Phía Sau Tội Ác

Lượt đọc: 412 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Mười Bốn

❊ ❊ ❊

 

Rufus Harms tỏ ra bối rối khi xuất hiện trước cửa ra vào phòng thăm tù và nhìn thấy người thanh niên trẻ ngồi trong đó. Rufus lê bước vào. Michael vừa đứng dậy để chào thì nghe thấy tiếng quát của người lính từ phía sau Rufus.

- Ngồi xuống.

Michael lập tức thực hiện.

Người lính gác chậm rãi theo dõi cho tới khi Rufus ngồi xuống chiếc ghế đối diện với Michael rồi mới quay sang nhìn người luật sư.

- Anh đã được hướng dẫn về nội quy ứng xử khi thăm tù. Nếu anh quên điều gì thì bảng nội quy được dán ở góc đằng kia. Anh ta chỉ ngón tay tới một tấm bảng lớn treo trên tường - Không được chạm vào nhau bất cứ lúc nào. Anh phải ngồi yên tại chỗ trong toàn bộ thời gian ở đây. Anh hiểu chưa ?

- Rồi. Thế anh cũng sẽ có mặt trong phòng này sao ?  Có một thứ được gọi là sự bảo mật giữa luật sư với khách hàng. Hơn nữa, chẳng lẽ cứ phải xích thế này ? Michael hỏi.

- Anh sẽ không hỏi như thế nếu anh biết những gì anh ta gây ra cho lũ tù nhân ở đây. Kể cả bị xích như thế thì anh ta cũng chỉ cần hai giây để bẻ gẫy cái cổ gầy dơ xương của anh. Người lính gác tiến gần tới Michael - Có thể ở các nhà tù khác có nhiều tự do hơn nhưng ở đây thì khác. Ở đầy giam giữ những kẻ to con nhất và hung dữ nhất, vì thế chúng tôi phải có những luật lệ riêng. Đây là một cuộc thăm viếng không được báo trước. Anh có hai mươi phút trước khi con sói hung ác to lớn này phải đi cọ rửa nhà vệ sinh. Hôm nay có nhiều nhà xí bẩn thỉu lắm đấy.

- Rất cám ơn nếu anh cho phép chúng tôi bắt đầu. Michael nói.

Người lính gác không nói gì nữa và quay trở về chỗ đứng ngay sát cửa ra vào.

Khi Michael nhìn Rufus, anh thấy người đàn ông to lớn đang nhìn thẳng vào mình.

- Xin chào, Harms. Tên tôi là Michael Fiske.

- Cái tên đó chẳng có nghĩa gì đối với tôi.

- Tôi biết, nhưng tôi có một vài câu hỏi muốn hỏi anh.

- Họ nói cậu là luật sư của tôi. Cậu không phải luật sư của tôi.

- Tôi có nói tôi là luật sư của anh đâu. Họ nghĩ thế đấy chứ. Tôi không cộng tác với Rider.

Mắt Rufus nheo lại.

- Sao cậu biết Samuel ?

- Điều đó không có gì liên quan. Tôi có mặt ở đây để hỏi anh một số câu hỏi vì tôi nhận được đơn xin xem xét lại vụ án của anh.

- Anh có cái gì cơ ?

- Đơn kháng cáo của anh. Michael hạ giọng - Tôi làm việc ở Tòa án Tối cao Hoa Kỳ.

Miệng Rufus há ra.

- Vậy anh làm cái gì ở đây ?

Michael căng thẳng hắng giọng.

- Tôi biết là những việc mình làm không được chính thống theo quy tắc cho lắm. Nhưng tôi đã đọc đơn kháng cáo của anh và tôi muốn hỏi anh vài câu liên quan tới lá đơn này. Lá đơn của anh đưa ra rất nhiều nhận định vô cùng có hại cho một số người nổi tiếng. Khi nhìn vào cặp mắt sửng sốt của Rufus, Michael tự nhiên thấy ân hận vì đã tới đây - Tôi đã xem xét lại vụ án của anh và có nhiều điều tôi thấy không rõ. Tôi muốn hỏi anh vài câu và khi đã kiểm tra xong thì đơn kháng cáo của anh có thể được xem xét.

- Chẳng phải đã được xem xét rồi sao ?  Nó đã tới được cái Tòa án tối cao đó rồi còn gì ?

- Đúng vậy nhưng còn thiếu một số giấy tờ cần thiết và vì thế rất có thể sẽ không được chấp thuận xem xét. Tôi có thể giúp anh bổ sung. Nhưng cái tôi muốn tránh là việc gây xôn xao dư luận. Harms, anh phải hiểu rằng mỗi năm Tòa án của chúng tôi nhận được rất nhiều đơn kháng cáo không có giá trị.

Mắt Rufus lại nheo lại.

- Vậy cậu cho rằng tôi nói dối ?  Có đúng là cậu vừa nói như vậy không ?  Tại sao không phải là cậu ngồi từ hai mươi lăm năm vì một việc không do cậu gây ra rồi tới đây nói với tôi những điều như thể ?

- Tôi không bảo là anh nói dối. Tôi thực sự nghĩ rằng trong đơn của anh có một cái gì đó. Tin tôi đi, nếu không tôi đã chẳng tới đây. Michael nhìn quanh căn phòng đáng sợ. Anh chưa bao giờ tới gần một nơi như thế này cũng như chưa bao giờ ngồi đối diện với một người đàn ông như Rufus Harms - Tin tôi đi. Anh nhắc lại - Tôi phải nói chuyện với anh.

- Anh có giấy tờ cá nhân gì chứng minh anh là người anh nói không ?  Gần ba mươi năm nay tôi không còn cảm giác tin tưởng ai nữa.

Tòa án tối cao không in phù hiệu phát cho các thư ký. Bộ phận an ninh của Tòa phải thuộc mặt từng thư ký để nhận dạng. Tuy vậy, Tòa án có in một cuốn danh bạ chính thức có ghi tên và ảnh chụp của tất cả thư ký tòa. Đó cũng là một cách giúp những người bảo vệ nhận mặt được mọi người. Michael rút cuốn danh bạ này ra khỏi túi đưa cho Rufus. Rufus xem xét một cách thận trọng, quay ra nhìn người lính gác, sau đó đưa trả lại cho Michael và hỏi.

- Cậu có mang theo radio không ?

- Radio ư  ? Michael lắc đầu.

Rufus hạ thấp giọng hơn nữa.

- Vậy thì bắt đầu hát đi.

- Cái gì ? Michael bối rối - Tôi không... Tôi không thực sự thuộc bài hát nào.

Rufus nôn nóng lắc đầu.

- Thế cậu có mang bút không ?

Michael im lặng gật đầu.

- Vậy thì lấy ra và gõ lên mặt bàn. Có thể tới giờ phút này chúng đã nghe được những gì cần nghe, nhưng chúng ta sẽ làm chúng phải ngạc nhiên.

Rufus ngắt lời khi Michael định nói gì đó.

- Đừng nói gì hết, cứ gõ đi. Và cố lắng nghe tôi nói.

Rufus nói khẽ tới mức Michael phải căng ra mới nghe thấy.

- Lẽ ra cậu không nên tới đây. Cậu không biết tôi phải vất vả thế nào mới gửi được tờ giấy ấy ra ngoài nơi này đâu. Nếu cậu đã đọc thì cậu sẽ biết tại sao. Người ta sẽ bỏ  mặc nếu như có một thằng tù già da đen từng giết một cô bé da trắng bị giết chết trong này. Sẽ không ai thèm để ý.

Michael ngừng gõ.

- Trước đây mới có chuyện phân biệt như vậy. Mọi thứ đã thay đổi.

Rufus làu bàu.

- Thật vậy ư ?  Sao anh không gõ vào quan tài của Medgar Evers và Martin Luther mà nói với họ điều đó ?  Mọi thứ đã thay đổi, vâng thưa cậu và bây giờ mọi thứ đều tốt đẹp. Lạy Chúa.

- Tôi không có ý đó.

- Nếu những người tôi nói tới trong lá thư đó là người da đen, còn tôi là người da trắng và không phải ngồi tù ở cái nhà tù này thì cậu có chịu tới đây để làm cái việc kiểm tra lại câu chuyện của tôi không ?

Michael nhìn xuống. Khi ngẩng lên, cái nhìn của anh lộ vẻ đau đớn.

- Có thể không.

- Chắc chắn là không rồi ! Gõ đi, đừng có dừng lại.

Michael làm theo.

- Tôi muốn giúp anh, dù anh có tin hay không. Nếu những gì anh mô tả trong thư thực sự xảy ra, thì tôi muốn công lý phải được thực hiện.

- Tại sao cậu lại quan tâm tới một người như tôi ?

- Vì tôi quan tâm tới lẽ phải. Michael trả lời một cách đơn giản - Nếu anh nói thật thì tôi sẽ làm mọi thứ trong khả năng của mình để đưa anh thoát khỏi nơi này.

- Nói thì dễ lắm.

- Harms, tôi muốn dùng tất cả bộ não và kiến thức của mình để giúp đỡ những người kém may mắn hơn tôi. Tôi thấy đó là nhiệm vụ của mình.

- Cậu thật là tốt, chàng trai ạ. Nhưng đừng có vỗ về tôi. Tôi có thể cắn nát tay cậu ra đấy.

Michael bối rối định tảng lờ nhưng sau đó lại nói.

- Tôi xin lỗi, tôi không định tỏ vẻ chiếu cố. Nhưng anh hãy nghe đây, nếu như anh bị bỏ  tù oan thì tôi sẽ giúp anh tìm lại tự do. Tất cả chỉ có vậy.

Rufus không nói gì trong một phút, như thể đang cố đánh giá mức độ tin cậy của lời nói của người thanh niên. Khi cuối cùng anh lại cúi người sát về phía trước một lần nữa, nét mặt anh đã giãn ra nhưng thái độ vẫn đầy cảnh giác.

- Đây không phải là chỗ để nói chuyện này.

-Thế thì ở đâu ?

- Tôi không biết. Chúng không cho người như tôi ra ngoài bao giờ. Nhưng những gì tôi nói đều là sự thật.

- Anh có nhắc tới một lá...

- Im ngay. Rufus nói. Anh nhìn quanh một lần nữa, mắt nhìn thẳng vào tấm gương lớn trong phòng một lát - Nó không được gửi kèm theo đơn à ?

- Không.

- Thôi được, cậu biết luật sư của tôi. Cậu vừa nhắc tới tên ông ta.

Michael gật đầu.

- Samuel Rider. Tôi đã cố gọi điện cho ông ấy nhưng không thấy gọi lại.

- Gõ mạnh nữa lên. Michael tiếp tục nện. Rufus liếc quanh rồi lại bắt đầu nói - Tôi sẽ bảo ông ta nói chuyện với cậu. Cậu cần biết điều gì, ông ta sẽ nói cho cậu.

- Harms này, tại sao anh lại gửi đơn kháng cáo lên Tòa án tối cao ?

- Không có tòa án nào cao hơn nữa chứ ?

- Không.

- Tôi không biết như thế. Ở đây cũng có báo chí. Vài cái tivi, đài. Suốt những năm ở đây tôi đã xem mặt họ. Người nào ở đây cũng nghĩ rất nhiều tới các phiên tòa và những điều tương tự. Những khuôn mặt thay đổi, nhưng thẩm phán có thể làm được bất cứ điều gì họ muốn. Tôi biết điều đó và cả nước này biết điều đó.

- Nhưng theo quy định của luật pháp thì lẽ ra anh phải gửi tới tòa án cấp thấp trước khi đơn kháng cáo của anh có thể được xem xét ở Tòa án tối cao. Lấy ví dụ thế này, không có giấy tờ hay quyết định gì của tòa án cấp thấp gửi kèm theo đơn của anh nên có thể nói rằng việc kháng cáo của anh có nhiều thiếu sót về mặt thủ tục.

Rufus lắc đầu mệt mỏi.

- Tôi đã ở trong này nửa cuộc đời mình. Tôi không còn nhiều thời gian. Tôi chưa bao giờ lập gia đình, chưa hề được làm bố. Điều cuối cùng tôi sẽ làm là dùng nốt những năm tháng còn lại của cuộc đời mình để làm việc với luật sư, tòa án và những gì có liên quan. Tôi muốn ra khỏi đây. Tôi muốn thoát khỏi đây càng nhanh càng tốt. Tôi muốn được tự do. Họ là thẩm phán, họ có thể giúp tôi thoát khỏi chỗ này nếu như họ sẵn sàng làm những gì thuộc về lẽ phải. Những gì tôi nói đều đúng cả, cậu hãy quay về bảo với họ như vậy. Người ta gọi họ là thẩm phán, đấy, công lý là như thế đấy.

Michael tò mò nhìn Rufus.

- Anh có chắc là không có lý do gì khác khiến anh đệ trình đơn khiếu nại lên Tòa án tối cao không ?

Rufus ngây ra nhìn Michael.

- Kiểu lý do nào ?

Michael thở phào và tới lúc này mới nhận ra mình đang nín thở. Rõ ràng là Rufus không biết địa vị hiện tại của những nhân vật anh ta nhắc đến trong đơn.

- Không có gì.

Rufus ngồi thẳng người lại và chằm chằm nhìn Michael.

- Thế thẩm phán ở đó họ nghĩ gì về việc này ?  Có phải họ cử cậu tới dây không ?

Michael ngừng gõ và căng thẳng trả lời.

- Thực ra thì họ không biết tôi tới đây.

- Cái gì ?

- Tôi chưa cho ai xem đơn kháng cáo của anh, Harms. Tôi... tôi muốn biết chắc đã. Anh biết đấy, tôi đã không giấu diếm anh điều gì.

- Cậu là người duy nhất đọc đơn của tôi ?

- Cho tới giờ phút này thì đúng thế, nhưng như tôi đã nói...

Rufus nhìn vào cặp xách của Michael

- Cậu có mang thư của tôi theo không ?

Michael cũng nhìn theo vào chiếc cặp.

- Thì vì tôi muốn hỏi anh một vài câu về lá thư đó. Anh thấy đấy,...

- Chúa ơi. Rufus dữ tợn tới mức người lính gác sẵn sàng xông tới - Chúng giữ cặp của cậu khi cậu vào đúng không ?  Bởi vì hai trong số những kẻ tôi viết trong thư đang làm việc ở đây. Một tên chính là tên phụ trách cả cái nhà tù này.

- Họ ở đây ư  ? Michael tái nhợt. Anh đã xác minh được rằng những người được nhắc tới trong đơn kháng cáo đều làm việc trong quân đội vào thời kỳ những năm bảy mươi. Anh biết nơi làm việc của hai người nhưng lại không buồn kiểm tra hai người còn lại. Michael lạnh toát người khi bất chợt nhận ra rằng có lẽ mình đã phạm phải một sai lầm chết người.

- Chúng nó có giữ cái cặp chết băm của cậu không ?

Michael lắp bắp.

- Chỉ... chỉ vài phút thôi. Nhưng tôi cho hết giấy tờ vào một phong bì dán kín. Nó vốn kín như cũ.

- Cậu đã giết cả hai chúng ta rồi. Rufus rít lên rồi nổ tung giống như một mạch nước phun nóng bỏng. Anh hất ngược chiếc bàn gỗ nặng chịch, mạnh như thể nó chỉ làm bằng thứ gỗ thông mỏng mảnh. Michael nhảy ra khỏi chỗ ngồi và trượt chân trên sàn nhà. Người lính gác tuýt còi rồi xông tới từ phía sau, hai tay thít vào cổ Rufus. Michael nhìn thấy người tù khổng lồ mặc dù bị cùm nhưng vẫn hất văng người lính gác nặng tới hai trăm pao như vẩy một con muỗi. Nửa tá lính gác, tay lăm lăm dùi cui ùa vào phòng và lao tới chỗ người tù. Rufus chiến đấu như một con chuột giữa bầy sói trong khoảng năm phút trước khi ngã xuống sàn. Họ lôi anh đi khỏi phòng. Tiếng gào thét của Rufus bị bịt lại khi một chiếc dùi cui chặn vào cổ họng anh. Trước khi biến mất, Rufus còn kịp quay lại nhìn Michael bằng một ánh mắt vừa đau đớn vừa căm giận.

Sau một cuộc chiến đấu kiệt sức suốt dọc dãy hành lang nhà tù, lính gác đã buộc chặt được Rufus vào chiếc băng ca có bánh xe đẩy.

- Đưa hắn vào phòng y tế. Có ai đó gào lên - Tôi nghĩ là hắn đang bị co giật.

Mặc dù bị xích tay chân và bị những sợi dây da dày bự buộc chặt nhưng Rufus vẫn điên cuồng giẫy đạp khiến chiếc băng ca di chuyển tới lui trên nền hành lang. Anh vẫn tiếp tục gào thét cho tới khi có người nhét vải vào miệng.

- Nhanh lên, mẹ kiếp. Vẫn người đàn ông lúc trước nói.

Cả đám lính gác lao qua cánh cửa đôi vào phòng y tế.

- Chúa ơi. Người bác sĩ trong ca trực chỉ tay tới một chỗ trống - Đưa tới đằng kia.

Họ quay ngược chiếc băng ca trở lại và đẩy nó tới nơi được chỉ. Khi người bác sĩ tiến lại gần, một cái chân của Rufus suýt nữa đá được vào bụng anh ta.

- Bỏ  cái khăn ra khỏi miệng hắn. Bác sĩ nói, tay chỉ vào chiếc khăn mùi xoa được vo tròn trong miệng Rufus. Mặt người tù đang dần chuyển sang màu tím sẫm.

Một người lính mệt mỏi nhìn viên bác sĩ.

- Anh nên cẩn thận, hắn đang phát điên. Nếu chạm được tới anh, hắn sẽ làm anh bị thương đấy. Hắn đã đánh quỵ ba người trong số chúng tôi. Thằng khùng. Anh ta quay sang nhìn Rufus với vẻ đe dọa. Ngay khi chiếc khăn tay vừa được lôi ra, Rufus gào thét váng phòng.

- Đưa máy kiểm tra tới đây, viên bác sĩ nói với y tá trực. Vài giây sau khi họ cố gắng đưa được bộ phận cảm biến của máy chạm vào người Rufus, viên bác sĩ bắt đầu chăm chú theo dõi sự biến động của huyết áp và mạch của người tù. Anh ta quay ra nói với một y tá - Mang máy tiếp đạm tới đây. Rồi anh ta lại quay sang một y tá khác - Một mũi trợ tim, nhanh lên, trước khi tim hắn ngừng đập hoặc cơn đột quỵ tới.

Cả đám lính gác và nhân viên y tế đứng vây kín quanh chiếc băng ca.

- Anh bảo người của anh ra khỏi đây được không. Viên bác sĩ hét vào tai một trong số lính gác.

Người đàn ông lắc đầu.

- Hắn rất khoẻ và hoàn toàn có thể giật tung dây trói. Và nếu chẳng may lúc đó chúng tôi không có mặt ở đây, thì chỉ cần một phút hắn cũng có thể giết chết tất cả những người trong phòng này. Tin tôi đi, hắn làm được đấy.

Viên bác sĩ đưa mắt nhìn máy tiếp đạm được đưa tới đặt cạnh băng ca. Người y tá thứ hai chạy lại với một mũi tim. Viên bác sĩ gật đầu với đám lính gác.

- Chúng tôi cần các anh giữ hắn xuống. Tôi phải tìm được ven tốt để truyền đạm cho hắn. Nhanh lên, trông có vẻ chúng ta chỉ có rất ít thời gian thôi đấy.

Đám lính lại vây lấy Rufus và giữ chặt anh xuống. Dường như cả tập hợp sức mạnh của ngần ấy người cũng chỉ vừa đủ để làm được việc đó.

Rufus nhìn họ, vừa giận điên người, vừa khiếp hãi. Anh cảm thấy như không giữ nổi minh mẫn nữa. Cũng giống như cái đêm cô bé Ruth Ann Mosley thiệt mạng. Họ xé toạc ống tay áo của anh, để lộ ra cánh tay gân guốc với những đường ven nổi rõ. Anh nhắm mắt rồi lại mở ra khi nhìn thấy chiếc kim tiêm sáng bóng lại gần. Rufus lại nhắm mắt một lần nữa. Khi mở ra, anh không còn nằm trong phòng y tế của nhà tù Fort Jackson nữa. Anh đang trong phòng giam ở Nam Carolina một phần tư thế kỷ trước đó. Cửa phòng giam mở tung và một nhóm người tiến vào như thể họ là chủ nhân của cả trại lính, chủ nhân của bản thân anh. Anh đã nghĩ họ sẽ rút dùi cui ra và anh như đã cảm thấy những cú đánh mạnh vào mạng sườn, hông và hai cánh tay mình. Việc đó đã trở thành nghi lễ thường xuyên được tiến hành vào mỗi buổi sáng và tối. Mỗi khi im lặng chịu đựng những cú đấm, Rufus thường nhẩm đọc những lời cầu nguyện trong Kinh thánh. Phần tinh thần trong anh đã giúp anh vượt qua những nỗi đau về mặt thể xác.

Nhưng thay vào đó, một họng súng lại kề vào đầu Rufus. Anh bị bắt phải quỳ xuống sàn và nhắm mắt lại. Đó là lúc chuyện ấy xảy ra. Anh vẫn còn nhớ sự ngạc nhiên và cơn hoảng loạn trong anh khi ngẩng lên nhìn đám người đang cười ngạo nghễ và đắc thắng ấy. Tiếng cười tắt ngấm khi vài phút sau đó, Rufus đột ngột đứng bật dậy rồi quăng ba tên trong số chúng ra ngoài như thể quăng những vật không có trọng lượng, lao khỏi cửa phòng giam, đánh ngã tên lính gác rồi thoát khỏi khu giam cầm, lao ra ngoài chạy một cách điên cuồng.

Rufus chớp mắt, anh quay trở lại phòng y tế nhà tù và trông thấy những khuôn mặt, những hình người đang cúi xuống nhìn anh. Anh trông thấy một mũi tiêm đang hạ xuống gần cẳng tay mình. Khi ngẩng đầu nhìn lên, anh nhận ra chính con người ấy. Đó cũng là lúc anh thấy một mũi tiêm khác đang chích vào túi đạm, dòng chất lỏng trong xi lanh đang chảy vào và hòa lẫn với chất đạm trong túi.

Sau lưng mọi người, Vic Tremaine đang thực hiện nhiệm vụ của mình một cách bình tĩnh và hiệu quả, như thể hắn đang tưới hoa chứ không phải đang phạm tội giết người. Hắn thậm chí còn không thèm nhìn nạn nhân của mình. Bất thình lình, Rufus xốc mạnh đầu và nhìn vào mũi tiêm viên bác sĩ đang cầm trong tay. Mũi tiêm đó đang chuẩn bị chọc thủng da tay anh và truyền vào trong anh thứ chất độc Tremaine đã chọn để giết anh. Chúng đã cướp đi một nửa cuộc đời anh. Anh sẽ không để chúng lấy nất phần còn lại.

Rufus chọn thật đúng thời điểm.

- Cứt thật. Viên bác sĩ gào lên khi Rufus giật tung khỏi sự kìm giữ của đám lính gác rồi tóm lấy tay anh ta hất mạnh vào ngực. Giá truyền đạm đổ rầm xuống sàn. Túi đạm đập xuống và vỡ tung. Nhân cơ hội lộn xộn, Tremaine tức giận bỏ  đi. Đột nhiên, Rufus cảm thấy ngực thắt lại và anh không tài nào thở được nữa. Viên bác sĩ loạng choạng đứng dậy và nhìn Rufus. Người tù nằm bất động, im lìm tới mức anh ta phải nhìn vào máy đo mới dám khẳng định Rufus vẫn còn sống. Khi anh ta nhận thấy những vạch ký hiệu trên máy đã xuống thấp tới mức báo động nguy hiểm tới tính mạng, anh ta liền nói.

- Không ai được làm gì quá khích. Có thể hắn đang bị sốc. Anh ta quay về phía y tá - Đưa máy bay trực thăng đến đây. Anh ta nhìn vào đám lính gác - Chúng ta không có đủ phương tiện để xử lý những trường hợp như thế này. Chúng ta sẽ giúp hắn ổn định rồi sau đó chở hắn tới bệnh viện ở Roanoke. Nhưng phải thật nhanh. Tôi nghĩ là các anh nên cử một lính gác áp giải cùng.

Người lính xoa xương quai hàm thâm tím và nhìn Rufus đang ngoan ngoãn nằm im.

- Tôi sẵn sàng gửi theo cả một trung đội nếu máy bay có đủ chỗ.

 

Nguyên tác: Sunple Truth, NXB Wamer Books, New York, 1999, NGUYỄN LAN HƯƠNG dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.