Theo sự hướng dẫn của Fiske, Sara lái xe tới nơi ở của cha anh ở ngoại ô Richmond và rẽ vào con đường trải sỏi trước nhà. Thảm cỏ có nhiều chỗ ngả màu nâu, dấu tích của một mùa hè nóng nực với độ ẩm cao. Nhưng những bồn hoa được chăm sóc cẩn thận trước cửa nhà rõ ràng đã được tưới nước rất đều đặn.
- Anh lớn lên trong ngôi nhà này à ?
- Ngôi nhà duy nhất thuộc sở hữu của cha mẹ anh. Fiske nhìn quanh và lắc đầu. Không thấy xe của ông đâu.
- Có lẽ trong gara.
- Làm gì còn chỗ. Cha anh là thợ cơ khí suốt bốn mươi năm và tích trữ đầy những đồ bỏ đi trong đó. Ông toàn đỗ xe ngoài này. Anh nhìn đồng hồ đeo tay - Không biết ông đi đâu được nhỉ ? Fiske ra khỏi xe. Sara cũng theo anh.
Fiske nhìn Sara qua mui xe.
- Nếu muốn, em cứ ngồi lại đây cũng được.
- Em đi cùng anh. Sara vội đáp.
Fiske mở cửa trước và họ cùng bước vào trong nhà. Anh bật một ngọn đèn. Họ đi qua phòng khách nhỏ tới phòng ăn liền kề, nơi Sara nhìn thấy rất nhiều ảnh chụp để trên bàn ăn. Một trong hai anh em đang mặc quần áo cầu thủ bóng đá. Trên mặt có một vệt máu nhỏ, hai đầu gối dính cỏ, người đẫm mồ hôi. Trông rất gợi tình. Sara vội quay đi, cảm thấy xấu hổ với cảm xúc này.
Cô nhìn vào những tấm ảnh khác.
- Hai anh em anh chơi nhiều môn thể thao nhỉ.
- Mike là một vận động viên bẩm sinh. Cậu ấy phá tất cả những kỷ lục do anh lập được. Một cách dễ dàng.
- Một gia đình có nòi ra phết.
- Cậu ấy cũng còn là sinh viên tốt nghiệp thủ khoa và được đọc diễn văn từ biệt cho lớp nữa. Ngoài ra, còn là đội trưởng đội bóng chày và một người ghi điểm gần như hoàn hảo cho đội bóng bầu dục của trường.
- Nghe anh nói giống như một người anh rất tự hào về em trai mình.
- Nhiều người tự hào vì Mike. Fiske nói.
- Thế còn anh ?
Fiske điềm tĩnh nhìn Sara.
- Anh tự hào vì một số việc và không vì một số việc khác. Em hài lòng chưa ?
Sara cầm một tấm ảnh lên.
- Đây là cha mẹ anh phải không ?
Fiske đứng cạnh cô.
- Kỷ niệm ba mươi năm ngày cưới. Trước khi mẹ anh lâm bệnh.
- Trông họ thật hạnh phúc.
- Họ đã rất hạnh phúc. Fiske nói nhanh. Anh cảm thấy càng ngày càng không được thoải mái khi Sara xem xét những gì thuộc về quá khứ của anh - Em chờ ở đây nhé.
Fiske vòng ra căn phòng phía sau nhà, nơi đã từng là phòng ngủ chung của hai anh em và bây giờ trở thành phòng làm việc nhỏ. Anh kiểm tra máy nhắn trên điện thoại. Cha anh chưa nghe tin nhắn của anh. Khi anh vừa định đi ra thì bỗng nhìn thấy một chiếc găng chơi bóng chày trên giá sách. Fiske cầm lên. Đó là găng của Mike. Dải ruy băng buộc ngoài đã sờn nhưng lớp da vẫn bóng bẩy, chắc chắn là nhờ bàn tay chăm sóc của cha anh. Mike thuận tay trái nhưng gia đình anh không có tiền để mua loại găng đặc biệt đó. Vì thế mỗi khi Mike làm người chặn bóng, anh thường bỏ găng tay và ném bóng trực tiếp. Mike đã chơi hay tới mức giỏi hơn cả người thuận tay phải. Fiske nhớ lại những ký ức ấy. Không có chướng ngại gì Mike không thể vượt qua. Anh đặt chiếc găng xuống và quay về chỗ Sara.
- Ông vẫn chưa nghe tin nhắn điện thoại của anh.
- Anh có biết ông có thể đi đâu không ?
Fiske ngẫm nghĩ một lúc, sau đó bật ngón tay.
- Cha anh thường nói với bà German.
Khi Fiske ra khỏi nhà, Sara tiếp tục nhìn quanh căn phòng. Cô nhìn thấy một tờ giấy được đóng khung đặt trên một chiếc đôn gỗ. Có một chiếc huy chương đeo quanh một bên. Đó là Huy chương vì lòng dũng cảm, được trao cho cảnh sát tuần tra John Fiske và tờ giấy đóng khung là giấy chứng nhận cho sự kiện đó. Bằng phép tính nhẩm nhanh, Sara biết rằng phần thưởng này được trao khi Fiske rời khỏi lực lượng cảnh sát. Cô vẫn không biết vì sao anh chuyển nghề vì Michael không bao giờ nói. Khi nghe thấy tiếng cửa mở, Sara vội đặt khung giấy và huy chương xuống.
Fiske bước vào phòng.
- Cha anh đến chỗ khu nhà lưu động.
- Nhà lưu động nào ?
- Chỗ bờ sông. Ông đến đó câu cá. Đi thuyền.
- Gọi điện đến đấy được không ?
Fỉske lắc đầu.
- Không có điện thoại.
- Vậy thì chúng ta đi. Nó nằm ở đâu ?
- Nhưng em đã hoàn thành vượt mức nhiệm vụ được giao rồi.
- Không sao, John.
- Từ đây tới đó mất khoảng một tiếng rưỡi lái xe.
- Dù sao thì trời cũng đã tối rồi.
- Em để anh lái xe nhé ? Đường không dễ di lắm.
Sara tung chìa khóa xe cho Fiske.
- Anh không cần phải hỏi.