Josh Harms biết rằng tới lúc này, cảnh sát đã phong tỏa mọi nẻo đường, vì thế anh quyết định lựa chọn một mưu kế khác thường là tiếp tục lái xe đi trên con đường xuyên các tiểu bang. Trời đang nhá nhem tối và với các cửa sổ được kéo kín kính, họ vẫn đang an toàn. Xe tuần tra của cảnh sát sẽ phải mất nhiều thời gian mới nhìn được vào bên trong. Nhưng bất chấp sự thận trọng của Josh, anh biết hai anh em vẫn đang dấn thân vào một thảm hoạ.
Thật nực cười, Josh thầm nghĩ. Sau tất cả những gì em trai anh vừa phải trải qua, nó lại nghĩ tới chuyện muốn làm một việc đúng đắn có nguy cơ khiến cả hai phải chết, phải chia tay với tự do. Anh cảm thấy vừa muốn nguyền rủa lại vừa muốn khen ngợi Rufus. Quan điểm về cuộc sống của Josh không phức tạp. Anh chống lại tất cả mọi người. Anh không bao giờ gây sự, nhưng khi phải đối mặt với bất cứ ai có ý định quấy rầy và gây bực tức cho mình, anh luôn có một chiếc cò súng cực nhạy. Josh biết mình sống lâu được đến như thế này đã là một điều kỳ diệu lắm rồi.
Nhưng một con người như Rufus luôn khiến người ta phải nể phục. Rufus đã chỉến đấu vượt qua tất cả, vượt qua những kẻ không muốn thế giới này thay đổi, dù chỉ là tí ti khi chúng đang ở địa vị thống trị. Có thể sự thật sẽ giải phóng được cho Rufus. Josh thầm nghĩ. Đột nhiên anh nhìn thấy trong chiếc gương chiếu hậu bên sườn xe một điều khác thường khiến anh phải đưa tay ra nắm lấy khẩu súng lục.
- Rufus. Josh gọi với về phía sau qua chiếc cửa sổ mở thông với thùng xe phía sau - Có chuyện rồi.
Khuôn mặt Rufus hiện ra bên cửa sổ.
- Chuyện gì ?
- Ngồi thấp xuống ! Thấp xuống. Josh cảnh cáo. Anh lại đưa mắt nhìn chiếc xe tuần tra của cảnh sát vẫn bám theo và ở lì trong chiếc gương xe - Lính cảnh sát đã vượt qua chúng ta hai lần rồi lại tụt lại sau.
- Anh đi quá tốc độ không ?
- Còn lâu.
- Hay xe hỏng bộ phận nào ? Đèn hậu không sáng chăng ?
- Anh không phải là thằng ngốc. Chiếc xe này không sao hết.
- Vậy thì là chuyện gì ?
- Nhìn thử xem, Rufus. Em ở trong tù ngần ấy năm nhưng không vì thế mà thế giới này đã thay đổi. Anh là một người da đen đang lái một chiếc xe tải rất đẹp trên đường quốc lộ vào ban đêm. Bọn cớm nghĩ rằng hoặc là anh ăn trộm xe, hoặc anh đang chở lậu thuốc phiện. Cứt thật, chỉ tới cửa hàng mua sữa thôi cũng đã là một việc làm mạo hiểm. Josh lại nhìn vào gương. Trông có vẻ anh ta đang định nháy đèn.
- Chúng ta làm gì bây giờ ? Em không thể trốn ở đây.
Josh không rời mắt khỏi gương chiếu hậu ngay cả khi anh tuồn khẩu súng xuống dưới ghế ngồi.
- Bất cứ giây nào anh ta cũng có thể nháy đèn và chúng ta tiêu. Bây giờ nằm xuống sàn xe và phủ tấm vải bạt đó lên người, Rufus. Làm ngay đi.
Josh kéo chiếc mũ cầu thủ bóng chày sụp xuống, chỉ để một ít tóc trắng hai bên thái dương hở ra. Anh dẩu cằm và trề môi dưới xuống khiến người ngoài nhìn vào có cảm tưởng như anh không còn răng. Josh cúi người về phía trước và lôi ra hộp thuốc lá. Anh nhét một miếng thuốc nhai to vào miệng khiến cho má phình ra. Josh sụp tấm thân to lớn xuống. Sau đó, anh kéo kính cửa xe, thò tay ra ngoài ra hiệu bằng những cái vẫy dài, chậm để chiếc xe cảnh sát lái về phía lề đường. Josh tạt chiếc xe vào bên đường và dừng lại. Chiếc xe cảnh sát nhanh chóng tạt theo phía sau, đèn trên nóc xe nháy sáng, nhả ra một màu xanh đáng ngại trong màn đêm.
Josh đợi trong xe. Cứ để những cậu bé mặc đồng phục xanh tự đến tìm, không cần phải vội vàng. Anh nhăn mặt khi chùm sáng của chiếc đèn pha xe cảnh sát phản chiếu trong gương. Đó là mẹo của cớm làm đối tượng mất phương hướng, anh biết rõ điều đó. Josh nghe thấy tiếng giày đinh lạo xạo trên lớp sỏi. Anh có thể hình dung tên lính cảnh sát đang tiến lại gần, tay đặt lên súng, mắt dán vào cửa xe.
Đã ba lần anh bị bọn cớm buộc phải tạt xe vào lề đường. Cả ba lần anh đều nghe thấy tiếng loảng xoảng vỡ của đèn hậu khi dùi cui của chúng đập vào. Sau đó, anh bị buộc tội sử dụng phương tiện vận tải không đúng quy cách. Chúng làm thế cốt để anh bực mình, khiến anh làm điều gì đó đủ sai để tống anh vào tù. Nhưng không bao giờ chúng thành công.
Vâng thưa ngài, không thưa ngài, Ngài cảnh sát, thưa ngài. Trong khi anh muốn đấm cho chúng ngã ngất. Ít ra, chúng cũng chưa tìm cách nhét thuốc phiện vào xe rồi đổ lỗi cho Josh. Vài người bạn thân của anh đang phải ngồi lẩn thẩn trong tù sau khi gặp phải chuyện ngớ ngẩn như thế.
- Phải chống lại chứ. Lonise, vợ cũ của Josh luôn nói.
- Chống lại cái gì ? Anh bẻ lại - Có lẽ sẽ giống như chống lại Chúa vì tất cả những điều tốt đẹp ông ta sẽ dành cho anh.
Khi tiếng bước chân ngừng lại, Josh thò đầu ra khỏi cửa xe.
Tên lính cảnh sát của bang nhìn lại anh. Josh nhận thấy cậu ta là người gốc Tây Ban Nha hoặc Bồ Đào Nha.
- Có chuyện gì vậy ? - Cậu lính hỏi.
Miếng thuốc lá nhai thúc vào má Josh theo mỗi từ anh nói.
- Muốn đến Luzzana. Anh đưa tay chỉ đường - Tường này túng không ? (Josh giả vờ làm một người da đen nói ngọng, ở đây, ND dùng chữ T thay cho chữ Đ để chuyển tải ý đồ của tác giả - ND).
Người lính cảnh sát bối rối bắt chéo hai tay trước ngực.
- Anh nhắc lại xem anh muốn đến đâu ?
- Luzzana. Bat' Rouge.
- Baton Rouge, Louisana chứ gì ? Tên lính phá lên cưồi - Còn khuya anh mới tới được đó.
Josh gãi cổ và nhìn xung quanh.
- Các con tôi ở tó không gặp tôi lâu lắm rồi.
Nét mặt người lính cảnh sát trở nên nghiêm túc.
- Được rồi.
- Có người bảo tôi có thể tới tó theo con tường này.
- Thôi, anh ta chỉ đường sai rồi.
- Hừ, vậy cậu biết làm thế nào tôi tến tược tó phải không ?
- Đúng thế, anh có thể đi theo tôi. Nhưng tôi không dẫn đường tới tận nơi cho anh được.
Josh chăm chú nhìn tên lính cảnh sát.
- Các con tôi, chúng rất ngoan. Chúng muốn tược gặp cha chúng. Cậu giúp tôi nhé ?
- Được. Tôi bảo nhé, chúng ta sắp tới chỗ rẽ anh cần rẽ vào để tiếp tục cuộc hành trình của anh rồi. Bây giờ anh theo tôi, sau đó anh tự đi lấy. Anh có thể dừng lại và hỏi thăm tiếp. Nghe thế có được không ?
- Tược. Josh đưa tay chạm vào lưỡi trai của mũ đội đầu.
Người lính cảnh sát đang quay lại xe tuần tra và liếc mắt nhìn thùng xe phía sau. Cậu ta rọi đèn vào cửa sổ nhỏ bên thành xe và nhìn thấy các hộp xếp đống lên nhau.
- Này, tôi có thể xem trong thùng xe được không ?
Josh không hề nao núng, mặc dù tay anh đã lần tới chỗ khẩu súng đặt dưới ghế ngồi.
- Tược chứ, không sao hết.
Người lính vòng xuống phía cuối xe và mở cửa kính phía trên. Các hộp đồ xếp thành cả một bức tường nhìn trả lại cậu ta. Phía sau, Rufus đang nằm rúc dưới tấm vải bạt trong bóng tối của thùng xe.
- Anh chở cái gì trong này vậy ? Cậu ta hỏi với lên.
- Thực phẩm. Josh ngoái lại đáp, nghiêng người ra khỏi thành xe.
Tên lính mở một chiếc hộp, lắc lắc một hộp thiếc đựng chất lỏng, mở tiếp một hộp bánh quy rồi đóng lại như cũ, sau đó đóng tiếp cửa kính. Cậu ta vòng trở lại đầu xe.
- Nhiều thức ăn quá. Chuyến đi không đến nỗi dài như vậy.
- Thỏa mãn lũ con của tôi. Chúng tòi tôi mua tồ ăn.
Cậu ta nháy mắt.
- Ồ, anh đúng là một ông bố tốt. Rất tốt.
- Cậu có con chưa ?
- Hai
- Tược rồi.
- Chúc anh đi an toàn. Cậu ta quay trở lại xe tuần tra.
Josh lái xe ra đường, theo sau chiếc xe cảnh sát.
Rufus lại thò đầu lên chiếc cửa sổ thông.
- Mồ hôi em chảy thành sông rồi đây này.
Josh mỉm cười.
- Em phải coi nó như bình thường. Nếu chơi xấu, họ sẽ cho ta ăn đấm. Nếu tỏ ra quá lịch sự, họ sẽ đoán ra ta đang có mưu đồ gì đó và cũng sẽ thụi ta. Nếu tỏ ra già yếu và ngớ ngẩn, họ sẽ không còn để ý nữa.
- Dù sao cũng nguy hiểm tới tính mạng, Josh.
- Nếu gặp một lính cảnh sát người gốc Mêhicô, chúng ta sẽ được xả hơi. Họ là những người thực sự rộng lượng khi nghe nhắc tới gia đình, tới lũ trẻ. Nếu cậu ta là người da trắng, chúng ta sẽ có rắc rối to. Một khi cớm da trắng quyết định kiểm tra thùng xe, chúng sẽ bới tung cho tới khi lôi được em ra ngoài. Còn với một người da nâu, chúng ta có thể thư giãn một chút, nhưng không dám chắc lắm. Thỉnh thoảng, khi mặc bộ đồng phục đó vào, họ bỗng hành động giống người da trắng.
Rufus chằm chằm nhìn anh trai với một vẻ mặt khó chịu.
- Còn người gốc châu Á là tệ hại nhất. Josh tiếp tục - Không thể nói những chuyện vớ vẩn với chúng. Chứng cứ đứng nguyên một chỗ nhìn chằm chằm vào ta, không thèm nghe một lời, sau đó bỏ đi và làm những gì chúng muốn. Thật may mắn là chúng ta đã gặp Ngài sĩ quan cảnh sát Pedro. Josh nhổ miếng thuốc lá nhai ra khỏi cửa sổ xe. (Pedro là họ phổ biến của người Tây Ban Nha hoặc Bồ Đào Nha - ND).
- Anh luôn phân biệt mọi người theo màu da như thế à ? Rufus tức giận hỏi.
Josh liếc nhìn em trai.
- Em thấy khó chịu à ?
- Có thể.
- Có gì đâu. Em sống cuộc sống của em, anh sống cuộc sống của anh. Rồi xem ai tiến xa được hơn ai. Anh biết cuộc sống trong tù của em rất cực khổ, nhưng ngoài này cũng không phải là một cuộc dạo chơi. Anh cũng có nhà tù của chính mình ở ngay bên ngoài này, trong khi không có ai kết tội được anh. Vì bất cứ chuyện chó chết nào.
- Chúa tạo ra tất cả chúng ta, Josh. Tất cả chúng ta đều là con của Người. Sẽ không có lợi ích gì khi cứ tìm cách tự chia rẽ chúng ta ra. Em đã chứng kiến khối tù nhân da trắng bị đánh tơi bời trong tù. Tội ác có đủ mọi hình dạng, mọi màu da. Kinh thánh nói như thế. Em chỉ đánh giá con người theo bản chất của họ. Đó là cách duy nhất nên làm.
Josh khịt mũi tỏ vẻ sốt ruột.
- Em thử nhìn lại mình xem. Sau tất cả những gì Tremaine và bọn chúng gây ra cho em mà còn nói được như thế. Thế mà em còn nói được là em không ghét chúng, không muốn giết chúng ?
- Đúng. Nếu em muốn những điều đó, nghĩa là Vic đã cướp đi được tình yêu khỏi trái tim em. Cướp Chúa trời khỏi em. Nếu hắn làm được như vậy, nghĩa là hắn điều khiển được em. Không có ai trên thế giới này đủ mạnh để cướp Chúa khỏi em. Không phải thằng già Vic, anh hoặc bất kỳ ai khác. Em không ngớ ngẩn, Josh. Em biết cuộc sống không công bằng. Em biết người da đen không thống trị được thế giới. Nhưng em sẽ không làm trầm trọng thêm vấn đề bằng việc căm ghét loài người.
- Cứt. Em có đầy lý do chính đáng để có thể căm ghét bất cứ tên da trắng nào sinh ra trên đời.
- Anh sai rồi. Nếu em ghét họ thì cũng giống như em tự căm ghét mình. Nếu thế, em đã bị ngã quỵ từ những ngày đầu vào tù. Căm ghét mọi người. Quỷ sứ đã nắm giữ được em, nhưng Chúa đã giải thoát em. Không thể làm như thế. Không bao giờ làm như thế.
- Thôi được, đó là việc của em. Càng sớm thoát khỏi những ý nghĩ đó bao nhiêu, càng tốt cho em bấy nhiêu.
***
- Đó là sơ suất lớn của anh, Frank. Anh lo xong Rider và vợ ông ta, nhưng lại không lục soát văn phòng ông ta ?
Rayfield nắm chặt ống nghe điện thoại.
- Nào, anh thử nói cho tôi xem tôi có thể làm được việc đó vào lúc nào ? Nếu tôi lục soát trước khi giết ông ta, ông ta có thể sẽ nghi ngờ và cao chạy xa bay trước khi ta kịp ra tay. Còn nếu chẳng may làm việc đó bây giờ mà bị bắt gặp thì sẽ phải trả lời vô số câu hỏi mà tôi không thể trả lời được.
- Nhưng anh vừa bảo tôi là họ cho rằng đó là vụ giết người, tự tử cơ mà. Bọn cớm sẽ không điều tra vụ đó nữa.
- Có thể đúng như thế.
- Vậy anh có thể tới văn phòng ông ta. Tối nay chẳng hạn.
- Nếu con đường ven biển đó không bị chặn, chúng tôi sẽ tới.
- Anh đã tìm thấy lá thư quân đội gửi cho Harms chưa ?
- Vẫn chưa... Rayfield ngừng lời khi nhìn thấy Tremaine xô vào, tay vẫy một tờ giấy - Đợi một chút.
Tremaine thả tờ giấy trước mặt Rayfield. Mặt ông ta tái nhợt khi đọc nội dung, ông ta ngẩng lên nhìn Tremaine một cách dữ tợn.
- Anh tìm thấy ở đâu ?
- Thằng chó đẻ đó đào trũng một chân giường và nhét vào đó. Khá khéo léo. Tremaine miễn cưỡng thừa nhận.
Rayfield quay lại nói vào ống nghe. Bằng vài câu ngắn ngủi, hắn thuật lại nội dung của lá thư.
- Có phải đó là việc anh đã làm không, Frank ?
- Nghe này, nếu thằng cha đó chết trong trại giam theo cách chúng ta dự định, họ sẽ khám nghiệm tử thi, đúng không ? Vì thế, đấy là cách duy nhất lấp lỗ hổng này. Tất cả chúng ta đã đồng ý rồi.
- Nhưng Chúa ơi, Harms đã không chết. Tại sao sau đó anh không xóa bỏ nó khỏi mạng thông tin đi ?
- Tôi đã làm rồi. Anh không nghĩ là nếu tôi chưa xóa thì trong quá trình điều tra, họ đã phát hiện ra rồi sao ? Rider không phải là thằng ngốc, ông ta sẽ chộp ngay lấy để biện hộ cho Harms.
- Vậy nếu anh đã xóa bỏ nó rồi thì tại sao Quân đội lại gửi cho hắn lá thư này sau ngần ấy năm ?
- Ai mà biết được ? Có thể một nhân viên nào đó tình cờ tìm được tờ giấy đó và đưa nó trở lại hồ sơ, hoặc hồi đó ai đó nhập nó vào cơ sở dữ liệu. Một khi sự kiện nào đó đã được ghi vào hồ sơ chính thức của Quân đội, người ta sẽ không bao giờ biết được bao giờ thì nó lại nổi lên mặt nước trở lại, dù cho đã cố gắng chôn vùi tích cực thế nào. Đó là một tổ chức đáng gờm lớn nhất trên thế giới này. Không thể giải thích cho mọi chuyện.
- Nhưng công việc của anh là phải điều khiển được việc đó.
- Đừng nói với tôi công việc của tôi là gì. Tôi cố gắng điều khiển, nhưng không phải lúc đếch nào tôi cũng kiểm tra được trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Có tiếng thở dài ở đầu dây bên kia.
- Vậy bây giờ ta đã biết cái gì khơi lại trí nhớ của Harms.
- Bất cứ chiến lược nào cũng có rủi ro.
- Này, có thể Rider có bản photo-copy của lá thư này.
- Tôi không nghĩ Rufus có cách nào phôtô được lá thư. Đơn kháng cáo gửi Tòa án cũng không gửi kèm lá thư này. Đó là điều chắc chắn.
- Nhưng không thể khẳng định là Rider không có bản copy. Lại thêm một lý do quá hợp lý để anh tới kiểm tra văn phòng Rider tối nay.
Rayfield ngẩng lên nhìn Tremaine rồi sau đó nói vào điện thoại.
- Thôi được, tối nay chúng tôi đến. Thật nhanh..