Rufus lo âu nhìn anh trai vừa trải qua một cơn ho đến kiệt sức. Josh cố ngồi thẳng lên một chút khi nghĩ rằng làm như vậy sẽ khiến anh dễ thở hơn. Josh biết, bên trong cơ thể anh gần như đã bị phá huỷ hết. Bộ phận quan trọng giúp anh sống sót tới giờ phút này có thể vỡ tung bất cứ lúc nào. Josh vẫn chĩa khẩu súng lục vào mình. Nhưng dường như chẳng cần tới một viên đạn nào để kết thúc cuộc đời anh. Hoặc nói đúng hơn là không cần tới viên thứ hai.
May mắn cho họ là Tremaine và Rayfield không dùng xe của quân đội. Nhưng chiếc Jeep có một bên sườn bị bẹp rúm sau khi bị chiếc xe tải hất để sang một bên và điều này sẽ gây sự chú ý không cần thiết tới họ. Nhưng ít nhất nó cũng có mái che có thể chặn đứng những cái nhìn thoáng qua vào bên trong.
Rufus không biết anh đang lái xe đi đâu, còn Josh cứ lúc tỉnh lúc mê nên không thể giúp anh được nhiều. Rufus mở cốp nhỏ phía cạnh ghế trước và lấy ra một chiếc bản đồ. Anh xem xét thật nhanh và đưa tay lần theo con đường hướng tới Richmond. Anh phải ra được quốc lộ. Nếu cần, anh sẽ dừng lại hỏi đường. Rufus rút tấm danh thiếp nhỏ ra khỏi túi áo và nhìn vào chỗ đề tên và số điện thoại. Bây giờ, cái anh cần là một nơi gọi điện.
***
Khi Fiske và McKenna tới văn phòng của anh, nhân viên FBI nói.
- Nào, vào lấy thôi.
- Chúng ta đợi người cảnh sát. Fiske kiên quyết nói.
Vừa nói xong, một chiếc xe tuần tra cảnh sát chạy tới và sĩ quan Hawkins bước ra.
- Có chuyện chết tiệt gì xảy ra ở đây, Jonh ? Hawkins hỏi, bối rối.
Fiske chỉ sang McKenna.
- Mật vụ McKenna nghĩ rằng tôi giết Mike. Ông ta tới đây để lấy khẩu súng của tôi về kiểm tra đường đạn.
Hawkins nhìn McKenna bằng ánh mắt không thân thiện.
- Đây là câu chuyện vớ vẩn nhất trên đời tôi nghe được...
- Đúng, cám ơn vì sự đánh giá một cách thẳng thắn của anh, sĩ quan Hawkins, đúng không nhỉ ? McKenna nói và tiến về phía trước.
-Đúng. Hawkins trả lời dứt khoát.
- Thế thì thưa sĩ quan Hawkins. Anh được sự chấp thuận của anh Fiske đây để kiểm tra văn phòng của anh ta tìm một khẩu súng lục cỡ 9mm đăng ký tên anh ta. Ông ta nhìn Fiske - Tôi đoán là anh vẫn giữ nguyên lựa chọn. Khi Fiske không trả lời, ông ta quay sang nhìn Hawkins - Nếu anh không đồng ý, anh hãy tới nói với chỉ huy của mình và có thể bắt đầu lập kế hoạch tìm một công việc khác ngoài ngành cảnh sát luôn.
Trước khi Hawkins có thể làm điều gì ngu ngốc, Fiske giật tay áo bạn và nói.
- Hãy làm cho xong đi, Billy.
Fiske bình luận khi bước vào trong tòa nhà.
- Mặt anh đỡ rồi đấy.
Hawkins mỉm cười lúng túng.
- Cám ơn.
- Có chuyện gì ? - McKenna hỏi.
Hawkins sưng sỉa nhìn.
- Có một tên muốn chuyển ma túy. Hắn hơi khó bắt.
Có một đống thư từ và bưu kiện đặt trước cửa văn phòng Fiske. Anh nhặt lên và mở cửa. Họ bước vào bên trong và Fiske tiến tới chiếc bàn làm việc rồi đặt thư từ lên mặt bàn. Anh mở khóa ngăn kéo bàn trên cùng và nhìn vào trong. Fiske thò tay vào sờ soạng bên trong một lúc trước khi ngẩng lên nhìn hai người đàn ông.
- Nó nằm đúng trong ngăn kéo này. Hôm cậu đến báo tin về Mike, tôi vẫn còn thấy nó ở đây, Billy.
McKenna khoanh tay và lạnh lùng nhìn Fiske.
- Thôi được. Có ai vào phòng anh không ? Tổ quét dọn, thư ký, người chuyển tài liệu, người lau kính ?
- Không, không có ai. Không ai khác có chìa khóa, trừ chủ tòa nhà.
Hawkins nói.
- Cậu đi vắng bao nhiêu lâu, hai ngày ?
- Đúng.
McKenna nhìn ra cửa.
- Nhưng không có dấu hiệu bị phá.
Hawkins nói.
- Điều đó chẳng có nghĩa gì. Những người biết việc mình đang làm có thể mở khóa bằng chìa đặc biệt và ông không bao giờ biết.
- Ai biết anh giữ khẩu súng ở đây ? McKenna hỏi.
- Không ai.
- Có thể một trong số các khách hàng của anh lấy nó rồi đi cướp nhà băng chăng. McKenna nói.
- Tôi không phỏng vấn khách hàng ở đây, McKenna. Họ thường đã ở trong tù vào thời gian tôi nhận được điện thoại báo tin.
- Vậy có vẻ như chúng ta gặp một rắc rối nhỏ rồi. Em trai anh bị giết bởi một viên đạn 9mm. Anh có một khẩu Sig 9mm đăng ký tên mình. Anh thừa nhận nó đang được anh sử dụng vài ngày trước. Nhưng bây giờ khẩu súng đã mất tích. Anh không có bằng chứng ngoại phạm vào thời gian em trai anh chết và anh giàu thêm nửa triệu đôla nhờ cái chết của cậu ấy.
Hawkins liếc nhìn Fiske.
- Một hợp đồng bảo hiểm Mike mua. Fiske giải thích - Cho cha mẹ tôi.
- Đó là giả thuyết của anh, đúng không ? McKenna thêm vào.
Fiske tiến lại gần McKenna.
- Nếu ông nghĩ ông có đủ bằng chứng buộc tội tôi thì làm đi. Nếu không thì cút khỏi đây.
McKenna không hề bối rối.
- Tôi tin là sĩ quan Hawkins cũng được anh chấp thuận cho phép lục soát văn phòng này, thay vì chỉ có cái ngăn kéo kia. Nào, dù là bạn bè hay không cũng vậy, tôi trông chờ anh ta thực thi nhiệm vụ của mình.
Fiske lùi lại và nhìn sang Hawkins.
- Làm đi Billy. Tôi xuống quán càphê ở góc đường uống một chút. Cậu có muốn gì không ? Hawkins lắc đầu.
- Tôi cũng muốn một cốc cà phê. McKenna nói và theo sau Fiske đi ra ngoài - Đây là cơ hội cho chúng ta nói chuyện một chút.
***
Sara lái xe rẽ vào con đường cho ôtô chạy. Cô hít một hơi sâu. Chiếc Buick đỗ ở đó. Khi bước ra khỏi xe, Sara ngửi thấy mùi cỏ vừa được cắt. Một mùi hương dễ chịu, đưa cô trở lại với những trận bóng đá khi còn ở trường cấp ba, những mùa hè biếng nhác trong sự thanh bình ở Carolinas. Cánh cửa nhà thình lình giật mạnh vào trong khi Sara đưa tay lên gõ, khiến cô mất đà suýt trượt chân khỏi chỗ đứng. Ed Fiske chắc phải theo dõi từ khi cô bắt đầu rẽ vào nhà. Sara kịp chìa tấm ảnh ra trước khi ông kịp đập mạnh cánh cửa trước mặt cô.
Có bốn người trong bức ảnh: Ed, Gladys Fiske và hai cậu con trai. Cả bốn đều cười rạng rỡ.
Ed nhìn Sara chờ đợi.
- Michael giữ tấm ảnh này trong văn phòng anh ấy. Cháu muốn đưa lại cho bác.
- Tại sao ? Giọng ông vẫn lạnh lùng, nhưng ít nhất ông không còn ném những lời tục tĩu về phía Sara.
- Vì dường như đó là việc nên làm.
Ed cầm lấy tấm ảnh.
- Tôi không có gì để nói với cô.
- Nhưng cháu có nhiều điều muốn nói với bác. Cháu đã hứa với một người và cháu muốn giữ lời hứa của mình.
- Hứa với ai ? Johnny ? Thôi, cô bảo nó là gửi cô tới đây nhằm mục đích hàn gắn đổ vỡ là vô ích.
- Anh ấy không biết cháu ở đây. Anh ấy cũng không bảo cháu đến.
Ed nhìn có vẻ ngạc nhiên.
- Vậy cô tới đây làm gì ?
- Đó là một lời hứa. Những gì bác nhìn thấy đêm hôm đó không phải do lỗi của John. Do cháu.
- Phải hai người mới nhảy được điệu tăng-gô. Chẳng có gì khác hết.
- Cháu vào được không ?
- Tôi thấy chẳng để làm gì.
- Cháu thực sự muốn nói chuyện với bác về các con trai của bác. Cháu nghĩ bác nên biết một số điều. Một số thông tin có thể làm mọi chuyện sáng sủa hơn. Cháu không làm tốn nhiều thời gian của bác và cháu hứa là sau khi kết thúc, cháu sẽ không bao giờ tới làm phiền bác nữa. Được không ạ ?
Sau một lúc lâu, Fiske cũng chịu đứng sang một bên cho Sara đi qua. Ông đóng cửa đánh rầm sau lưng cô.
Phòng khách vẫn như lần trước cô tới. Ed là một người thích ngăn nắp. Cô hình dung gara của ông đầy những dụng cụ được sắp xếp cũng gọn gàng như thế. Ed chỉ ghế sôpha và Sara ngồi xuống. Ông đi vào phòng ăn và cẩn thận đặt bức ảnh xuống giữa các tấm ảnh khác.
- Cô có muốn uống gì không ? Ông miễn cưỡng hỏi.
- Nếu bác có sẵn gì đó.
Ed ngồi xuống chiếc ghế đối diện với Sara.
- Tôi không có gì hết.
Sara nhìn ông gần hơn. Lức này cô có thể thấy rõ những nét tương đồng của hai cậu con trai trên gương mặt và dáng hình của ông. Đường nét của người mẹ cũng có, nhưng ở Michael nhiều hơn ở John. Ed định hút thuốc rồi lại thôi.
- Bác cứ hút nếu muốn. Đây là nhà bác.
Ed đút bao thuốc lá và bật lửa trở lại túi quần.
- Gladys không cho tôi hút thuốc trong nhà. Chỉ được hút ở ngoài. Những thói quen cũ khó thay đổi. Ông khoanh tay trước ngực, chờ đợi Sara
- Cháu với Michael là hai người bạn rất thân thiết.
- Tôi không biết thân tới mức nào sau những gì tôi nhìn thấy hôm đó. Mặt Ed bắt đầu đỏ lên.
- Sự thực là, thưa bác Fiske...
- Gọi tôi là Ed. Ông sẵng giọng nói.
- Vâng, Ed, sự thực là chúng cháu rất thân nhau. Đó là cách cháu nhìn mối quan hệ này, nhưng Michael muốn hơn thế nữa.
- Cô nói thế là thế nào ?
Sara khó nhọc nói, khuôn mặt ửng đỏ.
- Michael đã cầu hôn cháu.
Ed sửng sốt.
- Nó chưa bao giờ nói với tôi.
- Cháu biết chắc chắn là không. Bác biết không. Cô lưỡng lự một chút, hết sức căng thẳng vì sợ không biết phản ứng của ông thế nào sau khi nghe những lời tiếp theo - Bác biết không, cháu đã nói không với anh ấy. Sara co lại một chút nhưng Fiske vẫn ngồi nguyên, cố gắng chịu đựng.
- Thật sao ? Vậy cô không yêu nó.
- Cháu không yêu. Dù sao cũng không phải là yêu. Cháu không biết tại sao mình lại không yêu anh ấy. Dường như anh ấy là một người hoàn hảo. Nhưng có thể điều đó làm cháu sợ: phải chia sẻ cuộc sống với một người như thế, suốt đời phải cố gắng. Và anh ấy cũng luôn bị cuốn hút vào công việc nữa. Kể cả khi cháu yêu anh ấy thì cháu nghĩ rằng trong anh ấy cũng sẽ không có chỗ cho mình.
Ed nhìn xuống.
- Nuôi dạy được hai thằng con trai này quả là vất vả. Hầu hết cái gì Johnny cũng giỏi, nhưng Mike... Mike mới là người hết sức tuyệt vời khi nó muốn làm bất cứ điều gì. Tôi phải làm việc suốt ngày và đã không nhận ra điều ấy khi chúng trưởng thành. Nhưng bây giờ tôi hiểu rõ hơn. Tôi đã từng khoe khoang rất nhiều về Mike. Quá nhiều lần Mike nói với tôi rằng Johnny không chịu hòa mình với nó và cũng không giải thích vì sao. Johnny thu mình lại. Khó có thể làm cho nó nói ra điều gì.
Sara nhìn qua ông ra ngoài cửa sổ, nơi có một chú chim giáo chủ vừa bay vụt qua tới đậu trên cành của một cây liễu rủ. Cô nói.
- Cháu biết. Mấy ngày vừa qua cháu ở bên anh ấy nhiều. Bác biết không, cháu luôn biết rằng ngay lập tức cháu có thể nói thế này: đây là người mình muốn được sống cùng. Cháu đoán đây là một ý nghĩ ngu ngốc. Và không đúng nữa. Có phải không ?
Một nụ cười kín đáo làm nhăn mặt Ed.
- Lần đầu tôi nhìn thấy Gladys là khi bà ấy đang phục vụ trong quán ăn nhỏ đối diện nơi tôi làm việc. Tôi vào đó cùng một đám bạn thân và ngay từ phút đầu tiên tôi nhìn thấy bà ấy, tôi không còn nghe thấy một lời nào khác của đám bạn nữa. Như thể chỉ còn tôi và bà ấy trên thế giới này. Sau đó, tôi quay lại làm việc và làm lung tung cả cái máy diêzen hiệu Cummins. Không thể gạt bà ấy ra khỏi đầu.
Sara mỉm cười.
- Cháu đã quá quen với sự bướng bỉnh của cả John và Michael Fiske. Cháu tin rằng chính bác di truyền lại cho hai người.
Ed cũng cười.
- Tôi đến quán ăn đó để ăn sáng, ăn trưa và ăn tối trong suốt sáu tháng sau. Chúng tôi bắt đầu đi chơi. Rồi tới lúc tôi gom đủ can đảm hỏi cưới bà ấy. Tôi đã thề với Chúa là lẽ ra phải làm điều đó ngay ngày đầu tiên, nhưng tôi sợ bà ấy cho là tôi điên. Ed ngừng một lát rồi nói dứt khoát - Chúng tôi có một cuộc sống chung tuyệt vời. Ông nhìn mặt Sara - Vậy đó cũng là những gì xảy ra với cô khi cô nhìn thấy Johnny ? Sara gật đầu - Mike có biết không ?
- Cháu nghĩ anh ấy đoán ra. Khi cuối cùng cháu cũng gặp được John, cháu đã hỏi anh ấy tạỉ sao hai anh em lại không thân thiết với nhau. Cháu cứ tưởng một phần là do cháu, nhưng dường như họ xa cách nhau từ trước nữa cơ. Sara căng ra - Và cái đêm hôm đó trên thuyền. Những gì bác trông thấy là do cháu tự tìm đến với con trai bác. Anh ấy vừa phải trải qua một ngày kinh khủng không thể tưởng tượng được, thế mà cháu chỉ nghĩ tới bản thân mình. Sara nhìn Ed - Anh ấy gạt cháu đi. Cô nghĩ tới đêm hôm qua, tới sự dịu dàng âu yếm hai người trao cho nhau. Và rồi đến buổi sáng hôm sau. Cô cứ tưởng mình đã hiểu hết. Nhưng bây giờ cô mới biết mình đang có cảm giác như vẫn chưa biết chút gì về Fiske và những cảm nhận của anh. Cô cười khổ sở. Thật đáng xấu hổ. Sara lấy một túi khăn giấy khỏi túi xách tay và chấm mắt - Đó là những gì cháu muốn nói với bác. Nếu bác muốn ghét ai đó thì hãy ghét cháu đây. Đừng ghét con trai bác.
Ed nhìn chăm chú tấm thảm trải sàn một phút rồi đứng dậy.
- Bác vừa cắt cỏ xong. Bác muốn uống trà đá, còn cháu ? Sara gật đầu, mắt nhìn đầy ngạc nhiên.
Vài phút sau Ed quay lại với hai cốc đá và một bình trà. Vừa rót vào cốc, ông vừa nói.
- Bác nghĩ rất nhiều về đêm hôm đó. Bác không nhớ hết. Nhưng có những dấu tích khủng khiếp trên người ngày hôm sau. Bác đúng là điên, lẽ ra không nên đánh Johnny. Nhất là vào bụng.
- Anh ấy khá dẻo dai.
- Không phải đó là điều bác muốn nói.. Ed uống một ngụm trà và ngồi trở lại, cắn môi.
- Johnny đã bao giờ kể cho cháu nghe vì sao nó rời khỏi ngành cảnh sát chưa ?
- Anh ấy nói rằng anh ấy đã bắt giữ một thằng bé vì tội bán ma tuý. Thằng bé đó đáng thương tới mức anh ấy quyết định quay sang giúp đỡ những người như nó.
Ed gật đầu.
- Thực ra thì không hoàn toàn là nó bắt thằng bé đó. Thằng bé đó chết ngay tại hiện trường. Và cả người cảnh sát đã tới sau khi nhận được cú điện thoại đề nghị hỗ trợ của Johnny.
Sara suýt đánh đổ cốc trà.
- Sao cơ ?
Trông Ed có vẻ hơi không thoải mái vì đã tự hé mở câu chuyện, nhưng ông vẫn tiếp tục.
- Johnny không bao giờ thực sự nói về chuyện này nhưng bác được biết từ những người cảnh sát tới hiện trường sau vụ việc xảy ra. Johnny dừng chiếc xe đó có lý do. Bác nghĩ vì đó là chiếc xe bị đánh cắp. Dù sao nó cũng đã gọi điện xin hỗ trợ. Nó bắt hai thằng đó ra khỏi xe và tìm thấy ma túy. Đó là lúc người hỗ trợ tới. Ngay trước khi họ chuẩn bị lục soát người hai đứa, thì một đứa ngã quỵ xuống như bị tai biến mạch máu. Johnny cố giúp nó. Người hỗ trợ lẽ ra phải chĩa súng vào thằng bé kia nhưng anh ta lại không làm thế. Và thế là thằng bé đó rút súng bắn chết anh ta. Johnny cũng bắn lại nhưng thằng đó đã kịp cho nó hai phát vào người. Cả nó và thằng bé đều quỵ xuống, mặt nhìn thẳng vào nhau. Thằng kia chỉ giả vờ bị bệnh. Nó chồm dậy lao vào xe ôtô. Nhưng bị bắt ngay sau đó một lúc. Thằng còn lại và John nằm cách nhau chỉ một fit, cả hai máu chảy như suối.
- Ôi Chúa ơi !
- Johnny cho một ngón tay vào một trong hai lỗ đạn, nhờ thế máu bớt chảy ra hơn. Khi nó nằm trong bệnh viện gần như bất tỉnh, nó nói với bác là thằng bé đó có nói gì đó với nó. Bác không biết nó nói gì chính xác, Johnny không bao giờ cho bác biết. Nhưng cuối cùng thằng bé đã chết, Johnny nằm bên cạnh, tay ôm nó. Chắc nó phải lết tới chỗ thằng bé. Cảnh sát ở đó không thích chuyện này, vì một người của họ bị chết chỉ vì một thằng bé. Nhưng sau đó, họ điều tra và John không có tội. Đó là lỗi của người cảnh sát kia. Hơn nữa, Johnny gần như đã chết trên đường tới bệnh viện. Nó đã phải nằm viện tới một tháng. Cái thứ thằng bé kia bắn ra từ khẩu súng lục đã xé toạc nội tạng bên trong của Johnny thành những mảnh nhỏ.
Sara chợt nhớ tới lúc Fiske kéo áo xuống trước khi họ làm tình.
- Anh ấy có sẹo không ?
Ed buồn cười nhìn cô.
- Sao cháu hỏi thế ?
- Vì một điều anh ấy nói.
Ông chậm rãi gật đầu.
- Từ bụng tới cổ.
Quá già để tắm khoả thân. Sara tự nhắc lại với bản thân.
- Bác nghĩ họ có thể làm giải phẩu thẩm mỹ, nhưng Johnny đã quá chán bệnh viện. Hơn nữa, bác nghĩ có lẽ nó cho rằng nếu họ đã không thể chữa cho lành hẳn ở bên trong thì bên ngoài có ý nghĩa gì đâu ?
Nét mặt Sara như bị tác động mạnh.
- Bác nói vậy là sao ? Không phải là anh ấy đã hoàn toàn bình phục ư ?
Ed buồn bã lắc đầu.
- Những viên đạn đó phá vỡ người nó rất nghiêm trọng, chúng chạy lung tung bên trong như trò chơi lăn bi ghim. Họ đã phẫu thuật ráp nối các cơ quan nhưng hầu như mỗi phần cơ thể đều đã bị thương rất nặng. Cũng có thể bệnh viện sẽ làm cho cơ thể Johnny lành lặn ổn thỏa nếu nó chịu nằm nhiều năm trong viện, chịu cấy ghép và làm những thứ tương tự như thế. Nhưng như thế lại không phải là con trai bác. Bác sĩ nói rằng cuối cùng, các bộ phận bên trong sẽ ngừng làm việc. Họ nói sẽ giống như bệnh tiểu đường. Cháu có hiểu không, các cơ quan trong cơ thể sẽ hao mòn dần và thế là hết. Sara gật đầu khi bụng cô cuộn lại - Thế đấy. Bác sĩ nói rằng hai viên đạn đó sẽ lấy đi mất của Johnny khoảng hai mươi năm trong cuộc đời nó, có thể hơn nữa. Và dường như họ không thể làm gì khác. Hồi đó nhà bác không quan tâm. Nó vẫn còn sống và như vậy là đủ. Nhưng bác biết Johnny vẫn thường suy nghĩ về điều đó. Nó tập thể thao, chạy như điên để làm cơ thể trông khoẻ mạnh trở lại, ít nhất là bên ngoài. Rồi rời khỏi ngành cảnh sát. Thậm chí còn không thèm nhận trợ cấp thương tật dù nó biết chắc chắn nó được quyền hưởng. Rồi làm luật sư, nhận tất cả mọi vụ, dù có là những vụ vụn vặt nhất và gửi cho bác với mẹ nó phần lớn số tiền kiếm được. Bác không có lương hưu, còn hóa đơn viện phí của Gladys thì lên tới con số vượt quá những gì bác kiếm được cả đời mình. Bác đã phải cầm cố ngôi nhà này một lần sau ba mươi năm trả góp đấy. Nhưng người ta vẫn phải làm những gì phải làm.
Khi Ed dừng lời, Sara đưa mắt nhìn ra chiếc bàn nơi có mề đay vì lòng dũng cảm của anh bày trên đó. Tất cả những nỗi đau ấy là để đổi lấy miếng kim loại bé nhỏ này.
- Bác nói những điều này với cháu để cháu hiểu rằng Johnny không có những mục đích giống như bác cháu mình. Không bao giờ lập gia đình, không phàn nàn chuyện không có con cái. Mọi thứ với nó đều phải gấp gáp. Nó nói rằng nếu sống được tới năm mươi tuổi thì nó đã là người may mắn nhất trên đời rồi. Tự nó nói với bác như thế. Mắt Ed Fiske nhìn xuống, giọng nghẹn lại - Không thể tưởng tượng rằng bác lại sống lâu hơn Mike. Bác mong Chúa đừng bắt bác phải sống lâu hơn đứa con còn lại của mình.
Sara cuối cùng cũng cố bày tỏ ý kiến.
- Cám ơn bác rất nhiều vì đã cho cháu biết. Cháu hiểu bác cảm thấy rất khó khăn. Dù sao bác cũng không biết về cháu.
- Cũng còn tùy. Nhiều khi có thể hiểu một người chỉ sau mười phút nói chuyện hơn cả một người sống ngay gần ta suốt đời.
Sara đứng dậy.
- Cám ơn vì bác đã dành thời gian cho cháu. John rất cần bác liên lạc với anh ấy.
Ed nghiêm nghị gật đầu.
- Bác sẽ làm.
Khi tay Sara chạm vào nắm đấm cửa, Ed hỏi câu cuối cùng.
- Cháu vẫn yêu con trai bác chứ ?
Sara không trả lời.
***
Fiske mua một ly cà phê tại quán cà phê nhỏ ngay dưới tòa nhà rồi ngồi bên chiếc bàn ngoài trời. McKennal cũng làm như anh. Thoạt đầu, Fiske định bụng lờ tịt nhân viên mật vụ FBI đang lởn vởn quanh mình và vẩn vơ nhìn những người qua lại trên đường trong khi uống cà phê. Anh đeo kính râm vào khi ánh nắng mặt trời vượt qua tòa nhà bên đường đối diện và hắt bóng hai người lên bức tường gạch phía sau. McKenna nhai trệu trạo mấy cái bánh quy ông ta vừa mua và đưa tay sờ soạng quanh cốc cà phê.
- Bụng anh thế nào ? Rất tiếc vì đã thụi anh như thế.
- Điều duy nhất ông thấy tiếc là đã không đấm tôi mạnh hơn.
- Không đâu, thật đấy. Tôi nhìn thấy khẩu súng và lo lắng.
Fiske ngẩng lên nhìn.
- Ông cho rằng tôi có thể mở được cửa xe, lôi khẩu súng ra, lia xung quanh và kéo cò trước khi ông kịp bắn vỡ sọ tôi từ khoảng cách bao nhiêu nhỉ, sáu insơ sao ?
McKenna nhún vai.
- Cực nhanh nhạy. Tôi đọc được trong hồ sơ cảnh sát của anh. Anh từng là một cảnh sát tốt. Dù sao cũng tốt cho tới trước đoạn kết.
- Ông định nói cái quái gì ?
McKenna ngồi xuống.
- Chẳng gì ngoài việc muốn hỏi anh vài câu về sự kiện cuối cùng trong hồ sơ của anh. Anh có muốn cho tôi biết không ?
Fiske bỏ kính và nhìn thẳng vào mặt người đàn ông.
- Thay vì thế, sao ông không tống thẳng một viên đạn vào đầu tôi đi ? Tôi nghĩ làm như thế sẽ vui vẻ cho tôi hơn.
McKenna dựa lưng ghế vào tường của tòa nhà và châm thuốc.
- Anh biết không. Nếu muốn chứng tỏ sự vô tội của mình thì anh nên bắt đầu bằng việc tỏ ra hợp tác một chút.
- McKenna, ông tin là tôi giết em trai mình, vậy tôi còn việc gì phải quan tâm nữa ?
- Tôi đã giải quyết nhiều vụ qua nhiều năm, tới một nửa số vụ giả thuyết đầu tiên của tôi không đúng. Triết lý của tôi là: Không bao giờ nói không bao giờ.
- Nghe ông có vẻ thành thực.
McKenna nói bằng giọng thân thiện hơn.
- Nghe đây John. Tôi đã tham gia làm những việc này lâu rồi, hiểu chứ ? Những vụ nhỏ dễ không nhiều. Có những khúc cong trong vụ này và tôi sẽ không bỏ qua. Ông ta dừng lại và cố nói thêm thật bình thường đến hết mực có thể - Vậy em trai anh quan tâm gì tới Rufus Harms và lá đơn kháng cáo ấy nói gì ?
Fiske lại đeo kính trở lại.
- Không khớp được với giả thuyết tôi giết em trai mình.
- Đó chỉ là một trong số các giả thuyết của tôi. Tôi tới đây để tiếp tục xem xét giả thuyết này bằng việc tìm kiếm khẩu súng 9mm tự nhiên biến mất của anh. Khi đang chờ đợi, tôi tiếp tục xem xét từ khía cạnh khác: Rufus Harms. Em trai anh đã lấy lá đơn kháng cáo và có vẻ như cậu ấy đã tới nhà tù.
- Chandler nói với ông ?
- Tôi có nhiều nguồn thông tin. Anh và Evans cũng đã nhúng mũi vào lý lịch của Rufus Harms. Anh ta trốn khỏi một nhà tù ở tây nam Virginia. Và hai người bọn anh thuê một chuyến máy bay tới khu vực đó trong đêm hôm trước. Tại sao anh không nói cho tôi biết điều đó ? Anh đi đâu ? Làm gì ?
Fiske ngồi lùi lại, choáng váng. McKenna đã theo dõi họ. Điều này không bình thường và không biết tại sao anh lại chưa từng nghĩ tới khả năng xảy ra của nó.
- Ông có vẻ biết quá nhiều. Tại sao ông hỏi tôi ?
- Có thể anh có một số thông tin gĩúp được tôi giải quyết vụ này.
- Trước Chandler ?
- Khi bọn chúng tiếp tục giết người thì tại sao lại phải đặt ra vấn đề ai ngăn chặn được bàn tay của chúng lại trước ?
Nghe rất có lý, Fiske biết, ít nhất là mặt ngoài. Nhưng tất nhiên ai giải quyết được trước sẽ là một vấn đề rất lớn. Những người làm nghề thực thi luật pháp thường cố gắng ghi điểm, cũng như tất cả các ngành nghề khác. Fiske đứng dậy.
- Đi xem Billy. Đến giờ này, có thể anh ấy đã tìm ra hai xác chết tôi nhét trong khe tủ đựng tài liệu rồi cũng nên.
Hawkins vừa kịp hoàn thành công việc khi họ trở lại.
- Không có gì. Anh trả lời cái nhìn của McKenna - Nếu muốn, ông có thể tự lục soát lại. Anh thêm vào một cách ngang ngạnh.
- Không cần, tôi tin anh. McKenna thân thiện nói.
Fiske đang nhìn chằm chằm vào Hawkins.
- Cái gì thế, Hawkins ? Anh chỉ vào cổ áo Hawkins.
- Cái gì cơ ?
Fiske chạm tay vào cổ áo bạn và chìa ra cho cả hai người cùng xem.
Hawkins đỏ mặt thẹn.
- À, đó là ý tưởng của Bonnie giúp tôi che bớt những vết tím. Vì thế trông mặt tôi không nặng lắm. Chưa bao giờ tôi bị đấm nặng đến thế. Hắn to lớn, nhưng tôi cũng không kém.
McKenna nói.
- Nếu là tôi, tôi đã nã hết số đạn trong súng vào thằng con hoang đó.
Fiske há miệng nhìn McKenna khi ông ta nói.
Hawkins gật đầu.
- Tôi cũng thèm lắm. Nhưng dù sao nếu chúng biết, chúng sẽ cho tôi xuống địa ngục luôn. Trời thì nóng, người bắt đầu chảy mồ hôi và những thứ này chảy ra quần áo. Không hiểu phụ nữ xoay xở thế nào.
- Vậy cậu nói là cậu...
- Đúng, trang điểm. Hawkins ngượng ngùng đáp.
Bất chấp một điều chợt loé sáng trong đầu, Fiske vẫn cố làm ra vẻ bình thường. Anh đưa tay lên xoa xoa bờ vai của mình mà không hề nhận thức được điều đó.
McKenna đang nhìn anh chằm chằm.
Đúng lúc đó chuông điện thoại reo. Fiske cầm ống nghe. Đó là người y tá ở nhà dưỡng lão nơi mẹ anh đang ở.
- Tôi đọc về Michael trên báo. Tôi rất buồn, John. Người phụ nữ đã làm việc ở nhà dưỡng lão nhiều năm và Fiske biết rõ cô ấy.
- Cám ơn, Anne. Chị biết không, tôi đang có việc...
- Michael vừa ở đây xong mà đã ra đi. Tôi không thể tin được.
Fiske căng ra.
- Chị nói ở đây nghĩa là ở nhà dưỡng lão ư ?
- Đúng thế. Mới tuần trước. Thứ Năm. Không thứ Sáu.
Đúng ngày Michael biến mất.
- Tôi nhớ là bởi vì Michael thường đến vào thứ Bảy.
Fiske lắc đầu cố làm sáng tỏ.
- Chị đang nói gì vậy ? Mike không bao giờ tới thăm mẹ tôi.
- Chắc chắn có. Nhưng không thường xuyên được như anh.
- Chị chưa bao giờ cho tôi biết.
- Không ư ? Nhưng Michael không muốn anh biết.
- Tại cái quái quỷ gì mà Mike không muốn tôi biết ? Tôi phát ốm vì mọi người không chịu nói cho tôi biết về em trai tôi rồi.
- Tôi rất tiếc, John. Người phụ nữ nói - Nhưng cậu ấy đề nghị tôi không nói gì và tôi tôn trọng lời yêu cầu của cậu ấy. Tất cả có vậy. Nhưng bây giờ cậu ấy đã ra đi, tôi... tôi không nghĩ nói ra điều đó có thể làm hại ai nữa.
- Mike gặp mẹ tôi hôm thứ Sáu à ? Nó có nói chuyện với chị không ?
- Không hẳn. Trông cậu ấy có vẻ lo lắng. Đến rất sớm và ở lại chỉ khoảng nửa giờ.
- Vậy họ nói chuyện với nhau ?
- Họ gặp nhau. Tôi không biết thực sự nói được bao lâu. Nhiều khi Gladys trở nên rất khó tánh. Bao giờ anh tới thăm bà được ? Theo tôi, có lẽ mẹ anh không biết chuyện xảy ra với Michael nhưng dường như bà ấy đang rất buồn nản vì một lý do nào đó.
Rõ ràng, người phụ nữ tin vào mối liên hệ thần bí giữa mẹ và con, bất chấp sự tồn tại của bệnh tật.
- Tôi rất bận... Fiske ngừng bặt. Có thể sẽ có một diều kỳ diệu xảy ra nếu mẹ anh nhớ được một phần câu chuyện giữa bà với Mike và điều đó giúp được cho họ. Nhưng nếu không ? Thôi được, tôi sẽ đến ngay.
Fiske đặt điện thoại xuống, vớ lấy cặp xách và nhét đống thư từ mới nhận vào.
- Em trai anh đã tới thăm mẹ anh đúng vào ngày cậu ấy biến mất ? McKenna hỏi. Fiske gật đầu - Vậy bà ấy có thể cho chúng ta biết vài điều.
- McKenna. Mẹ tôi mắc bệnh mất trí. Bà vẫn nghĩ John Kennedy đang là tổng thống.
- Thôi được, còn những người làm ở đó ?
Fiske viết một địa chỉ và số điện thoại vào mặt sau tấm danh thiếp của mình.
- Nhưng đừng có lôi mẹ tôi vào.
- Anh định đến thăm bà ấy bây giờ đúng không ? Sao anh đi được ?
- Bà ấy là mẹ tôi. Fiske biến mất khỏi cửa ra vào.
Hawkins nhìn sang McKenna.
- Ông đã sẵn sàng ra chưa ? Tôi muốn khóa cửa. Tôi không muốn thêm ai khác vào đây lấy trộm đồ đạc nữa.
McKenna phải nhắm mắt lại trước cách nói của Hawkins. Anh ta không thể biết mình đã lấy khẩu súng, đúng không ? McKenna vẫn cảm thấy có lỗi vì việc đó. Nhưng ông ta còn thấy có lỗi với những việc khác to lớn hơn. Lớn hơn rất nhiều.