Chandler đi quanh căn hộ của Michael Fiske. Ông quỳ xuống kiểm tra vết lõm trên sàn nhà gây ra khi John Fiske váng chiếc gậy đánh gôn. Nếu cú vung ấy trúng vào điểm nó nhằm tới thì có thể tấn thảm kịch này đã được giải quyết xong xuôi. Chandler đứng dậy lắc đầu. Chưa bao giờ dễ dàng như thế. Quân của ông đang làm những công việc cuối cùng. Bột cacbon đen rải rác khắp nơi thành từng đống, trông như những đám bột ảo thuật. Và phần nào cũng đúng vậy. Họ đã lấy dấu vân tay của Michael Fiske nhằm mục đích loại trừ. Rồi họ cũng sẽ lấy cả dấu tay của anh trai Michael nữa. John Fiske là một luật sư hành nghề ở bang Virginia nên dấu tay cậu ta sẽ được lưu tại Văn phòng cảnh sát bang Virginia. Chandler nghĩ có lẽ nên lấy cả dấu tay của Sara Evans. Nhất định cô ấy đã từng tới căn hộ này. Ông nhìn theo hành lang. Có thể trong phòng ngủ ? Tuy nhiên, các cuộc thẩm vấn do ông tiến hành chỉ cho thấy hai người là bạn thân của nhau mà thôi.
Chandler đã gặp Murphy và các thư ký của ông ta. Họ đã xem xét các vụ án Michael đang tham gia. Không hé mở được điều gì. Điều tra theo hướng này tốn quá nhiều thời gian. Và mọi người cứ tiếp tục chết.
John Fiske đã phải trả giá cho sự thiếu thiện ý và không tin tưởng vào Chandler. Đúng như Fiske suy luận từ trước, Chandler đã cắt đứt anh khỏi các nguồn thông tin. Mặc dù vậy, ông đã chơi đẹp với nhân viên FBI và cho McKenna biết tất cả những gì ông có, kể cả thông tin ông mới tìm được về cuộc vượt ngục của Rufus Harms cũng như những cú điện thoại Michael Fiske gọi tới nhà tù. Chandler cũng cho McKenna biết về lá đơn tố cáo bị mất tích Fiske đã nói với ông. McKenna cảm ơn Chandler nhưng không cho ông biết thêm được thông tin gì. Đúng lúc nghĩ tới điều này, Chandler nghe thấy tiếng động ở cửa ra vào và nhân viên mật vụ FBI bước vào trong phòng sau khi giơ tấm thẻ cho lính gác mặc đồng phục đứng bên ngoài. Chắc chắn tên ông ta đã được ghi vào danh sách những người tới hiện trường, Chandler đoán. Hiện trường vụ án. Không hẳn đây là hiện trường vụ án nhưng cũng là một cái gì đó tương tự thế, Chandler tự nói với bản thân.
- Ông làm việc muộn nhỉ, McKenna.
- Ông cũng vậy. Cái nhìn của McKenna bao quanh khắp căn phòng, bắt đầu từ giữa phòng và lan dần sang bốn phía.
- Vậy có phải giám đốc FBI đang ít nhiều hối thúc ông giải quyết cho nhanh vụ này không ?
- Cũng như sếp của ông thôi. Trong ngành của tôi, danh tiếng sẽ được tăng lên gấp đôi nếu ông kịp phá một vụ trước giờ phát của tin tức buổi tối. McKenna xả ra một nụ cười hiếm hoi. Miệng ông ta có lẽ không quen với hành động ít ỏi này nên nó lệch hẳn về một bên.
Chandler băn khoăn tự hỏi không hiểu có phải người đàn ông này tham gia vụ án với mục đích gây chuyện với mọi người hay không. Ông có một cảm giác khó hiểu về McKenna và đã kín đáo tìm hiểu về ông ta. Tại FBI, ông ta giữ một vị trí đầu bảng về mọi lĩnh vực. Trước khi được chuyển tới văn phòng tại Richmond, ông ta đã làm việc tám năm tại Văn phòng thủ đô Washington. Trước khi tới công tác tại FBI, McKenna đã thi hành một phần việc nhỏ trong quân đội, sau đó tốt nghiệp đại học. Kể từ đó, McKenna không làm gì ngoài việc cố gắng tạo nên những ấn tượng tích cực trong mắt cấp trên. Chandler vừa tìm ra được một điều thú vị: tất cả những lần được đề nghị thăng tiến các công việc khác ngoài FBI, McKenna đều từ chối.
- Ông thật may mắn khi John Fiske không tống cho ông một đơn kiện đấy. Rất có thể cậu ta vẫn sẽ làm.
- Có thể. Câu trả lời đáng ngạc nhiên của McKenna - Nếu tôi là anh ta tôi sẽ kiện.
- Chắc chắn rồi, tôi sẽ nói cho cậu ta điều này. Chandler nói nhỏ.
McKenna đưa mắt nhìn khắp lượt căn hộ trong vài phút, có vẻ như đang thẩm thấu dần từng chi tiết như một tấm giấy thấm trước khi quay trở lại nhìn Chandler - Ông thì sao, người thầy thông thái của anh ta ?
- Tôi mới chỉ quen anh ta hai ngày hôm nay thôi.
- Thế thì ông kết bạn nhanh hơn tôi nhiều. McKenna cúi đầu trước Chandler - Tôi có thể đi xem xét được không ?
- Cứ việc. Cố đừng động đến vật gì trông có vẻ như đang được phủ một lớp bột trên mặt nhé.
McKenna gật đầu và cẩn thận bước quanh phòng khách. Ông ta nhìn thấy vết lõm trên sàn nhà.
- Fiske rượt đuổi kẻ cố tình tấn công anh ta đây đúng không ?
- Đúng vậy. Có điều tôi không biết việc tấn công là cố tình.
- Là như thế chừng nào chúng ta tìm được người làm chứng. Ít nhất đó là cách làm việc của tôi.
Chandler bóc một miếng kẹo và thả vào miệng, chậm rãi nhai và nghiền ngẫm cả viên kẹo lẫn những lời nói của nhân viên mật vụ.
- Sara Evans báo cáo với tôi rằng cô ấy nhìn thấy một người đàn ông phóng vụt ra khỏi tòa nhà và sau đó là Fiske đuổi theo. Như thế đã đủ với ông chưa ?
- Thật là một sự làm chứng dễ chịu. Fiske là một thằng cha may mắn. Anh ta nên chạy ra ngoài kia chơi sổ xố ngay khi còn đang đỏ thế này.
- Tôi không coi việc vừa mất em trai là một điều may mắn.
McKenna dừng bước và nhìn vào cánh cửa phòng chứa đồ lúc đó đang hé mở và có bột lấy dấu vân tay rắc trên bề mặt.
- Tôi cho là điều đó còn phụ thuộc vào cách nhìn nhận vấn đề, phải không ?
- Tại sao ông cứ chống đối lại cậu ấy ? Ông thậm chí còn không biết cậu ấy cơ mà.
Mắt McKenna sáng loé lên nhìn Chandler.
- Đúng vậy, thám tử Chandler, và ông có biết điều này không ? Ông cũng có quen anh ta đâu.
Chandler định nói trả nhưng không nghĩ ra được điều gì. Dầu sao ông ta cũng đúng. Suy nghĩ của Chandler bị cắt ngang bởi một trong số quân của ông.
- Thám tử Chandler, chúng tôi tìm được thứ này chắc ông muốn xem.
Chandler cầm lấy tập giấy tờ từ anh ta và nhìn xuống. McKenna bước lại.
- Trông giống như một hợp đồng bảo hiểm. McKenna nói.
- Chúng tôi tìm thấy trên giá đựng trong phòng chứa đồ. Trong đó không có thực phẩm. Anh ta tích trữ đồ đạc trong đó. Các hóa đơn đóng thuế, hóa đơn điện thoại và nhiều thứ khác tương tự tập giấy này được cất trong đó.
- Nửa triệu đồng bảo hiểm nhân thọ. Chandler nói khẽ. Ông lật nhanh, bỏ qua phần hợp đồng viết theo ngôn ngữ luật cho tới tận cuối, nơi những thông tin quan trọng hơn được ghi ở đó. Michael Fiske là người được bảo hiểm.
Ngón tay của McKenna đột nhiên chỉ vào dòng cuối cùng của trang giấy. Chandler hơi tái mặt khi ông đọc dòng chữ McKenna đang hăng hái chỉ tay vào.
- Còn John là người được hưởng lợi đầu tiên.
Hai người đàn ông nhìn nhau.
- Ông có muốn đi dạo một chút và nghe giả thuyết của tôi không ? McKenna hỏi.
Chandler không biết chắc mình nên làm gì.
- Không tốn nhiều thời gian đâu. McKenna thêm - Trên thực tế, tôi có thể chắc chắn là một vài chi tiết trong giả thuyết của tôi ông đã đang nghĩ tới rồi.
Cuối cùng, Chandler nhún vai.
- Ông có năm phút.
Hai người bước trên vỉa hè phía trước một dãy nhà. McKenna châm một điếu thuốc rồi chìa cho Chandler một điếu. Ông thám tử giơ hộp kẹo ra.
- Hoặc là tôi sẽ tăng cân, hoặc sẽ hút thuốc. Tôi thích ăn hơn, vì thế có hộp kẹo này.
Họ đi dọc theo đường phố tối sẫm khi McKenna bắt đầu nói.
- Tôi phát hiện ra rằng Fiske không có bằng chứng ngoại phạm trong khoảng thời gian em trai anh ta bị giết.
- Có thể đó lại là điều có lợi cho cậu ấy. Nếu cậu ấy giết em trai mình, chắc cậu ấy phải cố sức tạo cho được một bằng chứng ngoại phạm.
- Tôi không đồng ý vì hai lý do. Thứ nhất, có thể anh ta không nghĩ mình sẽ bị tình nghi.
- Với hợp đồng bảo hiểm trị giá nửa triệu đôla ?
- Có thể anh ta cho rằng chúng ta sẽ không biết được hợp đồng này. Chúng ta đi theo hướng khác. Anh ta sẽ đợi một thời gian rồi lấy tiền.
- Tôi không biết. Còn lý do thứ hai ?
- Nếu anh ta có bằng chứng ngoại phạm hoàn hảo - loại bằng chứng sẽ không bao giờ có nếu người ta có tội - thì thế nào ở một điểm nào đó, một nơi nào đó, hoặc bằng một cách nào đó, sẽ xuất hiện một lỗ hổng. Tại sao lại là em trai ? Anh ta từng là cảnh sát, bây giờ là luật sư. Anh ta biết mọi điều về bằng chứng ngoại phạm. Anh ta nói rằng mình không có bằng chứng ngoại phạm và sau đó không còn phải lo lắng rồi nó sẽ lật mặt được anh ta nữa. Và sau đó anh ta dựa vào khả năng mọi người đều sẽ đưa ra kết luận giống như ông vừa rồi, nghĩa là nếu anh ta phạm tội, anh ta sẽ dựng lên một chứng cớ ngoại phạm cho mình.
McKenna rít một hơi thuốc dài rồi ngẩng lên nhìn vài ngôi sao ít ỏi trên bầu trời.
- Vậy là anh ta có động cơ và theo như lời thú nhận của anh ta, có cả cơ hội nữa. Tôi đã kiểm tra. Anh ta hành nghề luật ở Richmond, bào chữa cho những kẻ cặn bã của xã hội. Chưa bao giờ học trường luật nào. Một kẻ tệ hại. Không hôn nhân, không con cái, sống trong một căn nhà ổ chuột. Một kẻ thui thủi một mình hoàn toàn. À, anh ta còn phải ra khỏi lực lượng cảnh sát Richmond sau một vụ ám muội gì đó nữa.
- Ông nói thế là có ý gì ? Chandler gay gắt hôi.
- Có một vụ tai nạn súng ống không bao giờ lý giải đầy đủ nổi, ngoài một sự thật là một công dân và một nhân viên cảnh sát khác bị chết.
Chandler run rẩy nhưng rồi bình tĩnh lại.
- Vậy tại sao cậu ấy lại tới đề nghị được trợ giúp cho cuộc điều tra ?
- Lại là một cách che đậy. Fiske có thể nói thế này: Làm sao tôi kéo cò súng được ? Tôi đang ở đây hết hơi hết sức tìm ra kẻ giết em mình cơ mà.
- Nhưng nếu thế, ông giải thích như thế nào về cái chết của Wright ?
- Ai bảo là vụ của Mỉchael phải giải thích cho vụ của Wright ? Như ông nói, hai vụ có thể không liên quan gì với nhau. Nếu tôi là Fiske tôi sẽ chộp lấy cơ hội này và tranh cãi rằng chúng có liên quan. Ông nhìn xem, anh ta có bằng chứng ngoại phạm trong vụ của Wright.
Lại là Evans, Chandler nghĩ.
McKenna tiếp tục.
- Vì thế, nếu chúng ta tin rằng hai vụ có liên quan tới nhau, anh ta sẽ được tự do.
- Còn Sara Evans ? Ông không nhớ sao ? Cô ấy nói rằng cô ấy nhìn thấy một gã chạy ra khỏi tòa nhà có căn hộ của Michael Fiske. Ông cho rằng cô ấy cũng nói dối sao ?
McKenna đứng lại. Chandler làm theo. McKenna rít hơi thuốc cuối cùng rồi giẫm nát đầu lọc trên vỉa hè bằng cách xoáy mũi giầy vài lần.
- Sara Evans cũng nói dối. Ông ta lặp lại lời nói của Chandler, đưa mắt sát lạỉ nhìn ông thám tử.
Chandier lắc đầu.
- Thôi đi, McKenna.
- Tôi không nói rằng cô ấy tham gia vào toàn bộ câu chuyện. Tôi nói rằng có thể cô ta có tình ý với Fiske và cô ta làm những gì anh ta yêu cầu.
- Ho chỉ mới gặp nhau.
- Có đúng vậy không ? Ông chắc chắn không ?
- Thực ra thì không.
- Đấy. Anh ta thuyết phục cô ấy rằng anh ta không làm điều gì sai trái, mà do có kẻ muốn dựng chuyện lên cho anh ta.
- Tại sao ông lại cứ chống lại Fiske thế ?
McKenna bắt đầu phun ra.
- Anh ta có cái mồm dẻo lắm. Xuất hiện và tự cho mình là đúng, là người bảo vệ cho những ký ức về em trai mình. Có điều là hai việc này dường như không tương đồng với nhau được nữa. Anh ta và Evans ở nhà cô ta suốt đêm sau khi tìm thấy xác em trai anh ta và có giời mới biết được họ làm gì ở đó. Anh ta lại có một khẩu súng ngắn. Anh ta chõ mũi vào cuộc điều tra, nghĩa là anh ta biết tất cả những gì chúng ta làm. Anh ta không có bằng chứng ngoại phạm trong đêm xảy ra vụ án và năm phút trước đây, chúng ta lại khám phá ra rằng anh ta giàu thêm nửa triệu đôla nhờ cái chết của em trai. Theo ông thì tôi nên nghĩ thế quái nào bây giờ ? Ông không định nói là linh cảm cảnh sát của ông không gai lên vì những điều này đấy chứ ?
- Thôi được rồi, ông có lý của ông. Có thể tôi đã quá lỏng lẻo với cậu ta. Nguyên tắc số một: không tin ai hết.
- Một nguyên tắc tốt để sống theo. McKenna dừng lại rồi tiếp tục - Hoặc để chết theo. Ông ta bỏ đi để lại Chandler run rẩy đứng nhìn theo.