Tremaine hạ cánh chiếc máy bay trực thăng xuống bãi cỏ. Khi cánh quạt quay chậm dần, ông ta và Rayfield nhìn ra chiếc ôtô mui kín đỗ gần chỗ hàng cây. Họ tháo dây an toàn, trèo ra ngoài, người cúi xuống khi đi dưới cánh quạt và tiến về phía chiếc xe. Khi tới nơi, Rayfield ngồi vào ghế trước, còn Tremaine chui vào hàng ghế sau.
- Rất vui khi anh làm được việc đó. Người đàn ông ngồi ở ghế lái nói và quay sang nhìn Rayfield.
Quai hàm viên đại tá sệ xuống.
- Có chuyện gì vậy ?
Những vết bầm có màu tím đỏ ở giữa và chuyển dần thành màu vàng ở rìa xung quanh. Một vết tím nằm ngay đuôi mắt phải, còn hai vết khác ở gần chỗ cổ áo.
- Fiske. Người đàn ông trả lời.
- Anh trai của nó, John. Người đàn ông nôn nóng nói - Hắn bắt gặp tôi trong căn hộ của em trai hắn.
- Hắn ta có nhận ra anh không ?
- Tôi đeo mặt nạ.
- Hắn ta làm gì ở căn hộ đó ?
- Thì cũng giống như tôi, tìm kiếm cái gì đó bọn cảnh sát có thể dựa vào đó tìm ra sự thật.
- Fiske ? Hắn ta chết rồi.
- Hắn có tìm được cái gì không ?
- Chẳng có gì để tìm. Chúng ta đã lấy máy tính xách tay của Fiske. Ông ta nhìn Tremaine - Anh lấy cặp xách ra khỏi xe trước khi giết cậu ta rồi, đúng không ? Tremaine gật đầu - Nó đâu ? - Người đàn ông hỏi.
- Một đống tro tàn.
- Tốt
- Thằng anh có phải là vấn đề rắc rối không ? Rayfield muốn biết.
- Có thể. Hắn là cựu cảnh sát. Hắn và một trong số những thư ký Tòa án đang nhúng mũi vào mọi chuyện ở khắp nơi. Hắn đang giúp thám tử điều tra các vụ án mạng.
Rayfield giật mình.
- Các vụ ư ? Hơn một vụ sao ?
- Steven Wright.
- Có chuyện quái quỷ gì xảy ra vậy ? Rayfield gặng hỏi.
- Wright nhìn thấy một người ra khỏi văn phòng của Michael Fiske. Cậu ta cũng nghe thấy những điều lẽ ra không nên nghe. Không thể tin là cậu ta sẽ im lặng, vì thế tôi phải lừa cậu ta ra khỏi tòa nhà để thủ tiêu. Sẽ không sao với vụ này đâu.
- Anh có điên không đấy ? Mọi việc đã vượt ra ngoài tầm kiểm soát mất rồi. Rayfield tức giận nói.
Người đàn ông nhìn Tremaine.
- Này Vic, bảo cấp trên của anh bình tĩnh lại đi. Tôi nghĩ Nam đã tước mất một phần nghị lực của anh rồi, Frank. Chưa bao giờ anh như thế này cả.
- Bốn vụ án mạng mà anh vẫn bình tĩnh được ? Trong khi Harms và anh trai hắn vẫn đang trốn thoát.
- Vậy là chúng ta sẽ có thêm hai xác chết nữa. Hai xác chết quan trọng nhất. Anh có hiểu điều đó không, Vic ?
- Tôi hiểu. Tremaine trả lời.
Người đàn ông quay sang nhìn Rayfield bằng một cặp mắt vô cùng lạnh lùng.
Rayfield căng thẳng nuốt nước bọt.
- Tôi nghĩ cũng chẳng còn đường thoái lui nữa.
- Anh đúng rồi đấy.
- John Fiske và đứa thư ký kia. Chúng ta làm gì với chúng ? Nếu Fiske được giao nhiệm vụ điều tra về cái chết của em hắn thì hắn sẽ thành một vấn đề rắc rối.
- Hắn đã là một vấn đề. Chúng đã tham gia khá sâu rồi. Và chúng sẽ tiếp tục cho tới khi chúng ta quyết định làm việc gì đó với chúng.
- Nghĩa là sao ? Rayfield hỏi.
- Nghĩa là chúng ta sẽ có thêm bốn xác chết nữa, thay vì hai.
***
Sara ngồi trong văn phòng mới. Chandler đã thông báo khu vực cô ngồi làm việc cùng Wright bị cấm không được lui tới, nhưng ông cho phép nhân viên Tòa án chuyển máy vi tính và các hồ sơ làm việc của Sara tới chỗ mới này. Cô đã lấy danh sách nhà tù thuộc các bang Fiske đưa cho và bắt đầu gọi điện. Nửa giờ sau, cô thất vọng đặt máy xuống. Không ai có họ là Harms ở bất cứ nhà tù nào thuộc các bang này. Sara cố gắng nhớ thêm một từ hoặc đoạn văn nào đó có thể giúp ích từ tài liệu cô đọc được, nhưng cuối cùng đành đầu hàng.
Đột nhiên một tia sáng lóe lên: chữ cái R nảy ra trong óc cô. Tên của Harms bắt đầu bằng chữ cái R. Cô đã nhìn thấy trong đơn kháng cáo. Thật điên rồ khi cô không tài nào nhớ thêm nổi điều gì nữa.
Sara đứng bật dậy và lúc đó cô nhìn thấy nó. Cô vừa nắm tay vào một tập hồ sơ khi đột ngột đứng dậy và không để ý cho tới tận bây giờ. Đó là biên bản của vụ Chance. Vì nó, Wright đã phải ở lại làm việc tới khuya để hoàn thành. Một tờ giấy viết tay được đính kèm đề nghị Sara xem lại.
Cô ngồi xuống, đầu cúi gục trước màn hình máy vi tính. Ngộ nhỡ có một kẻ thần kinh không ổn định nhằm vào các thư ký thì sao ? Có phải là chẳng may, Wright đã bị chết thay cho cô không ? Sara ngồi lặng một phút, toàn thân ớn lạnh. Thôi nào Sara, mình có thể vượt qua được. Mình phải vượt qua, cô cố tự thuyết phục bản thân. Lấy hết quyết tâm có thể có, Sara đứng dậy và ra khỏi cửa.
Một phút sau, cô bước vào văn phòng các thư ký và đi tới chỗ một nhân viên đang ngồi trước màn hình máy tính chứa đựng cơ sở dữ liệu của Tòa án. Câu hỏi cô sắp đưa ra là câu cô đã từng hỏi một lần, nhưng cô muốn khẳng định chắc chắn tuyệt đối.
- Anh có thể kiểm tra xem có vụ nào của Tòa với cái tên Harsm là bên đệ trình đơn không ?
Người thư ký gật đầu và bắt đầu gõ bàn phím. Sau một phút, anh ta ngẩng lên lắc đầu.
- Tôi không tìm thấy gì hết. Đơn được gửi từ bao giờ ?
- Gần đây thôi. Trong vòng hai tuần hoặc hơn thế một chút.
- Tôi đã kiểm tra tới cả sáu tháng rồi. Không có gì cả. Cô cũng đã hỏi tôi chuyện này mấy hôm trước đúng không ?
Trước khi Sara kịp trả lời, một giọng nói cất lên.
- Cô nhắc tới Harms phải không ?
Sara quay lại nhìn người thư ký vừa nói.
- Đúng. Harms là họ.
- Thật lạ.
Da Sara thấy gai lên.
- Sao ?
- Sáng sớm hôm nay có một người đàn ông gọi điện tới hỏi về đơn kháng cáo và ông ta nhắc đến cái tên này. Tôi nói là chúng ta không có vụ kháng cáo nào dưới cái tên đó.
- Harms ư ? Anh có chắc không ? Người thư ký gật đầu - Còn tên là gì ? Sara hỏi, cố kìm nén sự kích động.
Người thư ký nghĩ ngợi một lúc.
- Có thể bắt đầu bằng chữ R. Sara gợi ý.
Người thư tý bật ngón tay.
- Đúng vậy. Rufus, Rufus Harms. Nghe rất giống dân tỉnh lẻ.
- Người gọi có xưng tên không ?
- Không, ông ta rất thất vọng.
- Anh còn nhớ được điều gì nữa không ?
Người thư ký nghĩ một lúc lâu hơn.
- Ông ta nói gì đó về việc anh ta từng bị nhốt trong trại giam, hoặc cái gì đỏ.
Mắt Sara mở to và cô bắt đầu lao ra khỏi phòng.
- Chuyện này là thế nào, Sara ? Có gì liên quan tới hai vụ án mạng không ? Người thư ký hỏi. Sara tiếp tục chạy đi mà không trả lời. Người thư ký lưỡng lự một lát rồi đưa mắt nhìn quanh xem có ai để ý tới mình không. Sau đó, anh ta nhấc điện thoại và quay số. Khi có người trả lời, anh ta thì thầm thật nhỏ vào ống nghe.
Sara lao hết tốc lực lên cầu thang. Từ trại giam cho cô thấy rõ có một lỗ hổng lớn trong danh sách của Fiske. Cô về phòng làm việc, lôi một tấm danh thiếp từ hộp đựng ra và quay số. Sara đang gọi tới Phòng điều hành cảnh sát quân sự. Fiske đã sờ tới số tù nhân trong các nhà tù liên bang cũng như nhà tù của các bang, nhưng anh chưa nghĩ đến quân đội. Chú của Sara là một thiếu tướng quân đội đã về hưu. Cô biết rất rõ trại giam là gì. Rufus Harms là một tù nhân của quân đội Hoa Kỳ.
Sara nối máy với Hạ sĩ cảnh sát Dillard, người đang trực ở đó.
- Tôi không có số tù của anh ta, nhưng tôi biết anh ta bị giam giữ tại một nhà tù quân đội cách Washington bốn trăm dặm. Cô nói.
- Tôi không thể cung cấp thông tin này cho cô. Theo thủ tục quy định, cô phải gửi một bản đề nghị tới phó phòng Điều hành và Kế hoạch. Sau đó, đến lượt mình, phòng này sẽ gửi bản đề nghị của cô tới bên Tự do Hành động Thông tin. Họ có thể trả lời cô hay không, tuỳ thuộc vào từng trường hợp cụ thể.
- Vấn đề là ở chỗ tôi cần thông tin này ngay bây giờ.
- Cô làm trong ngành thông tin đại chúng à ?
- Không, tôi gọi đỉện từ Tòa án tối cao Hoa Kỳ.
- Vậy đấy. Làm sao tôi biết được điều đó ?
Sara suy nghĩ một lát.
- Anh hãy gọi tổng đài bưu điện, xin họ số tổng đài của Tòa án tối cao, sau đó anh gọi theo số được cho và hỏi gặp tôi. Tên tôi là Sara Evans.
Dillard hoài nghi.
- Nghe rất không bình thường.
- Tôi xin anh đấy, Hạ sĩ cảnh sát Dillard, việc này thực sự rất quan trọng.
Đầu dây bên kia im lặng vài giây trước khi nói.
- Cho tôi vài phút.
Sau năm phút chờ đợi dài dằng dặc, điện thoại được nối tới phòng Sara.
- Anh biết không, Hạ sĩ cảnh sát Dillard, tôi đã từng lấy được thông tin về các tù nhân quân đội từ phòng của anh mà chẳng phải qua thủ tục quy định nào hết.
- Ồ, cũng có lúc nhân viên ở đây hơi hào phóng cung cấp thông tin.
- Tôi chỉ muốn biết Rufus Harms đang ở đâu, chỉ có vậy.
- Thực ra thì, với các tù nhân khác thì chuyện này không có gì khó khăn.
- Tôi không hiểu. Tại sao Rufus Harms lại đặc biệt như vậy ?
- Cô chưa đọc báo à ?
- Hôm nay thì chưa. Sao ?
- Có thể cũng không phải là một tin lớn lắm nhưng dân chúng cần phải biết để đề phòng và bảo đảm an toàn cho chính họ chứ không vì điều gì khác.
- Dân chúng phải biết điều gì ?
- Rằng Rufus Harms đã vượt ngục. Bằng vài câu ngắn gọn, Dillard cho Sara biết thêm vài thông tin chi tiết.
- Anh ta bị giam ở đâu ?
- Fort Jackson.
- Nhà tù đó nằm ở đâu ?
Diliard nói địa điểm và Sara ghi vào giấy.
- Bây giờ tôi có câu này muốn hỏi cô đây, cô Evans. Tại sao Tòa án tối cao lại quan tâm tới Rufus Harms ?
- Anh ta đệ trình đơn kháng cáo lên Tòa án.
- Đơn gì ?
- Tôi rất tiếc, Hạ sĩ cảnh sát Dellard, nhưng tôi không thể nói cho anh biết được. Tôi cũng phải tuân theo một số luật lệ của mình.
- Được thôi, nhưng tôi cho cô biết điều này. Nếu tôi là cô, tôi sẽ tránh xa đơn kháng cáo của anh ta ra. Các phiên tòa không mở cho người chết, đúng không ?
- Thực ra là không thể. Anh ta đã làm gì ?
- Cô nên xem hồ sơ quân sự của anh ta.
- Làm sao tôi xem được ?
- Cô là luật sư đúng không ?
- Đúng, nhưng tôi không làm việc nhiều với bên quân sự.
Sara nghe thấy anh ta càu nhàu một chút trên điện thoại.
- Vì là tù nhân quân sự nên chính thức mà nói, Rufus Harms không còn thuộc về Quân đội Hoa Kỳ nữa. Cùng với việc bị kết tội giết người, Rufus đã bị giải ngũ do làm ô nhục quân đội, hoặc do đạo đức cá nhân tồi tệ. Hồ sơ quân sự của anh ta đã được gửi đến Văn phòng lưu trữ hồ sơ nhân sự quân đội St. Louis. Bản in ra giấy được giữ ở đó. Harms bị kết án cách đây khoảng hai mươi lăm năm, vì thế hồ sơ của anh ta có lẽ đã được chuyển sang dạng vi phim, mặc dù ở văn phòng đó có lẽ vẫn còn hơi lạc hậu chưa áp dụng được quy trình vi phim hóa như thế. Nếu cô hoặc bất cứ ai ngoài Harms muốn có hồ sơ của anh ta, cô phải sử dụng trát đòi ra hầu tòa.
Sara ghi hết ra giấy.
- Một lần nữa cám ơn anh, Hạ sĩ cảnh sát Dillard, anh giúp tôi nhiều lắm.
Máy tính, của Sara có phần mềm bản đồ. Cô bật màn hình rồi dùng chuột vẽ một đường thẳng từ Washington Dc tới vị trí tương đối của nhà tù Fort Jackson. .
- Gần như chính xác bốn trăm dặm. Sara tự nói với bản thân. Cô chạy lên thư viện của Tòa án ở tầng ba và nối mạng internet bằng một máy tính đặt trong đó. Không có máy tính nào của các thư ký được nối với môđem điện thoại vì lý do an toàn và bảo mật. Nhưng máy tính trong thư viện thì có. Sử dụng dịch vụ khai thác internet, Sara gõ tên Rufus Harms. Cô ngồi nhìn quanh các tấm panô lát tường bằng gỗ sồi trong khi máy tính tải thông tin về.
Vài phút sau, Sara ngồi đọc tất cả những thông tin gần đây nhất về Rufus Harms, những bài báo, sự miêu tả, bài tường thuật, quá trình đào tạo và những điều tương tự của anh trai anh ta. Cô in hết ra giấy. Một trong số những bài báo được trích dẫn từ một tờ báo địa phương nơi Harms sống trước đây. Lại sử dụng đường chỉ dẫn điện thoại trên internet, Sara tìm tên của ông chủ bút, tác giả bài báo. Ông ta vẫn sống ở thị trấn nhỏ đó, gần Mobile, Alabama, nơi hai anh em Harms sinh sống và lớn lên.
Điện thoại được nhấc lên sau ba hồi chuông. Sara tự giới thiệu mình với người đàn ông có tên George Barker, người vẫn làm tổng biên tập của tờ báo địa phương.
- Tôi đã kể hết cho giới báo chí rồi. Ông ta nói dứt khoát.
Ông ta có giọng nói kéo dài của người miền Nam khiến Sara nghĩ tới những chú cừu kêu be be.
- Tôi rất biết ơn nếu ông có thể trả lời cho tôi vài câu hỏi, chỉ có vậy thôi.
- Cô nói cô ở đâu nhỉ ?
- Dịch vụ thông tin độc lập. Tôi làm nghề tự do.
- Thôi được rồi, chính xác ra thì cô muốn biết cái gì ?
- Tôi được biết Rufus Harms đã bị buộc tội giết một cô bé trong trại lính nơi anh ta đóng quân. Sara liếc đọc thông tin cô vừa in ra - Fort Plessy.
- Giết một cô bé da trắng. Cô biết không, anh ta là người da đen đấy.
- Tôi biết. Sara xẵng giọng - ông có biết tên người luật sư đã bảo vệ anh ta trước tòa không ?
- Đó không phải là một phiên toà. Là một cuộc dàn xếp thì đúng hơn. Tôi có theo dõi câu chuyện này một chút, vì Rufus là người địa phương, là mặt trái của những thanh niên địa phương nói chung là tử tế.
- Vậy ông biết tên của người luật sư ?
- Nào nào, tôi phải kiểm tra lại đã. Cho tôi số điện thoại của cô rồi tôi gọi lại cho.
Evans cho ông ta số điện thoại ở nhà.
- Nếu tôi không có nhà, ông cứ nhắn vào máy. Ông còn gì có thể nói cho tôi biết về Rufus Harms và anh trai anh ta hay không ?
- Điều đáng nói nhất về Rufus là khổ người của anh ta. Anh ta cao phải đến sáu fut ba khi mới có mười bốn tuổi. Không hề gầy giơ xương và cao lêu đêu. Lúc đó trông Rufus đã như một người đàn ông trưởng thành thực sự.
- Học hành có khá không ? Hay là tồi ? Có rắc rối gì với cảnh sát không ?
- Theo những gì tôi nhớ, anh ta không phải là học sinh khá. Chưa bao giờ tốt nghiệp phổ thông trung học, mặc dù rất khéo tay. Anh ta làm việc ở xưởng in nhỏ cùng bố. Anh trai cũng thế. Cô biết tại sao không. Tôi nhớ có lần máy in của tôi bị hỏng. Họ cử Rufus đến sửa. Hồi đó chắc anh ta chưa quá mười sáu tuổi. Tôi đưa cho anh ta cuốn catalô của máy in nhưng anh ta không cầm. "Chữ nghĩa làm cháu rối mù lên, bác Barker ạ". Anh ta nói như thế hoặc đại khái như thế. Anh ta đi vào trong và chỉ một giờ sau, mọi thứ đã sẵn sàng, chiếc máy in lại chạy ngon như mới.
- Thật ấn tượng.
- Anh ta chưa bao giờ gặp rắc rối với cảnh sát. Mẹ anh ta không để điều đó xảy ra. Cô phải hiểu rằng đây là một thị trấn nhỏ, không có nhiều hơn một ngàn linh hồn đã từng sống ở đây, bây giờ còn ít hơn nữa. Tôi đã tám mươi rồi nhưng vẫn phụ trách tờ báo này. Không ai sống ở đây lâu bằng tôi. Tất nhiên là gia đình Harms sống ở khu vực của dân da màu, nhưng chúng tôi vẫn biết họ. Dân da màu không đến nhà tôi, nhưng có vẻ như họ là những người tốt. Mẹ anh ta làm việc ở nhà máy chế biến thịt, cũng giống như phần lớn người dân ở đây. Trong tổ quét dọn. Đó là một công việc không được trả lương cao, nhưng bà ấy rất quan tâm tới các con trai của mình.
- Chuyện gì xảy ra với bố họ ?
- Ông ta là một người tốt, không có xu hướng thiên về uống rượu hoặc đi lang thang khắp nơi như nhiều người kiểu như ông ấy vẫn thường thích. Ông ta làm việc miệt mài, cật lực, đến nỗi một ngày không thức dậy nữa. Đau tim.
- Trí nhớ của ông thật tốt.
- Tôi đã viết cáo phó cho ông ta.
- Còn anh trai Rufus thì thế nào ?
- Nào, Josh là một câu chuyện khác. Quanh đây, người ta gọi anh ta là thằng da đen xấu xa. Nóng nảy, ngạo mạn, lúc nào cũng cố chứng tỏ mình siêu hơn thực tế. Mà này, tôi không phải là người có định kiến và cũng không tha thứ cho việc sử dụng chữ cái N khi nói (Negro - tiếng Anh là người da đen, ở đấy có ý miệt thị - ND), nhưng nếu có dùng thì tôi sẵn sàng dùng chữ cái đặc biệt này để chỉ Josh Harms. Anh ta chọc tức và làm trái ý không biết bao nhiêu người.
- Tôi đọc và biết rằng anh ta đã tham gia chiến đấu ở Việt Nam và là một anh hùng trong chiến tranh.
- Đúng thế đấy. Barker nhanh chóng thừa nhận - Anh ta là người được tặng thưởng nhiều huân chương nhất trong số những người nhập ngũ của thị trấn này. Chưa có ai như anh ta. Nhưng nếu như anh ta chiến đấu tốt thì tôi cũng sẽ tặng huân chương cho anh ta như thế.
- Còn chuyện gì nữa ?
- Josh đã tốt nghiệp phổ thông trung học. Giọng Barker thay đổi - Nhưng anh ta nổi bật nhất khi chơi thể thao. Tôi phụ trách tờ báo duy nhất ở đây và theo dõi tất thảy các loại thông tin. Josh Harms là một vận động viên điền kinh vĩ đại nhất tôi từng có vinh dự được biết tới. Bất kể da trắng, da đen, người mới vào nghề hay đã từng lập kỷ lục, anh ta đều chạy nhanh hơn, nhẩy cao hơn, mạnh mẽ hơn và hoạt bát hơn. Dù sao, tôi vẫn biết là người da màu thường giỏi trong lĩnh vực này, nhưng Josh Harms là một trường hợp cực kỳ đặc biệt. Hầu như môn thể thao nào anh ta cũng khắc dấu tên mình. Cô có biết là anh ta vẫn đang giữ khoảng nửa tá kỷ lục điền kinh của bang không ? - Ông ta thêm một cách tự hào - Và cô cũng nên biết là Alabama cống hiến quá mức cần thiết số vận động viên điền kinh xuất sắc đấy.
Sara thở dài.
- Anh ta có chơi cho trường đại học nào không ?
- Chà chà, anh ta nhận được cả đống lời đề nghị cấp học bổng để chơi cho các đội bóng đá và bóng rổ. Bear Bryant cũng muốn anh ta ở lại Alabama, nếu thế thì đã quá tốt cho anh ta. Có khi lại trở thành một ngôi sao trong đội bóng rổ NBA hoặc NLF cũng nên. Nhưng anh ta lại đi sai đường.
- Như thế nào vậy ?
- Ờ, thì cô cũng biết rồi đấy. Chính phủ đề nghị anh ta tham gia chiến đấu trong cuộc chiến chống lạỉ cộng sản.
- Nói cách khác, anh ta đã thực hiện chế độ quân dịch và được đưa sang Việt Nam bằng máy bay ?
- Đúng vậy.
- Sau đó anh ta có quay về nhà không ?
- Ồ, tất nhiên rồi. Khi đó mẹ anh ta vẫn còn sống, nhưng không còn lâu nữa. Đúng lúc đó thì Rufus bắt đầu gặp rắc rối. Tôi thực sự cho rằng Rufus tình nguyện tham gia quân đội cũng vì Josh. Có lẽ anh ta muốn được giống như anh trai mình, cô biết đấy, làm một anh hùng. Chắc chắn anh ta muốn thay đổi. Sau khi bố anh ta chết, không còn gì cho anh ta ở thị trấn này nữa. Tất nhiên là mọi chuyện đã kết thúc tệ hại đến mức không thể tệ hơn được nữa. Dù sao Josh cũng đã đến gặp tôi để xem tôi có thể làm gì được không. Cô biết đến sức ép của báo chí chứ. Nhưng tôi cũng chẳng giúp được gì.
- Việc Rufus giết chết cô bé đó có làm ông ngạc nhiên hay không ? Ý tôi muốn hỏi là đã bao giờ anh ta tỏ ra hung bạo như vậy chưa ?
- Chưa bao giờ anh ta làm đau một ai mà tôi biết. Một người khổng lồ hiền lành. Tôi không thể tin nổi khi đọc về cô bé đó. Mà nếu đó là do Josh thì còn hiểu được, chứ không thể là Rufus. Nhưng mọi bằng chứng đều quá rõ ràng.
- Josh có tiếp tục sống ở đó không ?
- Nào, bây giờ cô dẫn tôi tới phần đặc biệt rắc rối trong lịch sử của thị trấn này.
- Chuyện gì đã xảy ra ?
- Tôi không nên nói thì hơn.
Sara nghĩ thật nhanh. Thành ngữ của giới nhà báo như thế nào nhỉ ?
- Coi như thông tin không chính thức.
- Thật vậy chứ ? Barker nghe rất thận trọng.
- Tuyệt đối đúng. Sẽ là thông tin không chính thức.
- Tôi muốn cô hiểu là tôi vừa ghi nhận những gì cô nói đấy. Vì thế, nếu tôi đọc được trên tờ báo nào những gì tôi sắp nói ra đây, tôi sẽ kiện cô và tờ báo đó tới tận đồng xu cuối cùng cô có. Barker nghiêm khắc nói - Tôi là một nhà báo, tôi biết cách làm được điều đó.
- Ông Barker, tôi xin hứa là dù ông có nói ra điều gì đi chăng nữa, tôi cũng sẽ không sử dụng trong bài báo nào hết.
- Được rồi. Thực ra, tôi nghĩ là dù sao chuyện cũng đã xảy ra quá lâu, đủ để không gây vấn đề gì về mặt luật pháp nữa. Nhưng sống trên thế giới này thì cảnh giác bao nhiêu cũng không bao giờ là quá thận trọng cả. Barker hắng giọng - Thế này, chuyện Rufus làm lan ra khắp thị trấn, không có cách nào ngăn được. Rồi một lũ con trai bắt đầu uống rượu, tụ tập lại và quyết định phải làm một việc gì đó. Chúng không thể làm gì Rufus, vì anh ta đã bị giam giữ bởi quân đội Hoa Kỳ. Nhưng còn gia đình Harms sống ở đây nữa.
- Họ đã làm gì ?
- Trời ơi, những gì họ đã làm là đốt nhà của bà Harms cho tới khi chỉ còn là đống đổ nát.
- Trời đất ơi ! Bà ấy có ở trong nhà không ?
- Có, cho tới khi Josh lôi được bà ấy ra - Để tôi kể tiếp cho cô. Josh đã đuổi theo bọn chúng. Họ chạy khắp các đường phố trong thị trấn này. Tôi theo dõi từ văn phòng của mình mà. Cô biết không, một chọi lại mười, nhưng Josh đã làm cho một nửa trong số chúng phải vào bệnh viện, cho tới khi những tên còn lại đánh anh ta trọng thương và quỵ hẳn. Tôi chưa bao giờ và hy vọng không bao giờ phải chứng kiến chuyện gì như thế nữa.
- Nghe như một cuộc hỗn chiến, cảnh sát không tới sao ?
Barker húng hắng ho một cách lúng túng.
- Có một lời đồn đại rằng, ngẫu nhiên có hai trong số những kẻ mà... Cô biết không, trong số những kẻ đốt nhà hồi đó, hai tên...
- Là cảnh sát - Sara kết thúc giúp Barker. Ông không nói gì - Tôi mong là Josh Harms đã kiện cả thị trấn này đòi bồi thường cho đến đồng xu cuối cùng họ có. Cô nói.
- Ờ... thực ra, họ lại kiện anh ta. Những kẻ phải vào bệnh viện đã kiện anh ta. Josh không thể chứng minh được điều gì về đám cháy. Tôi có sự suy đoán của riêng mình, nhưng sự tình là như thế. Cảnh sát muốn biến chuyện này thành việc Josh kháng cự lại sự bắt giữ của họ. Đó là sự kiện của mười người chống lại một người, mà lại là một người da màu. Nói tóm lại là anh ta đã phải ngồi tù một thời gian. Họ tiếp tục lấy đi tất cả những gì anh ta và mẹ anh ta có, từ những thứ nhỏ nhất. Ngay sau đó bà ấy mất. Tôi cho là những gì xảy ra với hai người con là quá sức chịu đựng của bà ấy.
Tất cả những gì Sara có thể làm là không gào lên với người đàn ông trong điện thoại.
- Ông Barker, đó là câu chuyện đáng ghê tởm nhất tôi từng được nghe. Cô nói - Tôi không biết nhiều lắm về thị trấn của ông, nhưng tôi biết rằng tôi không bao giờ muốn một người thân nào của mình sống ở đó.
- Thị trấn này cũng có những mặt tốt của nó.
- Thật vậy... như kiểu đón tiếp một anh hùng chiến tranh như thế sao ?
- Tôi hiểu. Tôi cũng đã nghĩ về điều đó. Cô chiến đấu cho đất nước của mình, bị thương rồi trở về quê nhà để nhận những điều như thế và chắc là cô sẽ phải tự hỏi cô đã chiến đấu vì cái quái gì.
- Nghe có vẻ như ông biết sự thật. Tại sao khi đó ông không sử dụng sức mạnh của báo chí ?
Barker thở dài thật sâu.
- Đây luôn là ngôi nhà của tôi, cô Evans. Thật khó có thể xúc phạm nhà cầm quyền, cho dù họ xứng đáng nhận điều đó. Tôi không thể nói rằng mình là người bạn tốt của những người da đen, vì rõ ràng tôi không như thế. Tôi cũng không nói dối cô rằng tôi đã bênh vực cho Josh Harms, vì nói thẳng ra là tôi không làm.
- Vậy thì tôi cho ông biết rằng tòa án được lập ra là để làm việc này: để giữ không cho những người như những kẻ ở thị trấn của ông làm khổ những người như Josh Harms. Ông nhớ gọi điện cho tôi về tên của người luật sư cho Harms nhé.
Sara đặt điện thoại xuống, toàn cơ thể như bị kích động bởi sự nghiệt ngã của những gì vừa phải nghe. Không biết có bao nhiêu người da đen cô quen từng sống ở Carolina nhỉ ? Những thế hệ sống bất hợp pháp, vô gia cư trên đường phố ? Hay những người làm bán thời gian cha cô thuê mướn khi mùa thu hoạch tới ? Cô đã từng ngồi ngoài hiên nhà xem họ làm việc, áo vải mỏng của họ ướt sũng mồ hôi, da càng đen sẫm hơn dưới cái nắng thiêu đốt. Mẹ cô và cô thường mang nước chanh và thức ăn cho họ. Họ lẩm bẩm những lời cảm ơn, không bao giờ nhìn lên, ăn rồi lại quần quật làm việc cho đến khi trời tối. Ở trường học của cô toàn là học sinh da trắng, bất chấp việc nhiều vụ án của Tòa án tối cao cũng cần sự tham gia của những người da màu. Đó là những vụ đấu tranh vì bình đẳng chủng tộc của thế kỷ hai mươi, nối tiếp những Antietams, Gettysburgs và Chickamaugas của thế kỷ trước. Tòa án cần một người có thể biện hộ và tranh luận một cách hiệu quả tương tự như người da trắng, ở Tòa án tối cao này, cũng từng có một thẩm phán người da đen giữ vị trí của Người giữ trật tự vào các ngày thứ Năm. Hiện tại, trong số ba mươi sáu thư ký cũng có một người da đen. Đa số các thẩm phán không bao giờ lấy thư ký là người thiểu số. Điều đó có nghĩa gì ? Tại tòa án cao cấp nhất của đất nước này ?
Khi Sara lao xuống đi tìm Fiske, cô tự hỏi không biết họ có bao giờ tìm ra được sự thật hay không. Nếu Quân đội tóm được hai anh em Harms trước tất cả những người khác, sự thật có thể sẽ vĩnh viễn chết theo họ.