- Để tôi nói cho đúng nhé: thêm vào những gì đã xảy ra, ông đã để hắn trốn thoát.
- Thứ nhất là tôi không để cho hắn làm bất cứ cái gì. Tôi cứ nghĩ là hắn vừa mới bị một cơn đau tim khốn kiếp xong chứ. Hắn còn bị xích dính vào gỉường nữa. Một tên lính thì gác ngoài cửa và không ai biết nơi hắn nằm. Rayfield cắm cảu nói vào điện thoại - Tôi vẫn không hiểu vì sao thằng anh hắn lại biết được.
- Tôi được biết thằng anh hắn là anh hùng chiến tranh gì đó. Hắn đã được siêu đào tạo về tất cả các cách trốn thoát khỏi sự giam giữ. Tuyệt vời thật.
- Thì đào tạo cũng là để phục vụ mục đích của chúng ta.
- Ông giải thích với tôi thế nào đây, Frank ?
- Tôi đã ra lệnh cho quân lùng sục và giết. Ngay khi có cơ hội, họ sẽ tống đạn vào đầu cả hai thằng.
- Lỡ hắn kịp nói với ai trước thì sao ?
- Nói được cái gì ? Rằng hắn có một lá thư của quân đội nói tới việc gì đó hắn không thể chứng minh được ư ? Cái khiến cho công việc của chúng ta khó khăn hơn không phải điều đó, mà là xác chết của viên thư ký Tòa án tối cao kia cơ.
- Thôi đi, rồi sẽ có cả xác chết của một viên luật sư nữa cơ. Nhưng hay thật, sao tôi chưa thấy có lời cáo phó cho hắn đăng ở đâu cả ?
- Rider ra khỏi thị trấn rồi.
- Thôi được, chúng ta sẽ đợi đến khi hắn quay trở lại sau kỳ nghỉ và hy vọng rằng hắn ta chưa kịp nói chuyện gì với FBI.
- Tôi không biết hiện giờ hắn ở đâu. Rayfield tức giận nói.
- Quân đội có một lực lượng tinh nhuệ cơ mà, Frank. Sao ông không nói với tôi rằng ông sẽ thử dùng lực lượng này ? Chăm sóc cho Rider rồi sau đó tập trung vào việc săn lùng Harms với anh trai hắn. Khi nào làm xong, nhớ chôn chúng thật sâu vào. Tôi hy vọng ông đã hiểu rõ.
Đường dây bị ngắt.
Tremaine nhún vai.
- Bao giờ chúng ta giải quyết Rider xong rồi đến hai thằng con hoang đó, chúng ta có thể tự do về nhà. Tremaine nói nghiêm trọng như thể đang ra lệnh cho quân đi chiến đấu.
- Tôi không thích chuyện này. Chúng ta không tham gia một cuộc chiến ở đây.
- Chúng ta đang ở trong một cuộc chiến, Frank.
- Giết chóc không bao giờ khiến anh thấy phiền lòng, phải không Vic ?
- Tất cả những gì tôi quan tâm là sự thành công của công việc.
- Có phải anh đang nói rằng trước khi xiết cò súng vào đầu Fiske, anh không cảm thấy gì không ?
- Hoàn thành nhiệm vụ. Tremaine đặt hai lòng bàn tay xuống bàn làm việc của Rayfield và nghiêng người về phía trước - Frank, chúng ta đã cùng làm nhiều chuyện, chiến đấu và những thứ khác nữa. Nhưng để tôi nói cho anh điều này. Tôi đã có ba mươi năm trong quân ngũ. Trong đó, hai mươi lăm năm cuối cùng là dành cho việc đi hết nhà tù quân đội này tới nhà tù quân đội khác, giống như nơi ta đang đứng đây, trong khi tôi thừa sức tìm được việc làm khác lương cao hơn nhiều, cả hai chúng ta đã cùng ký vào một hiệp ước, đó là bảo vệ chúng ta khỏi trách nhiệm vì một việc ngu xuẩn chúng ta đã làm rất lâu từ trước. Tôi đã giữ lời hứa trong cuộc mặc cả này. Tôi đã trông coi Rufus Harms cho những kẻ khác tiếp tục được sống cuộc đời của họ. Bây giờ, ngoài tiền lương hưu quân đội ra, tôi còn có hơn một triệu đôla gửi ở tài khoản một ngân hàng nước ngoài. Tôi nhắc cho anh nếu anh quên, là anh cũng có một khoản bằng như thế. Đó là tiền đền bù cho những năm chúng ta phải làm công việc khốn kiếp này. Và sau tất cả những điều chó má tôi đã phải trải qua, không ai và không gì có thể ngăn cản tôi được hưởng số tiền đó. Điều tuyệt diệu nhất Rufus từng làm đối với tôi là đi vượt ngục như thế. Bởi vì bây giờ, tôi có lý do chính đáng để cho hắn một viên đạn và sẽ không ai tra khảo bất cứ câu hỏi nào. Ngay khi tôi làm cho thằng chó đẻ đó thở hơi cuối cùng, bộ đồng phục tôi đang mặc đây sẽ được nhét sâu vào trong tủ cùng đống băng phiến. Vĩnh viễn.
Tremaine đứng thẳng dậy.
- Còn điều này nữa, Frank. Tôi sẽ tiêu diệt bất cứ ai định làm hỏng kế hoạch của tôi, dù chỉ là nhen nhúm. Mắt Tremaine trở nên đen tối khi ông ta nói tiếp - Bất cứ ai.