Fiske đăm chiêu nhìn những đám mây sẫm màu qua cửa kính ôtô. Anh và Sara đã đi được nửa đường tới Washington. Họ không nói chuyện nhiều với nhau.
Sara nhấn nút cho cái gạt nước hoạt động khi trời bắt đầu mưa. Cô nhìn anh rồi nhíu mày.
- John, chúng ta có rất nhiều thông tin cần phải xử lý. Có lẽ phải dành ra một giờ để tìm hiểu ý nghĩa của chúng.
Fiske nhìn sang cô.
- Em nói đúng. Em có giấy bút ở đây không ?
- Trong cặp anh không có à ?
Fiske nới dây an toàn, lôi cặp xách tay từ ghế ngồi phía sau lên và mở ra. Anh lật đống thư từ mới nhận lên cho đến khi tay chạm vào một gói giấy tờ.
- Chúa ơi, nhanh quá.
- Cái gì ?
- Anh nghĩ đây là lý lịch phục vụ của Harms. Fiske xé ra và bắt đầu đọc. Mười phút sau, anh quay sang nhìn cô - Có hai phần tách biệt. Lý lịch phục vụ cùng các biên bản phiên tòa quân sự và danh sách nhân sự tại Fort Plessy trong thời kỳ Harms đóng quân tại đó. Fiske rút ra phần ghi hồ sơ y tế. Anh xem xét một hồi rồi dừng lại - Em có muốn đoán xem tại sao Rufus Harms không bao giờ phục tùng, không tuân lệnh và luôn gây rắc rối không ?
- Anh ấy mắc chứng khó đọc. Sara nhanh nhảu trở lài
- Làm sao em biết ?
- Vì hai điều. Mặc dù em mới chỉ đọc được một ít nhưng nét chữ và chính tả trong lá đơn đó cực tồi. Đấy là dấu hiệu của chứng khó đọc, mặc dù chưa đủ để kết luận. Nhưng đến khi em nói chuyện với George Barker, anh có nhớ ông ấy kể chuyện Rufus chữa máy in cho ông ấy không ? Fiske gật đầu - ông ấy kể là Rufus nói rằng anh ấy không muốn xem cuốn Hướng dẫn sử dụng vì từ ngữ làm anh ấy rối tung rối mù. Hồi trước em đi học cùng một cô bạn bị mắc chứng khó đọc. Có lần cô ấy đã nói với em điều tương tự thế. Chứng bệnh này làm cho anh ta không thể giao tiếp được với thế giới. Mặc dù vậy, cuộc chạm trán đêm hôm qua khiến em nghĩ rằng dường như Rufus đã chế ngự được bệnh tật của mình.
- Nếu anh ấy đã sống sót trong tù sau ngần ấy năm với những kẻ luôn tìm cách giết mình, thì Rufus có thể làm bất cứ điều gì anh ấy muốn. Fiske nhìn trở lại tập hồ sơ - Có vẻ như việc chẩn đoán ra căn bệnh này của Rufus được tiến hành sau vụ án mạng. Chắc chắn là trong tiến trình xét xử của tòa án quân sự. Có thể Rider đã phát hiện ra điều này. Để chuẩn bị được một lời bào chữa thì luôn cần có sự hợp tác của khách hàng.
- Chứng khó đọc không phải cái có thể bào chữa cho tội giết người.
- Không. Nhưng anh biết cái gì bào chữa được.
- Cái gì. Sara hỏi một cách kích động - Cái gì ?
- Thứ nhất là một câu hỏi về Leo Dellasandro đã. Ông ta có quan hệ tình cảm với thư ký của mình không ?
- Tại sao anh hỏi điều này ?
- Có vệt son phấn trang điểm trên cổ áo ông ta.
- Có thể của vợ ông ấy.
- Có thể, nhưng anh không nghĩ thế.
- Em nghi ngờ khả năng có quan hệ tình cảm ấy, vì thư ký của ông ấy mới lấy chồng.
- Anh cũng không nghĩ họ có quan hệ với nhau.
- Thế thì sao anh lại hỏi em ?
- Chỉ để thu thập thông tin cơ bản. Anh cũng không nghĩ vết son phấn là từ vợ ông ta. Anh nghĩ ông ta dùng phấn.
- Tại sao một người đàn ông, một cảnh sát trưởng hẳn hoi, lại phải dùng phấn trang điểm ?
- Để che những vết bầm tím khi ông ta bị anh đấm phải ở căn hộ của Michael. Sara nghẹn cả thở khi anh tiếp tục. Từ sau đêm đó tới nay anh chưa hề gặp Dellasandro. Ông ta không tham dự cuộc họp của Tòa án sau khi Wright bị giết. Anh ở bên Chandler rất nhiều và ông ta không bao giờ tới gặp Chandler để kiểm tra tiến trình điều tra. Ít nhất là khi anh có mặt ở đó. Anh nghĩ ông ta tìm cách tránh mặt anh. Có lẽ sợ anh nhận ra bằng một cách nào đó.
- Nhưng tại sao Dellasandro lại ở trong căn hộ của em trai anh ?
Để trả lời, Fiske đưa ra một tập giấy.
- Danh sách nhân sự đóng quân tại Fort Plessy. May mắn là được xếp theo thứ tự chữ cái. Anh lật tới trang cuối cùng - Trung sĩ Victor Tremaine. Anh lại giở sang trang khác - Đại uý Frank Rayfield. Fiske lật trở lại vài trang và dừng lại - Binh nhì Rufus Harms. Sau đó, anh quay trở lại gần phía đầu, lấy bút khoanh vòng tròn một cái tên và nói với vẻ chiến thắng - Và Hạ sĩ Leo Dellasandro.
- Chúa đi. Vậy Rayfield, Tremaine và Dellasandro là những kẻ đã có mặt trong trại giam đêm hôm đó ?
- Anh nghĩ vậy.
- Làm sao anh biết Dellasandro đã từng trong quân ngũ ?
- Anh trông thấy một bức ảnh trong văn phòng ông ta. Hồi còn trẻ hơn rất nhiều, mặc đồng phục. Bộ đồng phục của Quân đội. Anh nghĩ là ba người bọn chúng định tới dạy cho Rufus Harms một bài học. Anh cũng nghĩ là chúng ta sẽ tìm ra rằng chúng từng chiến đấu ở Việt Nam, còn Rufus thì không. Anh ấy không bao giờ biết tuân lệnh, luôn gây rắc rối.
- Nhưng bọn chúng đã làm cái quái gì với Rufus Harms ?
- Anh nghĩ chúng...
Điện thoại trong xe reo vang. Sara liếc nhìn Fiske rồi nhấc ống nghe. Mặt cô tái nhợt.
- Vâng, tôi đồng ý nói chuyện. Xin chào ? Cái gì ? Được, bình tĩnh. Anh ấy đang ở đây. Cô đưa điện thoại cho Fiske - Rufus Harms. Nghe có vẻ không được tốt.
Fiske nắm chặt điện thoại.
- Rufus, anh đang ở đâu ?
Rufus đang ngồi trong chiếc Jeep đỗ gần một trạm điện thoại công cộng. Một tay anh giữ điện thoại, một tay đặt trên người Josh khi đó đang chìm vào những cơn hôn mê dài hơn trước nhưng vẫn giữ khẩu súng lục bên mạng sườn.
- Richmond. Rufus trả lời - Tôi ở cách địa chỉ ghi trên danh thiếp của cậu có hai phút thôi. Josh bị thương nặng. Tôi cần bác sĩ và cần ngay lập tức.
- Được rồi, được rồi. Nói cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra.
- Rayfield và Tremaine đuổi kịp chúng tôi.
- Chúng đang ở đâu ?
- Chúng chết rồi, khốn kiếp. Và anh trai tôi cũng đang chuẩn bị nhập hội với chúng. Cậu đã nói sẽ giúp tôi. Bây giờ tôi cần sự giúp đỡ.
Fiske liếc nhìn vào gương chiếu hậu. Chiếc xe màu đen vẫn ở đằng sau. Anh nghĩ thật nhanh.
- Được, nhiều nhất là bốn tiếng nữa tôi sẽ gặp anh ở văn phòng của tôi.
- Josh không chờ được tới bốn tiếng. Anh ấy sắp chết rồi.
- Ngay bây giờ chúng tôi sẽ lo cho Josh, Rufus. Tôi tới gặp anh chứ không phải gặp Josh.
- Cậu nói cái quái quỷ gì thế ?
- Tôi sẽ gọi điện cho một người bạn thân là cảnh sát. Anh ấy sẽ lấy một xe cứu thương và họ sẽ chăm sóc cho Josh. Bệnh viện MCV cách văn phòng tôi chỉ năm phút.
- Không cảnh sát !
Fiske gào vào điện thoại.
- Anh muốn Josh chết không ? Muốn không ? Fiske coi sự im lặng của Rufus là sự đầu hàng chấp nhận mọi sự giúp đỡ có thể của Fiske - Tả chiếc xe cho tôi và đọc cho tôi tên ngã ba anh đang ở đó. Rufus làm theo - Vài phút nữa bạn tôi sẽ tới. Để Josh lại trong xe. Ngay khi đặt điện thoại xuống, hãy đến tòa nhà văn phòng tôi. Cửa mở. Vào bằng cửa trước và đi về phía cầu thang bên trái. Anh sẽ đi qua một cánh cửa khác. Bên phải có một cánh cửa ghi Nhà kho. Cửa đó không khóa. Vào trong đó và ngồi yên. Tôi sẽ cố nhanh hết sức tới đó. Tôi muốn anh lấy ví của Josh đi vì tôi không muốn ai nhận diện được Josh. Nếu họ biết đó là Josh, họ sẽ bắt đầu tìm kiếm anh ở xung quanh. Điều đó có nghĩa là sẽ tìm kiếm ở cả văn phòng của tôi nữa. Hàng rào cảnh sát đặt ở đó sẽ làm hỏng hết kế hoạch của tôi.
- Chuyện gì xảy ra nếu có ai trông thấy tôi ? Nhận ra tôi ?
- Chúng ta không có nhiều lựa chọn, Rufus.
- Tôi tin cậu. Xin hãy giúp anh trai tôi. Xin đừng bỏ mặc tôi.
- Rufus. Tôi cũng tin anh. Đừng bỏ rơi tôi.
Khi Rufus đặt điện thoại xuống, anh quay sang nhìn Josh. Anh tuồn một khẩu súng vào trong áo sơmi và đưa tay ra chạm vào anh trai. Anh cứ nghĩ Josh đã hoàn toàn bất tỉnh nhưng khi Rufus xoa nhẹ vào vai Josh bằng ngón tay của mình thì Josh mở mắt.
- Josh...
- Anh nghe thấy rồi. Giọng Josh yếu lả.
- Cậu ấy muốn em lấy ví của anh đi để họ không biết anh là ai.
- Trong túi quần sau. Rufus rút ra - Bây giờ thì em đi.
Rufus nghĩ ngợi một lúc.
- Em có thể ở lại với anh. Chúng ta cùng đi.
- Không tốt. Josh nhổ ra một ít máu - Bác sĩ sẽ khâu cho anh. Anh từng bị thương nặng hơn thế này nhiều. Josh chìa một bàn tay run rẩy ra chạm vào mặt em trai và quệt tay vào cặp mắt rơm rớm của Rufus.
- Em sẽ ở lại với anh, Josh.
- Em mà ở lại thì những gì chúng ta làm là vô nghĩa.
- Em không thể bỏ anh lại một mình. Không thể như thế này. Không thể sau bao nhiêu năm xa cách.
Mặt nhăn nhó vì đau đớn, Josh ngồi dậy.
- Em sẽ không bỏ anh lại một mình. Đưa cho anh.
- Đưa anh cái gì ?
- Cuốn Kinh thánh. Josh nói.
Mắt không rời khỏi anh trai, Rufus chậm rãi đưa tay ra đằng sau ghế ngồi rồi đưa cuốn sách cho Josh. Đáp lại, Josh đưa cho em trai khẩu súng anh đã chĩa vào sườn suốt mấy tiếng đồng hồ vừa qua. Rufus nhìn anh chờ đợi.
- Trao đổi công bằng. Josh khàn khàn nói.
Rufus nghĩ anh vừa trông thấy một nụ cười lướt qua trên môi anh trai trước khi Josh nhắm mắt, hơi thở nông nhưng đều đặn. Một bàn tay to lớn giữ chặt cuốn Kinh thánh khiến gáy sách vặn sang một bên.
Rufus trèo ra khỏi xe, nhìn lại anh trai một lần nữa rồi bước chân đi.
***
Cuối cùng Fiske cũng gọi điện được cho Hawkins ở nhà.
- Đừng hỏi tôi vì sao và như thế nào, Billy. Tôi không thể nói cho cậu biết đó là ai. Lúc này anh ấy là John Doe. Bỏ công việc giấy tờ của anh lại và lái chiếc Jeep đó tới bệnh viện. Fiske gác máy.
- John, làm thế nào chúng ta tới gặp được Rufus với FBI ngay sau lưng thế kia ? Sara hỏi.
- Anh đi gặp Rufus chứ không phải em.
- Chờ một chút...
- Sara...
- Em muốn được tham dự tới tận cuối.
- Hãy tin anh, em sẽ được biết hết. Em sẽ phải gọi điện thoại giúp anh tới bạn anh làm ở Văn phòng hỗ trợ xét xử liên bang.
- Gọi làm gì ? Anh vẫn chưa cho em biết điều gì xảy ra ở trại giam hai mươi lăm năm trước.
Fiske đặt một tay lên đầu Sara.
- Như vụ Hoa Kỳ và Stanley. Một người lính vô tội và chất gây ảo giác LSD. Fiske vừa nói vừa nhìn mắt Sara mở thật to - Có điều là tệ hại hơn - Anh thêm.
***
Sau khi dừng lại thật nhanh ở nhà Sara, họ lái xe tới Sân bay Quốc gia và đỗ lại. Fiske kéo mạnh chiếc áo choàng đi mưa quanh người và kéo mũ sụp xuống đầu khi mưa bắt đầu rơi nặng hạt. Anh mở một chiếc ô to và che cho Sara cùng đi. Họ tiến tới ga đón tiếp tổng hợp rồi sau đó đi ra khu vực đỗ máy bay ở phía sau. Hai người trèo vào trong một chiếc ôtô có cửa kính sẫm màu. Hai phút sau đó, chiếc xe bắt đầu lăn bánh khỏi lề đường.
Phía sau họ là hai nhân viên FBI, một trong số họ vừa gọi điện báo cáo tình hình cho cấp trên. Sau đó, anh ta bước tới quầy dịch vụ để xác định nơi đến của chiếc máy bay Eiske và Sara chuẩn bị bước lên. Người nhân viên kia bước ra ngoài và đưa mắt dõi theo chiếc ôtô đang chạy về phía chiếc máy bay tư nhân.
Trên ôtô, Fiske cùng người lái xe - phi công phụ cho Chuck Herman bận rộn đổi chỗ cho nhau. Người lái xe mặc chiếc áo choàng đi mưa và mũ đội đầu của Fiske. Đứng từ xa, trông anh rất giống Fiske. Kế hoạch của họ là để Sara ngồi lại trên máy bay một giờ. Trong thời gian đó, cô sẽ cố gắng liên lạc với Phil Jansen - bạn của Fiske tại Văn phòng hỗ trợ xét xử liên bang. Sau đó cô sẽ rời khỏi máy bay. Họ biết FBI sẽ tra hỏi cô về sự biến mất của Fiske nhưng họ không có cơ sở gì để bắt giam cô.
Người nhân viên FBI theo dõi một người đàn ông gầy, tóc trắng bước xuống bậc thang máy bay đón Sara và người mà anh ta cho rằng đó là Fiske khi họ chui ra khỏi ôtô. Họ bước lên cầu thang vào trong máy bay. Chiếc ôtô chạy đi. Nhân viên FBI tiếp tục nhìn chiếc máy bay trong khi chiếc ôtô vượt qua anh ta và tiếp tục đi theo đường chính ra khỏi ga đón tiếp.
Fiske thở ra một hơi thật sâu khi anh lái ôtô ngoặt vào Đại lộ George Washingtori. Mười phút sau, anh bắt đầu hướng về phía nam trên con đường liên tiểu bang số 95 để tới Richmond. Đường đông. Mất khoảng ba giờ thì Fiske tới được tòa nhà văn phòng của mình. Anh đã kịp kiểm tra lại với Billy Hawkins. Josh Harms đang được phẫu thuật tại bệnh viện MCV. Có vẻ không tốt, Hawkins nói với anh. Fiske dừng xe và vào bằng cửa sau, đề phòng trường hợp bất trắc.
Anh tiến về phía nhà kho. Hãy có mặt ở đó, anh như nài xin Rufus. Anh gõ vào cửa.
- Rufus ? Anh gọi nhỏ - Josh Fiske đây.
Rufus thận trọng mở cửa.
- Ra khỏi đây thôi.
Rufus nắm lấy tay Fiske.
- Josh thế nào ?
- Anh ấy đang được phẫu thuật. Tất cả những gì anh có thể làm là cầu nguyện.
- Đó chính là những gì tôi đang làm.
Họ bước ra khỏi tòa nhà bằng cửa sau, im lặng tiến về phía ôtô của Fiske và chui vào xe.
- Chúng ta đi đâu ? Rufus hỏi.
- Anh muốn nói với tôi về lá thư của Quân đội không ?
- Có chuyện gì ?
- Họ muốn tiếp tục thử nghiệm Phencyclidine đúng không ?
Harms cứng người.
- Phen gì ?
- Anh cũng biết, PCP.
- Làm sao cậu biết ?
- Điều tương tự đã xảy ra với một người khác trong Quân đội tên là Stanley. Anh ấy đã được đưa tên vào một chương trình giả. Họ sử dụng chất gây ảo giác LSD đối với anh ấy.
- Tôi không hề tham gia một chương trình thử nghiệm PCP chết tiệt nào, mặc dù họ nói rằng tôi có. Rufus rút bức thư ra đưa cho Fiske.
Fiske đọc một lát rồi nhìn lại Rufus.
- Nói cho tôi nghe, Rufus.
Harsm cố tìm cách dựa lưng vào thành ghế. Anh to lớn tới mức đầu gối chạm cả vào bảng đồng hồ xe, còn đầu thì chạm nhẹ vào trần.
- Chúng tới chỗ tôi. Tremaine và Rayfield.
- Còn Dellasandro ? Hạ sĩ Dellasandro ?
- Đúng, cả hắn nữa. Tôi nghĩ chúng không thấy khoái khi tôi được ngồi một cách thoải mái và dễ chịu trong nước, kể cả khi là trong trại giam.
- Bọn chúng không biết về chứng khó đọc của anh à ?
- Cậu có vẻ biết hơi nhiều quá.
- Tiếp tục đi.
- Trước đó tôi đã có quá nhiều vụ bất đồng với nhóm bọn chúng. Có đêm Tremaine đã lao thẳng vào phòng giam tôi uống rượu. Hắn nói thẳng với tôi những gì hắn nghĩ về tôi. Tôi đoán bọn chúng đã đặt kế hoạch cho đêm ấy. Chúng vào phòng giam của tôi. Leo có một khẩu súng. Chúng bắt tôi nhắm mắt, quỳ xuống sàn. Việc tiếp theo thì khi đó tôi biết. Chúng tống một cái gì đó vào trong người tôi. Tôi mở mắt và thấy kim tiêm rút ra khỏi cánh tay mình. Tất cả bọn chúng đứng đó cười sằng sặc và chờ tôi chết. Từ những gì chúng nói, tôi đảm bảo đó là kế hoạch chúng đã lập sẵn. Nhưng chất đó đã cho tôi một mãnh lực kỳ lạ.
- Làm sao anh có thể không chết bởi PCP mà lại thoát ra khỏi phòng giam được ?
- Người tôi muốn vỡ tung như thể có ai bơm đầy hơi vào trong. Tôi nhớ là mình đã đứng dậy và cảm thấy như căn phòng không đủ lớn để giữ nổi mình. Tôi ném bọn chúng ra xung quanh như ném những cọng rơm. Chúng không khóa cửa. Người lính gác chạy tới nhưng tôi đấm anh ta ngã quỵ và tôi tự do chạy ra ngoài. Hơi thở của Rufus gấp gáp, hai bàn tay to lớn nắm lại rồi mở ra như đang hồi tưởng những gì đã làm nhiều năm về trước.
- Rồi anh ngẫu nhiên gặp phải Ruth Ann Mosley ?
- Cô bé đang tới thăm anh trai. Rufus đấm nắm tay vào mặt đồng hồ xe - Giá mà Chúa đánh gục tôi xuống trước khi tôi gặp cô bé đó. Tại sao lại là một đứa trẻ ? Tại sao ? Nước mắt chan chứa trên khuôn mặt người đàn ông.
- Đó không phải lỗi của anh, Rufus. PCP có thể bắt anh làm mọi thứ, mọi thứ. Không phải lỗi của anh.
Để trả lời, Rufus giơ cao hai tay và rống lên.
- Không cần biết chúng đã tiêm thứ gì vào người tôi, nhưng một sự thật không thể thay đổi là tôi đã giết cô bé xinh xắn đó. Không có gì trên thế giới này có thể xóa bỏ được điều đó. Đúng không ? Đúng không ? Mắt Rufus sáng rực chiếu vào Fiske nhưng sau đó, anh nhắm mắt lại, ngồi sụp xuống như không còn sức sống.
Fiske cố gắng giữ bình tĩnh.
- Anh không nhớ gì hết, cho tới khi nhận được lá thư ?
Cuối cùng Rufus cũng nói.
- Đúng là địa ngục. Điều duy nhất tôi nhớ được trong suốt những năm vừa qua về cái đêm đó là tôi ngồi trong trại giam đọc cuốn Kinh thánh mẹ tôi tặng. Điều thứ hai tôi biết là khi tôi ở bên cạnh cô bé đã chết. Tất cả chỉ có vậy. Anh lấy cánh tay áo chùi nước mắt.
- PCP cũng làm được điều đó. Xoá sạch trí nhớ. Xóa sạch cả cơn sốc vì những gì nó gây ra nữa.
Rufus thở một cách nặng nhọc.
- Nhiều khi tôi nghĩ cái chất bẩn thỉu đó vẫn đang ở trong người.
- Nhưng dù sao anh vẫn bị buộc tội giết người ?
- Có cả đống nhân chứng. Samuel Rider nói rằng nếu tôi không chấp nhận, họ có thể buộc tội tôi và xử tử tôi. Tôi còn biết làm gì hơn nữa ?
Fiske suy ngẫm một lúc rồi nói nhỏ.
- Tôi nghĩ trong trường hợp đó, tôi cũng phải làm như vậy.
- Nhưng khi tôi nhận được lá thư đó, như thể có ai bật một ngọn đèn sáng rực trong đầu tôi khiến cho những phần não từ trước tới nay hoàn toàn ở trong bóng tối bỗng được rọi sáng và mọi thứ quay trở về với tôi. Từng chi tiết nhỏ nhặt khốn kiếp.
- Vì thế anh viết đơn gửi tới Tòa án và nhờ Rider đệ trình hộ mình ?
Rufus gật đầu.
- Và sau đó em trai cậu đến gặp tôi. Nói rằng cậu ấy tin ở công lý, muốn giúp tôi nếu đúng là tôi nói sự thật. Cậu ấy là một người tốt.
- Đúng, đúng vậy. Fiske khàn giọng đáp.
- Vấn đề ở chỗ cậu ấy mang lá đơn của tôi theo mình. Rayfield và thằng Vic già sẽ không để cậu ấy đi. Không có cách nào thoát được. Tôi phát điên lên khi hiểu ra. Chúng đưa tôi đến phòng y tế và tìm cách giết tôi ở đó. Rồi tôi được đưa tới bệnh viện và Josh giúp tôi thoát.
- Anh nói Rayfield và Tremaine đã chết.
Rufus gật đầu. Anh lại hít một hơi thở sâu, đưa mắt nhìn mưa rơi trên nền trời Richmond tối sẫm rồi sau đó quay lại nhìn Fiske.
- Bây giờ cậu đã biết hết những gì tôi biết. Vậy chúng ta làm gì đây ?
- Tôi không biết chắc nữa. Đó là tất cả những gì Fiske có thể nói.