Phía Sau Tội Ác

Lượt đọc: 412 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Bốn Mươi Ba

❊ ❊ ❊

 

Hai mươi phút sau, Sara và Fiske đến Sân bay quốc gia. Cô lái xe vào một trong những bãi đậu ôtô. Sau đó, họ cùng tiến về phía nhà ga đón khách chính.

- Em có chắc là chúng ta sẽ bắt được một chuyến bay không ? Fiske hỏi.

- Em đã thuê máy bay riêng để đưa chúng ta đi.

- Em đã làm gì ?  Em có biết giá tiền là bao nhiêu không ?

- Thế anh có biết không ?

Fiske ngượng ngùng nhìn cô.

- Không phải vậy. Ý anh muốn nói là chưa bao giờ anh dám thuê một máy bay riêng như thế. Nhưng không thể rẻ được.

- Khoảng hai ngàn hai trăm đôla cho chuyến bay hai chiều tới Blacksburg. Em đặt thẻ tín dụng của mình.

- Anh sẽ trả lại cho em.

- Anh không cần phải làm thế.

- Anh không thích mang nợ người khác.

- Thôi được, em đảm bảo mình có thể tìm được khối cách để anh trả nợ cho em. Cô mỉm cười.

Vài phút sau họ tiến lại gần một máy bay phản lực hai động cơ nhỏ đang đỗ trên mặt đường nhựa. Fiske đưa mắt nhìn một chiếc Boing 737 chạy chậm chạp trên đường băng rồi nhẹ nhàng cất cánh bay lên không trung. Mùi dầu máy buồn nôn và tiếng ì ầm phát bực mình của động cơ có mặt ở khắp mọi nơi.

Sara và Fiske đi về phía cầu thang của chiếc máy bay có kiểu dáng đẹp, nơi một người đàn ông độ tuổi năm mươi với mái tóc bạc trắng và một thân hình dẻo dai đang đứng đợi. Ông ta giới thiệu mình là phi công, Chuck Herman.

Herman nhìn lên bầu trời.

- Tôi đã nhận được lịch bay nhưng chúng ta sẽ cất cánh muộn một chút. Mấy chuyến trước cũng phải hoãn lại vì phần mềm máy tính ở tháp điều khiển gặp sự cố nhỏ. Tất cả mọi người đều phải chịu.

- Chúng tôi có rất ít thời gian, Chuck. Sara nói. Càng tới văn phòng Rider muộn, họ càng ít có cơ hội tìm được người giúp đỡ. Thêm nữa, ngày mai cô không thể lại đi làm muộn.

Herman tự hào nhìn chiếc máy bay của mình.

- Không phải lo. Chỉ là một chuyến bay dài bảy mươi phút và tôi có thể dận ga tăng tốc nếu cần.

Tất cả trèo vào cabin và Herman chỉ chỗ ngồi cho Sara và Fiske.

- Rất tiếc tôi không thể gọi được chiêu đãi viên vì được báo quá gấp. Hai người có muốn uống gì không ?

- Một ly rượu trắng. Sara nói.

- Thế còn anh, John ? Anh có muốn uống gì không ? Fiske từ chối. Herman nói tiếp - Trong tủ lạnh đầy thức ăn. Hai người cứ tự nhiên nhé.

Mười phút sau khi cất cánh, máy bay dần dần trở nên rất êm, chẳng khác gì một chiếc canô lướt đi trên mặt hồ phẳng lặng. Sara tháo dây an toàn và nhìn sang Fiske. Anh đang nhìn ra ngoài cửa sổ ngắm mặt trời lặn.

- Em làm cái gì để ăn nhé ?  Em có chuyện này rất thú vị muốn kể cho anh.

- Đồng ý. Fiske tháo dây an toàn, đi theo sau Sara rồi ngồi xuống chiếc bàn và nhìn Sara khi cô làm bánh xăng- uých.

- Cà phê nhé ?

Fỉske gật đầu.

- Có cái gì đấy bảo anh rằng đêm nay sẽ là một đêm rất dài.

Sara chuẩn bị xong thức ăn và rót hai cốc cà phê. Cô ngồi xuống phía trước mặt Fiske và nhìn vào đồng hồ đeo tay của mình.

- Chuyến bay rất ngắn và chúng ta không có nhiều thời gian. Không có văn phòng cho thuê ôtô nào ở gần sân bay ở Blacksburg. Chúng ta có thể gọi tắc xi tới một nơi cho thuê ôtô trong thành phố cũng được.

Fiske cắn một miếng xăng-uých và nuốt cùng một ngụm cà phê.

- Em vừa nói có chuyện xảy ra ở buổi tiệc.

- Em vừa cãi lộn với thẩm phán Knight. Cô thuật lại câu chuyện cho Fiske. Sau đó, anh cũng kể lại cho Sara nghe cuộc đối thoại của mình với Knight.

- Một phụ nữ cứng rắn khó hiểu. Fiske nhận xét.

- Còn gì nữa không ?

- McKenna hỏi anh xem anh có bằng chứng ngoại phạm vào lúc Mike bị giết không.

- Anh có nói nghiêm túc không đấy ?

- Anh không có bằng chứng ngoại phạm, Sara.

- John, không ai nghĩ là anh giết em trai mình hết. Thế quan hệ với vụ của Wright thì thế nào ?

- Nếu như hai vụ có liên quan tới nhau thì có quan hệ.

- McKenna có đưa ra giả thuyết gì về động cơ của anh không ?

Fiske đặt cốc cà phê xuống. Có lẽ biết được thêm quan điểm của người khác là một điều tốt, anh nghĩ.

- Không, nhưng thực tế là anh có một động cơ hoàn hảo.

Ngạc nhiên, Sara đặt cốc cà phê xuống.

- Động cơ gì ?

- Hôm nay anh phát hiện ra là Mike mua một hợp đồng bảo hiểm trị giá nửa triệu đôla cho cậu ấy và xác định anh là người hưởng lợi. Em có nghĩ việc này xứng đáng được liệt vào loại động cơ số một không ?

- Nhưng anh vừa nói là hôm nay anh mới biết cơ mà.

- Em có nghĩ rằng McKenna sẽ tin như vậy không ?

- Thật lạ lùng.

Fiske gật đầu về phía cô.

- Cái gì lạ lùng ?

- Thẩm phán Knight cũng nói với em rằng phần lớn các vụ án hình sự là do các thành viên trong gia đình gây ra. Và rằng em không nên tin ai, nghĩa là không nên tin anh.

- Bà ấy có bao giờ ở trong Quân đội, theo như em được biết không ?

Sara suýt phá lên cười.

- Không, tại sao ?

- Anh đang thắc mắc không biết bà ấy có gì đó vướng mắc với Rufus Harms không.

Sara mỉm cười.

- Đã nói tới chủ đề này rồi thì em cũng muốn hỏi về Thượng nghị sĩ Knight nữa. Có thể ông ấy cũng từng ở trong Quân đội.

- Không. Anh nhớ đã đọc trên báo ở Richmond trong chiến dịch tranh cử chức thượng nghị sĩ của ông ấy rằng ông ấy không đủ tiêu chuẩn về sức khoẻ để tham gia lực lượng quân đội. Đối thủ chính trị của ông ấy khi đó là một anh hùng chiến tranh và cố tìm cách gây ầm ĩ về việc Knight không phục vụ trong quân ngũ. Nhưng Knight có một lý lịch tốt và nhiều thứ khác nữa, cuối cùng sự việc diễn ra như em thấy đấy. Fiske lắc đầu thất vọng - Vô ích. Chúng ta đang cố úp vung méo lên nồi tròn. Anh thở thật dài - Hy vọng Rider có thể giúp chúng ta.

 

***

Người đàn ông mặc quần yếm đẩy chiếc xe dọn vệ sinh, kềnh càng dọc theo hành lang rồi dừng lại trước một văn phòng, nhận thấy những chữ cái in khuôn tô trên cửa kính mờ: Luật sư SAMUEL RIDER. Người đàn ông ngẩng đầu lên, nhìn xung quanh và chăm chú lắng nghe. Đây là một tòa nhà văn phòng nhỏ và văn phòng luật của Rider là một trong số nửa tá văn phòng tọa lạc trên tầng hai. Vào giờ này, cả thành phố và tòa nhà đều khá vắng lặng.

Josh Harms gõ cửa và chờ đợi. Anh tiếp tục gõ, lần này to hơn một chút. Josh để Rufus nằm trong xe đậu ở một con đường nhỏ trong khi anh đi do thám xung quanh khu vực. Anh phát hiện phòng chứa đồ của tổ dọn dẹp và ngấm ngầm sắp xếp kế hoạch trong trường hợp bị bắt gặp. Josh lại gõ cửa thêm một lần nữa, đợi thêm hai phút, mím môi và thổi một tiếng sáo nhỏ. Hai mươi giây sau, Rufus xuất hiện bên cạnh Josh từ chỗ ẩn nấp trong bóng tối của hành lang. Rufus không mặc đồng phục của tổ dọn dẹp. Trong căn phòng đó không có bộ nào vừa với thân người của anh.

Josh rút dụng cụ phá khóa ra và chỉ sau vài giây, họ đã đứng ở phía bên kia của cánh cửa, tại khu vực tiếp đón.

- Chúng ta phải nhanh lên. Có thể có người xuất hiện. Josh nói. Khẩu súng lục được cài trong thắt lưng đã lên đạn sẵn sàng, một ổ đạn vòng.

- Em tìm ở đây, còn anh vào trong phòng Rider.

Rufus gần như đã bắt đầu lục lọi một ngăn đựng hồ sơ với ánh sáng từ chiếc đèn pin anh mang theo từ chiếc xe tải. Josh vào phòng của Rider. Sau khi ngó ra ngoài kiểm tra đường phố, việc đầu tiên anh làm là kéo kín các tấm rèm che cửa sổ. Josh lôi một chiếc đèn pin ra và bắt đầu lục soát. Anh tiến tới chiếc ngăn kéo bàn bị khóa và nạy ra. Josh huýt sáo khi tay anh chạm vào một gói nhỏ được dán kín đặt tận dưới đáy ngăn kéo. Anh đi ra phía cửa ra vào.

- Rufus, anh thấy rồi.

Rufus chạy vào và cầm lấy đống giấy tờ. Anh xem xét nội dung dưới ánh sáng của chiếc đèn pin.

- Em vẫn chưa nói cho anh biết làm thế nào mấy tờ giấy này có thể giúp được điều gì.

- Em cũng chưa nghĩ được nhưng có chúng vẫn tốt hơn là không.

- Thôi, đi khỏi đây thôi, trước khi có ai đó tóm được chúng ta.

Họ vừa ra tới khu vực tiếp đón bên ngoài thì nghe thấy có tiếng bước chân của hai người. Hai anh em đưa mắt nhìn nhau. Josh rút súng lục và kéo chốt an toàn.

- Cớm. Chúng biết chúng ta ở đây.

Rufus nhìn anh trai lắc đầu.

- Không phải cớm. Cũng không phải Quân đội. Tòa nhà này không một bóng người. Nếu là chúng, chúng sẽ kéo còi báo động và âm thanh thứ hai chúng ta nghe thấy sẽ là tiếng kính vỡ khi bình xịt hơi cay thục vào cửa sổ chết tiệt kia. Theo em.

Rufus dẫn đường quay trở vào bên trong phòng Rider và nhẹ nhàng đóng cửa. Tất cả những gì họ có thể làm bây giờ là chờ đợi.

 

Nguyên tác: Sunple Truth, NXB Wamer Books, New York, 1999, NGUYỄN LAN HƯƠNG dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.