Được hộ tống bởi một lính gác đeo súng, Michael Fiske run rẩy đi dọc theo dãy hành lang nhà tù. Đứng đợi ở phía cuối, chính là viên sỹ quan đã thẩm vấn anh lúc trước. Michael nhìn thấy hắn cầm trong tay hai tờ giấy.
- Anh Fiske, lần đầu tiên gặp nhau, tôi đã không giới thiệu tên mình. Tôi là đại tá Frank Rayfield và là sỹ quan chỉ huy ở đây.
Michael liếm môi. Frank Rayfield là một trong số những kẻ Rufus nhắc đến trong đơn kháng án. Trước khi tới đây, cái tên này đối với Michael không có nghĩa gì. Nhưng bây giờ, trong nhà tù Fort Jackson này, nó đồng nghĩa với việc anh sắp phải chết. Ai có thể tưởng tượng được rằng, hai trong số những kẻ bị Rufus buộc tội phải chịu trách nhiệm chính trong vụ giết người ấy lại có mặt ở chính đây chứ không phải đâu khác ? Nhưng bây giờ nghĩ kỹ lại điều này, Michael mới hiểu ra rằng, đây chính là nơi hoàn hảo để chúng có thể theo dõi sát sao Rufus Harms.
Tập trung nhìn vào Rayfield một lần nữa, Michael băn khoăn tự hỏi không biết chúng định vứt xác anh đi đâu. Vẫn thường như từ ngày còn bé, anh chợt nhận thấy mình đang ước gì John bỗng xuất hiện để cứu giúp cho anh. Anh loáng thoáng nhìn thấy Rayfield đưa giấy cho anh và ra hiệu cho tên lính ra ngoài. Khi Michael giơ tay ra cầm, mặt Rayfield trở nên hối lỗi.
- Tôi nghĩ là lính của tôi đã quá tích cực. Hắn nói - Bình thường, họ không photo-copy giấy tờ trong các phong bì dán kín.
Thực ra, chính Rayfield đã mở phong bì, copy rồi dán kín trở lại. Không một ai trong số lính gác ở đây đọc được những tài liệu đó.
Miehael nhìn xuống chỗ giấy tờ.
- Tôi không hiểu. Chiếc phong bì vẫn kín cơ mà.
- Đó là loại phong bì rất thông dụng. Họ chỉ việc cho vào một chiếc khác rồi dán lại là xong.
Michael thầm rủa mình vì đã bỏ qua một điều hiển nhiên như thế.
Rayfield cười khoái trá.
- Có gì đáng cười ? Michael gặng hỏi.
- Đây là lần thứ năm Rufus nhắc tới tên tôi trong việc kiện cáo của hắn ta. Tôi có thể làm gì khác ngoài cười ?
- Sao cơ ?
- Chưa bao giờ hắn đệ trình tới cấp cao như Tòa án tối cao Hoa Kỳ. Đó là nơi cậu làm việc, phải không ?
- Tôi không buộc phải trả lời câu hỏi này.
- Được thôi. Nhưng nếu đúng thế thì sự xuất hiện của cậu ở đây là hơi bất thường đấy.
- Đó là việc của tôi.
- Còn việc của tôi là điều hành nơi này thật nghiêm ngặt theo kỷ luật quân đội. Rayfield cắm cảu. Nhưng giọng hắn lại dịu trở lại - Tuy nhiên, tôi không trách gì cậu hết. Harms là một kẻ khéo dối trá. Có vẻ như lần này, hắn đã lừa được người luật sư quân đội giúp hắn, lẽ ra Sam Rider phải hiểu rõ hơn.
- Ông nói rằng Rufus Harms đã đệ trình một lời kháng án vô giá trị hay sao ?
- Thế cậu nghĩ với một tên tù thì điều đó là không bình thường à ? Chúng có quá nhiều thời gian rảnh rỗi. Tiện thể nói cho cậu biết, năm ngoái hắn đã buộc tội Tổng thống Hoa Kỳ và Thư ký Bộ Quốc phòng vì đã cùng âm mưu buộc hắn phải nhận tội vụ giết người đó, trong khi có ít nhất là nửa tá người chứng kiến tận mắt khi vụ ấy xảy ra.
- Thật sao ? Michael nhìn một cách nghi ngờ.
- Thật chứ sao. Đơn của hắn cuối cùng đã bị bác bỏ nhưng các luật sư đã tốn mất bao nhiêu thì giờ và chính phủ đã phải chi hàng ngàn đôla vì hắn. Tôi biết tòa án mở rộng cánh cửa đối với tất cả mọi người, Fiske. Nhưng chuyện bực mình vẫn cứ là chuyện bực mình và nói thẳng với cậu, tôi bắt đầu cảm thấy mệt mỏi vì bọn chúng.
- Nhưng anh ta nói trong đơn kháng cáo là...
- Đúng thế, tôi đã đọc rồi. Hai năm trước, hắn đổ cho hội chứng chiến tranh khiến hắn làm như thế. Và cậu có biết gì không ? Rufus Harms đã bao giờ tham gia trận chiến đấu nào đâu. Phần lớn hai năm trong quân ngũ, hắn phải ở trong trại giam vì tội không chịu phục tùng kỷ luật quân sự và hàng loạt các tội khác nữa. Chuyện này không có gì bí mật. Cậu có thể tự đi kiểm tra nếu muốn. Nếu cậu chưa biết thì hôm nay tôi nói cho cậu biết như vậy. Rayfield nhìn chằm chằm vào Michael khi đó đang nhìn xuống đất - Bây giờ thì hãy cầm lấy đống giấy tờ của cậu, quay về Washington và để cho việc kháng cáo này đi theo đúng trình tự quy định của nó. Rồi cũng sẽ bị bác bỏ như mọi lần thôi. Một số người vô tội lại cứ bị gây khó dễ, nhưng như thế mới đúng là nước Mỹ. Tôi nghĩ đó là lý do vì sao tôi chiến đấu vì đất nước này: duy trì sự tự do, mặc dù có lúc bị sỉ nhục.
- Ông sẽ để tôi đi sao ?
- Cậu không phải là tù nhân ở đây. Tôi có quá nhiều tội phạm thực sự phải lo nghĩ tới, trong đó có thằng cha vừa đánh vãi cứt ba người của tôi nữa. Cậu sẽ phải trả lời một số câu hỏi do người của tôi sẽ có mặt ngay bây giờ tại căn phòng này đưa ra. Xoay quanh những gì xảy ra trong phòng thăm tù. Chúng tôi cần thông tin để đưa vào bản báo cáo các vụ việc rắc rối.
- Nhưng điều đó có nghĩa là sự có mặt của tôi ở đây và tất cả mọi chuyện sẽ được đưa vào hồ sơ chính thức ?
- Đúng vậy. Cậu lựa chọn và tự quyết định tới đây, không phải tôi. Cậu phải quen chấp nhận hậu quả đi.
- Tôi biết. Nhưng tôi không trông mong những chuyện như vậy xảy ra.
- Ở đời đầy rẫy những điều ngạc nhiên nho nhỏ mà.
- Chẳng lẽ ông thực sự phải báo cáo mọi thứ sao ?
- Dù sao thì sự có mặt của cậu ở đây cũng đã được lưu trữ trong hồ sơ của nhà tù này. Tên của cậu đã được ghi trong sổ khách thăm và có hẳn số đăng ký riêng.
- Tôi đã quên không nghĩ tới những điều này.
- Tôi cũng đoán vậy. Tôi cho là cậu không có nhiều kinh nghiệm lắm với những vấn đề liên quan tới quân đội ? Rayfield suy nghĩ một lát khi nhìn Michael đứng đó với vẻ mặt đau khổ - Nhìn đây, chúng tôi sẽ phải điền thông tin vào báo cáo nhưng nếu có chuyện khác xứng đáng để đánh đổi, có thể tôi sẽ không lưu trữ một cách chính thức nữa. Có thể sự có mặt của cậu ở nhà tù này sẽ được xoá bỏ .
Michael thở hắt ra một cách nhẹ nhõm.
- Ông làm như vậy được ư ?
- Có thể. Cậu là một luật sư. Thế cậu định đền đáp thế nào ?
- Ý ông là sao ?
- Tôi sẽ vứt bỏ báo cáo, còn cậu vứt bỏ đơn kháng cáo đó. Ông ta dừng lời khi nhìn chằm chằm vào Michael - Làm như vậy sẽ tiết kiệm thêm một lần chi phí cho Chính phủ. Tất nhiên, Chúa phù hộ cho tất cả mọi người được quyền đặt hy vọng tìm kiếm tự do cho họ, nhưng chuyện này hơi cũ rồi.
Michael nhìn đi chỗ khác.
- Tôi phải nghĩ đã. Dù sao đơn kháng cáo này cũng không theo đúng thủ tục pháp lý. Có thể ông đúng.
- Tôi đúng. Tôi không định phá bĩnh nghề nghiệp của cậu. Hãy quên những gì vừa xảy ra. Hy vọng tôi sẽ không phải đọc về vụ này trên báo chí vì nếu thế, rất có thể việc cậu tới đây cũng sẽ được đưa ra công khai. Thôi, xin phép cậu.
Rayfield xoay gót chân ra khỏi phòng, để lại đằng sau Michael lo lắng ra mặt.
Rayfield đi thẳng về phòng làm việc. Sự nghi ngờ của Rufus là có cơ sở. Một dụng cụ nghe lén đã được gắn vào trong thớ gỗ ở mặt dưới chiếc bàn trong phòng thăm nuôi tù. Một lần nữa, Rayfield nghe lại cuộc đối thoại giữa Michael và Rufus. Một vài đoạn bị nhiễu khi Michael đập bút xuống mặt bàn. Máy ghi đã tự động xóa cuộc đối thoại trước đó giữa Rufus và Rider. Rufus không phải là một thằng ngốc. Nhưng những gì Rayfield đọc được và nghe được cũng đã đủ giúp hắn hiểu vấn đề nguy hại tiềm tàng trước mắt. Cuộc nói chuyện vừa rồi của hắn với Michael có lẽ chỉ đủ giải quyết tình thế này một cách tạm thời. Hắn nhấc điện thoại và quay số. Bằng những câu nói ngắn gọn, Rayfield thuật lại một cách chi tiết những sự kiện mới xảy ra cho người ở đầu dây bên kia.
- Chó chết, không thể tin đựợc.
- Tôi biết.
- Tất cả đều xảy ra hôm nay ?
- Đúng vậy. Tôi đã nói với anh chuyện Rider đến đây từ trước. Còn những chuyện khác đều xảy ra hôm nay.
- Sao lại cho nó vào gặp Harms ?
- Nếu tôi không cho vào, anh có nghĩ là nó sẽ càng nghi ngờ hơn không ? Sau khi đọc những gì Harms viết trong lá thư khốn kiếp gửi cho Tòa án đó, anh bảo tôi còn có lựa chọn nào hơn được nữa ?
- Lẽ ra anh phải giải quyết thằng chó đẻ Harms trước đó. Anh có cả hai mươi lăm năm cơ mà Frank.
- Hai mươi lăm năm trước chúng ta đã muốn giết hắn. Rayfield nóng dần - Và thử xem chuyện gì xảy ra. Tôi và Tremaine đã mất tới nửa cuộc đời chỉ để theo dõi con lừa đó.
- Cả hai người có làm không công đâu. Đến bây giờ số tiền vốn của anh lên đến bao nhiêu rồi ? Một triệu chưa ? Về hưu hơi bị tuyệt vời rồi đấy. Nhưng sẽ chẳng còn gì hết cho tất cả chúng ta, nếu chuyện lộ ra.
- Không phải tôi không tìm cách giết hắn. Quỷ thật, hôm nay ở phòng y tế, Tremaine đã thử làm việc đó nhưng thật khốn nạn, như thể hắn có giác quan thứ sáu vậy. Rufus Harms nhạy cảm như một con rắn khi lâm vào thế đường cùng. Thằng con hoang đó vẫn chưa chết. Sao anh không đến đây mà thử ?
- Thôi được rồi, được rồi. Cãi nhau bây giờ vô ích. Anh có chắc là tất cả chúng ta đều bị nhắc tới trong lá thư đó không ? Sao có thể như vậy ? Hắn thậm chí còn không biết tôi là ai cơ mà.
Rayfield không do dự. Người hắn đang nói chuyện cùng thực ra không được nhắc tới trong thư của Rufus, nhưng Rayfield sẽ không cho anh ta biết điều đó. Cứ coi như tất cả mọi người đều đang bị đe doạ bởi cạm bẫy này.
- Làm sao tôi biết được ? Hắn có cả hai mươi lăm năm để suy nghĩ.
- Vậy hắn làm thế nào gửi được lá thư đó ra ngoài ?
- Điều đó cũng làm tôi choáng váng. Tên lính gác chỉ đọc được những điều ngớ ngẩn về mong ước cuối cùng và di chúc của hắn.
- Nhưng cũng phải có một cách nào đó chứ.
- Sam Rider có dính líu tới chuyện này. Chắc chắn như vậy. Ông ta mang một chiếc đài tới và âm thanh của nó làm nhiễu loạn máy nghe trộm nên tôi không tài nào nghe nổi bọn chúng nói gì với nhau. Chắc chắn có điều bất thường gì đó diễn ra.
- Tôi không bao giờ tin hắn. Nếu không có thằng cha điên rồ Rider, Harms đã chết từ lâu rồi. Quân đội quá ưu đãi hắn.
- Lá thư thứ hai tìm thấy trong cặp Fiske được đánh máy. Phía dưới không có ký hiệu tắt của tổ chức hoặc văn phòng nào, như thể nó được đánh máy ở bàn viết riêng của ai đó. Chắc Rider tự đánh. Tiện thể cho anh biết, cả hai lá thư đều là bản gốc.
- Chó chết. Tại sao lại là bây giờ ? Sau bao nhiêu lâu như thế ?
- Harms nhận được một lá thư của Quân đội. Hắn nhắc tới điều này trong đơn viết tay đệ trình lên tòa án. Có thể lá thư Quân đội gợi lại trí nhớ trong hắn. Đến bây giờ tôi có thể nói với anh rằng, hoặc là hắn không nhớ điều gì đã xảy ra, hoặc là hắn giữ kín suốt trong hai mươi lăm năm qua.
- Tại sao hắn làm như vậy ? Mà tại sao tự dưng Quân đội lại gửi cho hắn thư từ sau cả một thời gian dài như thế ?
- Tôi không biết. Rayfield căng thẳng đáp. Thực ra hắn biết. Lý do đã được nhắc tới trong đơn kháng cáo của Rufus. Nhưng trước mắt, Rayfield sẽ giữ kín quân bài này.
- Anh không có trong tay lá thư khó hiểu của Quân đội ấy chứ ?
- Không. Ý tôi là cho tới giờ thì chưa.
- Nó phải ở trong xà lim của hắn, mặc dù tôi không thể tưởng tượng nổi nó được luồn vào như thế nào. Giọng nói ở đầu dây lại bắt đầu tỏ thái độ buộc tội.
- Nhiều lúc tôi thấy hắn giống như một nhà ảo thuật. Rayfield nói.
- Có ai đến thăm hắn không ?
- Chỉ có anh trai hắn, Josh Harms. Mỗi tháng một lần.
- Rufus bây giờ thế nào ?
- Có vẻ như vừa phải trả giá cho những gì hắn làm. Đột quỵ hoặc đau tim. Dù có vượt qua thì hắn cũng không thể trở lại như trước.
- Hắn đang ở đâu ?
- Trên đường tới bệnh viện ở Roanoke.
- Sao lại để cho hắn đi như vậy ?
- Bác sĩ yêu cầu. Anh ta có nhiệm vụ phải cứu sống mọi bệnh nhân, dù đó là tù nhân hay không. Nếu tôi gạt bỏ, anh có nghĩ điều đó sẽ gây nghi ngờ không ?
- Thôi được rồi, tiếp tục theo dõi chặt vào. Và cầu cho tim hắn ngừng đập. Nếu nó không tự ngừng thì làm cho nó ngừng đi.
- Thôi nào. Có ai tin hắn đâu ?
- Anh sẽ phải ngạc nhiên đấy. Còn Michael Fiske ? Ngoài Rider, cậu ta là người duy nhất biết chuyện phải không ?
- Đúng thế. Ít nhất theo như tôi được biết. Cậu ta đến đây kiểm tra lại thông tin của Harms. Chưa hề nói với ai, ít nhất theo như lời cậu ta nói với Harms. Chúng ta có một dịp may ở đây. Rayfield nói - Tôi giải thích theo kiểu đánh trống lảng với cậu ta rằng Harms là kẻ thích kiện tụng ăn sâu bám chặt vào não. Tôi nghĩ cậu ta tin. Chúng ta có một thứ để đánh đổi vì cậu ta sẽ gặp rắc rối lớn khi đã tới đây. Tôi không nghĩ là cậu ta sẽ để đơn kháng cáo đó tiếp tục được trình lên cao hơn.
Giọng nói ở đầu dây bên kia cao lên vài đề-xi-ben.
- Anh có điên không đấy ? Fiske sẽ không có lựa chọn nào khác.
- Cậu ta là thư ký ở Tòa án tối cao. Tôi nghe thấy cậu ta nói với Harms.
- Tôi biết điều đó. Quá biết đi. Nghe tôi nói những gì anh chuẩn bị phải làm đây. Hãy chăm sóc Fiske và Rider. Và phải làm ngay tức khắc.
Rayfield tái nhợt.
- Anh muốn tôi giết một thư ký của Tòa án tối cao và một luật sư địa phương ư ? Yên tâm đi, họ làm gì có bằng chứng. Họ không thể làm hại chúng ta được.
- Anh không thể biết được đâu. Anh không hề biết lá thư Quân đội viết gì. Anh không hề biết Fiske hoặc Rider đã tìm được thông tin gì trong thời gian vừa qua. Mà Rider đã hành nghề luật tới ba mươi năm. Ông ta sẽ không đệ trình đơn từ gì mà anh ta thấy là vô nghĩa. Mà lại là lên tới tận cái Tòa án tối cao chết tiệt đó. Có thể là anh không nhận biết được điều này, rằng lũ thư ký ở Toà án tối cao không phải là lũ đần độn. Fiske không lái xe cả một chặng đường dài như thế nếu cậu ta nghĩ Harms là một kẻ mất trí. Từ những gì anh nói với tôi, đảm bảo những lá thư đó nói rất cụ thể về những gì xảy ra trong trại giam hôm đó.
- Đúng thế. Rayfield thừa nhận.
- Vậy là anh cũng thấy rồi đấy. Nhưng đó không phải là lỗ hổng lớn nhất. Hãy nhớ rằng, Harms không phải là một kẻ ưa kiện tụng. Hắn chưa bao giờ đệ trình cái gì lên tòa án. Nếu Fiske kiểm tra lời nói của anh, cậu ta sẽ phát hiện ra đó là lời nói dối. Và khi Fiske làm như thế, mà dám chắc cậu ta sẽ làm, thì mọi chuyện sẽ vỡ lở hết.
- Tôi làm gì có đủ thời gian để nghĩ cho kỹ. Rayfield kịch liệt phản ứng.
- Nếu là tôi chắc cũng sẽ không nói khác. Nhưng vì anh đã nói dối Fiske, nên bây giờ cậu ta trở thành một nguy cơ lớn. Mà chúng ta lại đã có một vấn đề khác nữa.
- Chuyện gì ?
- Tất cả những gì Harms viết trong đơn kháng cáo đều là sự thật. Chẳng lẽ anh đã quên rồi sao ? Sự thật thật đáng buồn cười. Vừa mới bắt đầu lơi là một chút, thế mà đột nhiên cả thành lũy của sự dối trá cũng bắt đầu tính chuyện đổ sập xuống. Thử đoán xem nó định đổ xuống đâu ? Anh có thực sự muốn thưởng thức không ? Vì một khi nó đổ, nơi duy nhất cho cuộc sống hưu trí của chúng ta chính là Fort Jackson. Lần này sẽ là phía bên kia của cánh cửa phòng giam. Nghe tuyệt đấy chứ, Frank ?
Rayfield hít một hơi thở mệt mỏi và nhìn đồng hồ.
- Cứt thật. Tôi sẽ bảo Nam lo chuyện này ngay.
- Tôi nghĩ như thế tất cả chúng ta đều sẽ dễ thở hơn. Thôi, đây là lúc chứng tỏ anh xứng đáng với số tiền của mình đấy, Frank. Anh và Tremaine chỉ việc làm là xong. Và khi thực hiện phi vụ này, phải luôn nhớ rằng: chúng ta hoặc sẽ cùng sống, hoặc sẽ cùng chết.
***
Ba mươi phút sau cuộc thẩm vấn được tiến hành bởi trợ lý của Rayfield, Michael rời khỏi nhà tù và đi dưới làn mưa nhỏ về phía ôtô của mình. Anh thấy mình mới khờ dại, non nớt làm sao. Anh như muốn xé tan hai lá đơn làm muôn mảnh. Nhưng không thể. Có lẽ anh sẽ đặt nó trở lại phòng thư tín của thư ký. Anh vẫn cảm thấy tiếc cho Rufus Harms. Ngần ấy năm ở tù đã gây ảnh hưởng tới Harms. Michael vòng xe ra khỏi khu vực đỗ và anh không bao giờ biết được rằng, phần lớn nước trong bộ tản nhiệt của xe anh đã bị rút vào một chiếc thùng rồi đổ vào rừng cây bên đường.
Năm phút sau, Michael hoảng hốt nhìn thấy một đám hơi nước bốc ngùn ngụt lên từ mui xe. Anh bước ra ngoài, thận trọng nâng mui xe lên và nhảy lùi lại phía sau khi một đám hơi tức khắc phụt ra. Chửi thề một cách tức giận, Michael nhìn quanh: không hề có một chiếc ôtô hoặc một bóng người nào. Anh suy nghĩ một lát. Anh có thể đi bộ ngược trở lại nhà tù rồi gọi điện cho dịch vụ kéo xe hỏng. Thật đúng lúc, mưa bắt đầu mạnh dần lên.
Khi ngẩng đẩu nhìn về phía trước mặt, Michael bỗng thấy sung sướng đến nhẹ cả người. Một chiếc xe tải từ hướng nhà tù đang tiến về phía anh. Michael vẫy tay ra hiệu nhờ giúp đỡ. Vừa vẫy, anh vừa quay lại nhìn chiếc xe của mình lúc này vẫn không ngừng tuôn hơi nước. Thật buồn cười, anh vừa đưa xe đi bảo dưỡng để chuẩn bị cho chuyến đi này. Khi quay lại nhìn chiếc xe tải, Michael thấy tim mình bắt đầu đập mạnh. Anh nhìn quanh, sau đó quay người bỏ chạy hết tốc lực xa khỏi chiếc xe. Chiếc xe tải tăng tốc và nhanh chóng vượt qua MicKael rồi xoay ra chặn ngang đường. Michael đang định chạy ngược vào rừng cây thì cửa cabin mở ra và một họng súng chĩa về phía anh.
- Lên xe. Victor Tremaine ra lệnh.