Rufus Harms từ từ mở mắt: căn phòng lờ mờ tối. Nhưng anh đã quen với việc nhìn mà không cần ánh sáng. Trải qua ngần ấy năm tháng, anh đã trở thành chuyên gia trong lĩnh vực này. Những năm tháng trong tù cũng mài sắc thêm độ nhạy cho thính giác của Harms. Anh có thể nghe thấy cả ý nghĩ của người khác. Ở trong tù, chỉ có việc lắng nghe và suy ngẫm.
Anh chậm rãi dịch chuyển người trên giường bệnh. Tay và chân anh vẫn bị cùm. Harms biết rằng ngay ngoài cánh cửa ra vào kia là một tên tính gác. Rufus đã nhiều lần thấy mặt cậu ta mỗi khi có người ra vào căn phòng này. Cậu ta không phải là cảnh sát vì mặc quân phục và có đeo vũ khí. Có thể thuộc quân đội chính quy hoặc quân dự bị, Harms không thể nói chắc chắn. Anh hít một hơi thở nhẹ và nông. Trong hai ngày vừa qua, Harms đã chú ý lắng nghe những bác sĩ tới khám cho mình. Chưa hẳn là đau tim, mặc dù những gì anh phải chịu đựng cũng đã gần như thế. Anh không nhớ bác sĩ gọi là gì nhưng nhịp tim của anh không được đều và điều đó đủ để giữ anh lại bệnh viện theo dõi thêm một thời gian.
Suy nghĩ của anh quay lại thời gian cuối cùng của anh tại Fort Jackson. Anh tự hỏi không biết Michael Fiske đã kịp nói ra sự việc ấy với ai đó ngoài nhà tù trước khi chúng giết cậu ta chưa. Thật nực cười, chính cơn bệnh gần như đau tim này đã cứu sống anh. Ít nhất thì nó cũng giúp anh thoát khỏi Fort Jackson vào lúc này. Nhưng khi cơ thể anh phục hồi, họ sẽ đưa anh trở lại đó. Và khi đó anh sẽ phải chết. Trừ phi chúng giết anh trước ở đây.
Harms đã tỉ mỉ theo dõi các bác sĩ và y tá tới chăm sóc mình. Anh đặc biệt chú ý tới những người tiêm thuốc cho anh. Harms tự tin khi biết mình đủ khả năng lật nghiêng chiếc giường khi nào anh đánh hơi được sự nguy hiểm đe doạ mình. Còn bây giờ, tất cả những gì anh có thể làm là khôi phục lại sức mạnh, chờ đợi, xem xét và hy vọng. Nếu anh không thể tìm lại tự do nhờ hệ thống toà án, anh sẽ làm theo cách khác. Anh không định quay lại Fort Jackson. Chừng nào anh còn hít thở.
Harms theo dõi những người ra vào phòng trong hai giờ đồng hồ tiếp theo. Mỗi khi cửa ra vào mở, anh lại liếc nhìn tên lính gác. Một thằng bé non choẹt, trông rất ra vẻ quan trọng trong bộ quân phục và súng gác. Có hai tên lính gác áp giải anh trên máy bay trực thăng nhưng đều không phải là tên đứng ngoài kia. Có lẽ chúng gác theo phiên. Mỗi khi cửa mở, tên lính gác thường gật đầu mỉm cười với những người ra vào, đặc biệt khi người đó là một cô gái trẻ. Mỗi khi cậu ta bất chợt nhìn vào trong phòng, Rufus thấy rõ hai xúc cảm hiện lên trong mắt: căm ghét và sợ hãi. Vậy là tốt. Điều đó có nghĩa là anh có cơ hội. Cả hai xúc cảm ấy đều có thể dẫn tới một điều Rufus cực kỳ mong muốn cậu ta mắc phải, đó là sai lầm.
Chắc chắn họ cho rằng, anh cực yếu thì mới để có một tên lính gác như vậy, Rufus đoán. Có điều họ đã lầm. Máy đo với những con số và những đường vạch lên xuống kia chẳng có ý nghĩa gì với anh. Bọn chúng giống những con chim diều mốc chỉ đợi cho anh quỵ xuống là xô vào. Nhưng anh cảm thấy sức mạnh đang quay trở lại. Đó là điều có thực. Anh nắm tay rồi lại xoè ra, thử kiểm tra xem mình cuối cùng có dịch chuyển được cả cánh tay hay không.
Hai giờ sau đó, Harms nghe thấy tiếng cửa đẩy vào trong rồi ánh sáng ùa tới. Cô y tá mang một bảng kim loại nhỏ tới và mỉm cười với anh khi kiểm tra máy đo. Cô ở độ tuổi giữa bốn mươi, Harms đoán. Xinh, dáng người đầy đặn. Nhìn vào hông nở của cô, anh đoán chắc cô đã sinh nở vài lần.
- Hôm nay anh khá hơn rồi đấy. Cô nói khi thấy Harms nhìn mình.
- Tôi rất tiếc vì điều đó.
Cô ngỡ ngàng nhìn anh.
- Anh phải biết là tất cả những người ở đây đều muốn được nghe những lời dự báo như thế.
- Chính xác ra là tôi đang ở đâu ?
- Roanoke, bang Virginia.
- Chưa bao giờ tôi tới Roanoke.
- Đây là một thị trấn đẹp.
- Không đẹp bằng cô. Rufus nói với một nụ cười bối rối, từ ngữ tự nhiên tuột khỏi miệng anh. Gần ba thập kỷ nay, chưa bao giờ anh được ở gần một phụ nữ đến thế này. Người phụ nữ cuối cùng đích thân anh được gặp là mẹ anh, khi bà giàn giụa khóc lúc anh bị đưa đi chịu án tù chung thân. Bà đã chết ngay trong tuần lễ sau đó. Có cái gì đó vỡ tung trong óc bà. Anh trai anh nói như vậy. Nhưng anh biết mẹ anh mất vì vỡ tim.
Mũi Harms nhăn lại khi mùi hương toả tới. Một mùi hương không phải của bênh viện. Thoạt tiên, Harms không nhận ra rằng đó chỉ là mùi của cô y tá, một mùi thơm pha trộn giữa mùi nước hoa thoang thoảng, mùi kem dưỡng da và mùi của phụ nữ. Chết tiệt. Anh đã quên thế nào là một cuộc sống thực sự rồi ư ? Một giọt nước mắt chực rơi khỏi đuôi mắt khi Harms nghĩ tới điều này.
Cô y tá nhìn anh, lông mày nhướn lên, một tay đặt bên hông.
- Họ bảo tôi phải cẩn thận khi ở gần anh.
Harms nhìn cô.
- Tôi không bao giờ làm đau cô đâu, thưa cô. Giọng anh trịnh trọng và chân thực. Cô nhìn thấy giọt nước mắt sắp ứa ra từ mắt anh và không biết phải nói gì.
- Cô có thể viết vào tấm bảng đó là tôi sắp chết hoặc điều gì đó tương tự không ?
- Anh điên à ? Tôi không thể làm như vậy. Anh không muốn bình phục sao ?
- Ngay khi bình phục trở lại, tôi sẽ phải về Fort Jackson.
- Tôi biết ở đó không thích thú gì.
- Tôi phải ở trong một phòng giam duy nhất hơn hai mươi năm trời. Thật tuyệt khi được nhìn thấy những điều khác biệt, khi được thay đổi. Ở đó không có việc gì khác ngoài đếm nhịp tim và nhìn trân trối vào các khối bê tông.
Trông cô có vẻ ngạc nhiên.
- Hai mươi năm ? Anh bao nhiêu tuổi rồi ?
Rufus ngẫm nghĩ một lúc.
- Tôi không biết chính xác để nói cho cô nhưng chắc chưa quá năm mươi.
- Thôi nào, anh mà lại không biết tuổi của chính mình sao ?
Harms nhìn cô y tá một cách thẳng thắn.
- Chỉ có tù nhân nào sẽ đến lúc được thả mới có lịch. Tôi bị phạt tù chung thân, thưa cô. Sẽ không bao giờ được tha. Vậy bao nhiêu tuổi thì có ý nghĩa gì ? Harms nói bằng giọng đầy vẻ cam chịu khiến hai má cô nóng bừng.
- Tôi hiểu ý anh.
Harms cựa nhẹ trên giường. Xích sắt kêu leng keng khi đập vào hai bên thành giường. Cô y tá lùi lại phía sau.
- Cô gọi điện thoại giúp tôi được không ?
- Gọi ai ? Vợ anh à ?
- Tôi chưa có vợ. Tôi muốn gọi cho anh tôi. Anh ấy không biết hiện tôi đang ở đâu. Tôi muốn báo cho anh ấy.
- Tôi nghĩ trước tiên phải nói với người lính gác đã.
Rufus nhìn qua vai cô.
- Thằng bé ngoài kia ư ? Cậu ta thì có liên quan gì tới anh tôi ? Trông đã thấy tự đi tiểu chắc gì cậu ta đã làm ?
Cô y tá cười và nói.
- Chẳng phải họ cử cậu ta tới đây canh con người to lớn của anh đấy sao ?
- Tên anh tôi là Joshua. Joshua Harms. Mọi người gọi anh ấy là Josh. Nếu cô có bút, tôi có thể đọc số điện thoại của anh ấy cho cô. Hãy gọi điện và nói hiện nay tôi đang ở đâu. Chỉ có vậy thôi. Hãy nói rằng tôi đang rất cô đơn ở đây. Anh ấy sống không xa nơi này lắm. Ai mà biết được, có khi anh ấy lại tới thăm tôi không biết chừng.
- Đúng là ở đây buồn thật. Cô nói vẻ đăm chiêu. Cô nhìn xuống Harms, nhìn thân hình cao lớn, khoẻ mạnh của anh đang được cuốn quanh bởi các ống và gạc. Cái gây chú ý đối với cô chính là đống xích sắt.
Rufus biết cô y tá đang nhìn mình. Từ lâu anh đã khám phá ra rằng, xiềng xích trên một người đàn ông thường gây được tác động tới mọi người.
- Anh đã làm gì ? Tại sao anh phải vào tù ?
- Tên cô là gì ?
- Tại sao anh hỏi như thế ?
- Chỉ để biết. Tên tôi là Rufus. Rufus Harms.
- Tôi biết rồi. Tên anh có ghi trong sổ.
- Tôi không có sổ ghi tên cô.
Cô y tá lưỡng lự một lúc, quay ra nhìn cửa ra vào rồi quay lại nhìn anh.
- Tôi là Cassandra. Cô nói.
- Một cái tên rất đẹp. Rufus đưa mắt nhìn thân hình cô - Nó hợp với cô đấy.
- Cám ơn. Anh không định nói cho biết anh đã làm gì sao ?
- Tại sao cô muốn biết ?
- Vì tò mò thôi.
- Tôi đã giết người. Rất lâu rồi.
- Tại sao anh làm như thế ? Họ định làm hại anh à ?
- Người ta chẳng làm gì hại tôi cả.
- Thế thì tại sao ?
- Tôi cũng không biết tại sao. Lúc đó chắc tôi mất trí.
- Vậy là đúng ư ? Cassandra lùi lại một chút - Tất cả đều nói như thế.
- Cô sẽ gọi cho anh tôi chứ ?
- Tôi không biết. Có thể.
- Tôi muốn nói thế này. Tôi sẽ đưa cô số điện thoại. Nếu cô không gọi cũng không sao. Còn nếu cô gọi, thì tôi vô cùng cám ơn.
Cassandra tò mò nhìn anh.
- Anh cư xử không giống một tên giết người.
- Cô phải cẩn thận. Kẻ khéo mồm thường cuối cùng sẽ làm hại cô. Tôi đã chứng kiến vô khối điều như thế.
- Thế tức là tôi không nên tin anh ?
Anh nhướn mắt lên nhìn.
- Tự cô phải quyết định điều đó.
Cassandra ngẫm nghĩ một lúc.
- Số điện thoại của anh trai anh là thế nào ?
Cassandra ghi lại số, nhét vào túi áo và định ra khỏi phòng.
- Này, cô Cassandra. Cô quay người lại - Cô nói đúng. Tôi không phải là kẻ giết người. Nếu muốn, cô hãy quay lại nói chuyện với tôi. Harms cố nặn ra một nụ cười yếu ớt và làm cho xích sắt kêu lạch cạch - Tôi thì không đi đâu được.
Cassandra nhìn qua phòng về phía Rufus. Anh cảm thấy một nụ cười thoáng qua trên môi cô. Sau đó, cô quay người đi và ra khỏi cửa. Rufus nghển cổ nhìn theo xem cô có nói gì với tên lính gác không, nhưng Cassandra đi thẳng qua cậu ta. Rufus nằm xuống và nhìn lên trần nhà. Anh hít vào thật sâu, cố thưởng thức nốt mùi hương còn vương lại trong phòng. Một nụ cười giãn ra trên gương mặt Rufus. Và sau đó là những giọt nước mắt.