Phía Sau Tội Ác

Lượt đọc: 412 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Hai Mươi

❊ ❊ ❊

 

John Fish đang đi dọc theo dãy hành lang của Nhà xác quận Washington Dc sau khi được Billy Hawkins thông báo về cái chết của em trai mình hơn ba giờ một chút. Một chuyên gia mặc áo choàng trắng dẫn đường phía trước. Fish đã phải xuất trình giấy tờ để khẳng định với người đàn ông này mình là anh trai của Michael Fiske. Anh đã chuẩn bị cho việc này và mang theo cả ảnh chụp chung của hai người. Trước khi rời khỏi Richmond, Fiske đã cố liên lạc với cha nhưng không ai trả lời điện thoại. Anh đã lái xe tới tận nơi nhưng cũng không thấy cha mình ở đó. Fiske để lại giấy nhắn nhưng không nói cụ thể việc gì. Anh muốn biết chắc có phải em mình không đã. Cách duy nhất để kiểm tra điều đó chính là tới nơi hiện giờ anh đang có mặt.

Fiske ngạc nhiên khi người đàn ông dẫn anh vào một phòng làm việc và càng bối rối hơn khi nhân viên trực rút ra một tấm ảnh từ tập hồ sơ và đưa cho anh.

- Tôi không muốn xác nhận qua ảnh. Tôi muốn nhìn trực tiếp.

- Quy trình ở đây khác. Chúng tôi đang lắp đặt hệ thống video để việc xác nhận có thể được thực hiện từ xa nhưng hiện vẫn chưa hoàn thành. Cho tới lúc đó, việc này sẽ được thực hiện qua ảnh chụp.

- Không phải lần này.

Người đàn ông khẽ đập tấm ảnh vào lòng bàn tay như thể muốn Fiske phải tò mò nhìn vào đó.

- Đa số mọi người thích nhận diện qua ảnh. Anh hơi bất thường đấy.

- Tôi không phải là đa số. Và có một người em trai bị giết là một việc bất thường. Ít nhất là đối với tôi.

Nhân viên trực nhấc điện thoại và yêu cầu người ở đầu dây bên kia chuẩn bị cho việc nhận diện xác chết. Sau đó anh ta mở cánh cửa dẫn vào phòng làm việc của mình và ra hiệu cho Fiske đi theo. Sau một quãng đường ngắn, họ cùng bước vào một căn phòng nhỏ, nơi toả ra mùi thuốc nặng hơn ở bệnh viện rất nhiều lần. Giữa phòng là một băng ca bằng inốc. Những đường cong dưới tấm ga trắng phủ trên đó dẫn Fiske tới những hình dung về đầu, mũi, hai vai, đầu gối và chân của một thân thể. Khi Fiske tiến tới chiếc băng ca, cũng giống như tất cả những ai rơi vào hoàn cảnh này từng mong muốn, anh thầm hy vọng rằng con người dưới tấm ga kia không phải là em trai mình, rằng gia đình anh vẫn còn nguyên vẹn.

Khi người nhân viên trực túm lấy một cạnh tấm ga, Fiske đưa tay nắm chặt lấy cạnh inốc của chiếc băng ca. Khi tấm ga được nhấc lên để lộ ra phần đầu và thân trên của người đã chết, Fiske nhắm mắt lại, mặt hướng lên trần nhà và lẩm bẩm một lời cầu nguyện. Anh hít một hơi thở thật sâu, nín thở rồi mở mắt ra và nhìn xuống. Anh đang gật đầu trước cả khi kịp nhận ra mình đang làm điều đó.

Fiske cố đưa mắt nhìn đi chỗ khác nhưng không thể. Kể cả một người lạ cũng vẫn có thể nhận ra những nét giống nhau giữa anh và em trai mình ở chỗ vầng trán, ở hình dáng của mắt và miệng cũng như nét cằm.

- Đây là em tôi.

Tấm ga được hạ trở lại và người nhân viên trực đưa cho Fiske ký vào tờ giấy xác nhận.

- Ngoài những gì cảnh sát giữ, chúng tôi sẽ đưa những vật dụng riêng của cậu ấy cho anh.

Người nhân viên trực nhìn vào chiếc băng ca.

- Tuần này chúng tôi hơi bận vì có nhiều xác chết nhưng sẽ có kết quả giải phẫu sớm. Dù sao trường hợp này có vẻ cũng khá đơn giản.

Cơn giận dữ dâng lên trên mặt Fiske nhưng sau đó nhanh chóng tan dần. Chẳng qua anh ta đã quá quen nên tỏ ra thiếu tế nhị mà không biết.

- Họ có tìm thấy viên đạn giết em tôi không ?

- Chỉ có giải phẫu mới xác định được nguyên nhân của cái chết.

- Đừng nói điều vớ vẩn với tôi. Người nhân viên trực có vẻ giật mình - Tôi thấy có đường ra của đạn ở bên trái đầu. Họ tìm thấy chưa ?

- Chưa. Ít nhất là chưa cho tới lúc này.

- Tôi được biết đó là một vụ cướp. Fiske nói. Người nhân viên gật đầu - Người ta tìm thấy em tôi trong xe cậu ấy đúng không ?

- Đúng, ví tiền biến mất. Chúng tôi phải xác định nhân dạng qua số đăng ký xe.

- Vậy nếu đó là vụ cướp thì sao chúng không lấy xe ?  Bây giờ đang rộ lên nạn cướp xe cơ mà. Đánh nạn nhân bắt khai ra mã tài khoản ngân hàng. Sau đó giết họ, cướp xe đến vài ngân hàng, rút tiền, vứt xe và làm tiếp vụ khác. Sao vụ này không thế ?

- Tôi không biết gì hết.

- Ai phụ trách vụ này ?

- Xảy ra ở Washington Dc. Phải là Cục Cảnh sát Hình sự D.c thôi.

- Em trai tôi là nhân viên của liên bang làm việc tại Toà án Tối cao Hoa Kỳ. Có lẽ FBI cũng sẽ vào cuộc.

- Tôi xin nhắc lại là tôi không biết gì hết.

- Tôi muốn biết tên người thám tử của Cục Cảnh sát Hình sự Dc.

Người nhân viên trực không trả lời và ghi nhanh vài lời nhận xét gì đó vào hồ sơ. Có thể anh ta nghĩ rằng Fiske sẽ bỏ  cuộc nếu anh ta im lặng.

- Tôi thực sự cần cái tên đó, làm ơn cho tôi biết. Fiske nói và tiến gần anh ta hơn.

Cuối cùng anh ta đành thở dài và rút một tấm danh thiếp ra khỏi tập hồ sơ rồi đưa cho Fiske.

- Buford Chandler. Có lẽ rồi ông ấy cũng sẽ cần gặp anh. Ông ta giỏi đấy. Chắc sẽ tìm ra thủ phạm thôi.

Fiske liếc qua tấm danh thiếp trước khi đút vào túi áo khoác. Anh đưa mắt nhìn người nhân viên trực một cách thanh thản.

- Chúng tôi sẽ tìm ra. Cách nói kỳ lạ của Fiske khiến người nhân viên phải ngẩng lên nhìn anh - Bây giờ tôi muốn ở bên em tôi một mình.

Nhân viên trực liếc nhìn chiếc băng ca.

- Tất nhiên là được, tôi sẽ ra ngoài. Khi nào xong anh hãy gọi tôi.

Khi người đàn ông đi khỏi, Fiske kéo chiếc ghế tới bên cạnh băng ca và ngồi xuống. Anh chưa hề rơi một giọt nước mắt nào kể từ khi biết tin về cái chết của em trai. Lúc trước, anh tự nhủ có lẽ là do chưa được xác nhận chính xác qua nhận diện. Nhưng việc nhận diện đã làm xong mà anh vẫn không khóc. Trên đường lái xe tới đây, anh nhận thấy mình đang đếm các biển số xe thuộc các bang khác, trò chơi hai anh em trước đây vẫn thường chơi với nhau. Trò chơi mà Mike Fiske thường vẫn thắng.

Anh nhấc một cạnh của tấm ga lên và cầm lấy tay Mike. Bàn tay em trai anh đã lạnh nhưng ngón tay vẫn còn mềm. Anh nhẹ nhàng nắm lấy chúng rồi nhìn xuống sàn bê tông và nhắm mắt lại. Chỉ có duy nhất hai giọt nước mắt rơi xuống sàn khi anh mở mắt ra vài phút sau đó. Fiske vội vàng nhìn lên và một luồng khí thoát ra ngoài từ hai lá phổi của anh. Cảm thấy miễn cưỡng, Fiske đột nhiên thấy mình không đáng bị ngồi ở nơi này.

Đã từng là một cảnh sát, Fiske đã nhiều lần ngồi với cha mẹ của những đứa con say xỉn tới mức cứ quyết ôm chặt lấy một thân cây hoặc một cột điện thoại ngoài đường. Anh đã an ủi, chia sẻ cảm thông, thậm chí là ôm lấy họ. Anh đã từng thực sự tin rằng mình đã hiểu sâu sắc nỗi tuyệt vọng của họ. Anh từng băn khoăn tự hỏi mình sẽ thế nào nếu rơi vào hoàn cảnh đó. Và Fiske hiểu rõ lần này không giống như thế.

Anh nghĩ tới cha mẹ mình. Làm thế nào để nói với cha anh rằng đứa con cưng của ông đã chết ?  Còn mẹ anh nữa ?  Ít nhất thì với mẹ anh vẫn dễ dàng hơn. Anh sẽ không bao giờ và không nên nói gì với bà.

Mặc dù theo đạo Thiên chúa nhưng Fiske không phải là một người sùng đạo. Thay vì nói với Chúa Trời, anh chọn cách nói chuyện với em trai mình. Anh xiết tay Mike trên ngực mình rồi nói với Mike về những điều anh cảm thấy ân hận, về tình yêu của anh với Mike, và rằng anh không muốn thấy Mike phải chết. Như thể linh hồn Mike đang bay lượn đâu đây chờ đợi cuộc nói chuyện này, chờ đợi những lời thú nhận về tội lỗi và sự hối hận ăn năn từ anh trai mình. Sau đó Fiske trở nên im lặng, mắt nhắm lại. Anh nghe thấy cả tiếng đập của trái tim mình, thứ âm thanh càng trở nên lạc lõng bên cạnh sự bất động của Mike. Người nhân viên trực thò đầu vào.

- Fiske, chúng tôi phải đưa em anh trở lại thôi. Nửa giờ rồi.

Fiske đứng lên và đi qua người nhân viên trong im lặng. Xác em trai anh sẽ bị đưa tới một nơi khủng khiếp, nơi những người lạ mặt sẽ tìm kiếm bằng chứng của kẻ đã giết Mike. Khi họ đẩy chiếc băng ca đi, Fiske quay trở ra với ánh nắng mặt trời, bỏ  lại sau lưng người em bé bỏng của mình.

 

Nguyên tác: Sunple Truth, NXB Wamer Books, New York, 1999, NGUYỄN LAN HƯƠNG dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.