Một giờ sau cuộc nói chuyện với McKenna, Chandler ra khỏi ôtô và chậm rãi đi vào nhà. Đó là một ngôi nhà xây gạch, bên ngoài giàn khung là một lớp ván gỗ. Một ngôi nhà tiện nghi được xây dựng với kết cấu và kiến trúc tương tự như các ngôi nhà xung quanh, tại một nơi dễ chịu và an toàn cho việc nuôi dạy con cái, ít nhất là hai mươi năm trước. Ngày nay, nơi đây không còn dễ chịu và an toàn nữa, nhưng nếu thế thì bây giờ như thế nào ? Chandler nghĩ thầm.
Nhiều năm về trước, mỗi khi ông muốn nghỉ ngơi và thư giãn sau một thời gian làm việc căng thẳng, ông có thể cùng các con mình chơi trò ném vòng gỗ vào chiếc lưới bóng rổ treo trên cửa gara ôtô. Chiếc lưới đã hỏng từ lâu, còn các vòng gỗ và bảng gỗ treo lưới cũng đã bị vứt đi. Chandler vòng ra phía sân sau nhà và ngồi xuống chiếc ghế dài làm bằng gỗ tuyết tùng đã ngả sang màu xám, đặt dưới những cành lá xum xuê trải rộng của cây mộc lan và phía trước một vòi phun nước gắn thẳng dưới mặt đất. Vợ ông từng làm phiền ông bởi những yêu cầu dai dẳng đòi lắp chiếc vòi phun nước này. Khi đó, ông luôn miệng chê bai và phàn nàn về bà. Nhưng sau khi lắp đặt xong, ông đã hiểu lý do vì sao bà cứ nài nỉ ông như thế. Việc lập kế hoạch, đo đạc và lựa chọn vật liệu như một cách giúp ông tẩy nhẹ đầu óc. Nó cũng rất giống công việc điều tra, nghĩa là giống như một trò chơi lắp hình: người ta sẽ chiến thắng nếu có đủ các mảnh ghép cùng sự thành thạo cộng thêm một chút may mắn.
Sau mười phút ngồi im lặng, Chandler loạng choạng đứng dậy, áo khoác vắt qua vai rồi thong thả đi vào nhà. Ông nhìn quanh phòng bếp tối om và yên ắng. Cả ngôi nhà được bài trí rất đẹp, tất cả là nhờ công lao của vợ ông, Juanita. Nuôi dạy con cái, hẹn gặp bác sĩ, chi trả các hóa đơn, chăm sóc cây cối, cắt cỏ, dọn giường giặt là, nấu ăn, rửa bát đĩa. Bà làm tất cả những việc này khi ông trải qua những giờ làm việc căng thẳng. Đó chính là sự hợp tác giữa hai người. Cho tới khi lũ trẻ lớn và tự lập, bà lại quay lại trường học, sau đó làm y tá tại khoa nhi cho một bệnh viện địa phương. Hôn nhân của họ đã kéo dài ba mươi ba năm và hiện giờ vẫn rất bền vững.
Chandler chưa bao giờ xác định xem liệu ông còn tiếp tục công việc của một thám tử như thế này bao lâu nữa. Tất cả lại ùa đến trong ông. Mùi đáng sợ của công việc, cảm giác bàn tay như đang trong găng cao su, những bước đi rón rén thận trọng vì sợ giẫm nát một mẩu bằng chứng và điều đó có thể gây ra bế tắc trong việc tìm ra nguyên nhân khiến nạn nhân mất mạng, hoặc khiến cho kẻ giết người có thể cao chạy xa bay. Những công việc giấy tờ, những câu hỏi khéo léo giống hệt nhau của các luật sư bào chữa thực chất là những cái bẫy sập lấy những câu nói hớ hênh, các thẩm phán buồn tẻ đọc trơn tru một mạch những lời tuyên án, như thể chúng chỉ là kết quả của một cuộc thi bình thường. Cái nhìn cứng nhắc của bị đơn, người không nói gì, không thể hiện cảm xúc gì, được bạn bè thân thiết đưa tới nhà tù, để rồi sau đó trở thành những kẻ tội phạm hoàn hảo hơn khi ra khỏi môi trường đào tạo cao cấp đó.
Tiếng chuông điện thoại cắt đứt dòng suy nghĩ chán nản của Chandler.
- Alo ? Ông lắng nghe hai phút, đưa ra những lời chỉ dẫn rồi gác máy. Một viên đạn nhỏ đã được tìm thấy trong con hẻm nơi xác của Michael Fiske được phát hiện. Có vẻ như nó đã bật ra khỏi một bức tường và văng vào đống rác chất đằng sau một thùng rác. Theo những gì Chandler được nghe nói lại, viên đạn còn giữ nguyên hình dạng khá chuẩn ban đầu. Phòng thí nghiệm sẽ phải thử để khẳng định đó chính là viên đạn đã giết người thư ký trẻ. Làm việc đó không phải là quá khó, vì một lý do ghê sợ đầy thuyết phục: trên viên đạn sẽ có dính máu, xương và cả các mô não của Michael Fiske. Khi có viên đạn trong tay, họ có thể tiến hành tìm kiếm vũ khí giết người. Đạn đạo học hoàn toàn có thể xác định được khẩu súng đã bắn ra viên đạn với độ tin cậy như xác định một con người theo dấu vân tay.
Chandler đứng dậy và bước vào phòng khách, cố tình không cầm theo súng. Ông ngồi xuống chiếc ghế nằm to lớn phù hợp với khổ người kềnh càng của mình. Căn phòng tối om và Chandler không đứng dậy bật đèn. Công việc buộc ông phải tiếp xúc với quá nhiều ánh sáng. Đèn điện chiếu ánh sáng nóng rực vào ông hàng ngày ở văn phòng. Những ánh sáng gay gắt hơn trong phòng giải phẫu tử thi khiến cho mỗi mảnh thịt trở nên to lớn và như báo điềm gở và nhiều lúc, Chandler không thể quên khi ông phải xin lỗi và lao ra nhà vệ sinh, nơi ruột gan ông lộn nhào trước sự điêu luyện của bác sĩ giải phẫu khi cắt chặt các mảnh cơ thể. Rồi ánh sáng loé lên của máy ảnh tại hiện trường hoặc tại phòng xử án. Quá nhiều thứ ánh sáng chết tiệt. Bóng tối thật tĩnh lặng, êm dịu. Bóng tối chính là những gì ông muốn sau khi về hưu. Mát mẻ và kín đáo. Như vòi phun nước ở sân sau nhà.
Những lời nói của Warren McKenna làm ông thấy xáo trộn, mặc dù ông đã cố gắng che giấu cảm xúc. Ông không thể bắt mình tin rằng John Fiske lại giết em trai và liệu có phải đó chính là những gì Fiske muốn ở Chandler ? Nhưng có một điều khác nữa ông phải nghĩ tới. Những cú điện thoại của Michael Fiske tới Fort Jackson. Và bây giờ Rufus Harms đã vượt ngục. Chúng có liên hệ gì với nhau ? Fiske che giấu vì Sara Evans, đó là điều rõ ràng. Chandler lắc đầu. Ông phải gác lại đã, vì bây giờ đầu óc ông bắt đầu trở nên trống rỗng.
Chandler định ngồi dậy nhưng đột nhiên dừng lại. Hai cánh tay đột ngột quàng qua cổ ông khiến ông giật thót mình. Tay ông bị kẹp chặt bởi cánh tay của một người và hai mắt ông mở thật to. Khẩu súng... ông vứt khẩu súng chết tiệt đâu rồi ?
- Làm việc căng thẳng hay công việc phức tạp ?
Chandler nhẹ hết cả người và ngẩng lên nhìn vào gương mặt Juanita. Khoé môi bà tươi tắn báo hiệu một nụ cười. Khuôn mặt bà luôn có cái nhìn như thể bà chuẩn bị kể một câu chuyện cười hoặc chuẩn bị phá lên cười vui vẻ ngay lập tức. Cái nhìn đó luôn giúp Chandler phấn chấn, bất chấp công việc ngày hôm đó có tệ hại như thế nào, bất chấp bao nhiêu xác người ông phải nhìn ngó và nghiên cứu.
Ông đặt một cánh tay lên ngực.
- Trời ơi, em lại chơi trò ú tim nữa. Việc duy nhất anh đang làm là chuẩn bị cho đôi cánh thiên thần của mình.
Juanita ngồi vào lòng Chandler. Bà đang mặc một chiếc váy dài màu trắng, đi chân trần.
- Thôi đi, một người to lớn và mạnh mẽ như anh ư ? Anh có quá tự phụ khi nghĩ tới những đôi cánh thiên thần không đấy ?
Chandler đưa một tay vòng qua eo vợ. Sau ba lần sinh nở, vòng eo của bà không còn nhỏ như đêm tân hôn nữa. Nhưng ông cũng giống thế. Họ đã cùng to lớn mập mạp ra. Sự cân bằng là điều cốt yếu cần có trong cuộc sống. Một người béo với một người gầy nhom chỉ có dẫn tới thảm hoạ.
Không có ai sống trên thế gian này hiểu ông hơn Juanita. Có thể sản phẩm quan trọng thực sự của một cuộc hôn nhân thành công là khi biết rằng có một tâm hồn khác hiểu mình tới tận chân tơ kẽ tóc, tới những số thập phân cuối cùng có thể tồn tại, như dãy số dài sau dấu phẩy của số Pi chẳng hạn, thậm chí còn hơn thế. Nếu có thể như thế, đó chính là Juanita của ông.
Ông mỉm cười với bà.
- Đúng. Anh là một gã to lớn, mạnh mẽ nhưng cũng nhạy cảm nữa, em yêu. Chúng ta thuộc tuýp người nhạy cảm và em sẽ không bao giờ biết cái gì có thể quật ngã được chúng ta. Sau cả một cuộc đời đấu tranh chống lại tội phạm, anh nghĩ Chúa nên tới đây ngay bây giờ và ban cho anh một đôi cánh thiên thần thật lộng lẫy. Tất nhiên là ngoại cỡ. Chúa biết mọi chuyện và biết rằng người anh đã xổ ra theo tuổi tác. Chandler hôn má vợ và họ nắm tay nhau. Juanita vuốt mái tóc rối của chồng. Bà cảm nhận được sự gượng ép trong lời nói đùa của chồng.
- Buford, sao anh không nói cho em biết anh đang lo lắng điều gì. Chúng ta có thể nói chuyện và sau đó anh có thể đi ngủ ? Cũng muộn rồi. Dù sao ngày mai vẫn sẽ tới.
Chandler mỉm cười trước lời nhận xét của vợ.
- Không biết chuyện gì xảy ra với bộ mặt phớt tỉnh của anh rồi nhỉ ? Bộ mặt khi anh nhìn vào mắt kẻ phạm tội và làm hắn kiệt sức mà không để lộ mình đang nghĩ gì.
- Thôi, nói cho em đi.
Juanita xoa cổ Chandler và ông đáp lại bằng cách mát-xa chân cho vợ.
- Em có nhớ cậu thanh niên anh mới kể cho em không ? John Fiske ý ? Em trai cậu ta là thư ký ở Tòa án tối cao.
- Em nhớ. Một thư ký khác cũng mới chết.
- Đúng. Thế này, tối nay anh vừa ở căn hộ của em trai cậu ấy để tìm kiếm bằng chứng. Nhân viên mật vụ FBI McKenna cũng có mặt.
- Người mà anh nói rằng lúc nào cũng lên dây căng như một quả lựu đạn sẵn sàng nổ chứ gì ? Không thể hiểu được ông ta ?
- Đúng.
- Vậy đấy.
- Bọn anh tìm được một hợp đồng bảo hiểm nhân thọ sẽ chi trả cho John Fiske nửa triệu đôla nếu em trai cậu ấy chết.
- Thì họ là người trong một gia đình mà, phải vậy không ? Anh có mua bảo hiểm nhân thọ không ? Để nếu anh chết, em cũng sẽ giàu có ? Juanita vỗ nhẹ vào đầu Chandler - Dù sao anh cũng nên mua. Để hứa hẹn cho em những gì tốt đẹp suốt đời rồi không bao giờ phải cho.
Họ cùng cười và trao nhau một cái hôn dài.
- Fiske chưa bao giờ nói cho anh biết về hợp đồng bảo hiểm. Vấn đề ở chỗ đây là một loại động cơ kinh điển của các vụ án mạng.
- Lỡ cậu ấy không biết hợp đồng đó thì sao.
- Có thể. Chandler thừa nhận - Dù sao, McKenna cũng đã đưa ra toàn bộ giả thuyết của ông ta rằng Fiske giết em trai vì tiền, lôi kéo một thư ký trong Tòa án giúp đỡ mình vì cô ta có cảm tình với mình và hướng bọn anh theo hướng điều tra khác bằng cách đề nghị hỗ trợ điều tra và đủ thứ linh tinh khác. Kể cả dối trá về một kẻ đột nhập vào căn hộ em trai mình. Anh phải thừa nhận lập luận của ông ta khá chắc chắn, ít nhất về mặt nổi.
- Tức là John Fiske cũng đã tới căn hộ của em trai ?
- Đúng. Nói rằng có kẻ tấn công cậu ấy ở đó rồi biến mất. Có thể để lấy trộm vật gì đó có liên quan tới án mạng.
- Thế này nhé. Nếu John Fiske đã tới căn hộ của em mình, dựng lên câu chuyện về kẻ đột nhập và cậu ấy biết về hợp đồng bảo hiểm, thì tại sao cậu ấy không lục soát căn hộ để tìm hợp đồng ? Tại sao lại để bọn anh tìm ra rồi dẫn tới nghi ngờ ?
Chandler mở to mắt nhìn vợ trừng trừng.
- Buford, anh không sao chứ ?
- Trời ơi em yêu dấu. Anh cứ tưởng thám tử trong gia đình là em cơ đấy. Không biết tại sao anh lại bỏ qua chi tiết này nhỉ.
- Vì anh làm việc quá sức và không đánh giá đúng em, thế thôi. Juanita đứng dậy và chìa tay về phía chồng - Nhưng nếu ngay bây giờ anh lên gác, em sẽ cho anh biết thêm một sự đánh giá cao khác nữa. Hãy để những căng thẳng của anh ở lại dưới này, anh yêu, mang những phần khác lên thôi. Chandler nhìn Juanita bằng cặp mắt nặng trĩu nhưng ông biết điều đó không đồng nghĩa với cơn buồn ngủ.
Chandler nhanh nhẹn đứng dậy, cầm tay vợ và họ cùng nhau lên gác.