời gian đó, mẹ anh và em trai bé bỏng của anh luôn túc trực bên giường. Nếu John Fiske đã vượt qua và sống sót, nếu anh vẫn còn tồn tại cho tới bây giờ, thì làm sao em trai anh có thể chết ? Fiske đặt tấm ảnh trở lại chỗ cũ. Anh cố nhấc bước ra lấy áo khoác, nhưng hai chân đã tê cứng. Fiske cứ thế đứng chết lặng tại chỗ.