Phía Sau Tội Ác

Lượt đọc: 457 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Năm Mươi Mốt

❊ ❊ ❊

 

Fiske đang đợi Sara trong văn phòng của cô. Khi Sara xuất hiện trước cửa ra vào, anh đứng lên và vừa định cất lời thì thấy Perkins hiện ra phía sau. Sara tiến tới bàn làm việc của mình và bắt đầu thu dọn trong khi Perkins đứng nhìn từ phía cửa ra vào.

- Sara, có chuyện gì vậy ?

- Không phải việc của cậu, Fiske. Perkins nói - Tuy nhiên, tôi sẽ báo cho thám tử Chandler và mật vụ McKenna về sự có mặt của cậu ở đây. Họ có vài điều đang muốn hỏi cậu.

- Này, tại sao ông không ra khỏi đây để tôi nói chuyện riêng với cô ấy ?

- Tôi đang áp giải cô Evans ra khỏi tòa nhà này.

Sara tiếp tục xếp đồ vào chiếc túi du lịch lớn, sau đó cầm ví đặt lên trên cùng. Khi đi ngang qua Fiske, cô thì thầm.

- Gặp nhau ở gara.

Perkins nói khi cô đi về phía ông ta.

- Tôi muốn lấy lại toàn bộ chìa khóa liên quan tới tòa nhà này. Cô đang giữ.

Sara đặt túi du lịch xuống, moi trong ví ra một chùm chìa khóa, tháo một đám ra rồi quăng cho Perkins.

- Tôi không hề thích chuyện này. Perkins phẫn nộ nói - Tòa án hiện đang như một mớ lộn xộn bừa bãi, chúng ta bị vây quanh bởi đội quân phát thanh truyền hình, mọi người bị giết, cảnh sát đi thành đoàn khắp chốn. Không phải tôi thích cô mất việc làm.

Sara len qua Perkins mà không nói một lời.

Trên đường đi xuống hành lang chính, ba người  chậm lại khi Chandler và McKenna tiến tới từ phía trước.

- Tôi phải nói chuyện với cậu, John. Chandler nói.

Fiske nhìn Sara.

- Anh sẽ đuổi kịp em sau, Sara.

Sara và Perkins đi tiếp.

- Ông muốn hỏi tôi phải không ? Fiske hỏi Chandler.

- Đúng thế.

- Có phải là về hợp đồng bảo hiểm nhân thọ của em trai tôi ?

- Đúng. Chandler dứt khoát đáp - McKenna nghĩ rằng chính cậu là người mua bảo hiểm dưới tên em trai mình mà không cho cậu ấy biết rồi giết cậu ấy.

- Các ông tìm thấy hợp đồng ở căn hộ của em tôi ? Chandler gật đầu - Thế thì chắc chắn Mike phải biết về nó.

Chandler nhìn McKenna bằng cái nhìn dò hỏi. Tuy nhiên, McKenna vẫn im lặng.

- Nghe này, tôi không hề biết em tôi mua bảo hiểm. Nhân viên của đại lý bảo hiểm mới nói cho tôi biết. Tôi sẽ cho các ông biết tên cô ấy. Nếu các ông thực sự nghĩ rằng tôi dựng lên toàn bộ vụ này thì các ông nhầm, vì cô ấy đã từng gặp em tôi. Fiske nhìn sang McKenna và thấy mặt ông ta tối sầm lại - Xin lỗi vì đã châm vỡ quả bóng của ông, McKenna. Tiền đó sẽ được sử dụng cho cha mẹ tôi. Mike biết tôi sẽ làm như vậy. Nói chuyện với đại diện của công ty bảo hiểm đi, cô ta sẽ khẳng định cho ông. Trừ phi ông nghĩ rằng tôi thông đồng với cô ta. Mà sao chỉ dừng ở đó thôi ?  Có thể cả chín thẩm phán cũng vào hùa với tôi nữa đấy. Đúng không ?

- Vậy anh nói rằng em trai anh đã mua hợp đồng bảo hiểm để giúp bố mẹ. Nhưng anh và duy nhất anh lại là người được hưởng lợi. Đây vẫn là một động cơ kinh khủng để giết cậu ấy. McKenna nói. Ông ta quay sang Chandler - Ông muốn hỏi hay để tôi ?

Chandler nhìn Fiske.

- Em trai cậu bị giết bởi một viên đạn cỡ 9mm.

- Thật sao ?

- Cậu sở hữu một khẩu súng lục 9mm đúng không ?

Fiske nhìn hai người đàn ông.

- Các ông đã nói chuyện với cảnh sát bang Virginia ?

- Hãy trả lời câu hỏi. McKenna nói.

- Cần gì phải trả lời nếu các ông đã biết câu trả lời ?

- John... Chandler bắt đầu.

- Thôi được, đúng. Tôi có một khẩu 9mm. Hiệu SIG- Sauer P226, ổ đạn mười lăm viên.

- Nó đang ở đâu ?

- Trong văn phòng của tôi ở Richmond.

- Chúng tôi muốn lấy.

- Để kiểm tra đường đạn ?

- Ngoài nhiều việc khác nữa.

- Buford, tốn thời gian vô ích...

- Cậu có đồng ý cho chúng tôi tới văn phòng cậu và lấy khẩu súng không ?

- Không.

McKenha nói.

- Không sao, trong vòng một giờ nữa chúng tôi sẽ lấy được lệnh khám xét.

- Ông không cần lấy lệnh. Tôi sẽ đưa cho ông khẩu súng.

McKenna sững sờ nhìn.

- Nhưng tôi vừa nghe anh nói rằng...

- Tôi không muốn họ xông vào văn phòng của tôi. Tôi hiểu đôi khi cảnh sát có thể hành động kiểu gì. Họ không phải là những tâm hồn hòa nhã nhất và tôi sẽ không bao giờ trả hết được phí sửa chữa cửa văn phòng. Fiske nhìn Chandler - Tôi biết mình không còn là thành viên hợp tác phi chính thức nữa, nhưng có hai điều tôi muốn hỏi: Ông đã nói chuyện với các nhân viên cảnh sát trong ca trực của đêm Wright bị giết chưa ?  Và băng video đã được kiểm tra chưa ?

- Tôi khuyên ông không nên nói gì với anh ta, Chandler. McKenna nói.

- Tôi sẽ lưu ý một cách thích đáng tới lời khuyên của ông. Chandler nhìn Fiske - Nhưng tôi sẽ cho cậu biết, vì những gì đã có. Trừ phi một người nói dối, nhưng không ai đưa Wright về. Một người đề nghị, nhưng Wright từ chối.

- Lúc đó là mấy giờ ?

- Khoảng một rưỡi. Cuộn băng camera cũng đã được kiểm tra và không thấy gì bất thường.

- Wright có nói lý do tại sao không muốn được đưa về không ?

- Người lính gác nói rằng cậu ấy chỉ đi ra khỏi cửa và sau đó anh ta không trông thấy cậu ấy nữa.

- Thôi đủ rồi, quay trở lại với khẩu súng đi. McKenna nói - Tôi đi cùng anh về văn phòng anh.

- Tôi không bao giờ đi đâu cùng ông.

- Ý tôi là sẽ đi theo anh.

- Ông muốn làm gì thì làm nhưng tôi muốn một cảnh sát mặc đồng phục của Richmond có mặt. Tôi muốn anh ấy giữ khẩu súng rồi sau đó chuyển tới Cục Hình sự Dc. Tôi sẽ không để ông lởn vởn lại gần khẩu súng của tôi.

- Tôi thực sự không thích những gì anh ám chỉ.

- Được thôi, nhưng phải làm theo ý tôi. Nếu không ông đi mà xin lệnh khám xét. Tuỳ ông quyết định.

Chandler xen vào.

- Thôi được rồi. Cậu có muốn cụ thể ai không ?

- Sĩ quan William Hawkins. Tôi tin anh ấy và các ông cũng có thể tin anh ấy.

- Đồng ý. Tôi muốn cậu đi ngay bây giờ, John. Tôi sẽ thu xếp với cảnh sát Richmond.

Fiske nhìn dọc theo hành lang.

- Cho tôi nửa giờ. Tôi cần nói chuyện với một người.

Chandler đặt một tay lên vai Fiske.

- Được, John. Nhưng nếu trong vòng ba giờ nữa cảnh sát Richmond không có trong tay khẩu súng của cậu thì cậu sẽ gặp rắc rối lớn đấy, hiểu chứ ?

Fiske hối hả lao tới gara ôtô gặp Sara.

Hai phút sau, Dellasandro tới nhập hội cùng Chandler và McKenna.

- Tôi muốn biết chuyện quái đản gì đang diễn ra xung quanh nơi này. Dellasandro tức giận nói - Hai thư ký bị giết và bây giờ người thứ ba bị sa thải, tất cả chỉ vì một lá đơn bị mất tích.

McKenna nhún vai.

- Khá phức tạp.

- Điều đó khích lệ chúng ta làm việc. Dellasandro nói.

- Tôi không nhận lương để được khích lệ. McKenna bẳn giả.

- Đúng. Anh được trả lương để tìm ra sự thật. Cả anh nữa, thám tử Chandler - Dellasandro đáp lại.

- Đó là những gì chúng tôi đang làm. Chandler cắn cảu.

- Được rồi, được rồi. Dellasandro mệt mỏi nói - Perkins vừa cho tôi biết rồi. Các ông thực sự nghĩ John Fiske giết em trai mình sao ?  Ý tôi là cậu ta có động cơ, đúng. Nhưng chó chết thật. Năm trăm ngàn đôla cũng nhiều, nhưng không hẳn là nhiều lắm.

McKenna trả lời.

- Nếu tài khoản ngân hàng của ông sắp cạn thì bao nhiêu cũng không đủ. Anh ta có động cơ, không có bằng chứng ngoại phạm và vài giờ nữa chúng ta sẽ biết anh ta có sở hữu vũ khí giết người hay không.

Dellasandro nhìn không được thuyết phục cho lắm.

- Còn cái chết của Wright thì thế nào ?  Chúng liên quan với nhau ra sao ?

McKenna dang hai tay.

- Thử nhìn theo hướng này xem: bằng một cách nào đó, Sara Evans bị lừa phải giúp Fiske. Evans và Wright cùng chung một văn phòng. Không ngoài khả năng là Wright nghe thấy điều gì đó, hoặc nhìn thấy điều gì đó khiến cậu ấy nghi ngờ cả hai người.

- Nhưng tôi tưởng Fiske có bằng chứng ngoại phạm trong thời gian Wright bị giết. Deỉỉasandro nói.

- Đúng, lại là Sara Evans. McKenna nói.

- Và những cái này có dính tới người tù vượt ngục Harms cùng những câu hỏi của Sara ?

Chandler nhún vai.

- Tôi không thể coi là chúng ta đã hiểu hết toàn bộ nhưng có thể đó là một cách đánh lạc hướng.

McKenna nói.

- Tôi không nghĩ vậy. Tôi biết chắc. Nếu có gì thì họ đã nói với một người nữa rồi. Sara thậm chí còn không nói nổi lá đơn đó viết gì. Có thể Michael Fiske đã lấy đi một đơn kháng cáo, thế thì sao ?  John Fiske bắn cậu ấy vì tiền và anh ta sử dụng lá đơn mất tích này như một chùm ngôn ngữ rắc rối để lừa Evans và mọi người.

- Không, tôi sẽ không mất cảnh giác cho tới khi chúng ta biết chắc chắn. Dellasandro nói - Những người trong tòa nhà này thuộc trách nhiệm của tôi và chúng tôi đã mất hai trong số họ rồi. Ông nhìn sang McKenna - Tôi hy vọng anh hiểu những gì anh đang làm với Fiske.

- Tôi hiểu chính xác những gì tôi đang làm với cậu ta.

✦ ✦ ✦

Fiske đuổi kịp Sara ở bãi đậu xe. Sara không phải mất nhiều thời gian giải thích những gì vừa xảy ra cho Fiske.

- Sara, anh cứ nghĩ sẽ không bao giờ phải nói cho em biết. Nhưng Chandler cũng đã cho anh ra rìa từ hôm trước. Chắc chắn anh là lý do khiến em bị đuổi việc.

Sara cho chiếc túi du lịch vào thùng xe phía sau.

- Em là một cô gái tự lập. Em tự chịu trách nhiệm vì những gì mình làm.

Fiske dựa người vào xe.

- Có lẽ anh nên gặp Ramsey và Knight giải thích cho họ ?

- Giải thích như thế nào ?  Những gì họ nói đúng là những gì em đã làm. Em đã làm. Sara đóng nắp thùng xevà tiến về phía anh - Em đoán là họ đã nói với anh chuyện khẩu súng ?

Fiske gật đầu.

- McKenna sẽ hộ tống anh về văn phòng để anh giao nộp. Anh nhìn sát vào Sara - Bây giờ em định làm gì ?

- Em không biết. Nhưng đột nhiên em có cả đống thời gian tự do trong tay. Em sẽ thử tìm hiểu về Tremaine và Rayfield.

- Em chắc chắn vẫn muốn giúp anh ?

- Ít nhất như thế em sẽ không huỷ hoại sự nghiệp chẳng vì gì cả. Anh thì sao ?

- Anh không có lựa chọn nào khác.

Fiske nhìn đồng hồ.

- Tối nay khoảng bảy giờ anh tới chỗ em được không ?

- Em nghĩ em có thể nấu bữa ăn tối. Mua thức ăn, một ít rượu. Chúng ta có thể ăn mừng ngày làm việc cuối cùng của em ở Tòa án. Có thể sẽ đi thuyền nữa. Cô ngừng lại và nắm tay anh - Và sẽ kết thúc giống như đêm trước chứ ?

- Anh có thể bỏ  mặc Richmond và ở lại với em. Anh biết em đang cảm thấy gì.

- Nhưng còn Chandler và McKenna thì thế nào ?

- Anh không buộc phải làm những gì họ nói.

- Nếu anh không đi, có thể McKenna sẽ yêu cầu trở đi trở lại về việc phải dùng ghế điện đấy. Hơn nữa, nói thật với anh là em đang cảm thấy dễ chịu.

- Em có chắc không ?

- Chắc chắn, John. Nhưng dù sao cũng cám ơn anh. Cô vuốt ve khuôn mặt Fiske - Tối nay anh có thể ở bên em.

Sau khi Fiske đi khỏi, Sara chuẩn bị bước vào xe thì nhớ ra mình đã để ví cùng chìa khóa ôtô trong túi du lịch sau thùng xe. Cô mở nắp và thò tay vào túi tìm ví. Khi lôichiếc ví ra ngoài, tấm ảnh để trên miệng túi đập vào mắt Sara. Cô đã lấy nó từ văn phòng của Michael Fiske trước khi cảnh sát tiến hành lục soát. Đột nhiên, cô chợt nhận ra rằng có một việc vô cùng quan trọng cô cần phải làm. Sara vào xe và lái ra khỏi gara.

Cô là một thư ký của Tòa án tối cao vừa bị sa thải. Thật lạ lùng, Sara không cảm thấy muốn òa lên khóc hoặc nhét đầu vào lò ga tự vẫn. Cô lại cảm thấy muốn được lái xe. Tới Richmond. Cô cần gặp một người. Và hôm nay là một ngày hợp lý.

Khi lái xe ngang qua mặt tiền có nhiều cột trụ của nơi làm việc cũ của mình, một làn sóng của sự thanh thản bao trùm lấy Sara. Nó tới đột ngột tới mức làm cô ngạt thở. Rồi từ từ, Sara thấy bình thường trở lại. Cô tăng ga hướng về Đại lộ Độc lập và không hề nhìn lại.

Nguyên tác: Sunple Truth, NXB Wamer Books, New York, 1999, NGUYỄN LAN HƯƠNG dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.