Phía Sau Tội Ác

Lượt đọc: 412 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Mười Hai

❊ ❊ ❊

 

“Mẹ khoẻ không ?  Michael Fiske đưa tay chạm vào mặt mẹ mình. Lúc đó là buổi sáng sớm và tâm trạng của Gladys không được tốt. Nét mặt bà tối sẫm và bà né tránh sự đụng chạm của anh. Michael nhìn mẹ, một nỗi buồn sâu thẳm dâng lên trong mắt anh khi anh nhận thấy sự chống đối ra mặt của bà.

- Con mua quà cho mẹ. Anh mở chiếc túi xách mang theo và lấy ra một hộp bọc giấy. Vì Gladys không hề cử động gì tỏ ý muốn mở gói quà, Michael liền bóc giúp mẹ. Anh giơ chiếc áo sơ mi màu hoa oải hương ưa thích của bà lên. Michael đưa sát hơn cho bà nhưng mẹ anh không cầm lấy. Lần nào bà cũng như thế mỗi khi anh tới thăm. Rất hiếm khi bà chịu nói chuyện với anh và luôn ở trong tâm trạng xấu. Những món quà của anh không bao giờ được chấp nhận. Michael đã nhiều lần cố gắng làm cho mẹ anh nói chuyện với mình, nhưng lần nào anh cũng thất bại.

Anh ngồi xuống và thở dài. Anh đã nói với cha mình về việc mẹ anh hoàn toàn từ chối tiếp xúc với anh. Nhưng cha anh bất lực không thể thay đổi được gì. Không ai điều khiển được việc Gladys muốn cư xử tử tế với ai. Chỉ vì điều này mà càng ngày Michael càng ít tới thăm mẹ hơn. Anh cũng đã cố thử tìm cách nói chuyện với anh trai mình về điều đó nhưng John từ chối không muốn bàn bạc với anh. Michael biết là mẹ anh không bao giờ đối xử với anh trai anh như thế. Đối với bà, John là cục cưng bằng vàng. John Fiske có thể ra tranh cử Tổng thống Hoa Kỳ hoặc đạt giải Nôben. Còn trong con mắt bà, anh mãi mãi chỉ đứng đằng sau John. Michael đặt chiếc áo lên mặt bàn, hôn lướt mẹ rồi ra về.

Trời bắt đầu mưa. Michael kéo cao cổ áo choàng đi mưa và quay trở lại chỗ xe ôtô. Trước mắt anh là cả một chặng đường dài. Thăm mẹ không phải là lý do duy nhất khiến anh lái xe về phía nam này. Lúc này anh đang tiến về phía tây nam bang Virginia. Tới nhà tù Fort Jackson.

Tới gặp Rufus Harms. Có lúc anh cân nhắc không biết có nên ghé vào thăm anh trai không. Mike không ngạc nhiên khi John không trả lời cú điện thoại của anh.

Nhưng chuyến đi anh đang thực hiện này có những rủi ro mang tính cá nhân và Michael không thấy phiền lòng nếu có được lời khuyên hoặc sự có mặt của John. Nhưng sau đó anh lắc đầu. John Fiske là một luật sư rất bận rộn và anh ấy không có thời gian để đi lung tung khắp bang theo đuổi những giả thuyết hoang đường của em trai mình. Anh sẽ phải tự giải quyết vụ này một mình.

***

Như lệ thường, Elizabeth Knight thức dậy rất sớm, làm vài động tác thể dục cho giãn người trên sàn nhà rồi tiếp tục những công việc nhàm chán trong phòng ngủ của căn hộ thuộc sở  hữu của bà và chồng - Thượng nghị sĩ Jordan Knight. Bà tắm, mặc quần áo, chuẩn bị một ít cà phê và vài lát bánh mì nướng trong khi xem xét một số biên bản phiên tòa để chuẩn bị cho cuộc tranh luận miệng sẽ diễn ra vào tuần sau. Hôm nay là thứ Sáu nên một phần của ngày làm việc sẽ được dành cho cuộc họp, nơi các thẩm phán sẽ bỏ  phiếu cho các vụ án mà họ đã nghe. Ramsey điều khiển cuộc họp theo một chương trình chặt chẽ. Bà thất vọng vì rất ít có cơ hội cho mọi người tranh luận trong các cuộc họp này. Ramsey sẽ tổng kết những điểm nổi bật của từng vụ, nêu miệng hướng bỏ  phiếu của ông ta rồi chỉ việc chờ đợi các thẩm phán khác làm theo. Nếu Ramsey thuộc về số đông - điều này thường xuyên xảy ra - ông ta sẽ ký vào biên bản quyết định. Còn nếu không, một thẩm phán cao cấp khác - thường là Murphy - người thường đối lập về mặt tư tưởng với Ramsey và rất ít khi hai người cùng bỏ  phiếu theo cùng một hướng - sẽ là người ký.

Khi Knight uống xong cốc cà phê, ý nghĩ của bà quay trở về ba năm đầu tiên ở Tòa án. Thực sự giống một cơn lốc vòi rồng. Vì giới tính của mình nên bà thường được coi là người không chỉ bênh vực, đấu tranh cho quyền của phụ nữ, mà còn cho cả những vụ kiện mà rất nhiều phụ nữ ủng hộ. Không ai coi điều này như một sự rập khuôn, mẫu sáo mặc dù Knight biết rành rành là như thế. Bà là một thẩm phán chứ không phải một chính trị gia. Bà phải xem xét từng vụ án riêng biệt, như hồi còn làm thẩm phán ở tòa xét xử. Và bây giờ cũng sẽ như thế, mặc dù bà biết rằng phải chấp nhận một sự thật là Tòa án tối cao là một nơi khác biệt. Tác động của các quyết định của tòa án này là rất lớn và vì thế, các thẩm phán bắt buộc phải chú ý tới những khía cạnh ngoài phạm vi cụ thể của mỗi vụ án và xét xem quyết định của tòa sẽ gây tác động như thế nào với nhiều người. Đó là việc khó khăn nhất đối với Knight.

Bà đưa mắt nhìn quanh căn hộ sang trọng. Hai vợ chồng Knight có một cuộc sống tốt đẹp bên nhau. Họ được coi như cặp vợ chồng có quyền lực cao nhất ở thủ đô. Và theo một cách nào đó thì đúng là như thế. Bà đảm nhận trọng trách này ở mức tốt nhất có thể, kể cả khi bà phải chiến đấu với sự tách biệt, cách ly mà mỗi thẩm phán đều phải chịu đựng. Khi một người tới làm việc ở Toà án tối cao, bạn bè sẽ thôi không gọi điện, mọi người đối xử sẽ khác đi, họ tỏ ra thận trọng hơn, cảnh giác hơn trong từng lời nói. Knight là một người thích sống tập thể và hướng ngoại. Bây giờ, bà đã bớt những hoạt động ấy rất nhiều. Bà tham gia vào các hoạt động trong đời sống chính trị của chồng mình như một cách giảm bớt tác động của sự thay đổi đột ngột ấy. Nhiều khi, Knight cảm thấy mình giống một nữ tu sĩ giữa tám thầy tu đồng hành suốt cuộc đời.

Như để trả lời cho những ý nghĩ của Knight, Jordan Knight đến từ phía sau và ôm chặt lấy vợ. Ông vẫn mặc bộ pijama của mình.

- Em biết không, không có luật lệ nào quy định rằng ngày nào cũng phải dậy từ tờ mờ sáng. Nằm rúc vào trong chăn là rất tốt cho tâm hồn đấy. Ông nói.

Knight hôn chồng và quay lại ôm lấy ông.

- Khi anh đi ngủ muộn em cũng có nói gì đâu, ông Thượng nghị sĩ ?

- Anh cho là cả hai chúng ta phải phối hợp với nhau khắc phục thôi. Ai mà biết được những thói quen này sẽ dẫn tới cái gì ? Anh nghe người ta nói rằng tình dục là sự bảo vệ tốt nhất chống lại tuổi già.

Giordan Knight là một người cao to, tóc hoa râm mỏng và khuôn mặt rám nắng có nhiều vết nhăn. Trong cách đánh giá không công bằng trên thế giới này về vẻ bề ngoài của phụ nữ và nam giới, ông vẫn được coi là người đẹp trai, bất chấp những nếp nhăn và trọng lượng gia tăng của mình. Ông thường xuất hiện trên các trang của tờ Bưu điện Washỉngton, các tạp chí địa phương và trong các chương trình tivi trên toàn quốc, nơi những tay chúa trùm chính trị có nhiều kinh nghiệm nhất vẫn thường xuyên bị áp đảo bởi sự dí dỏm, thông minh và đầy hiểu biết của ông.

- Chắc chắn anh luôn có những quan niệm thú vị rồi.

Jordan tự rót cho mình một cốc cà phê trong khi Knight xem xét giấy tờ của mình.

- Ramsey vẫn cố hướng em trở thành một thành viên trong nhóm của ông ta à ?

- Ồ, ông ta nhấn tất cả các nút cần thiết, nói tất cả những điều đúng đắn. Tuy nhiên, em sợ rằng một số hoạt động gần đây của em không khiến ông ấy thấy dễ chịu.

- Em cứ đi con đường riêng của mình, như em vẫn luôn làm, Beth. Em thông minh hơn tất cả bọn họ. Quỷ thật, lẽ ra em phải làm Chánh án mới đúng.

Knight vòng một tay quanh bờ vai rộng của chồng.

- Giống như lẽ ra anh phải làm Thủ tướng chứ gì ?

Jordan nhún vai.

- Anh nghĩ Thượng nghị viện Hoa Kỳ đã là một thách thức quá đủ đối với mình. Ai mà biết được, có khi vị trí đó lại là mong ước của em.

Knight buông tay.

- Chúng ta chưa bao giờ thực sự bàn bạc về chuyện này.

- Anh biết. Cả hai chúng ta đều bận rộn. Có quá nhiều công việc đòi hỏi chúng ta. Khi mọi thứ tạm ổn, chúng ta sẽ nói chuyện sau. Anh nghĩ chúng ta nên nghĩ tới việc đó.

- Có vẻ như anh đang nói chuyện nghiêm túc.

- Đúng, không thể làm mãi một công việc nhàm chán, Beth.

Knight cười phá lên băn khoăn.

- Em sợ là mình đã ký giao ước làm việc ở Tòa án tới cuối đời mất rồi.

- Rất tốt khi nghĩ tới chính trị. Em có thể quyết định, không tái chạy đua nữa. Hoặc có thể mất ghế của mình.

- Em nghĩ là có rất nhiều việc khác nữa anh muốn làm.

- Chuyện đó sẽ không xảy ra. Có quá nhiều trở ngại. Quá nhiều trò chơi. Nói thật với em, anh bắt đầu cảm thấy mệt mỏi.

Beth Knight định nói gì đó nhưng sau lại thôi. Cô đã thực sự tham gia vào "trò chơi" của Tòa án tối cao.

Jordan Knight đặt cốc cà phê xuống, hôn vào má vợ.

- Hãy tiến lên, bà thẩm phán.

Khi ngài Thượng nghị sĩ đi khỏi, Knight đưa tay xoa má nơi chồng cô vừa hôn vào. Bà cố gắng nghiên cứu tập giấy tờ lại một lần nữa, nhưng bỗng thấy không thể. Bà cứ ngồi đó lan man nghĩ ngợi tới đủ mọi thứ chuyện linh tinh.

 

***

Fiske cầm trong tay tấm ảnh chụp chung giữa anh và em trai. Anh đã ngồi đây suốt hai mươi phút với tấm ảnh này nhưng phần lớn thời gian lại không hề nhìn vào nó. Cuối cùng, anh đặt nó lên trên chiếc cặp xách tay, tiến về phía điện thoại và quay số của Michael. Không ai nhấc máy. Fiske chẳng buồn để lại lời nhắn. Sau đó, anh gọi tới Tòa án tối cao nhưng Michael không có ở văn phòng. Ba mươi phút sau, anh lại gọi lại. Lần này, một người khác cho anh biết Michael sẽ không đến Tòa án cả ngày hôm nay. Đúng là có số phận, anh thầm nghĩ. Kể cả khi lấy hết được quyết tâm để gọi điện rồi nhưng anh vẫn không thể nào liên lạc được với Michael. Có phải như thế là quyết tâm rồi không ?  Anh quay trở lại ngồi xuống bàn làm việc và cố bắt đầu công việc, nhưng mắt vẫn không làm sao rời khỏi tấm ảnh.

Cuối cùng, Fiske đóng cặp lại, cảm thấy dễ chịu khi đã đến giờ tới tòa án, dễ chịu khi thoát được khỏi những cảm giác có lỗi khó xử.

Anh tham dự hai phiên tòa trong buổi sáng. Vụ đầu tiên Fiske thắng tuyệt đối. Nhưng với vụ thứ hai, anh lại bị đả kích tơi bời bởi thẩm phán, người dường như cố tìm mọi cơ hội để chế nhạo và giễu cợt những lời biện hộ pháp lý của anh. Trong khi đó, viên trợ lý luật sư vẫn đứng bên cạnh một cách lịch sự, miệng lúc nào cũng mỉm cười. Trong công việc của anh, người ta thường phải cố gắng giữ một vẻ giả tạo bên ngoài thật chuyên nghiệp, nếu không rất có thể lần sau chính bản thân mình sẽ trở thành đích bắn của những người khác. Tất cả mọi người ở đây đều hiểu được điều đó. Hoặc nếu không phải tất cả thì ít nhất là những người đã rơi vào trường hợp này.

Sau đó, Fiske tới nhà tù Richmond rồi một nhà tù của hạt Henrico để nói chuyện với khách hàng. Anh cùng thảo luận về chiến lược cho phiên xử sắp tới với người khách hàng đầu tiên. Người khách hàng đang ngồi tù này đề nghị Fiske để anh ta lên bục nhân chứng rồi nói dối. Xin lỗi, anh không được phép làm như vậy, Fiske nói với anh ta. Với người khách hàng thứ hai, câu chuyện lại xoay quanh việc thương lượng về thời hạn tù cho bị cáo. Mấy tháng, mấy năm hay mấy thập kỷ. Phải ngồi tù bao lâu ?  Hay sẽ được hưởng án treo ?  Hãy giúp tôi ra khỏi đây. Tôi còn có vợ con. Tôi có công việc làm ăn đang chờ. Được thôi, anh đúng. Nhưng sao lúc gây ra vụ giết người và vụ cố ý gây thương tật anh không nghĩ tới những điều này ?

Với người khách hàng cuối cùng, sự việc tiến triển hoàn toàn khác.

- Leon, chúng ta đang ở tình trạng không được tốt. Tôi nghĩ chúng ta nên nhận đi thì hơn. Fiske khuyên.

- Không. Chúng ta sẽ ra tòa.

- Họ có hai nhân chứng trực tiếp chứng kiến.

- Có đúng vậy không ?

Leon bị buộc tội đã bắn chết một đứa trẻ. Chuyện xảy ra khi hai nhóm lang thang đầu trọc có tranh chấp với nhau và cô bé gái trở thành nạn nhân - một thảm kịch thường xảy ra gần đây.

- Nhưng họ sẽ không làm hại gì được tôi nếu họ không ra làm chứng, phải không ?

- Tại sao họ không ra ?  - Fiske nói đều đều. Trước đây anh đã gặp những chuyện tương tự. Không biết bao nhiêu lần, cảnh sát đã phải chịu để tuột khỏi tay một vụ án nào đó ngay trước mắt mình chỉ vì nhân chứng đột nhiên quên hết những gì họ từng nhìn tận mắt và nhớ như in trước đó ?

Leon nhún vai.

- Anh biết là có thể như thế mà. Nhiều người không bao giờ đúng hẹn.

- Cảnh sát đã lấy lời khai rồi.

Leon nhìn Fiske một cách sắc sảo.

- Đúng thế, nhưng có đúng là tôi sẽ đối mặt với những người làm chứng chống lại tôi trong phiên tòa không ?  Ngay tại bục nhân chứng anh có thể tóm được sai sót của họ đúng không ?

- Chắc chắn là anh hiểu rõ Hiến pháp. Fiske khô khan đáp. Anh hít một hơi thở sâu vì đã quá mệt mỏi với trò hăm doạ nhân chứng - Nào Leon. Tôi là luật sư của anh. Tôi có đặc quyền được biết. Vì sao họ sẽ không ra làm chứng chống lại anh ?

Leon nở một nụ cười.

- Không việc gì tới anh.

- Có chứ. Tôi không muốn phải bị ngạc nhiên trước những chuyện có thể xảy ra. Anh không bao giờ biết được công tố viên sẽ cố thử làm điều gì. Tin tôi đi, tôi đã từng chứng kiến điều đó. Nếu có chuyện gì xảy ra mà tôi chưa chuẩn bị sẵn sàng để đối phó thì đồ ngốc nhà anh sẽ toi luôn đấy.

Trông Leon đã bắt đầu có biểu hiện lo lắng. Rõ ràng anh ta chưa nghĩ tới điều này. Anh ta lấy tay xoa xoa vào chữ thập in trên trán.

- Đặc quyền của luật sư hả ?  Anh vừa nói đến điều này.

- Đúng vậy. Fiske cúi người về phía trước - Giữa tôi, anh và Chúa trời.

Leon cười phá lên.

- Chúa ư ?  Cứt thật, anh kiếm được ông bạn đồng hành tốt đấy. Anh ta cúi người theo và nói nhỏ - Cho tôi gặp mấy người bạn. Họ sẽ có một cuộc viếng thăm nho nhỏ với hai nhân chứng ấy để đảm bảo chúng sẽ quên đường tới tòa án. Thế là xong.

Fiske ngồi phịch, xuống.

- Đồ chết tiệt. Anh vừa làm xong đấy nhé.

- Xong cái gì ?

- Nói với tôi về cái việc điên rồ tôi sẽ phải cùng đem tới phiên tòa.

- Anh nói cái quái gì thế ?

-  Về mặt luật pháp và đạo lý, tôi không được phép để lộ thông tin do khách hàng cung cấp cho mình.

- Vậy thì có vấn đề gì đâu ?  Tôi là khách hàng của anh và tôi vừa cho anh biết một việc.

- Đúng thế nhưng anh thử nhìn xem, vẫn có một ngoại lệ nằm ngoài điều luật này. Anh vừa nói cho tôi nghe về một tội ác anh dự định làm trong tương lai. Đó là điều tôi sẽ phải nói ra trong phiên tòa. Tôi không thể để anh phạm tội ác này. Tôi phải thuyết phục anh không được làm việc đó. Coi như anh đã được tôi thuyết phục rồi đi. Giả sử như anh đã làm chuyện này rồi thì thôi, không có vấn đề gì. Anh nghĩ cái quái gì mà lại kể ra cho tôi nghe hả ?  - Fiske nhìn một cách ghê tởm.

- Tôi không biết luật là như thế. Khỉ thật, tôi có phải là luật sư đâu.

- Thôi nào Leon. Anh hiểu về luật hơn khối luật sư đấy. Anh làm rối tung mọi sự lên. Chúng ta nên thừa nhận đi thì hơn.

- Ý anh là gì vậy ?

- Nếu chúng ta tới phiên tòa và nhân chứng không xuất hiện, tôi sẽ phải nói cho tòa biết những gì anh vừa nói với tôi. Còn nếu nhân chứng xuất hiện thì coi như đời anh xong.

- Vậy thì anh đừng nói gì với ai.

- Không thể được, Leon. Nếu tôi không nói và nếu bằng cách nào đó chuyện vỡ lỡ ra, tôi sẽ bị tước giấy phép hành nghề. Mặc dù tôi rất quý anh nhưng tôi không thể hy sinh đến mức như thế vì một khách hàng. Không có giấy phép thì tôi kiếm sống thế nào được. Trong khi chính anh là người làm rối tung lên chứ đâu phải tôi.

- Không thể tin được. Tôi cứ tưởng chuyện đếch gì cũng có thể nói cho luật sư của mình.

- Tôi sẽ xem xét xem mình có thể làm được gì nếu anh chịu nhận tội. Rồi anh sẽ phải ngồi tù một thời gian, Leon. Không nghi ngờ gì điều đó nữa. Fiske đứng dậy và an ủi người tù - Đừng lo, tôi sẽ cố gắng hết sức.

Khi Fiske bước ra khỏi phòng thăm, anh mỉm cười nụ cười đầu tiên trong ngày.

 

Nguyên tác: Sunple Truth, NXB Wamer Books, New York, 1999, NGUYỄN LAN HƯƠNG dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.