Josh Harms ăn nốt miếng bánh xăng-uých rồi nhẩn nha hút điếu thuốc trong khi canh chừng cho em trai đang gà gật ngủ trên ghế trước cửa chiếc xe tải. Họ đang đỗ trên một con đường dành cho việc đốn gỗ trong một khu rừng rậm. Lái xe suốt cả đêm, cuối cùng họ đành phải dừng lại vì mắt Josh không tài nào chống lên nổi nữa, trong khi anh lại không tin vào tay lái của Rufus vì gần ba mươi năm qua em trai anh không chạm tới vô lăng. Hơn nữa, Rufus phải trốn trong thùng xe đằng sau khi họ đi trên đường, vì những lý do đã quá rõ ràng. Rufus đã gác cho anh trai mình ngủ và bây giờ tới lượt canh của Josh.
Họ đã nói chuyện suốt dọc đường về những gì sẽ làm tiếp theo. Vô cùng ngạc nhiên về bản thân, Josh thấy mình đang phản đối việc trốn chạy đến Mêhicô.
- Có chuyện quái quỷ gì xảy ra với anh vậy ? Em không biết anh lại không thích đi nữa. Anh đã bảo là anh muốn đi Mêhicô cơ mà. Rufus bối rối nói.
- Anh không muốn ở lại. Nhưng một khi chúng ta đã quyết định thì anh cũng quyết định theo. Vì thế tất cả những gì anh muốn nói là chúng ta sẽ tiếp tục bất chấp mọi khó khãn. Anh không muốn biến thành một kẻ nhu nhược trong câu chuyện thối tha này. Nếu em chuẩn bị làm gì đó thì đó cũng chính là việc anh nên làm.
- Nghe này Josh, nếu Fiske không nhanh trí thì đến giờ này chúng ta đã chết rồi. Em không muốn lương tâm mình phải cắn rứt vì anh.
- Này, em không nghĩ tới một điều. Đó là chuyện này không thể tệ hại hơn được nữa. Tại sao chúng ta không nghĩ xem có thể làm gì để cải thiện tình hình ? Em đúng: chúng xứng đáng nhận những gì sắp giáng xuống cho chúng. Khi trông thấy hai thằng khốn đó ở văn phòng của Rider, anh đã muốn bắn gục chúng ngay lập tức mặc dù cả đời anh chưa bao giờ làm những việc tương tự như thế. Fiske và cô gái đó bênh vực chúng ta. Có thể họ sẽ tiếp tục.
Rufus chằm chằm nhìn Josh.
- Anh không có thành kiến gì với họ sao ?
- Sao ? Em nghĩ anh là người theo chủ nghĩa phân biệt chủng tộc à ? Josh rút một điếu thuốc và khi nói tới đây, một nụ cười toe toét nở trên gương mặt anh.
- Em không thể hiểu nổi anh, Josh.
- Em không phải tìm cách hiểu anh. Anh có khối thời gian làm việc đó mà cũng chẳng hiểu nổi mình. Tất cả những gì em nên làm là quyết định xem em muốn đi Mêhicô hay muốn ở lại giải quyết. Và không phải lo cho anh. Nếu trên thế gian này có một người có thể tự chăm sóc bản thân thì đó chính là người em đang nhìn đấy.
Chuyện xảy ra như vậy và ngay khi em trai anh thức dậy, họ sẽ quay trở lại Virginia, liên lạc với Fiske để xem có thể làm gì. Nếu cần tìm bằng chứng, họ sẽ có bằng chứng, bằng một cách nào đó. Josh tin họ sẽ làm được. Họ có lẽ phải và nếu như thế vẫn không làm được gì, họ sẽ tiến lên và bắn chết bọn chúng.
Josh đưa mắt nhìn rừng cây xung quanh. Lá bắt đầu ngả màu đây đó và những chùm tia nắng mặt trời rọi qua các tán lá tạo thành một sự kết hợp màu sắc và kết cấu đẹp mắt. Anh vẫn thường ngồi trong rừng khi đi săn. Anh dễ dàng tìm thấy một khúc cây và dựa lưng vào đó, thưởng thức vẻ đẹp vừa đơn giản vừa kỳ diệu của đất nước trong khi chẳng tốn lấy một xu. Sau khi về nước từ Đông Nam Á, anh đã tránh không vào rừng trong vài năm. Ở Việt Nam, cây cối, đất cát, tất cả mọi thứ xung quanh đều đồng nghĩa với cái chết vì những cái bẫy tài tành, mưu trí người Việt Nam có thể phát minh ra. Josh cúi nhìn đồng hồ đeo tay. Mười phút nữa đã trôi qua và bây giờ là lúc họ nên tiếp tục lên đường.
Josh thò đầu ra cửa sổ nhìn về phía sau và nheo mắt khi ánh nắng mặt trời bắt sáng vào một vật và làm chói mắt anh. Josh nín thở thay vì thở hắt ra, phun điếu thuốc ra khỏi thành cửa sổ, khỏi động máy và cài số chiếc xe tải.
- Chuyện quái gì thế ? Rufus nói khi anh xóc nẩy lên và tỉnh dậy.
- Lấy súng ra và cúi đầu xuống. Josh la lên - Đó là Tremaine.
Rufus nắm chặt khẩu súng lục trong tay và cúi xuống thật nhanh.
Từ phía rừng cây, Tremaine bắt đầu công kích và khai hỏa. Loạt đạn đầu tiên từ chiếc súng máy trúng cửa hậu của chiếc xe tải, làm vỡ tung một chiếc đèn và tạo những vết thủng lỗ chỗ trên khung xe. Một khối bụi đất tung ra và ngay tức khắc che khuất tầm nhìn của Tremaine, buộc hắn phải ngừng bắn và chạy lên phía trước, liều mạng để có thể ngắm bắn khi nhìn được rõ chiếc xe.
Hiểu những gì Tremaine định làm, Josh lái ngoặt sang bên trái. Chiếc xe đi chệch khỏi mặt đường và lao vào một nơi có vẻ như phần đáy còn sót lại của một con sông cạn. Thật tốt vì đúng lúc đó, Rayfield cũng đang lái như bay chiếc Jeep trên con đường từ một hướng khác, cố gắng giam hãm chiếc xe tải của hai anh em trong một khoảng hẹp.
Rayfield dừng lại cho Tremaine trèo lên và chúng đuổi theo chiếc xe tải. - Làm thế chó nào mà chúng lại đuổi kịp chúng ta ? Rufus băn khoăn thành lời.
- Vô ích nếu để tốn thời gian nghĩ tới chuyện đó. Chúng đang ở đây. Josh nói trả. Anh liếc nhìn chiếc gương chiếu hậu, mắt nhíu lại. Chiếc xe Jeep rõ ràng có kết cấu khoẻ và nhanh hơn so với chiếc xe tải kềnh càng trong cuộc diễn tập trong rừng rậm này.
- Chúng đang định bắn thủng lốp và biến chúng ta thành những mục tiêu tấn công dễ dàng. Rufus nói.
- Đúng. Lẽ ra việc đầu tiên Vic nên làm là bắn thủng lốp mới phải. Đó là sai lầm thứ hai của hắn.
- Còn thứ nhất là gì ?
- Là để ánh nắng mặt trời phản chiếu vào kính ống nhòm. Anh nhìn thấy điều đó từ trước khi phát hiện ra thằng con hoang đó.
- Hy vọng chúng cứ tiếp tục mắc sai lầm.
Trên chiếc Jeep, Tremaine đang vươn ra ngoài thành xe và xối đạn. Chiếc súng máy không thực sự tốt khi bắn ở tầm xa, mặc dù nếu ở khoảng cách ngắn, nó có thể tiêu diệt nguyên cả một trung đội chỉ trong vài tích tắc. Bây giờ hắn chỉ cần có hai mạng. Tremaine gạt quai súng khỏi vai và rút khẩu súng đeo bên mình.
- Tiến lại gần tới hết cỡ có thể đi. Hắn gào lên với Rayfield lúc đó đang có bộ mặt vô cùng căng thẳng - Nếu tôi bắn thủng được một lốp xe, chúng sẽ đâm thẳng vào một cái cây và thế là vấn đề của chúng ta được giải quyết xong.
Rufus nhìn về phía sau qua cửa sổ của thùng xe và đoán được ý định của Tremaine. Anh đẩy tấm kính che ngăn cách giữa buồng lái với thùng xe phía sau và nhằm bắn chiếc Jeep. Gần ba mươi năm qua anh không chạm tay tới một khẩu súng và tất cả kinh nghiệm có được về súng ống của anh chỉ là những bài huấn luyện cơ sở với một khẩu súng trường. Tiếng nổ xuyên qua tai anh khi Rufus riết cò súng và lập tức, thùng xe tải phủ đầy một lớp khói nôn nao của kim loại bị đất nóng và thuốc súng cháy. Viên đạn làm vỡ tan cửa kính phía sau thùng xe và lao tới chiếc Jeep như một con ong bắp cày mặc áo giáp kim loại đang trong cơn giận dữ. Tremaine cúi nhanh xuống và chiếc Jeep thình lình chệch hướng một chút.
- Có trúng gì không ? Josh hỏi.
- Cho chúng ta được một ít thời gian. Tay Rufus đang run và anh xoa xoa hai tai - Em đã quên mất chúng nó to tới mức nào rồi.
- Thử bắn một khẩu M-16 trong vòng ba năm như anh xem. Chúng mới gọi là to, nhất là khi nổ thẳng vào mặt mình. Giữ chặt vào.
Josh ngoặt bánh lái sang phải rồi lại sang trái để tránh vài cái cây đổ ngang trên lòng sông cạn. Phía xa là rừng thông, sồi và những bụi cây mâm xôi. Chiếc Jeep tiến gần lại và Tremaine đã trở lại vị trí bắn súng. Josh lại lái chiếc xe tải sang bên phải, đâm xuyên qua khoảng trống hẹp giữa hàng cây gỗ và các bụi rậm, lá và các cành nhỏ rách tan và rụng tơi tả khi đập vào chiếc xe. Nhưng cuộc thao diễn này của anh là nhằm vào một mục đích rõ ràng, buộc Tremaine phải tụt trở lại bên trong chiếc Jeep để đầu không bị đập nốt khi va vào một cành cây.
Chiếc Jeep giảm tốc độ. Con đường hẹp mở rộng ra một chút ở phía trước và Josh quyết định tận dụng lợi thế, hy vọng Rayfield sẽ không giữ nổi can đảm.
- Cầm lấy vô lăng. Anh hét lên với Rufus.
Rufus nắm chặt bánh lái, hết nhìn anh trai lại nhìn con đường trước mặt.
Josh rút khẩu súng lục và kiểm tra hàng cây trước mặt. Lúc này họ đang đi trên một phần đường khá bằng phẳng nên chiếc xe không bị xóc quá mạnh. Anh kẹp chặt khẩu súng bằng cả hai tay, cố hết sức phán đoán khoảng cách và tốc độ rồi sau đó lựa chọn vật anh muốn: một cành sồi bự con ở độ cao bốn mươi bộ. Cành sồi ít nhất phải dài hai mươi fít, dày tới bốn insơ và mọc ngang ngay bên trên làn đường. Cái thu hút sự chú ý của Josh chính vì cành cây quá dài và quá nặng nên bắt đầu có vết nứt ở chỗ tiếp xúc với thân chính.
Josh trườn tay ra ngoài cửa sổ, giữ song song với chiếc xe tải, ngắm mục tiêu và bắt đầu bắn. Viên đạn đầu tiên trúng thân cây ở ngay phía trên chỗ cành sồi mọc ra. Bây giờ đã đo được cỡ đường đạn chính xác hơn, Josh tiếp tục nổ súng và khi chiếc xe tải rầm rầm lao tới gần hơn, mỗi viên đạn đều trực tiếp trúng vào tâm của ngã ba tiếp xúc giữa cành và thân. Đối với Josh, đây không chỉ là một buổi trình diễn tài thiện xa thông thường. Khi đủ lớn để vác nổi một khẩu súng trường cỡ 22, anh vẫn từng chơi trò nhắm bắn các cành cây. Thật vui khi thấy lũ gấu trúc và lũ sóc hoảng hốt. Nhưng chưa bao giờ anh thử sức với trò này trên một chiếc xe đang chạy với hai người đàn ông đuổi bắn phía sau.
Rufus phải mở mắt nhìn để lái xe nhưng anh dúm lại theo mỗi tiếng nổ. Hai lỗ tai anh ù nặng đến mức có ai đó hét thẳng vào mặt anh cũng không thể nghe thấy gì. Cành cây bự con tụt thấp xuống vài insơ khi điểm chống trụ yếu đi. Josh vẫn tiếp tục bắn và những mảnh nhỏ của gỗ sồi rơi tung toé như đồng hơi thoát ra từ một đầu máy xe lửa cũ kỹ.
Tremaine nhìn thấy điều Josh đang ỉàm.
- Nhanh lên, nhanh lên.
Rayfield nhấn chân ga.
Josh không hề rời mắt khỏi cành cây khi bắn. Nó cố gắng thêm một lúc nữa nhưng cuối cùng, trọng lực đã thắng. Cành cây rạn mạnh ra và chúi đầu xuống. Một loạt đạn súng máy xả vào thân cây và sau đó, đầu cành dằn mạnh xuống đập vào chiếc xe tải, rồi toàn bộ cành hoàn toàn rời khỏi thân và bắt đầu lao xuống mặt đất. Josh đạp mạnh vào chân ga, vồ lấy bánh lái và vừa kịp vượt qua.
- Nhanh lên. Tremaine gào lên với Rayfield.
Nhưng Rayfield phải đạp vào chân phanh khi cả khối nặng tới một nghìn pao của cành sồi đâm mạnh xuống giữa làn đường ngay trước mặt chúng. Tremaine suýt nữa văng khỏi chiếc xe.
- Khốn kiếp, sao lại dừng lại ? Tremaine như muốn chĩa thẳng khẩu súng lục vào mặt người đàn ông bên cạnh.
Rayfield đang thở dốc.
- Nếu không, nó sẽ đè nát chúng ta. Chiếc Jeep này không có khung sắt cứng, Vic.
Josh nhìn thẳng về phía trước rồi sang bên phải, nơi con đường mở thêm ra một nhánh. Anh phanh gấp, ngoặt sang trái, quay chiếc xe tải ngược lại và đâm vào nhánh đường bên phải đó, giằn mạnh máy xe. Chiếc xe lao ra khỏi đám bụi rậm, hơi nhấc lên khỏi mặt đất và bay qua một chiếc rãnh nông trước khi chạm bánh xuống một khoảng rừng trống. Đầu Rufus đập vào trần buồng lái khi chiếc xe tiếp đất.
- Bố khỉ, anh làm cái gì thế ?
- Cứ giữ chặt lấy.
Josh nhấn mạnh ga một lần nữa và Rufus ngẩng lên nhìn đúng lúc và trông thấy ngôi nhà hoang phía trước mặt. Josh đã phát hiện ra nó từ mấy giây trước đó.
Josh nhìn phía sau và trông thấy điều anh muốn. Không có gì. Nhưng Tremaine và Rayfield sẽ không mất nhiều thời gian mới vượt qua được vật chướng ngại đó.
Josh nhìn qua ngôi nhà ở một góc và thấy có một con đường phía sau. Anh đã đúng. Khi có một ngôi nhà trong rừng thì thường có một con đường. Anh lái xe vòng qua mặt kia của ngôi nhà. Cả hai trái tim đều sụp xuống. Đúng là có một con đường thật, nhưng còn có một vật chướng ngại bằng sắt to lớn chặn ngang không thể vượt qua. Phía bên kia của vật chướng ngại là một rừng cây rậm rạp không thể xuyên thủng. Josh nhìn lại đằng sau. Họ đã bị mắc kẹt. Anh có thể cuốc bộ, nhưng Rufus không thể đi nhanh được. Josh sẽ không bỏ lại em mình ở đây.
Mắt Josh lại nheo lại khi anh nhìn ngôi nhà. Một phút nữa hoặc hơn thế một chút, chiếc Jeep sẽ xuất hiện. Ngay lúc này, anh đã nghe thấy tiếng súng máy đầy hiệu quả xả đôi các cành cây để mở đường cho chiếc xe vượt qua.
Một phút sau, chiếc Jeep lao tới bờ rãnh và vọt sang bãi đất trống. Rayfield hạ tốc độ khi chúng quan sát phía trước và ngay lập tức nhìn thấy ngôi nhà
- Chúng có thể đi đâu ? Hắn hỏi.
Tremaine kiểm tra khu vực xung quanh bằng chiếc ống nhòm và phát hiện ra con đường khi nó ngoằn ngoèo uốn khúc ra khỏi rừng cây.
- Đường kia. Hắn gào lên, chỉ tay về phía trước.
Rayfield nhấn ga và chiếc Jeep vọt tới lượn qua góc nhà. Ngay tắp lự, chúng trông thấy con đường bị chặn lại và Rayfield đạp mạnh phanh để dừng xe. Với một tiếng gầm, chiếc xe tải từ chỗ trốn ở góc nhà bên kia lao vọt về phía trước và húc thẳng vào mạn chiếc Jeep, đẩy nó lật ngược về một bên và hất tung Rayfield cùng Tremaine ra ngoài.
Rayfield đập người xuống một đống gốc cây mục, đầu ngoặt đi. Hắn nằm bất động.
Tremaine trốn đằng sau chiếc Jeep đổ nghiêng, đầu đặt dưới cái chắn bùn và khai hỏa buộc Josh phải lùi chiếc xe tải lại. Cuối cùng, chiếc xe tải chết máy, khói bốc lên ngùn ngụt từ nắp capô, hai lốp trước xẹp xuống vì hỏa lực từ chiếc súng máy.
Josh lao ra khỏi ghế lái trong khi Rufus yểm trợ cho anh. Josh nhào tới, quỳ đầu gối và lăn tròn cho tới khi tới được đuôi xe tải rồi ngó ra nhìn. Tremaine vẫn chưa rời khỏi chỗ nấp. Josh nhìn thấy đầu khẩu súng máy. Chắc hắn đang lắp băng đạn khác và dành mấy giây để nghiên cứu vị trí chiến thuật trong khi Josh ngó ra.
Tim Josh đập thình thịch, anh đưa tay quệt đất và mồ hôi khỏi mắt. Anh đã tham gia nhiều trận chiến ở cả nước ngoài và trên đất Mỹ. Trận cuối cùng cách đây đã gần ba mươi năm. Nhưng điều đó không quan trọng. Lần nào cũng đáng sợ khủng khiếp vì rất có thể bản thân anh sắp phải chết. Khi cố kẻ chĩa súng bắn vào mình, người ta không thể suy nghĩ kỹ càng. Phản công lại là cái người ta thường làm hơn bất cứ chuyện gì khác.
Nhưng dù sao, Josh cũng có lợi thế hơn một chút. Họ có hai người đối lại một mình Tremaine. Josh lại ngó ra rồi chạy hết tốc lực từ phía sau chiếc xe tải tới một góc nhà.
- Rufus. Anh la lên - Đếm đến ba.
- Bắt đầu. Rufus gào lên trả lời, giọng run rẩy vì sợ hãi.
Ba giây sau Josh bắt đầu bắn về phía Tremaine, đạn đập vào khung xe kêu loảng xoảng. Rufus lao về đuôi xe tải. Tuy nhiên, anh phải dừng ở đó khi Tremaine cố rải một loạt đạn từ chiếc xe tới chỗ ngôi nhà. Không khí nồng nặc mùi thuốc súng và cả mùi mồ hôi của những người đàn ông đang hoảng sợ.
Josh và Rufus nhìn nhau, sau đó Josh nở một nụ cười khi cảm nhận thấy nỗi hoảng hồn đang dâng cao dần trong em trai.
- Này Vic. Anh gào to - Sao mày không bỏ cái vật tạo ra các bà góa đó xuống và ra đây với hai tay giơ lên trời đi hả ?
Tremaine trả lời bằng việc bắn tung một khúc gỗ khỏi ngôi nhà ngay phía trên đầu Josh.
- Được rồi, được rồi Vic, tao nghe thấy mày rồi. Bình tĩnh lại đi, anh bạn nhỏ, có nghe thấy không ? Đừng lo, chúng tao sẽ chôn mày và Rayfield. Không để cho chúng mày bị róc xương bởi lũ gấu đâu. Đó là một chuyện tồi tệ. Động vật ăn xác người chết. Mày đã nhìn thấy điều đó xảy ra chưa Vic ? Vừa nói, Josh vừa ra hiệu cho Rufus đứng yên tại chỗ và vòng tay chỉ xung quanh ngôi nhà báo cho em trai biết mình định làm gì.
Rufus gật đầu ra hiệu đã hiểu. Josh đang định lừa cho Tremaine lọt vào tầm nhìn của Rufus để Rufus hạ hắn. Rufus xiết chặt khẩu súng lục và vừa nạp đạn vừa thấy thật may khi Josh đã dành thời gian bày cách làm cho anh trước đó. Anh đang gặp trục trặc khi thở. Tay anh nặng trĩu khi cầm khẩu súng. Anh sợ rằng mình không có đủ can đảm, không có bản năng của một kẻ giết người, càng có ít sự điêu luyện để bắn gục được hắn, trong khi Tremaine đang tiến lại gần và nhả đạn xối xả từ khẩu súng máy khốn kiếp đó. Để sống sót, Rufus đã hạ gục không biết bao nhiêu gã đàn ông trong tù chỉ với hai tay không, kể cả khi địch thủ của anh luôn luôn được trang bị một mảnh kim loại hoặc một đoạn ống nước. Nhưng một khẩu súng là chuyện khác. Một khẩu súng có thể giết người từ xa. Nhưng nếu anh không bắn, anh trai anh sẽ chết. Và lần này, Rufus thấy mình không thể cầu xin sự giúp đỡ của Chúa. Anh không dám xin Chúa trời giúp mình giết một người khác.
Cúi người lom khom, Josh chạy ngang qua phía trước ngôi nhà, dừng lại giữa chừng nghe ngóng chăm chú. Anh đánh bạo ngó đầu qua một trong số các cửa sổ, hy vọng có thể nhìn xuyên qua nó và cửa sổ sau nhà để xác định vị trí của chiếc Jeep, nhưng góc nhìn bị sai và tầm nhìn bị chắn. Bây giờ, Josh đang tập trung tuyệt đối. Nỗi sợ vẫn còn, luôn luôn còn, nhưng anh đã gắng hết sức mình biến nó thành adrênalin để nâng cao mỗi giác quan trong người. Anh chĩa thẳng súng về phía trước, hiểu rõ rằng nếu Tremaine đoán được ra kế hoạch của anh, hắn sẽ chạy khỏi đuôi chiếc Jeep, vòng qua ngôi nhà từ phía đằng kia và kết quả là sẽ gặp anh ở khoảng giữa. Súng máy chọi với súng lục, loạt đạn một trăm viên chọi với phát một, nghĩa là anh sẽ phải chết, và sau đó là Rufus.
Josh tiến lên một bước nữa. Sau đó, anh nghe thấy khẩu súng máy lại tiếp tục nhả đạn và lắng tai khi thấy đạn xé rách bạt chiếc xe tải. Anh lao về phía trước để vòng qua góc nhà. Khi Tremaine bận bắn về phía Rufus, Josh có thể tấn công hắn từ bên sườn và làm cho hắn im lặng, một lần và mãi mãi.
Kế hoạch tan thành mây khói khi anh vừa ngoặt qua góc nhà và trông thấy Tremaine đang đứng đó, súng lục chĩa thẳng vào đầu Josh. Anh sửng sốt dừng lại đột ngột, bàn chân trượt trên sỏi và chân khuỵu xuống. Thật may mắn vì nhờ thế, viên đạn xuyên qua vai thay vì cắm vào đầu Josh. Đà làm anh chúi về phía trước và chân anh quạt phải chân Tremaine. Cả hai cùng ngã vật xuống, hai khẩu súng lục văng xa khỏi tầm tay.
Tremaine đứng dậy trước. Josh bò dậy chậm hơn khi tay còn phải ôm vai bị thương. Tremaine rút dao ra khỏi thắt lưng. Ở phía sau, khẩu súng máy đã ngừng bặt. Josh gào lên khi Tremaine lao tới tấn công, cả hai đâm sầm vào tường nhà, làm cho cả cấu trúc xộc xệch rung chuyển tới từng tấm ván gỗ. Josh cố lấy cẳng tay chặn cánh tay Tremaine lại. Cả người anh đau muốn chết. Viên đạn đã xuyên qua vai và đang khám phá những bộ phận khác trong cơ thể anh. Anh cố chống cự lại Tremaine và đá được vào bụng hắn. Nhưng ngay lập tức hắn thẳng được người dậy và ngồi đè lên người anh. Josh nhận thấy đường cắt của con dao cắt qua lớp áo, xuyên vào người và anh bắt đầu thấy mất dần ý thức ! Cơn đau từ vết đâm này chỉ vừa đủ cho anh cảm nhận, cái đang làm anh nhức buốt chính là vết thương trên vai. Josh chỉ có thể lờ mờ phân biệt được hình dáng Tremaine khi hắn rút con dao khỏi người anh và giơ tay lên cao chuẩn bị đâm nhát cuối cùng. Chắc hắn sẽ đâm vào họng, Josh lơ mơ nghĩ khi não anh sắp đóng sập xuống. Nhát đâm vào họng luôn nhanh và chí tử. Hắn chắc sẽ làm như vậy, Josh nghĩ khi bóng tối bắt đầu bao phủ lấy anh.
Con dao không bao giờ thực hiện được nhát đâm sâu xuống dưới. Nó dừng lại ở điểm giơ cao nhất và không thể tới gần Josh Harms hơn nữa. Tremaỉne giật mạnh khi hắn bị kéo phăng khỏi Josh bị thương. Rufus đang đứng ngay phía sau hắn, một tay anh nắm lấy cổ tay cầm dao của Tremaine. Anh liên hồi đập mạnh nó vào tường nhà cho tới khi nắm tay của Tremaine không chịu đựng được phải duỗi ra khiến con dao rơi xuống đất. Tremaine là một kẻ cơ bắp rắn chắc và được đào tạo kỹ lưỡng cho những tình huống giáp lá cà. Nhưng hắn chỉ bằng nửa Rufus. Có rất ít người đọ được với Fufus nếu đánh nhau tay bo với anh. Mỗi khi đã tóm được ai, người đàn ông to lớn này trở thành một con gấu xám Bắc Mỹ. Và lúc này anh hoàn toàn làm chủ được tình thế đối với Vic Tremaine, kẻ đã biến cuộc đời anh thành một cơn ác mộng mà anh từng nghĩ sẽ không bao giờ kết thúc.
Khi Tremaine tìm cách dùng cánh tay chèn vào khí quản Rufus, anh liền thay đổi chiến thuật và nhấc hắn lên khỏi mặt đất rồi không ngừng nện mặt hắn vào bức tường cho tới khi Tremaine lảo đảo không vững, máu túa đầy trên mặt. Cuối cùng, Rufiis nhét đầu Tremaine qua khung cửa sổ để mặt hắn tiếp tục nhận những vết rạch sâu từ những mảnh kính vỡ lởm chởm. Đứng lúc đó, Josh la lên vì những vết thương nhức buốt, Rufus quay lại nhìn và để lỏng sự kìm kẹp đối với Tremaine một chút. Cảm nhận thấy điều này, Tremaine đạp vào đầu gối Rufus rồi thục mạnh khuỷu tay vào thận anh khiến cơ thể to lớn của anh đổ quỵ xuống mặt đất. Tremaine lăn người đi khi thoát khỏi vòng kiểm soát, hắn nắm chặt con dao và lao vào tấn công người đàn ông không có vũ khí tự vệ. Một viên đạn cắm mạnh vào phía sau đầu hắn và Tremaine gục xuống tại chỗ.
Rufus cố nhấc người lên nhìn anh trai, những cuộn khói vẫn tiếp tục rỉ ra khỏi nòng khẩu súng lục 9mm Josh đang cầm trên tay. Sau đó, Josh đặt khẩu súng xuống và nằm vật trên nền đất. Rufus lao tới phía anh và quỳ bên cạnh.
- Josh ! Josh ?
Josh mở mắt nhìn về phía thi thể co rúm của Tremaine, vừa thấy nhẹ người vừa thấy nôn nao vì những gì mình vừa làm. Kẻ thù khốc liệt nhất trên thế giới này cũng không mang một cái chết kinh hoàng đến như thế. Anh nhìn lại Rufus.
- Giỏi lắm, em trai. Chó thật, giỏi hơn anh.
- Nếu anh không giết hắn thì em đã chết.
- Không bao giờ để hắn giết em. Không bao giờ để hắn...
Rufus xé toạc áo sơ mi của Josh và xem xét các vết thương. Con dao mới chỉ tạo thành một vết thương mảnh trong người Josh. Có lẽ không chạm vào bộ phận nào gây nguy hiểm tới tính mạng, nhưng nó đang chảy máu như suối. Nhưng viên đạn là một mối họa khác. Anh nhìn thấy máu nhỏ giọt khỏi miệng anh trai và lớp màng che mờ cặp mắt Josh. Rufus có thể cầm cho máu không chảy ra ngoài nhưng anh không thể can thiệp vào những gì đang xảy ra bên trong. Đó mới chính là cái có thể giết chết Josh. Rufus cởi áo quàng cho Josh khi đó đang run lên cầm cập bất chấp nhiệt độ nóng bức của thời tiết.
- Cố lên, Josh. Rufus chạy về chỗ chiếc Jeep tìm kiếm. Anh thấy một hòm dụng cụ sơ cứu và hối hả quay lại chỗ Josh. Mắt Josh đã nhắm lại và dường như anh không còn thở nữa.
Rufus nhẹ nhàng lay Josh.
- Josh, Josh, đừng làm thế. Mở mắt ra đi. Đừng lờ em đi. Josh
Cuối cùng, Josh cũng mở mắt và bỗng trở nên tỉnh táo.
- Em phải ra khỏi đây ngay, Rufus. Có thể người ta sắp đến đây vì nghe thấy tiếng súng. Đi đi. Ngay lập tức !
- Chúng ta sẽ ra khỏi đây. Nói thế mới đúng.
Rufus hơi nâng Josh lên kiểm tra phần lưng. Viên đạn vẫn chưa xuyên ra ngoài. Nó vẫn nằm đâu đó trong người Josh. Rufus bắt đầu rửa các vết thương.
Được một lúc, Josh lại nắm lấy tay em trai.
- Rufus, biến khỏi đây ngay. Anh nhắc lại.
- Anh không đi, em cũng không đi. Chúng ta sẽ làm như thế.
- Em điên rồi.
- Phải, em đang điên đây, nhưng cứ để em điên như thế. Anh kết thúc việc rửa vết thương, chuyển sang đắp thuốc rồi băng bó thật chặt. Anh nhẹ nhàng nhấc người Josh lên nhưng việc cử động làm Josh bật ra một cơn ho, máu từ miệng túa xuống chiếc áo anh đang mặc. Rufus bế Josh ra chỗ chiếc xe tải và đặt anh xuống bên cạnh.
- Cứt thật, Rufus, cái xe này không đi được nữa đâu - Josh tuyệt vọng nói khi nhìn chiếc xe méo mó.
- Em biết. Rufus lấy một chai nước khỏi thùng xe, xoay nắp và đặt vào miệng Josh - Anh giữ được không ? Anh phải uống nước vào.
Josh trả lời bằng cách đưa cánh tay lành lặn cầm lấy chai nước và uống một ngụm nhỏ.
Rufus đứng dậy đi ra chỗ chiếc Jeep đang lật nghiêng.
Anh tháo khẩu súng máy khỏi khoảng giữa ghế ngồi và cạnh kim loại của chiếc xe, nơi Trexnaine nêm chặt nó vào đó. Hắn dùng một sợi dây sắt, một miếng kim loại và một sợi dây buộc khác để giữ cò súng bắn theo chế độ tự động khi hắn phục kích Josh. Rufus đưa mắt nhìn tình thế một lát. Sau đó, anh thử đẩy từ chỗ nắp máy để đưa chiếc xe trở lại đúng vị trí, nhưng ở chỗ này anh không tìm được điểm tựa cần thiết và chân anh trượt dài trên lớp sỏi thưa thớt. Rufus tiếp tục quan sát tình hình. Chỉ có một cách duy nhất có thể có hiệu nghiệm.
Rufus tựa lưng vào cạnh xe ở phía ghế lái và ngồi xổm xuống. Anh thọc các ngón tay vào trong lớp đất sỏi cho tới khi luồn được xuống dưới cạnh xe rồi xiết chặt lấy thành kim loại. Rufus thử đẩy để ước chừng trọng lượng mình đang phải đương đầu giải quyết. Chiếc Jeep rất nặng, nặng khủng khiếp. Nó chẳng đáng là một khó khăn với Rufus nếu bây giờ là ba mươi năm trước. Hồi còn trẻ, anh đã từng nhấc đầu của cả một chiếc Buick cỡ lớn, bao gồm cả máy và hàng chứa bên trong, cao ba fít khỏi mặt đất. Nhưng bây giờ anh không còn ở độ tuổi hai mươi nữa. Rufus đẩy một lần nữa và cảm thấy chiếc Jeep nâng lên một tẹo trước khi rơi trở lại nguyên chỗ cũ. Rufus tiếp tục đẩy, nghiến răng và gồng người, cơ cổ anh căng mạnh phồng lên dưới lớp da.
Josh đặt chai nước xuống và nhấc người lên một chút bằng cách tựa lưng vào chiếc lốp xe bị xé vụn khi theo dõi việc em trai đang cố thử làm.
Rufus đã thấm mệt. Tay chân anh không quen với những việc này nữa, từ rất lâu rồi. Anh đã từng rất khoẻ, khởe hơn tất cả mọi người. Nhưng bây giờ, khi anh cần tới sức mạnh ấy, khi anh trai anh sẽ phải chết nếu anh không thể lật được chiếc Jeep chết tiệt này trở lại, liệu anh có đủ sức để làm không ?
Rufus lại ngồi xổm xuống, nhắm mắt lại rồi lại mở ra. Anh nhìn lên bầu trời nơi một con quạ lớn màu đen đang uể oải lượn tròn. Nó sống không lo lắng, tất cả chỉ là những vòng lượn thong thả trên nền trời xanh.
Mồ hôi đổ trên mặt Rufus. Anh nhắm chặt mắt và làm một việc anh luôn làm mỗi khi gặp khó khăn, mỗi khi anh nghĩ anh không thể vượt qua. Rufus cầu nguyện. Anh cầu nguyện cho Josh. Anh xin Chúa hãy ban cho anh đủ sức mạnh để cứu anh trai mình.
Rufus một lần nữa nắm chặt sườn xe, căng hết cỡ bờ vai và đôi chân rộng lớn. Cánh tay dài của anh gồng lên nâng dậy, đôi chân ngồi xổm bắt đầu thẳng dần lên. Trong một vài giây, chiếc Jeep và người đàn ông cùng treo lơ lửng ở một trạng thái cân bằng mong manh, không di chuyển lên cũng chẳng rơi xuống khi chiếc xe nhất định không chịu thua và Rufus cũng không kém phần ngoan cố. Nhưng sau đó, Rufus đành phải lùi bước vì sức nặng của nó là quá sức chịu đựng của anh. Rufus có cảm giác như anh không thể có cơ hội nào khác nữa. Ngay khi chiếc Jeep tỏ ra bắt đầu chiếm ưu thế trong trận chiến này, Rufus há miệng gào lên một tiếng khủng khiếp khiến nước mắt cũng phải trào ra. Josh ngồi bất lực nhìn việc làm không thể thực hiện mà em trai anh đang cố thử để giúp mình và nước mắt cũng bắt đầu rơi trên khuôn mặt kiệt quệ của anh.
Rufus một lần nữa mở mắt ra khi anh cảm thấy hình như chiếc Jeep đang nâng dần lên từng insơ đau đớn. Khớp xương và dây chằng của anh bừng bừng rực cháy vì những gì anh đang cố. Rufus vừa gào, vừa đẩy vừa nâng và cố lờ đi cơn đau, bất chấp nó là tiếng chuông cảnh báo những dấu hiệu nguy hiểm trong toàn bộ cơ thể đang run lên bần bật của anh. Chiếc Jeep chống cự lại từng milimét hòng làm anh kiệt sức. Nó kêu cọt kẹt, rên rỉ như đang nguyền rủa Rufus. Nhưng đến lúc này, Rufus đã đứng thẳng được dậy và dốc sức đẩy một phát cuối cùng vào khối kim loại. Như một làn sóng tấn công dữ dội vào bờ biển, chiếc Jeep tiêu tan ý định nằm lỳ tại chỗ và đổ sầm xuống mặt đất, rung chuyển ầm ầm rồi dần dần yên vị trên bốn bánh.
Rufus ngồi lên chiếc Jeep, toàn thân run rẩy sau một loạt nỗ lực quá vĩ đại.
Josh thảng thốt nhìn trong im lặng.
- Khủng khiếp. Đó là tất cả những gì anh có thể nói sau khi chứng kiến điều vừa diễn ra.
Lúc này, trái tim Rufus đập cực mạnh. Anh lo lắng có thể thành công của mình sẽ chỉ là một con số không. Anh ôm lấy ngực, thở thật sâu.
- Xin mày. Anh thầm nói - Xin đừng vỡ.
Một phút sau, Rufus chậm rãi đứng dậy và lê bước tới chỗ Josh rồi cẩn thận bế anh đặt vào xe. Anh sắp xếp lại tấm bạt che trên mái đã bị bật khỏi vị trí khi Tremaine và Rayfield bị bắn ra ngoài. Rufus cố lấy càng nhiều càng tốt hàng hóa và đồ lề từ chiếc xe tải, trong đó có cả cuốn Kinh thánh và xếp vào sau chiếc Jeep cùng đống vũ khí. Anh trèo vào ghế lái, sau đó quay ra nhìn Tremaine và Rayfield. Rufus lại ngẩng nhìn con quạ đen trên bầu trời lúc này đã có thêm vài đồng hữu to lớn như những con chim diều mốc. Không cần hơn một ngày, hai xác chết sẽ được róc thịt tới tận xương nếu nằm phơi ngoài trời thế này.
Rufus trèo ra khỏi xe và tiến tới chỗ Rayfield. Anh không buồn kiểm tra mạch của hắn nữa. Cặp mắt hắn nói lên tất cả. Cộng thêm là mùi hôi thối của phân thải ra. Anh kéo xác Rayfield rồi tới xác Tremaine vào trong ngôi nhà. Rufus nói vài lời đơn giản trước xác hai người đàn ông trước khi đứng dậy và rời khỏi căn nhà. Sẽ có một ngày anh tha thứ cho những gì chúng đã làm, nhưng không phải hôm nay. Rufus quay trở lại chiếc Jeep, nhìn Josh để làm yên lòng anh trai và khởi động xe. Máy xe không nổ vào lần khởi động thứ nhất. Nhưng lần thứ hai thì ổn. Bộ số kêu kèn kẹt vì Rufus mới chỉ học những bài học lái xe ngắn ngủi trong những lần nghỉ ngơi. Chiếc Jeep chồm về phía trước và hai anh em rời đi, để lại đằng sau bãi chiến trường của trận chiến không được chuẩn bị trước.