Phía Sau Tội Ác

Lượt đọc: 451 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Hai Mươi Sáu

❊ ❊ ❊

 

Jordan Knight đứng nhìn vợ từ phía cửa ra vào phòng làm việc của cô. Elizabeth Knight đang cúi đầu trên bàn làm việc. Vài cuốn sách đang mở trước mặt bà, nhưng rõ ràng Knight không hề đọc chúng.

- Tại sao em không quyết định thôi đi, em yêu ?

Bà giật mình ngẩng lên.

- Jordan, em tưởng anh đi họp rồi.

Ông tiến lại gần và đứng cạnh bà, rồi đưa tay xoa bóp gáy Elizabeth.

- Anh đã huỷ cuộc họp. Bây giờ là lúc nên về nhà.

- Nhưng em vẫn còn vài việc. Chúng em đã bị chậm rồi. Thật khó khăn...

Ông luồn bàn tay dưới cánh tay vợ và nâng bà dậy.

- Beth, dù quan trọng thế nào cũng mặc. Hãy về nhà đi - ông kiên quyết nói.

Vài phút sau họ được đưa về nhà trên chiếc xe của Chính phủ. Sau khi tắm cho thư giãn, ăn một chút và uống một cốc rượu, Elizabeth Knight cảm thấy phần nào đã bình thường trở lại khi lên giường nằm. Jordan bước vào và ngồi cạnh vợ, ôm chân bà vào lòng và xoa nhẹ.

- Nhiều lúc em thấy mình quá nghiêm khắc với các thư ký. Bắt họ làm việc quá sức. Đòi hỏi quá nhiều ở họ. Bà nói sau một lúc im lặng.

- Vậy sao ? Jordan Knight đưa tay chạm vào cằm cô - Thế nào, em đang định tự đổ lỗi cho mình về cái chết của Michael Fiske đấy à ?  Cậu ấy có ở lại muộn trong cái đêm bị giết đâu nào. Em nói với anh là cậu ấy gọi điện báo ốm cơ mà. Sự có mặt của cậu ấy ở con hẻm trong khu vực an ninh xấu đó không liên quan gì tới công việc của Toà án. Kẻ nào đó, đồ rác rưởi ngoài đường phố nào đó đã giết cậu ấy. Có thể đó là một vụ cướp. Cũng có thể cậu ấy có mặt ở một nơi không nên vào đúng lúc không thích hợp, nhưng em không có liên quan gì cả.

- Cảnh sát cho đó là một vụ cướp.

- Anh biết chắc điều đó ngay từ những giây phút ban đầu của cuộc điều tra, nhưng vụ án sẽ được ưu tiên số một.

- Một thư ký hôm nay đã hỏi liệu cái chết của Michael có liên quan gì tới Toà án hay không.

Jordan Knight cân nhắc một lúc.

- Anh cho là cũng có thể, nhưng anh không thấy có mối liên hệ nào. Trông ông bỗng lo lắng - Mặc dù vậy, anh sẽ kiểm tra để đảm bảo tăng cường bảo vệ cho em. Sáng mai anh sẽ gọi điện thoại và em sẽ được đảm bảo an toàn bởi dịch vụ bí mật hoặc bởi FBI suốt cả ngày lẫn đêm.

- Jordan, anh không cần phải làm thế đâu.

- Không phải làm cái việc đảm bảo để một thằng khùng nào đó không cướp em khỏi anh sao ?  Anh nghĩ rất nhiều về chuyện này, Beth. Một số quyết định của Toà án không được ủng hộ nhiều lắm. Tất cả mọi người ở đó đều bị đe doạ tới sinh mạng không lúc này thì lúc khác. Em không thể tảng lờ điều đó.

- Em không tảng lờ. Em chỉ cố không nghĩ tới.

- Tốt, nhưng đừng lo lắng nếu anh làm nhé.

Elizabeth Knight mỉm cười và chạm tay vào mặt chồng.

- Anh biết không, anh quan tâm tới em nhiều lắm đấy.

Jordan cũng mỉm cười.

- Đó là việc duy nhất nên làm khi có trong tay một điều vô giá.

Họ nhẹ nhàng hôn nhau và sau đó, Jordan kéo chăn đắp cho vợ, tắt đèn rồi về phòng làm việc. Elizabeth Knight không ngủ ngay được. Bà nằm đó nhìn vào màn đêm, nhiều cắn rức dâng trong lòng. Bà cảm thấy biết ơn và ngủ thiếp đi khi chúng tràn ngập tâm hồn.

 

***

- Em không biết anh muốn tìm hiểu cái gì, John. Em chỉ biết em đang cảm thấy rất tệ và em mới quen biết Michael một thời gian khá ngắn.

Họ đang ngồi trong ôtô của Sara và vừa vượt qua sông Potomac tiến vào Virginia. Fiske tự hỏi không biết có phải Sara đang cố tình khiến anh nghĩ rằng cô có rất ít thông tin có thể cho anh biết hay không.

- Vậy hai người đã làm việc cùng nhau bao lâu rồi ?

- Một năm. Michael nói với em là anh ấy sẽ tiếp tục làm một năm nữa.

- Ramsey nói em và Michael thân nhau. Thân như thế nào ?

Cô nhìn thẳng vào anh.

- Anh ngụ ý gì khi hỏi vậy ?

- Anh chỉ muốn thu thập sự thật về em trai mình. Anh muốn biết bạn bè của cậu ấy là ai. Nếu như cậu ấy có gặp gỡ ai đó. Fiske liếc nhìn Sara để đoán phản ứng của cô. Nhưng nếu có, Sara đã thành công trong việc che giấu nó.

- Anh chỉ sống xa Michael có hai giờ ôtô mà lại không biết gì về anh ấy ?

- Đó là ý kiến của em hay của ai khác ?

- Tự em hoàn toàn có thể quan sát được.

- Thì đó là đường hai chiều cơ mà.

- Việc quan sát là hai chiều, hay hai giờ lái xe ?

- Cả hai.

Họ rẽ vào bãi đậu xe của một nhà hàng ở phía bắc Virginia. Họ đi vào trong, kiếm một bàn trống rồi gọi đồ uống và thức ăn. Một phút sau, Fiske nhấp một hụm rượu Corona, còn Sara nhấm nháp một ly Macgarin. Fiske đưa tay quệt miệng.

- Vậy là em xuất thân từ một gia đình luật sư ?  Chúng ta luôn muốn sống theo truyền thống gia đình.

Sara mỉm cười và gật đầu.

- Em đến từ một trang trại ở phía bắc Carolina. Một thị trấn bé tẹo. Nhưng cha em làm một việc có liên quan tới luật pháp.

Fiske quan tâm một cách vừa phải.

- Làm gì ?

- Cha em là quan toà hoà giải cho vùng. Chính thức mà nói, phòng xử án của ông thường là mảnh sân nhỏ sau nhà giam. Nhưng cha em thường nghe các vụ kiện khi ngồi trên chiếc máy kéo hiệu John Deere ở giữa cánh đồng.

- Có phải đó là lý do khiến em thích thú với nghề này không ?

Cô gật đầu.

- Nhìn cha em khi ngồi trên một máy nông nghiệp bụi bặm lại giống quan toà hơn một số người ngồi trong những phòng xử án chính quy.

- Kể cả ở nơi em đang làm việc ?

Sara không trả lời và bỗng nhìn đi chỗ khác. Fiske thấy có lỗi khi đưa ra lời bình luận như thế.

- Anh nghĩ cha em là một quan toà hoà giải giỏi. Có tình có lý, quyết định công bằng. Con nhà nông.

Sara liếc nhìn xem có phải Fiske đang nói mỉa mai hay không, nhưng trông anh rất chân thành.

- Anh nói rất đúng. Hầu hết các vụ cha em xử là những vụ trộm và vé phạt giao thông. Nhưng em không nghĩ có ai đó ra về mà cảm thấy họ bị xử bất công.

- Em có thường gặp ông không ?

- Cha em mất sáu năm rồi.

- Anh rất tiếc. Mẹ em vẫn còn sống chứ ?

- Mẹ em mất trước cha em. Cuộc sống ở nông thôn thường khắc nghiệt.

- Em có anh chị em không ?

Sara lắc đầu và có vẻ nhẹ người khi thấy đồ ăn được đưa tới.

- Bây giờ anh mới nhớ ra là cả ngày hôm nay mình chưa ăn gì - Fiske nói khi cắn một miếng bánh ngô to.

- Em cũng hay thế. Cả sáng nay em ăn có một quả táo.

- Như vậy không tốt. Fiske đưa mắt nhìn Sara - Em không được béo cho lắm.

Sara nhìn lại. Mặc dù có đôi vai rộng và má đầy nhưng trông Fiske gần như hốc hác, cổ áo không ôm lấy cổ, ngực hơi nhỏ so với khổ người.

- Anh cũng vậy.

Hai mươi phút sau, Fiske đẩy chiếc đĩa rỗng về phía trước và ngả lưng về phía sau.

- Anh biết em rất bận, vì thế anh sẽ không lãng phí thời giờ của em. Em trai anh và anh không gặp nhau nhiều. Nếu như anh muốn tìm ra kẻ làm chuyện đó, anh cần bổ sung cho đầy khoảng trống thông tin của mình.

- Em tưởng đó là việc của Thám tử Chandler.

- Là việc của anh, không chính thức.

- Anh từng là cảnh sát ?  Sara hỏi. Fiske nhướn mày - Michael nói nhiều về anh với em.

-Thật ư ?

- Vâng. Anh ấy rất tự hào về anh. Từ cảnh sát chuyển sang luật sư bào chữa cho tội phạm. Michael và em đã từng có những cuộc trao đổi thú vị về điều đó.

- Xem này, anh thấy rất ngại khi có người anh không quen biết lại nói chuyện về đời mình.

- Chẳng có gì phải ngại cả. Bọn em chỉ nghĩ đó là sự trao đổi rất thú vị thôi.

Fiske nhún vai.

- Khi còn là cảnh sát, anh cố hết sức xoá sạch tội ác trên đường phố. Bây giờ anh lại kiếm sống bằng cách bảo vệ họ. Nói thật là anh bắt đầu thấy cảm thông với họ.

- Em không nghĩ đã có cảnh sát nào thừa nhận điều đó.

- Thật ư ?  Vậy em giao du với bao nhiêu cảnh sát rồi ?

- Đi xe không đúng luật nhiều. Em nhận được vô khối vé phạt. Cô mỉm cười trêu chọc. Em hỏi nghiêm túc nhé, sao anh lại đổi nghề như thế ?

Fiske lơ đãng xoay con dao ăn trên bàn một lúc.

- Anh đã có lần ập tới bắt một tên lúc đó đang mang một bánh ma tuý. Cậu ta chỉ là kẻ đưa hàng cho những tên buôn lậu. Đóng một vai trò thứ yếu. Chỉ là chuyển hàng từ điểm A tới điểm B. Nhưng khi đó anh có một lý do khác để giữ hắn lại và lục soát. Anh lật ngược thỏi ma tuý lên và khi đó cậu ta leo lẻo cãi rằng cứ tưởng đó là một cục phomát. Fiske nhìn thẳng Sara - Em có tin được không ?  Thà cậu ta nói không biết vì sao có ma túy nhét bên trong còn hơn. Nếu nói thế, luật sư của cậu ta hoàn toàn có thể gây ra sự lưỡng lự hợp lý khi kết tội sở hữu. Sẽ gặp rắc rối ngay nếu định làm cho hội đồng xét xử tin rằng cả đống mười ngàn đô la đó là một cục phomát. Fiske lắc đầu - Đưa mười người như cậu ta vào tù thì ở ngoài có cả trăm người chờ sẵn thay thế. Họ chẳng còn biết làm công việc gì khác. Nếu có họ đã làm. Vấn đề là ở chỗ nếu không cho người ta hy vọng, họ sẽ không thèm quan tâm họ làm gì cho bản thân và cho mọi người xung quanh nữa.

Sara mỉm cười.

- Có gì buồn cười đâu ? Fiske hỏi.

- Nghe anh nói giống Michael lắm.

Fiske dừng lại và lấy tay vẽ một vòng nước trên mặt bàn.

- Em rất hay ở bên cạnh Mike phải không ?

- Vâng, khá nhiều.

- Là những cuộc gặp mang tính xã giao ?

- Bọn em thường cùng đi uống nước, ăn tối, đi chơi. Sara nhấp một ngụm đồ uống và mỉm cười - Em chưa bao giờ khai báo những điều này với ai.

- Lời cung khai có thể gây đau lòng nhiều đấy.

- Thật ư ?

- Đúng, ví dụ thế này: có một điều gì đó khiến anh thấy em không ngạc nhiên lắm về cái chết của Michael. Có đúng vậy không ?

Sara lập tức để tuột mất vẻ ngoài bình thường.

- Không, em thấy khiếp sợ.

- Đúng, khiếp sợ. Nhưng còn ngạc nhiên ?

Cô phục vụ dừng lại và hỏi xem họ có muốn món tráng miệng hoặc cà phê hay không. Fiske đề nghị thanh toán.

Sau đó, hai người quay ra xe và tiến về Quận. Lác đác có vài giọt mưa. Tháng Mười luôn là một tháng có thời tiết thay đổi bất thường. Trong một khoảng thời gian ngắn nào đó, có thể có cả thời tiết nóng, lạnh hoặc dịu mát. Lúc này, không khí ở bên ngoài rất nóng nực với độ ẩm cao. Sara bật hết cỡ điều hoà nhiệt độ. Fiske nhìn Sara chờ đợi. Cảm thấy được điều này, Sara hít một hơi thở sâu lo lắng và bắt đầu chậm rãi nói.

- Gần đầy, Michael có vẻ căng thẳng và lơ đãng.

- Điều đó có bất thường không ?

- Trong sáu tuần vừa qua, bọn em phải làm việc cật lực với những biên bản của các phiên toà. Tất cả mọi người đều trở nên dễ cáu giận nhưng riêng Michael vẫn bình thường và thoải mái dưới những áp lực này.

- Em có nghĩ nguyên nhân là do việc gì đó dính tới Toà án không ?

- Cuộc sống bên ngoài Toà án của Michael hầu như không có gì.

- Không giống như em ?

Sara liếc nhìn Fiske nhưng không nói gì.

- Có vụ nào lớn gây nhiều tranh cãi chưa xét xử không ?  Anh hỏi.

- Vụ nào cũng lớn và đều gây tranh cãi cả.

- Nhưng cậu ấy không hề nói gì cụ thể với em phải không ?

Sara nhìn thẳng trước mặt và một lần nữa chọn con đường không trả lời.

- Bất cứ điều gì em nói ra đều giúp được anh, Sara.

Sara giảm nhẹ tốc độ xe ôtô.

- Em trai anh rất lạ. Anh có biết là anh ấy thích xuống phòng thư tín từ khi trời mới sáng để giành lấy được lợi thế đối với các vụ đáng chú ý hay không ?

- Không ngạc nhiên về điều này. Michael không thích làm gì nửa vời. Bình thường, đơn kháng cáo được xử lý như thế nào ?

- Đơn thư sẽ được mở ra và xử lý ở phòng thư tín. Mỗi hồ sơ đệ trình đó sẽ được chuyển tới một người phân tích để kiểm tra và đảm bảo nó được đệ trình theo đúng trình tự yêu cầu của Toà án và một vài yêu cầu khác nữa. Nếu đó là giấy tờ viết tay, giống như phần lớn đơn từ kháng cáo của những người nghèo khổ, họ còn kiểm tra tính hợp lệ của chữ viết nữa. Sau đó, thông tin sẽ được nhập và in cho tất cả các phòng thẩm phán trong Toà án.

- Có lần Michael nói với anh là Toà án nhận được rất nhiều đơn từ. Các thẩm phán không thể đọc được hết đống đơn khổng lồ đó.

- Họ không đọc. Đơn thư sẽ được phân chia cho các phòng thẩm phán và chính các thư ký là những người được giao nhiệm vụ viết bản tóm tắt cho những đơn từ này. Ví dụ thế này, trong thời gian một tuần, bọn em nhận được khoảng một trăm đơn thư. Có chín thẩm phán cả thảy, vì thế mỗi phòng thẩm phán sẽ nhận chừng mười hai đơn. Trong mười hai đơn gửi cho văn phòng của thẩm phán Knight, có thể em sẽ viết bản tóm tắt cho ba chiếc. Biên bản tóm tắt này sẽ được lưu chuyển tới tất cả các văn phòng khác. Sau đó, thư ký của các thẩm phán khác sẽ xem xét biên bản do em viết và đưa ra nhận xét, kiến nghị cho các thẩm phán của họ về việc Toà án có nên chấp thuận xem xét vụ đó hay không.

- Thư ký bọn em có nhiều quyền lực nhỉ.

- Đúng trong một số lĩnh vực, nhưng không hẳn đúng trong trường hợp của các quyết định của Toà. Bản sơ thảo một ý kiến, quan điểm do thư ký lập ra thường chỉ là bản tóm tắt các sự kiện của vụ án, rồi sau đó được tập hợp lại. Các thẩm phán chỉ dùng thư ký để làm những việc khó nhằn, nghiền di ngẫm lại đống giấy tờ. Đúng là bọn em có ảnh hưởng lớn trong việc sàng lọc và nghiên cứu đống đơn kháng cáo thật.

Fiske nhìn đầy thận trọng.

- Vậy có thể một thẩm phán không hề đọc các giấy tờ được gửi tới Toà trước khi quyết định có nghe về vụ án đó hay không ?  Anh ta chỉ đọc đống biên bản tóm tắt và lời nhận xét của các thư ký ?

- Có khi còn không đọc cả bản tóm tắt nữa mà chỉ đọc lời nhận xét thôi. Thường thì các thẩm phán tổ chức các cuộc họp thảo luận hai tuần một lần. Đó là lúc tất cả các đơn thư kháng cáo được sàng lọc bởi đội quân thư ký sẽ được đưa ra thảo luận và bỏ  phiếu. Ít nhất phải có năm phiếu thuận thì vụ án sẽ được nghe.

- Vậy người đầu tiên thực sự nhìn thấy một lá đơn gửi tới Toà án là một người làm ở phòng thư tín ?

- Thường là như thế.

- Em có ý gì khi nói “thường” ?

- Ý em là không có gì đảm bảo rằng mọi việc luôn được thực hiện theo đúng quy tắc.

Fiske ngẫm nghĩ điều này một lát.

- Có phải em vừa gợi ý cho anh rằng Michael có thể đã lấy đi một đơn kháng cáo trước khi phòng thư tín Toà án xử lý đúng không ?

Sara kêu lên một tiếng và nhanh chóng trấn tĩnh lại.

- Nếu em nói cho anh thì anh phải hứa không nói cho ai, John.

Fiske lắc đầu.

- Anh không thể hứa với em khi anh chưa biết là chuyện gì.

Sara thở dài rồi ngắn gọn kể cho Fiske nghe chuyện cô tìm thấy giấy tờ trong cặp của Michael.

- Thực ra em không có ý định tò mò hay tọc mạch gì. Nhưng Micahel đã hành động rất khác thường và em thấy lo cho anh ấy. Có một hôm, em suýt va phải anh ấy khi anh ấy chạy từ phòng thư tín ra. Trông anh ấy như đang quẫn trí. Em nghĩ đó là lúc anh ấy lấy lá đơn em tìm được trong cặp anh ấy.

- Giấy tờ em nhìn thấy là bản gốc hay bản copy ?

- Bản gốc. Một tờ viết tay. Còn tờ kia đánh máy.

- Các bản gốc có thường được luân chuyển trong Toà không ?

- Không. Chỉ bản copy thôi. Mà các đơn được copy thường không được đặt trong phong bì gốc khi đơn được gửi tới Toà.

- Anh nhớ có lần Mike nói rằng nhiều khi thư ký mang đơn thư về nhà, kể cả là bản gốc.

- Đúng vậy.

- Thế thì có thể lần này cũng thế.

Sara lắc đầu.

- Trông có vẻ đây không phải là một trường hợp bình thường. Trên phong bì không có địa chỉ liên lạc của người gửi và tờ giấy đánh máy không có chữ ký ở dưới. Nhìn tờ giấy viết tay, em nghĩ là đơn kháng cáo của một người nghèo khổ, nhưng em lại không thấy giấy chứng nhận tình trạng nghèo khổ gởi kèm.

- Em có nhìn thấy cái tên nào không, hoặc cái gì đó có thể xác định người có liên quan ?

- Có. Chính vì thế em mới biết là Michael đã lấy đơn kháng cáo.

- Như thế nào ?

- Em đã cố liếc đọc câu đầu tiên trong tờ giấy đánh máy. Tên người được xác định là người gửi đơn được ghi trong đó. Ngay khi ra khỏi phòng làm việc của Michael, em đã kiểm tra cơ sở dữ liệu của Toà án. Không hề có tên của người này.

- Tên là gì ?

- Họ là Harms.

-Thế còn tên ?

- Em không nhìn được.

- Em còn nhớ thêm được điều gì nữa không ?

- Không.

Fiske căng thẳng ngả người ra thành ghế.

- Vấn đề là ở chỗ, nếu Mike đã lấy đi một lá đơn kháng cáo thì cậu ấy phải chắc chắn rằng không ai làm ầm lên về sự biến mất của nó. Giống như người luật sư đã gửi nó tới Toà án, tất nhiên nếu đó là do một luật sư làm.

- À, ở phong bì có dán giấy yêu cầu gửi hoá đơn nhận thư trở lại cho người gửi. Chắc người gửi đã nhận được thông báo về việc hồ sơ của anh ta đã được Toà nhận.

- Tốt lắm. Em có biết vì sao lại là một giấy viết tay và một giấy đánh máy không ?

- Do hai người khác nhau. Có thể có một người không muốn bị lộ danh tính nhưng vẫn muốn giúp Harms.

- Tại sao Mike lại chọn trường hợp này trong cả đống đơn được gửi đến ?

Sara căng thẳng nhìn Fiske.

- Ôi Chúa ơi, nếu chuyện này có liên quan tới cái chết của Michael thì ... Em không bao giờ nghĩ là ... Đột nhiên, trông Sara như muốn oà lên khóc.

- Anh sẽ không nói với ai về chuyện này. Ít nhất là lúc này. Em đã mạo hiểm vì Mike. Anh rất cám ơn. Họ im lặng một lúc lâu cho tới khi Fiske nói - Muộn rồi.

Một lúc sau, Fiske lại lên tiếng khi họ vẫn đang đi trên đường.

- Một điều chắc chắn đã được xác định là trong hai ngày cuối cùng, Mike đã đi khoảng tám trăm dặm bằng ôtô của mình. Em có ý kiến gì về việc Mike có thể đi đâu không ?

- Không. Em không nghĩ là anh ấy thích lái xe. Anh ấy toàn đi làm bằng xe đạp.

- Các thư ký khác trong Toà án đánh giá Mike thế nào ?

- Rất quý trọng. Anh ấy là một người làm việc tích cực đến khó tin. Tất cả thư ký Toà đều là những người tích cực, nhưng nguồn năng lượng làm việc trong Michael dường như không bao giờ tắt. Bản thân em cũng thấy mình là người chịu khó làm việc, nhưng em nghĩ giá có một cuộc sống cân bằng thì tốt hơn.

- Mike là thế. Fiske nói hơi mệt mỏi - Cậu ấy bắt đầu từ sự hoàn hảo rồi tìm cách tiến cao hơn.

- Chắc đó là do dòng máu gia đình rồi. Michael nói với em rằng anh thường xuyên làm hai đến ba nghề cùng một lúc.

- Anh muốn có nhiều tiền.

Tiền không bao giờ nằm lâu trong túi Fiske mà thường được chuyển sang túi cha anh, người kiếm được không nhiều hơn mười lăm ngàn đôla một năm trong suốt hơn bốn mươi năm làm việc cật lực. Còn bây giờ, nó lại được dùng cho mẹ anh với những hoá đơn viện phí khổng lồ.

- Anh còn đi học thêm cả khi còn làm cảnh sát.

Fiske nôn nóng gõ ngón tay vào kính xe.

- Trường đại học Virginia, một Stanford của thế kỷ sau.

- Và anh học ngành luật. Fiske nhìn cô một cách cáu giận - Anh đừng bực, John. Em chỉ tò mò thôi mà.

Fiske thở dài.

- Anh tập sự ở Phòng Luật sư bào chữa cho tội phạm Richmond. Anh học được nhiều điều ở đó. Rồi nhận được bằng và vượt qua kỳ thi. Anh khô khan nói thêm - Đó là cách duy nhất để có thể trở thành luật sư khi mình quá ngớ ngẩn.

- Anh không phải là người ngớ ngẩn.

- Cám ơn, nhưng làm sao em biết ?

- Chúng em đã đến xem anh bào chữa ở một phiên toà.

Fiske quay sang nhìn Sara.

- Xin lỗi ?

- Hồi mùa hè, em cùng Michael tới Richmond và xem anh bào chữa trong phiên toà phúc thẩm.

Sara không hề có ý định nói về chuyến đi thứ hai của cô.

- Sao hai người không cho anh biết sự có mặt của mình ?

Sara nhún vai.

- Michael sợ anh không thích.

- Sao anh lại không thích khi gặp em trai mình được ?

- Sao anh lại hỏi em ?  Anh ấy là em anh cơ mà. Khi không thấy Fiske nói gì, Sara lại tiếp tục - Em thực sự bị ấn tượng. Em nghĩ anh là người đã khuyến khích em có ý định trở thành luật sư bào chữa cho tội phạm sau này. Ít nhất cũng là thử làm một thời gian cho biết.

- Chà chà, em nghĩ là em thực sự muốn ư ?

- Tại sao không ?  Nghề luật vẫn luôn là một nghề đáng quý. Bảo vệ quyền lợi cho người khác. Cho người nghèo. Em rất thích nếu được nghe vài vụ của anh.

- Thật không ?

- Tất nhiên rồi. Sara nói một cách nhiệt tình.

Fiske bình tĩnh lại và vờ như suy nghĩ thật kỹ lưỡng.

- Để xem nào, có vụ của Ronald James. Đó là tên thật của anh ta, nhưng anh ta thích được gọi là Ngài Cửa sau hơn. Cái tên này có liên quan tới việc anh ta đã hiếp dâm một cách tàn bạo sáu người phụ nữ. Anh nhận thương lượng về lời biện hộ của bị cáo cho vụ này, mặc dù cả sáu phụ nữ đã nhận diện đúng anh ta khi cho đứng lẫn với các nhân viên cảnh sát. Tuy thế, anh vẫn có con bài của mình. Bốn phụ nữ trong số sáu người cảm thấy không thể đối mặt với anh ta ở phiên toà. Nỗi khiếp sợ khiến họ không làm được điều đó. Nạn nhân thứ năm lại có một quá khứ tội lỗi và đây là những gì anh có thể dựa vào để giảm bớt độ tin cậy của những gì cô ta nói. Người phụ nữ cuối cùng không muốn gì khác ngoài việc đóng đinh anh ta lên giá chữ thập. Nhưng một nhân chứng dù tốt đến mấy cũng không thể đọ được với nửa tá. Cuối cùng, công tố viên chùn bước và Ngài Cửa sau nhận hai mươi năm tù.

- Còn có cả vụ Jenny, một con bé xinh xắn lại bổ cả một con dao bổ củi vào đầu bà ngoại. Theo như lời nói đầy nước mắt giải thích cho anh thì chỉ vì bà già ngớ ngẩn đó không cho nó đi dạo với bạn bè. Mẹ của Jenny, tức là con gái của bà cụ Jenny đã sát hại, hiện đang trả góp chi phí bào chữa cho anh với mức hai ngàn đô một tháng.

- Em nghĩ là em hiểu ý anh. Sara ngắn gọn đáp.

- Anh không định làm em vỡ mộng. Có một kẻ anh gỡ cho thoát khỏi tội ăn trộm đã trả công anh một lần xong luôn, chắc chắn là bằng tiền bán những món đồ trộm cắp đó. Anh đã học được một điều là không hỏi. Nhờ thế anh được trả công hàng tháng mà không phải dí súng vào đầu khách hàng. Và mỗi ngày đều là một ngày mới mẻ. Fiske ngả lưng về phía sau - Vậy em thử làm đi, Evans Sara.

- Anh rất thích làm người khác bị sốc, phải không ?

- Đấy là do em hỏi đấy chứ.

- Thế thì tại sao anh lại làm công việc này ?

- Cũng phải có người làm chứ.

- Đó không phải là câu trả lời em chờ đợi, nhưng thôi không nói chuyện này nữa. Sara cay đắng đáp - Dù sao cũng cám ơn anh vì đã làm nổ tung quả bong bóng của em. Em đánh giá cao hành động của anh.

- Em nên cám ơn anh vì đã làm vỡ quả bóng nhỏ của em mới đúng. Fiske giận dữ đáp. Sau đó anh bình tĩnh nói thêm - Nhìn đây Sara, anh không phải là một hiệp sĩ áo trắng. Phần lớn khách hàng của anh đều có tội. Chín mươi phần trăm các vụ anh làm đều là thương lượng. Nếu có một trong số khách hàng tự nhiên tới gặp anh và chứng minh được mình vô tội thì rất có thể anh sẽ chết vì đau tim ngay lập tức. Anh không phải là luật sư bào chữa, anh là người thương lượng về mức phạt. Công việc của anh là làm sao đảm bảo được rằng thời hạn tù dành cho mỗi khách hàng là tương xứng với những gì họ làm.

Chỉ có rất ít trường hợp anh tham dự một phiên toà, và ở đó anh làm một trò bịp là tung hoả mù để bồi thẩm đoàn mất phương hướng, không hiểu ra sao nữa rồi bỏ cuộc. Cũng giống như họ vậy, họ chỉ thích ngồi quây lại với nhau, tranh cãi về số phận của một người mà thậm chí họ còn không quen biết rồi đưa ra những lời nhận xét vô nghĩa.

- Thôi nào, thế còn sự thật thì sao ?

- Nhiều khi sự thật là kẻ thù lớn nhất của luật sư. Không thể thay đổi được nó. Trong mười lần thì có tới chín lần anh thua nếu căn cứ vào sự thật. Anh không được trả công để thất bại, nhưng anh cố gắng thật công bằng. Giống như thế này, tất cả chúng ta đều lẩn tránh ban ngày, ban đêm mới giăng lưới câu cá ngừ và tóm được một mẻ cá tươi lớn. Thế là sung sướng đi về nhà rồi lại lặp lại. Cứ thế, cứ thế là xong.

- Thế còn cuộc đời thực của anh ? Sara hỏi.

- Đừng lo, em sẽ không bao giờ phải chứng kiến đâu. Rồi em sẽ được làm giảng viên ở Đại học Harvard, hoặc làm việc ở một công ty luật có biển đăng ký mạ vàng nào đó ở New York. Nếu có bao giờ anh lên New York, chắc chắn anh sẽ giơ tay vẫy chào...

- Anh có thể thôi đi được không ? Sara kêu lên

Họ tiếp tục đi trong im lặng cho đến khi một điều nảy ra trong Fiske.

- Nếu em đã từng nhìn thấy anh trong một phiên toà thì tại sao em lại làm như không biết anh là ai ở Toà án lúc Perkins giới thiệu chúng ta với nhau ?

Sara hít một hơi thở ngắn.

- Em cũng không biết nữa. Có lẽ là vì trước mặt Perkins, em không tìm được cách nói thế nào thật thông minh để nói với anh vì sao em đã biết anh.

- Tại sao lại phải thông minh ?

- Anh biết những gì mọi người thường nói về ấn tượng đầu tiên chứ. Sara lắc đầu - Chúa ơi !

Khi Fiske nhìn cô, thái độ thù địch đã tan biến.

- Đừng để con người ngu dốt của anh làm em cụt hứng, Sara - Anh nói thêm thật nhanh - Không ai có quyền làm điều đó. Anh xin lỗi.

Sara quay sang nhìn Fiske

- Em nghĩ là anh quan tâm nhiều hơn những gì anh nói ra. Cô lưỡng lự một chút, cân nhắc xem có nên nói cho anh biết hay không - Anh có nhớ cậu bé có tên là Enis không. Fiske liếc nhìn Sara - Em thấy anh nói chuyện với nó.

Cuối cùng, Fiske cũng hiểu ra.

- Ở Toà án. Anh biết là anh đã từng nhìn thấy em mà. Hồi đó em làm gì ?  Theo dõi anh à ?

- Vâng.

Sự thẳng thắn của Sara khiến Fiske mất cảnh giác.

- Tại sao  ? Anh hỏi nhẹ nhàng.

Sara chậm rãi nói.

- Khó mà giải thích được. Em nghĩ lúc này mình chưa sẵn sàng cho câu trả lời. Nhưng không phải em do thám anh đâu. Em biết anh thấy khó khăn thế nào khi phải nói chuyện với Enis và gia đình cậu bé.

- Đó là việc tốt nhất cho họ. Lần sau chắc anh ta đã giết họ rồi.

- Nhưng dù sao, mất cha mình như thế thì...

- Anh ta không phải cha của Enis.

- Em xin lỗi, thế mà em cứ tưởng.

- Đúng Enis là con trai anh ta. Nhưng như thế không có nghĩa anh ta là cha nó. Cha mẹ không làm những gì người đàn ông đó gây ra cho gia đình mình.

- Chuyện gì sẽ đến với họ ?

Fiske nhún vai.

- Anh nghĩ là Lucas sẽ tiếp tục hai năm nữa trước khi người ta tìm thấy nó trong một con hẻm với cả tá lỗ thủng trên người. Và một điều đáng buồn là nó cũng biết điều đó.

- Nhưng có thể nó sẽ làm anh phải ngạc nhiên thì sao.

- Ừ. Cũng có thể.

- Thế còn Enis ?

- Anh không biết gì về Enis. Và anh không muốn nói về chuyện này nữa.

Họ im lặng cho tới khi rẽ vào toà nhà của Cục cảnh sát Hình sự.

- Xe anh đỗ ngay ở mặt trước.

Sara ngạc nhiên nhìn anh.

- Anh thật là may mắn. Trong hai năm sống ở thành phố này, chưa bao giờ em tìm được một chỗ trống trên đường này.

Fiske chăm chú nhìn vào một khoảng trống.

- Anh thề là mình đã đỗ xe đúng ở đây mà.

Sara ngó ra ngoài cửa sổ.

- Anh nói là ở ngay cạnh biển báo cấm đỗ này ư ?

Fiske nhảy ra khỏi xe đúng lúc trời bắt đầu mưa nặng hạt. Anh nhìn tấm biển báo rồi lại nhìn vào khoảng trống nơi anh đã đỗ xe. Anh chui lại trong xe, ngả người trên ghế rồi nhắm mắt. Những giọt nước mưa vẫn còn vương trên mặt và tóc.

- Thật không thể tin được có một ngày như hôm nay.

- Họ ghi cả số điện thoại anh có thể gọi để đến nhận xe về kia kìa. Sara nhấc điện thoại theo dãy số ghi trên biển báo. Chuông kêu mười lần nhưng không ai nhấc máy. Cô đặt xuống - Có vẻ như đêm nay anh sẽ không lấy lại xe được đâu.

- Anh sẽ không ngủ được khi chưa báo được cho cha mình.

- Vậy sao. Sara ngẫm nghĩ một lát - Thôi được, để em đưa anh đi.

Fiske nhìn ra ngoài trời mưa to.

- Em có chắc không ?

Sara vào số xe.

- Nào, đi tìm cha anh.

- Trước khi đi, chúng ta có thể dừng lại ở một nơi được không ?

- Được chứ, chỉ cần anh nói cho em biết ở đâu là được.

- Căn hộ của Mike.

- John, em không nghĩ đó là một ý hay đâu.

- Anh thì cho rằng đó là một ý tưởng xuất sắc.

- Chúng ta không thể vào được.

- Anh có chìa khoá. Fiske nói. Sara bối rối nhìn - Anh giúp Mike chuyển tới đó khi cậu ấy bắt đầu làm việc ở Toà án.

- Liệu cảnh sát có niêm phong hoặc làm gì đó không ?

- Chandler nói rằng sáng mai ông ấy sẽ đến đó. Anh nhìn Sara - Đừng lo, em sẽ ngồi ngoài xe. Nếu có chuyện gì, cứ việc chạy đi.

- Thế nhỡ kẻ giết Michael đang ở đó thì sao ?

- Em có chiếc gậy chơi gôn ở thùng sau phải không ?

- Vâng.

- Vậy hôm nay là một ngày may mắn của anh.

Sara hít thở.

- Hy vọng anh hiểu mình đang làm gì, John.

Anh cũng thế, Fiske thầm nghĩ.

 

Nguyên tác: Sunple Truth, NXB Wamer Books, New York, 1999, NGUYỄN LAN HƯƠNG dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.