Michael Fiske cố căng mắt nhìn thẳng trong khi lái xe. Cái gạt nước làm việc hết tốc lực để giữ tầm nhìn cho anh trong cơn mưa như thác đổ. Trên đường hướng về miền tây này, anh đã đi qua các địa danh mang tên Pulaski, Bland, thậm chí có một nơi được gọi là Công viên Những bà mẹ bị đói. Cái tên này khiến anh thấy không thoải mái vì nó gợi lên hình ảnh các bà mẹ cùng những đứa trẻ đứng túm tụm thành nhiều đám xin ăn dọc theo những con đường trong công viên. Khi đi qua ngọn núi Chữ A lớn, xe của anh bị những cơn gió mạnh lùa từ hướng núi ra đẩy nghiêng trên đường. Mặc dù sinh ra và lớn lên tại Virginia, Fiske chưa bao giờ đi về phía tây tới tận Roanoke và mới chỉ tới đây một lần để tham dự kỳ thi vào ngành luật. Cho tới bây giờ, chuyến đi vẫn rất suôn sẻ vì dù sao anh mới chỉ toàn phải đi trên đường quốc lộ. Nhưng địa hình đã đột ngột thay đổi kể từ sau khi anh rời khỏi Xa lộ số s1, trở nên gồ ghề khó đi trên con đường hẹp ngoằn ngoèo uốn khúc.
Mike Fiske liếc nhìn chiếc cặp xách tay để trên ghế ngồi phía trước cạnh ghế lái và thở dài. Anh đã biết thêm được nhiều điều từ sau khi đọc đơn thỉnh cầu sự giúp đỡ của Rufus Harms.
Harme đã giết một cô bé khi cô tới thăm doanh trại quân đội nơi Harms đóng quân vào thời kỳ đầu những năm bảy mươi. Harms lúc đó đang bị giam nhưng không hiểu sao đã thoát được ra ngoài. Không có động cơ. Dường như đó chỉ là hành động bạo lực bất thường của một kẻ điên. Những điều này đã được ghi nhận và không còn phải nghi ngờ hay bàn cãi gì. Là nhân viên của Tòa án Tối cao, Michael biết rất nhiều nguồn thông tin có thể khai thác và anh đã tận dụng tất cả nhằm tái hiện lại bức tranh nền tảng của vụ án. Tuy nhiên, Quân đội sẽ không thừa nhận sự tồn tại của chương trình mà Harms nhắc tới trong đơn kháng cáo của mình. Michael dằn mạnh tay xuống vô lăng. Giá mà Harms hay luật sư của anh ta gửi cả lá thư của Quân đội kèm với đơn kháng cáo thì hay biết bao.
Sau nhiều lần suy đi tính lại, Michael quyết định phải nghe vụ án này từ chính Rufus Harms. Anh đã cố thử làm điều này bằng những cách khác nhau để tránh phải đối mặt trực tiếp. Anh đã dò tìm được Samuel Rider thông qua đường bưu điện, nhưng không ai trả lời những cú điện thoại của anh. Có phải Rider là tác giả của lá thư đánh máy không ? Michael tin rằng đây là một khả năng gần như chắc chắn tuyệt đối. Anh cũng đã gọi điện tới nhà tù tìm cách nói chuyện với Harms nhưng người ta đã từ chối yêu cầu của anh. Điều đó chỉ càng làm tăng thêm sự nghi ngờ trong Michael. Nếu một người vô tội đang phải ngồi tù thì công việc của Michael, nói đúng hơn là nhiệm vụ của anh, là phải giúp người đó tìm lại cho được tự do.
Có một lý do quyết định khiến Michael thực hiện chuyến đi này. Anh biết rất rõ một số trong số những cái tên được Harms nhắc tới trong đơn kháng cáo và cho là có dính líu tới cái chết của cô bé gái. Nếu như Rurus Harms nói thật... Michael rùng mình khi nghĩ đến điều này, sẽ chẳng khác gì những cơn ác mộng kinh hoàng nối tiếp nhau ập tới.
Trên ghế ngồi bên cạnh anh là một tấm bản đồ chỉ đường và một tờ giấy do anh tự vẽ tay để xác định hướng đi chính xác tới nhà tù. Trong hơn một giờ sau đó, Michael lái xe nhiều dặm vượt qua những con đường vắng vẻ, những chiếc cầu gỗ đã mòn và đen xỉn bởi thời gian và khói xe, qua những thị trấn nhỏ bé tới mức không xứng đáng với tên gọi và qua những căn nhà làm bằng các toa xe moóc méo mó rúc đầu đứng im trong những hốc lõm của đá dọc theo chân núi Appalachians. Thỉnh thoảng, một xe tải cỡ nhỏ lấm đầy bùn đất chạy vụt qua, lá cờ thu nhỏ của các bang vẫy phần phật trên cột ăng ten phía trước và qua tấm lánh phía sau, anh nhìn thấy súng ngắn và súng săn treo trên các giá gác hành lý. Càng tiến gần tới nhà tù, nét mặt khắc khổ và dạn dày sương gió của số ít ỏi những người anh gặp càng trở nên lầm lì ít nói. Cặp mắt họ chứa đầy vẻ ngờ vực không bao giờ dứt.
Khi Michael vừa rẽ vào một khúc ngoặt, hình dáng lờ mờ của nhà tù Fort Jackson bắt đầu hiện ra trước mắt anh. Những bức tường đá dày cao ngất, trải rộng như không có điểm dừng của nhà tù khiến Michael có cảm giác như người ta đã dịch chuyển cả một tòa lâu đài từ thời Trung cổ tới dải đất khô cằn lổn nhổn đá này. Anh băn khoăn tự hỏi không biết có phải những phiến đá kia do những người tù xếp lên nhau để xây dựng những nấm mồ cho chính mình hay không.
Michael nhận tấm thẻ khách thăm, đi qua cổng chính rồi được hướng dẫn đưa xe đậu vào bãi đỗ xe của khách. Anh giải thích lý do có mặt của mình với người lính gác trước cửa ra vào.
- Tên anh không có trong danh sách khách thăm. Người lính gác nói. Anh ta đưa mắt nhìn bộ comple màu xanh sẫm và nét mặt sáng sủa của Michael một cách khinh miệt. Một thằng oắt con đẹp trai, chải chuốt, con nhà giàu ở thành phố. Michael có thể đọc được những nhận xét này trong mắt anh ta.
- Tôi đã gọi điện nhiều lần nhưng chưa bao giờ gặp được người có thể chỉ dẫn cho tôi xem làm thế nào để có tên trong danh sách.
- Điều này phụ thuộc vào tù nhân. Nói chung, anh sẽ được gặp nếu người tù muốn. Còn nếu không thì thôi. Điều khiển được họ thì anh sẽ làm được điều anh muốn. Anh ta nghiến răng.
- Nếu anh nói với anh ấy rằng có một luật sư đang chờ gặp thì tôi tin chắc rằng anh ấy sẽ đồng ý đưa tôi vào danh sách khách thăm.
- Anh là luật sư của anh ta à ?
- Tôi đang có trong tay đơn kháng án của anh ấy. Michael tìm cách lảng tránh câu trả lời trực tiếp.
Người lính nhìn xuống sổ.
- Rufus Harms. Anh ta nói, rõ ràng là đang bối rối - Anh ta đã ở nhà tù này trước cả khi tôi ra đời. Chính xác ra thì anh ta kháng cáo cái gì sau ngần ấy thời gian ?
- Tôi không được phép bình luận về chuyện này. Michael nói - Công việc của tôi liên quan tới đặc quyền giữa luật sư với khách hàng và phải được giữ bí mật tuyệt đối.
- Tôi biết. Chắc anh cho rằng tôi ngốc lắm à ?
- Không hề.
- Nếu tôi cho anh vào rồi sau mới biết là không được phép làm như vậy thì tôi sẽ gặp khối chuyện rắc rối.
- Thực ra tôi chỉ nghĩ rằng anh hãy thử hỏi ý kiến cấp trên xem sao. Nếu làm như thế, cú điện thoại gọi cho Rufus sẽ không phải do anh làm và như vậy anh sẽ tránh được mọi rắc rối.
Người lính nhấc ống nghe lên.
- Tôi cũng đang nghĩ tới việc làm thế đây. Giọng anh ta nghe không chút thân thiện.
Anh ta nói điện thoại vài phút và sau đó đặt máy xuống.
- Có người sắp ra đây. Thấy Michael gật đầu, anh ta hỏi tiếp - Anh từ đâu đến ?
- Washington, Dc.
- Ở đó một người như anh được trả bao nhiêu ?
Rõ ràng là dù có nói ra con số nào thì cũng là quá nhiều đối với anh ta. Michael hít một hơi thật sâu khi nhìn thấy một sĩ quan mặc đồng phục tiến tới.
- Thực ra lương cũng chỉ đủ tiêu.
Người lính gác trẻ đứng bật dậy chào viên sĩ quan cấp trên. Viên sĩ quan quay sang phía Michael.
- Mời anh đi theo tôi.
Người đàn ông này ở độ tuổi khoảng năm mươi, người gầy, thái độ điềm tĩnh nhưng đầy vẻ nghiêm trọng. Mái tóc hoa râm cắt ngắn dễ giúp người ta nhận biết nghề nghiệp nhà binh của ông ta.
Michael sải bước đi theo người đàn ông dọc theo dãy hành lang tới một căn phòng nhỏ. Anh kiên nhẫn giải thích cho ông ta lý do vì sao anh có mặt ở đây nhưng không thực sự để lộ ra bản chất của sự việc. Anh có thể dễ dàng làm một bài diễn thuyết của luật sư với người giỏi nhất trong số bọn họ.
- Nếu ông nói với Harms về sự có mặt của tôi ở đây, chắc chắn anh ấy sẽ đồng ý gặp tôi.
Người đàn ông xoay tròn chiếc bút giữa hai ngón tay, mắt dán chặt vào người luật sư trẻ.
- Chuyện này thật khó hiểu. Rufus Harms vừa gặp luật sư của mình cách đây không lâu. Người đó không phải là anh.
- Thật vậy sao ? Có phải tên ông ấy là Samuel Rider không ? Người đàn ông không trả lời, nhưng vẻ ngạc nhiên thoáng qua trên nét mặt ông ta khiến Michael thầm mỉm cười. Linh cảm của anh đã đúng. Luật sư quân đội trước đây của Harms chính là người đã gửi tờ giấy đánh máy cho Toà án - Một người có thể có nhiều hơn một luật sư, thưa ông.
- Không phải loại người như Rufus Harms. Anh ta không hề có một luật sư nào trong hai mươi lăm năm qua. À mà anh trai anh ta vẫn thường xuyên tới thăm nhưng dù sao, sự quan tâm của các anh tới anh ta vẫn làm chúng tôi thấy khó hiểu. Tôi nghĩ là anh hiểu được điều đó.
Michael mỉm cười thân mật nhưng những lời nói tiếp theo của anh lại rất kiên quyết.
- Hy vọng ông hiểu rằng một tù nhân hoàn toàn có quyền được nói chuyện với luật sư.
Viên sĩ quan chằm chằm nhìn Michael một lúc rồi nhấc điện thoại lên nói chuyện. Sau đó ông ta đặt máy xuống, quay lại nhìn Michael mà không nói một lời. Năm phút sau chuông điện thoại reo vang. Khi ông ta đặt ống nghe trở lại, ông ta gật đầu với Michael và nói cộc lốc.
- Anh ta sẽ gặp anh.