Nửa giờ sau khi Fiske lái xe đi khỏi, Chuck Herman mỉm cười khi ông đi ngang qua Sara theo lối đi giữa các hàng ghế trên máy bay.
- Đây là lần đầu tiên tôi được trả tiền để không phải bay.
- Đây là Washington, Chuck. Người ta cũng trả tiền cho nông dân để họ không trồng trọt nữa. Sara khô khan đáp lại.
Cô nhấc điện thoại lần thứ mười và quay số ở nhà Phil Jansen. Văn phòng của anh ta đã trả lời Sara rằng Jansen hôm nay đã rời khỏi nơi làm việc. May mắn thay, Fiske đưa cho cô cả điện thoại ở nhà. Cô nhẹ cả người khi cuối cùng Jansen cũng trả lời. Sara nhanh chóng giới thiệu mình và giải thích sự liên quan của cô tới Fiske.
- Tôi không có nhiều thời gian, anh Jansen. Vì thế tôi sẽ nói luôn vào việc. Trong quá khứ, có bao giờ Quân đội tham gia vào các chương trình thử nghiệm PCP không ?
Giọng Jansen trở nên căng thẳng.
- Tại sao cô lại hỏi về chuyện này, cô Evans ?
- John cho rằng Rufus Harms đã bị tiêm PCP mà không hay biết khi anh ấy bị giam trong trại giam của quân đội tại căn cứ Fort Pléssy hai mươi lăm năm trước. Anh ấy cho rằng chính PCP là nguyên nhân khiến Harms nổi quạu lên và giết cô bé gái. Rufus đã phải ngồi tù vì tội này suốt từ đó.
Sara thuật lại tất cả những gì cô và Fiske đã suy luận cùng những gì họ được Rufus cho biết khi gặp anh tại văn phòng của Rider. Cô nói tiếp.
- Gần đây, Rufus Harms nhận được một lá thư của quân đội yêu cầu anh ấy tham gia vào một cuộc thử nghiệm tiếp theo để xác định tác động dài hạn của PCP. Đó cũng là điều đã từng xảy ra với Trung sĩ James Stanley, phải không ? Quân đội cũng gửi anh ấy một lá thư. Đó là nguyên nhân duy nhất khiến anh ấy biết được rằng trước đây quân đội đã từng tiêm LSD cho anh ấy. Vậy là chúng tôi cho rằng một nhóm nhân vật trong quân đội đã tiêm PCP cho Harms trong trại giam nhưng không phải thuộc một chương trình nào cả. Chúng tôi cho rằng bọn họ cố tình sử dụng chất ma túy này để giết anh ấy. Nhưng thay vào đó, anh ấy lại chạy thoát và phạm phải tội giết người.
Jansen nói.
- Chờ một chút. Nếu anh ấy không tham dự chương trình nào thì tại sao Quân đội lại gửi một lá thư nói rằng anh ấy có mặt trong một chương trình ?
- Chúng tôi nghĩ kẻ tiêm PCP vào Harms chính là người đưa tên anh ấy vào một chương trình.
- Họ làm thế để làm gì ?
- Nếu họ dùng PCP giết anh ấy, rồi một cuộc giải phẫu tử thi được tiến hành thì rất có thể người ta sẽ tìm thấy hợp chất này trong dòng máu của Harms.
- Đúng, sẽ còn trong máu. Jansen chậm rãi nói - Như vậy họ đưa tên anh ta vào để che đậy sự thật. Nhân viên điều tra những vụ chết bất thường có thể coi đó là phản ứng không may mắn với chất ma tuý. Không thể tin được
- Anh nói đúng. Vậy có tồn tại một chương trình như thế ?
- Có. Jansen thừa nhận - Bây giờ thì thông tin đó được phép phổ biến. Không còn phải giữ bí mật nữa. Chương trình này được thực hiện bởi Quân đội và CIA vào những năm bảy mươi. Họ muốn thử nghiệm xem PCP có giúp tạo nên những người lính siêu hạng được không. Nếu tên Harms được liệt kê trong hồ sơ của chương trình thì đúng là anh ấy phải nhận được một lá thư trong thời gian gần đây. Jansen dừng lại một lát - Bây giờ John và cô định làm gì ?
- Giá mà tôi biết được. Sara cám ơn Jansen rồi gác máy.
Cô đợi thêm một lúc rồi rời máy bay và đi ngang qua mặt đường nhựa tới ga đón tiếp. Lập tức, hai nhân viên FBI chặn cô lại.
- Fiske đâu ? Một người hỏi.
- John Fiske ? Sara ngây thơ nói.
- Thôi đi cô Evans.
- Anh ấy đi từ nãy rồi.
Hai nhân viên giật mình.
- Đi rồi. Đi thế nào ?
- Tôi đoán là anh ấy lái xe đi. Nào, xin lỗi các ông.
Cô mỉm cười khi hai người đàn ông sửng sốt chạy điên cuồng tới chiếc máy bay. Họ không có cơ sở gì để giam giữ cô. Nhân cơ hội này, Sara nhảy lên một chiếc xe buýt tuyến ngắn, chạy tới bãi đỗ xe và đi về phía ôtô của mình. Cô lái xe rời khỏi sân bay hướng về phía nam. Một ý nghĩ bất chợt nảy ra trong đầu và Sara tạt xe vào một trạm xăng dầu. Vẫn để máy chạy, cô mở cặp xách tay của Fiske rồi lôi bọc tài liệu họ nhận được từ St. Louis ra. Cô không biết Fiske kiểm tra kỹ đến mức nào rồi nhưng cô chợt nghĩ ra rất có thể Quân đội đã đính kèm cả lá thư họ gửi cho Rufus Harms vào hồ sơ của anh. Xứng đáng dừng lại kiểm tra.
Nửa giờ sau, Sara ngồi thẳng lên, thất vọng. Cô bắt đầu sắp xếp lại đống giấy tờ vào cặp xách thì tay bỗng chạm phải danh sách nhân sự tại Fort Plessy. Sara đọc lướt qua các trang, nhìn thấy tên của Victor Tremaine và Frank Rayfield. Sau đó, mắt cô buồn rầu đọc tới tên của Rufus Harms. Quá nhiều năm trong cuộc đời anh đã bị đánh cắp.
Vừa nghĩ những điều này, Sara vừa giở tiếp, mắt lần lượt lướt dọc theo danh sách. Cô lập tức lạnh toát người khi nhìn thấy một cái tên. Cô phải cựa thật mạnh đến nỗi đầu đập cả vào cửa kính xe mới thoát nổi trạng thái thẫn thờ, đờ đẫn. Sara ném tập giấy xuống, giật mạnh cần số và khiến lốp cao su cháy khét trên mặt đường nhựa khi cô lao khỏi trạm xăng. Sara lại liếc mắt nhìn xuống danh sách nhân sự đang nằm dưới sàn xe và cái tên McKenna như đang chằm chằm nhìn lại cô, giễu cợt cô. Không hề ngó lại phía sau, Sara không biết rằng có một chiếc ôtô đã đi theo cô từ lúc cô rời khỏi sân bay.