Nửa giờ sau, Chandler và Fiske bước qua cửa chính của Tòa án tối cao Hoa Kỳ.
Ở bên trong, tòa nhà trông thật rộng và mang đầy vẻ đe dọa. Nhưng điều thực sự thu hút sự chú ý của Fiske lại chính là sự im lặng. Một sự im lặng tuyệt đối khiến anh cảm thấy rối loạn. Bước chân vào đây, anh như rơi vào một ảo giác và thật khó tưởng tượng rằng, chỉ ngoài cánh cửa kia thôi lại đã là một thế giới hoạt động đầy náo nhiệt hoàn toàn khác biệt. Fiske nghĩ tới một nơi cũng vô cùng yên ắng anh vừa mới tới trong ngày hôm nay: nhà xác.
Anh nói.
- Chúng ta sẽ gặp ai ?
Chandler chỉ tay về phía nhóm người đang đi dọc theo hành lang tiến về phía họ.
- Họ.
Khi nhóm người lại gần hơn, tiếng chân bước tập thể của họ tạo thành thứ âm thanh như những tiếng nổ ầm ầm của một khẩu thần công trong dãy hành lang có độ âm của tòa nhà. Một trong số họ mặc complê, những người còn lại mặc đồng phục và mang súng.
- Thám tử Chandler ? Người đàn ông mặc complê giơ tay ra - Tôi là Richard Perkins, người phụ trách trật tự của Tòa án tối cao.
Perkins cao khoảng năm fít chín, gầy nhom, hai tai vểnh như tai của một cậu bé, mái tóc bạc trắng chải thẳng xuống trán giống như một thác nước đóng băng.
Ông giới thiệu những người cùng đi.
- Cảnh sát trưởng Leo Dellasandro và trợ lý Ron Klaus.
- Rất vui được gặp các ông. Chandler nói. Khi thấy Perkins đang quay về phía Fiske nhìn một cách chờ đợi, ông nói thêm - Đây là John Fiske. Anh trai của Michael Fiske.
Tất cả bọn họ vội vàng nói lời chia buồn với Fiske.
- Một thảm kịch. Thảm kịch vô lương tâm. Perkins nói - Mọi người đánh giá rất cao về Michael. Rồi chúng tôi sẽ vô cùng tiếc nhớ cậu ấy.
Fiske cố gắng tỏ thái độ biết ơn khi nhận những lời cảm thông này.
- Ông đã khóa văn phòng của Michael Fiske lại như tôi yêu cầu chưa ? - Chandler hỏi.
Dellasandro gật đầu.
- Việc đó khá khó khăn vì cậu ấy chung phòng làm việc cùng một thư ký khác. Hai người làm việc cùng một phòng là chuyện bình thường ở đây.
- Hy vọng là lệnh cấm lui tới đó, không kéo dài lâu.
- Nếu ông muốn, chúng ta có thể vào văn phòng của tôi và xem xét kỹ chương trình làm việc, thám tử Chandler. Perkins đề nghị - Văn phòng tôi nằm ngay ở đầu hành lang này thôi.
- Đồng ý.
Khi Fiske đi theo bọn họ, Perkins dừng lại và nhìn Chandler.
- Xin lỗi. Tôi tưởng anh Fiske tới đây là vì việc khác không liên quan gì tới cuộc điều tra của ông.
- Cậu ấy giúp tôi cung cấp các thông tin về em trai mình. Chandler nói.
Perkins nhìn Fiske và Fiske đánh giá đó là một ánh mắt không thiện cảm.
- Tôi thậm chí còn không biết rằng Michael có anh trai. Perkins nói - Chưa bao giờ cậu ấy nhắc tới cậu.
- Có sao đâu, Michael cũng chưa bao giờ nhắc đến ông với tôi. Fiske đáp lại.
Văn phòng của Perkins nằm ngay cùng dãy hành lang dẫn tới phòng xử án. Nó được trang trí theo một phong cách cổ. Một người đàn ông độ tuổi dưới năm mươi ngồi tại chiếc bàn kê ở một bên tường. Mái tóc vàng của ông ta được cắt rất ngắn, còn khuôn mặt dài và hẹp thì mang đầy tác phong lãnh đạo. Thái độ tự tin và quả quyết của ông ta cho thấy rõ ông ta rất thích thú được thực hiện quyền lãnh đạo ấy. Khi ông ta đứng lên, Fiske thấy ông ta cao hơn sáu fít và trông có vẻ rất thường xuyên luyện tập thể thao.
- Thám tử Chandler ? Người đàn ông chìa một tay ra, còn tay kia rút khỏi túi một tấm thẻ - Nhân viên mật vụ đặc biệt của FBI Warren McKenna.
Chandler nhìn Perkins.
- Tôi không biết là FBI đã tham gia vào vụ này.
Perkins định nói gì đó nhưng McKenna nhanh nhảu hơn.
- Tôi biết chắc là ông hiểu rõ rằng viên chưởng lý và FBI có quyền hợp pháp được tham gia đầy đủ vào việc điều tra bất cứ vụ án mạng nào liên quan tới nhân viên của chính phủ liên bang. Tuy nhiên, FBI cũng không định phụ trách toàn bộ vụ án hoặc là giẫm chân lên các công việc của ông.
- Tốt, bởi vì chỉ cần có một áp lực nhỏ nhất mà tôi không muốn cũng khiến tôi hóa điên luôn. Chanlder mỉm cười.
Nét mặt McKenna không thay đổi.
- Tôi sẽ cố ghi nhớ điều đó.
Fiske đưa tay ra cho McKenna.
- Tôi là John Fiske. Michael Fiske là em trai tôi.
- Tôi rất tiếc, anh Fiske. Tôi biết chuyện này vô cùng khó khăn đối với anh. McKenna bắt tay Fiske và nói. Ông ta quay lại nhìn Chandler - Nếu như thực tế chứng tỏ rằng cần có sự tham gia tích cực hơn nữa của FBI, chúng tôi hy vọng ông sẽ hợp tác đầy đủ với chúng tôi. Hãy nhớ rằng nạn nhân là nhân viên của liên bang làm việc cho một trong những cơ quan đáng kính trọng nhất trên thế giới. Và có thể là một trong những nơi đáng sợ nhất. McKenna nhìn khắp phòng nói.
- Sợ vì không hiểu biết. Perkins vạch ra.
- Dù sao vẫn là sợ. Sau vụ Waco, Trung tâm thương mại quốc tế và thành phố Oklahoma, chúng ta đã rút được bài học là cần phải cẩn thận hơn nữa. McKenna nói.
- Thật tệ là người của các ông không phải là những người biết rút kinh nghiệm nhanh. Chandler khô khan nói - Nhưng thôi, những cuộc chiến bề nổi như thế này chỉ là một sự lãng phí thời gian. Dù sao tôi vẫn thực sự tin vào sự sòng phẳng. Đồng ý chứ ?
- Tất nhiên. McKenna nói.
Chandler dành nửa tiếng đặt ra những câu hỏi, cố gắng tìm kiếm xem liệu có vụ án nào Michael Fiske tham gia tại Tòa án có thể là nguyên nhân dẫn tới vụ án mạng hay không. Tất cả những người đại diện cho Tòa án đều trả lời ông một câu giống hệt nhau: Không thể có.
McKenna hỏi rất ít nhưng chăm chú lắng nghe những câu do Chandler đưa ra.
- Chi tiết của các vụ án còn chưa được quyết định ở Tòa án này không được thông báo cho dân chúng và do vậy, người ngoài không thể nào biết được một thư ký cụ thể nào đang tham gia hoặc không tham gia vào vụ đó. Perkins vỗ mạnh tay xuống mặt bàn để nhấn mạnh quan điểm của mình.
- Trừ khi người thư ký đó nói ra.
Perkins lắc đầu.
- Cá nhân tôi luôn đòi hỏi các thư ký phải chấp hành nghiêm các thủ tục về an ninh và bảo mật và coi đó là định hướng nghề nghiệp của họ. Các nguyên tắc xử thế họ phải tuân theo là rất nghiêm ngặt. Chúng tôi còn trang bị cho họ cả sổ tay thực hành nữa. Không được phép tiết lộ thông tin.
Trông Chandler có vẻ không bị thuyết phục.
- Tuổi trung bình của thư ký ở đây là bao nhiêu ? Hai mươi lăm hay hai mươi sáu ?
- Khoảng vậy.
- Họ vẫn còn là những đứa trẻ, làm việc tại tòa án cao cấp nhất của nước này. Ông vừa nói với tôi rằng không thể có khả năng họ để tuột ra điều gì đó sao ? Kể cả chỉ là nói hở ra ngày tháng thôi ?
- Tôi ở đây đủ lâu để hiểu rõ hơn cả việc dùng từ “không thể” để mô tả việc này.
- Tôi là thám tử hình sự, ông Perkins. Hãy tin tôi đi, tôi cũng có những hiểu biết tương tự như ông.
- Chúng ta có thể quay lại lúc đầu được không ? Dellasandro nói - Theo những gì tôi được biết thì động cơ của vụ án là cướp của. Ông giang tay ra và nhìn Chandler dò hỏi - Vậy thì làm sao có thể có liên quan tới Tòa án được ? Ông đã lục soát căn hộ của cậu ấy chưa ?
- Chưa. Sáng mai tôi sẽ cử một đội tới đó.
- Làm sao chúng ta có thể khẳng định được rằng vụ án không liên quan tới cuộc sống riêng tư của cậu ấy ? Dellasandro hỏi.
Tất cả nhìn Chandler chờ đợi câu trả lời. Thám tử Chandler nhìn xuống những dòng ghi chép trong sổ nhưng không thực sự chú tâm đến chúng.
- Tôi chỉ đang cố gắng tìm hiểu các sự kiện. Tới nơi làm việc của nạn nhân của một vụ án mạng và đặt câu hỏi không phải là một việc bất bình thường, thưa các quý ông.
- Chắc chắn rồi. Perkins nói - Ông có thể tin tưởng ở sự hợp tác hết mình của chúng tôi.
- Vậy thì tại sao chúng ta không lên, nhìn qua căn phòng của Michael bây giờ nhỉ. Chandler trả lời.