Phía Sau Tội Ác

Lượt đọc: 412 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Ba Mươi Tám

❊ ❊ ❊

 

Fiske đang đứng ngoài văn phòng của em trai mình, trong khi Chandler đang chỉ đạo hoạt động của đội tìm kiếm bằng chứng dưới sự giám sát chặt chẽ của nhóm luật sư Tòa án. Tuy nhiên, hai cái chết khiến cho những mối quan tâm về việc bảo mật phải lùi xuống hàng thứ hai, nhường chỗ cho những bức xúc tìm cho được kẻ giết người, hoặc những kẻ giết người. Khi kết thúc công việc tại văn phòng của Michael Fiske, họ sẽ tiếp tục với văn phòng của Steven Wright ở gần đó.

Fiske đưa mắt nhìn cửa phòng của em trai rồi lại nhìn sang cửa phòng của Wright. Anh nhìn đi nhìn lại vài lần và một ý nghĩ dần dần nảy ra trong đầu. Fiske tiến về phía Chandler.

- Xác của Wright được tìm thấy ở đâu ?

Chalder giở xoàn xoạt cuốn sổ tay rồi bắt đầu nhìn xuống các dòng chữ viết trong đó.

- Tiện thể cho cậu biết, tôi đã đưa xe cậu ra khỏi bãi giữ rồi. Bây giờ, nó đang được đậu ở chỗ văn phòng của tôi, trong một bãi đỗ xe hợp pháp đẹp đẽ.

- Cám ơn ông vì đã làm giúp tôi việc đó.

- Đừng cám ơn tôi. Với chi phí kéo xe đi và tiền phạt, cậu sẽ phải mất khoảng hai trăm đôla đấy.

- Hai trăm đôla ?  Làm gì có lắm tiền thế để trả cho mỗi một chiếc vé phạt xe đáng ghét.

- Vậy hả ?  Thôi được, tôi có thể sẽ giúp cậu. Nhưng cậu sẽ phải làm việc kiếm tiền thôi. Nhà tôi đang cần người đến sơn đấy. Chandler nở một nụ cười rồi ngừng việc đọc lướt trên sổ tay - Đây rồi. Wright sống cách ga tàu điện ngầm Eastem Market một khu nhà. Xác anh ta được tìm thấy tại Công viên Garoeld. Nó nằm ở góc đường F và đường Số Hai, cách Tòa án khoảng sáu khu nhà.

- Wright thường đỉ làm bằng phương tiện gì ?

- Theo như một vài người ở đây cho biết, cậu ta hoặc là đi bộ, hoặc là đi tắc xi, thỉnh thoảng đi tàu điện ngầm.

- Công viên Garrield có nằm trên đường về nhà cậu ấy không ?

Chadler cúi sát đầu xuống xem xét trang viết.

- Không hẳn. Thường thường, cậu ấy rẽ trái đường Số Hai và theo đường E về nhà. Không đi tiếp để tới công viên.

- Cậu ấy có nuôi chó hoặc con vật gì đó không ?  Có thể Wright về nhà rồi đưa nó đi dạo trong công viên.

- Cậu ấy không có chó và cũng chưa về nhà. Ít nhất chúng tôi cho là cậu ấy chưa về. Mà giả sử như cậu ấy có chó và đưa nó đi dạo thì còn có công viên Marion gần nhà hơn cơ mà.

- Điều này thật lạ.

Mắt Chandler nheo lại khi ông suy nghĩ điều gì đó.

- Nhưng công viên Marion có một thứ ở Garield không có.

- Cái gì vậy ?

- Trạm cảnh sát ngay ở góc phố.

- Kẻ giết anh ta chắc phải biết điều đó.

- Trạm cảnh sát đâu phải là cái gì bí mật. Chúng tôi muốn công khai sự hiện diện của mình để ngăn chặn tội phạm.

- Trông có giống như cậu ấy bị giết ở công viên không hay là bị giết ở đâu đó rồi đưa đến đấy ?

- Cỏ có vết máu. Nhưng dù sao, chúng tôi cũng chưa tìm thấy vỏ đạn. Kẻ giết người chắc đã dùng bộ phận giảm thanh, trừ phi đó là một vụ cướp ngẫu nhiên. Vì lắp giảm thanh vào súng lục ổ quay rất phức tạp. Nếu hắn ta dùng một khẩu bán tự động thì nhất định phải tìm được đầu đạn, trừ khi nó đã bị nhặt đi mất.

- Viên đạn vẫn nằm trong người chứ ?

Chandler gật đầu.

- Hy vọng là chúng ta có thể xác định được cỡ súng.

- Với những gì đã xảy ra ở căn hộ của Mike, tôi nghĩ ông nên cử người tới gác ở nhà Wright.

- Đúng vậy, tại sao tôi lại chưa nghĩ tới chuyện đó nhỉ.

- Rất tiếc, ông có biết khoảng mấy giờ đêm hôm qua Wright rời khỏi Tòa án không ?

- Chúng tôi vẫn đang kiểm tra. Sau giờ làm việc hàng ngày, chỉ có một cửa được mở cho việc ra vào tòa nhà. Cánh cửa đó được gác liên tục và sẽ đóng vào lúc hai giờ sáng. Sau giờ đó, muốn ra ngoài cần phải có người hộ tống. Có thể ra bằng đường gara ôtô nữa, nhưng ở đó cũng được bảo vệ. Tuy nhiên, Wright không đi ôtô nên gara không có liên quan.

- Vậy thì phải có ai đó thấy cậu ấy ra về.

- Người của tôi đang kiểm tra nhân viên an ninh trực đêm hôm qua.

- Ở đây không lắp đặt hệ thống camera giám sát à ?

- Ý cậu muốn hỏi ở phòng xử án ư ? Chandler hỏi với một nụ cười - câu trả lời là có, nhưng không phải ở tất cả mọi nơi và không may là phần hành lang này lại không có. Nhưng chúng tôi cũng đang kiểm tra băng để xem liệu có điều gì đó có liên quan không. Chandler lại xem xét cuốn sổ tay một lần nữa - Vào thời gian đó của đêm, hoạt động duy nhất ở tầng này chỉ có thể là một thư ký làm việc muộn thôi.

- Có điều gì đó trong đời tư của Wright giúp ích gì chăng ?

Chandler lắc đầu.

- Cho đến nay chưa tìm thấy có việc gì xấu xa phải che đậy cả. Có vẻ khó tìm được động cơ trong vụ này.

- Nhưng ví của cậu ấy bị mất.

- Đúng thế, tôi cũng đã nghĩ về điều đó. Khá là thích hợp.

- Phải chăng có kẻ nào đó muốn chúng ta nghĩ rằng hai án mạng có liên quan với nhau ?

- Cậu biết không, hoàn toàn có khả năng có một thằng điên thù hận Tòa án này.

- Tôi tin rằng hai vụ án mạng này có liên quan với nhau nhưng không phải theo cái lý do tất cả mọi người nghĩ đến. Fiske nói.

- Cậu có ý gì vậy ?

- Nếu Mike bị giết vì một lý do mà kẻ nào đó không muốn chúng ta tìm ra, thì việc giết tiếp một thư ký khác và làm cho nó có vẻ liên quan với vụ của Mike sẽ là một cách tuyệt vời làm đảo ngược sự chú ý của chúng ta.

Chandler nhìn một cách tò mò.

- Vậy lý do thực sự có kẻ giết em trai cậu và muốn che đậy đó là gì ?

Lại một lần nữa Fiske cân nhắc. Giữ kín chuyện đơn kháng cáo bị đánh cắp bắt đầu trở nên hết sức khó khăn.

- Tôi không biết, nhưng tôi có một ý tưởng vì sao Wright bị giết.

- Khác với việc để nhằm đánh lạc hướng sao ?

- Có thể nói là cái chết của cậu ấy là vì một mục đích kép.

Đứng lúc đó Sara xuất hiện, cố gắng hết sức giấu diếm sự kích động của mình.

- John, chúng ta nói chuyện một phút được không ?

- Cô Evans. Chandler nở một nụ cười thật tươi - Hy vọng là chuyến đi của cô tới Richmond rất dễ chịu và không có biến cố gì.

- Hoàn toàn khác. Cô vội vàng nói - John, em thực sự cần nói chuyện với anh.

- Tôi gặp ông sau được không, Buibrd ?

- Lúc đó cậu hãy nói cho tôi nghe giả thuyết của cậu.

Khi hai người đi khỏi, nụ cười của Chandler tắt ngấm.

Ông đang băn khoăn tự hỏi, không biết mình có vừa để rơi người cộng sự không chính thức vào tay Sara Evans rồi không.

***

Thẩm phán Knight bước vào tìm Sara vài phút sau khi cô rời khỏi văn phòng mình. Knight vừa định viết mấy lời nhắn thì bỗng nhìn thấy biên bản vụ Chance với tờ giấy đính kèm của Wright. Bà ngồi xuống ghế của Sara và đọc lời nhắn. Khi đã đọc xong, Knight nhớ lại rõ ràng những gì bà đã làm. Bà đã yêu cầu Wright làm việc muộn, thậm chí là cả đêm nếu cần. Wiight đã làm đúng như thế, rời khỏi tòa nhà muộn và kẻ nào đó đã giết cậu ấy. Vì biên bản phiên tòa quý giá của bà. Chưa bao giờ bà thực sự tập trung chú ý vào chuỗi các sự kiện này. Một luồng không khí thoát ra khỏi phổi Knight mạnh đến nỗi làm bà suýt nghẹn thở. Bà đặt biên bản xuống và lao ra khỏi phòng.

Một phút sau, Knight chạy lao qua khiến các nhân viên sửng sốt rồi khóa chặt cửa văn phòng mình. Bà nhìn quanh căn phòng tiện nghi rộng rãi có cả lò sưởi riêng của mình. Bà đã ngồi ở đây, vạch ra những chiến lược riêng nho nhỏ của mình, triết lý sống của mình. Và những thứ đó đã đánh đổi lấy mạng sống của một thanh niên trẻ. Knight hất tung đôi giày khỏi chân, sụp xuống một góc phòng và ôm mặt khóc.

 

Nguyên tác: Sunple Truth, NXB Wamer Books, New York, 1999, NGUYỄN LAN HƯƠNG dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.