Phía Sau Tội Ác

Lượt đọc: 412 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Hai Mươi Lăm

❊ ❊ ❊

 

Chandler nhìn quanh phòng làm việc của Michael Fiske. Nằm trên tầng hai của tòa nhà, đây là một căn phòng rộng, trần cao, chân tường có đường kẻ chỉ. Trong phòng có hai chiếc bàn lớn, mỗi chiếc đều có máy vi tính đặt bên trên, bên cạnh là giá sách chất đầy sách về luật và bản tường trình các vụ án. Ngoài ra, còn có cả xe đẩy sách di động, căn phòng được bố trí không ngăn nắp cho lắm, Chandler kết luận.

Perkins nhìn Chandler.

- Phải có người của Tòa án ở đây cùng khi ông lục soát. Có rất nhiều tài liệu mật. Bản thảo các quyết định, biên bản của các thẩm phán và thư ký, tất cả những loại hồ sơ giấy tờ liên quan tới các vụ án chưa có quyết định.

- Không sao đâu. Chúng tôi sẽ không làm xáo trộn bất cứ tài liệu gì có thể dính tới các vụ chưa được xét xử.

- Nhưng làm sao ông biết vụ nào xử rồi hay chưa ?

- Thì tôi sẽ hỏi ông.

- Tôi có biết đâu. Tôi không phải là luật sư.

Chandler nói.

- Thôi được, ông hãy nhanh lên đưa ai đến đây cũng được vì tôi đang chuẩn bị lục soát đây.

- Có lẽ ngay hôm nay thì không được rồi. Ông có thể đợi đến ngày mai được không ?  Tôi nghĩ tất cả các thư ký đều đã về hết cả rồi. Với những gì vừa xảy ra, Chánh án Ramsey không khuyến khích họ làm việc muộn nữa.

-         Có mấy thẩm phán vẫn còn ở lại, Richard. KLaus nói.

Perkins ném một cái nhìn không hài lòng về phía KLaus, người đang nhìn Dellasandro.

- Tôi không muốn để thẩm phán dính líu vào đây chừng nào còn chưa thấy cần thiết. Nhưng để xem tôi có thể làm được gì. Ông ta nói - Tôi nghĩ tôi phải khóa cửa văn phòng này lại cho tới khi tôi quay lại.

Chandler tiến một bước về phía Perkins.

- Nghe này Richard. Tôi là cảnh sát. Mong là tôi sai khi nghĩ tới hàm ý ông ám chỉ trong lời nói ngu xuẩn vừa rồi.

Mặt Perkins đỏ bừng lên nhưng ông ta không khóa cửa nữa. Ông ta ra hiệu cho KLaus đi theo. Dellasandro đứng ở đằng sau nói chuyện với McKenna.

Chandler tiến về phía Fiske.

- Tôi có cảm giác chuyện này đã được dàn dựng từ trước khi chúng ta bước vào đây.

- McKenna biết tên ông trước cả khi được giới thiệu.

- Rõ ràng là họ đã lục soát ở đây rồi.

- Tôi thấy ông không thể trách cứ họ được.

- Tôi ra nói chuyện với McKenna đây. Chandler nói - Ai mà biết được khi nào thì cần sự giúp đỡ của một nhân viên FBI.

Fiske tựa lưng vào tường và nhìn đồng hồ. Anh vẫn chưa gọi được cho cha mình.

Cánh cửa căn phòng gần đó hé mở và một người đàn ông bước ra ngoài.

Fiske gật đầu với anh ta.

- Chỗ này đang có việc bận.

- Anh là cảnh sát ?

Fiske lắc đầu và chìa tay ra.

- Chỉ là người quan sát. Tôi là John Fiske. Mike là em trai tôi.

Người đàn ông trẻ trở nên nhợt nhạt.

- Ôi Chúa ơi, thật kinh khủng. Kinh khủng. Tôi rất lấy làm tiếc. Anh ta bắt tay Fiske - Tôi là Steven Wright.

- Anh có biết rõ về Mike không ?

- Không hẳn. Tôi mới bắt đầu khóa này. Tôi là thư ký cho thẩm phán Knight. Tôi biết là tất cả mọi người ở đây đều đánh giá cao Michael.

Fiske nhìn về phía cánh cửa nơi Wright vừa đi ra.

- Văn phòng của anh đấy à ? Wright gật đầu - Tôi đoán là vừa xong có rất nhiều việc diễn ra ở văn phòng em tôi ?

- Anh đoán đúng. Mọi người ra vào đó suốt cả ngày.

- Những người như ông Perkins và cảnh sát trưởng Dellasandro đúng không ?

- Và cả người đàn ông đứng đằng kia nữa.

Fiske nhìn theo.

- Đó là nhân viên mật vụ McKenna từ FBI. Anh nói.

Wright lắc đầu buồn bã.

- Tôi chưa bao giờ biết ai từng.... Anh ta lúng túng dừng lại.

- Tôi hiểu ý anh. Đột nhiên tất cả sự chú ý của Fiske dồn về phía hai người đang tiến lại gần. Thực ra, anh bị thu hút vào bởi một người. Bên cạnh sức quyến rũ về mặt hình thể rõ ràng không thể chối cãi, Fiske còn nhận thấy ở cô có điều gì đó giống như một cô bạn tinh nghịch hàng xóm. Đó là một người anh có thể cùng chơi bóng đá hoặc chơi cờ. Và cuối cùng thế nào anh cũng sẽ thua.

Sara Evans nhìn Fiske. Cô đã trông thấy anh bước vào Tòa án và đoán được lý do của cuộc thăm viếng này. Cô đã cố tình ở lại, phòng trường hợp họ cần tìm một thư ký để nói chuyện. Vì thế, Perkins đã dễ dàng tìm thấy cô nhanh đến thế. Cô dừng lại ngay trước mặt Fiske khiến Perkins cũng phải dừng bước theo.

- À. Ông ta nói - Đây là John Fiske, còn đây là Sara Evans.

- Anh là anh trai của Michael ?

- Để tôi thử nói xem nhé, cậu ấy không bao giờ nhắc đến tôi đúng không ? Fiske nói.

- Thực ra thì có.

Họ bắt tay nhau mạnh mẽ. Cặp mắt trong trẻo và chóp mũi của cô gái hơi đỏ. Giọng cô nghe mệt mỏi. Fiske nhận thấy cô đang nắm trong tay một chiếc khăn mùi xoa. Anh có cảm giác như họ đã gặp nhau rồi.

- Tôi vô cùng, vô cùng tiếc vì Michael. Cô nói.

- Cám ơn. Điều xảy ra giống như một cú sốc dữ dội. Fiske chớp mắt. Có điều gì đó trong mắt cô gái khi anh nói thế ?  Điều gì đó nói rằng việc xảy ra không chỉ là cú sốc đối với cô ?

Perkins nhìn Wright.

- Tôi không biết anh có mặt trong văn phòng.

- Lẽ ra ông nên thử gõ cửa. Fiske gợi ý.

Perkins nhìn anh thiếu thiện cảm rồi đi về phía Chandler và McKenna.

- Chào Sara. Wright nói, một nụ cười nở trên khuôn mặt.

Cách Wright nhìn cô gái khiến Fiske tin chắc rằng anh ta đang si mê cô vô cùng.

- Chào Steven. Công việc ổn không ?

- Anh không nghĩ là hôm nay có nhiều việc phải làm. Anh đang nghĩ tới chuyện về sớm đây

Sara nhìn Fiske.

- Mọi người đều đánh giá cao em trai anh. Tất cả chúng tôi đều choáng váng, từ ông Chánh án xuống tới các nhân viên. Nhưng tất nhiên tôi hiểu là không thể so sánh được với sự mất mát của anh.

Cô gái nói lạ lùng đến mức Fiske phải giả vờ thờ ơ không phản ứng. Trước khi anh kịp nói một điều gì đó Perkins đã quay trở lại.

- Được rồi, Thám tử Chandler từ Cục cảnh sát hình sự Washington Dc đang đợi cùng quý ông từ FBI. Perkins nói với Sara.

- Tại sao họ muốn khám xét văn phòng của Michael ?

- Không phải việc của cô. Perkisn thẳng thừng trả lời.

- Đó là một phần của quá trình điều tra, cô Evans. Fiske giải thích - Để kiểm tra xem biết đâu có điều gì đó liên quan tới cái chết của Mike.

- Tôi tưởng đó là một vụ cướp.

- Đó đúng là một vụ cướp. Càng thuyết phục được Thám tử Chandler rằng vụ án này chẳng có gì liên quan tới Tòa án của chúng ta sớm bao nhiêu thì càng tốt bấy nhiêu. Perkins gắt gỏng nói.

- Nếu đúng như thế. Fiske nói !

- Tất nhiên. Nhưng vụ này chắc chắn là thế. Perkins quay về phía Sara - Như tôi đã giải thích cho cô trên đường tới đây, nhiệm vụ của cô là phải đảm bảo rằng mọi tài liệu mật phải được giữ kín, không ai được phép xem hoặc mang đi đâu.

- Chính xác ra thì thế nào là tài liệu mật ? Sara hỏi.

- Cô phải biết chứ. Tất cả những gì liên quan tới hồ sơ, quyết định, biên bản của các vụ chưa được xét xử.

- Tôi có được phép tham gia vào việc này không đây, Richard. Một giọng nói lạ cất lên - Hay chuyện này nằm ngoài quyền hạn của tôi ?

Fiske dễ dàng nhận ra người đàn ông đang bước tới. Harold Ramsey tiến về phía họ giống như một tàu thuỷ chở khách cỡ lớn nổi tiếng tiến vào cảng biển.

- Thưa ông Chánh án, tôi không biết ông ở đây. Perkins căng thẳng trả lời.

- Rõ là không rồi. Ramsey nhìn Fiske. Tôi không nghĩ là chúng ta đã gặp nhau.

- Anh trai của Michael, John Fiske. Sara giới thiệu.

Ramsey chìa tay ra. Bàn tay to xương và dài của ông ta dường như ôm gọn lấy tay Fiske.

- Tôi không biết nói thế nào để anh hiểu là tôi thực sự lấy làm tiếc. Michael là một người rất đặc biệt. Tôi biết là anh và gia đình phải cảm thấy sự ra đi của cậu ấy khủng khiếp đến mức nào. Nếu có thể giúp được gì, anh cứ cho chúng tôi biết.

Fiske đón nhận tình cảm của Ramsey, cảm thấy như một người lạ lúng túng nhận lời chia buồn đối với một người chết mà chính bản thân mình không quen biết.

- Cám ơn ông. Anh trang nghiêm nói.

Ramsey quay sang Perkins và hất đầu về phía Chandler và McKenna.

- Những người này là ai và họ cần gì ?

Perkins ngắn gọn trình bày nhưng rõ ràng là Ramsey đã nhanh chóng hiểu ra tất cả trước khi ông ta kịp kết thúc bài giải thích của mình.

- Richard, anh có thể bảo thám tử Chandler và nhân viên mật vụ McKenna lại đây được không ?

Sau khi các bên được giới thiệu với nhau, Ramsey quay về phía Chandler.

- Theo tôi, cách tốt nhất để tiếp cận với vấn đề là các anh hãy làm việc với thẩm phán Murphy và các thư ký của ông ấy để trước hết kiểm tra miệng các vụ án Michael đang tham gia đã. Các anh nên hiểu rằng tôi đang cố gắng tạo lập sự hài hòa giữa quyền điều tra của các anh với trách nhiệm giữ bí mật các quyết định của Tòa án cho tới khi được phép công bố công khai.

- Cũng được. Tôi cũng chẳng muốn có ai đó gán tội làm lộ bí mật cho tôi, Chandler thầm nghĩ.

Ramsey tiếp tục.

- Tôi không thấy có lý do gì ngăn cản việc các anh được quyền khám xét các vật dụng cá nhân của Michael Fiske, nếu như cậu ấy có để ở đây. Tôi chỉ yêu cầu một điều rằng mọi giấy tờ hồ sơ liên quan tới công việc của Tòa án phải được để sang một bên cho tới sau khi các anh làm việc xong với thẩm phán Murphy. Khi đó, nếu phát hiện thấy có mối liên quan giữa các vụ Michael đang tham gia với cái chết của cậu ấy, chúng tôi sẽ bố trí để các anh có thể điều tra thật kỹ lưỡng.

- Đồng ý, thưa ông Chánh án. Chandler nói - Thực ra, tôi cũng vừa có cuộc nói chuyện ngắn với thẩm phán Murphy.

McKenna nhanh chóng chấp thuận đề nghị của Chánh án Ramsey.

Ramsey quay về phía Perkins.

- Richard, anh hãy báo cho thẩm phán Murphy và các thư ký của ông ấy về việc thám tử Chandler sẽ làm việc với họ. Tôi đề nghị chọn buổi sáng mai, sau cuộc tranh luận miệng được chứ ?

- Rất tốt. Chandler trả lời.

- Tôi cũng sẽ tạo điều kiện để các luật sư của Tòa án có thể hỗ trợ ông trong việc sắp xếp các vấn đề hoặc giải quyết những băn khoăn liên quan tới việc bảo mật, nếu như có gì phát sinh. Sara, sáng mai cô cũng không bận việc lắm, đúng không ?  Cô vốn rất gần gũi với Michael.

Fiske nhìn cô gái. Gần gũi như thế nào  ?  Anh tự hỏi.

Sau đó Ramsey lại quay sang Perkins.

- Richard, sau khi nói chuyện xong với Murphy, hãy tới văn phòng gặp tôi, ý của Ramsey đã quá rõ ràng.

Sau khi Ramsey và Perkins đi khỏi, Chandler nói khi thấy McKenna một lần nữa nhìn vào văn phòng của Michael.

- Thưa cảnh sát trưởng Dellasandro, để gây ít phiền toái nhất, ngày mai tôi sẽ đưa một nhóm tới lục soát văn phòng của Michael để việc này chỉ diễn ra một lần.

- Chúng tôi đánh giá cao ý kiến của ông. Dellasandro đáp lại.

- Tuy nhiên, tôi muốn cửa phòng được khóa lại cho tới khi chúng tôi tới. Chandler tiếp tục - Không ai được phép vào trong đó, có nghĩa là cả ông, cả ông Perkins, hoặc bất kỳ ai khác. Chandler nhìn đầy ngụ ý về phía McKenna.

McKenna liếc nhìn Chandler khi Dellasandro gật đầu đồng ý.

Fiske nhìn quanh và bắt gặp Wright đang chằm chằm nhìn Chandler. Đột nhiên, Wright đóng cửa phòng anh ta lại và Fiske nghe thấy tiếng khóa kêu lách cách. Một người đàn ông thông minh, anh nghĩ thầm.

Một giọng nói giữ chân Fiske và Chandler lại khi họ đang chuẩn bị rời khỏi tòa nhà.

- Tôi tiễn các anh ra cửa được không ?  - Sara nói.

- Với tôi thì được. Chandler đáp - Thế nào John ?

Fiske nhún vai nước đôi.

Chandler mỉm cười khi họ cùng bước đi.

- Tại sao tôi lại có cảm giác là mình vừa đứng trước Thượng đế tối cao nhỉ ?

Sara cũng mỉm cười.

- Chánh án Ramsey luôn gây ảnh hưởng như thế tới mọi người.

- Vậy cô là thư ký của thẩm phán Knight ? Fiske hỏi.

- Chuẩn bị tới năm thứ hai rồi.

Họ suýt nữa va phải Elizabeth và Jordan Knight khi vừa rẽ vào góc ngoặt của tòa nhà.

- Ôi, thẩm phán Knight. Chúng tôi vừa nhắc tới chị xong. Sara nói. Cô giới thiệu mọi người với nhau.

- Thưa ông Thượng nghị sĩ. Chandler nói - Chúng tôi rất cảm ơn những gì ông đã làm cho Quận. Nếu không có nguồn quỹ đặc biệt ông dành cho ngành cảnh sát thì có lẽ tôi đã phải tiến hành các cuộc điều tra các vụ án hình sự bằng xe đạp rồi.

- Như anh biết đấy, chúng tôi cũng còn có nhiều việc khác phải làm nữa. Mọi vấn đề đều đã được xác định từ rất lâu rồi và từng vấn đề sẽ được giải quyết đúng thời điểm của chúng. Knight nói bằng một giọng diễn thuyết chính trị. Ông nhìn Fiske rồi dịu giọng - Tôi rất tiếc cho em trai cậu, John. Bản thân tôi không biết cậu ấy. Tôi ít tới Tòa án này lắm. Nếu tôi ăn trưa với vợ tôi quá thường xuyên, báo chí và truyền hình sẽ cho rằng tôi định gây ảnh hưởng tới các quyết định của cô ấy. Tôi nghĩ họ quên mất rằng chúng tôi đang sống chung một nhà, ngủ chung một giường. Xin hãy nhận lấy lời chia buồn từ tận trái tim tôi tới cậu và gia đình cậu.

Fiske cám ơn ông và nói thêm.

- Tôi sẽ bỏ  phiếu cho ông vì thấy điều đó rất xứng đáng.

- Mỗi lá phiếu đều có giá trị. Ông nhìn vợ và mỉm cười ấm áp - Cũng giống như ở đây, đúng không bà thẩm phán ?  Brennan đã nói như thế nào ý nhỉ ?  Bạn cần năm phiếu thuận để làm mọi thứ ?  Chúa ơi, nếu tôi chỉ phải lo kiếm được năm phiếu thôi thì người tôi lúc nào cũng nhẹ như bay và tóc đã không ngả màu thế này.

Elizabeth Knight không cười. Đôi mắt bà cũng ửng đỏ như mắt Sara, làn da trở nên nhợt nhạt hơn mọi ngày.

- Sara. Bà nói - Chiều mai, sau giờ làm việc tôi muốn gặp cô. Elizabeth hắng giọng - Tôi muốn cô nói với Steven về biên bản phiên tòa của vụ Chance. Muộn nhất là mai tôi phải có nó. Dù cậu ấy có làm việc cả đêm nay thì mai tôi cũng phải có trong tay. Giọng bà bắt đầu cao dần.

Sara trông run rẩy.

- Tôi sẽ nói với anh ấy ngay, thưa thẩm phán Knight.

Knight nắm lấy tay Sara.

- Cám ơn. Cô nuốt nước bọt một cách khó khăn - Nhớ là bữa tối với thẩm phán Wilkinson sẽ diễn ra vào bảy giờ tối mai tại nhà tôi đấy.

- Tôi đã ghi vào lịch rồi. Sara nói hơi miễn cưỡng.

Cuối cùng, Elizabeth Knight nhìn vào Fiske.

- Em trai cậu là một luật sư rất có tài, Fiske. Tôi biết là bàn bạc về công việc lúc này nghe có vẻ nhẫn tâm, nhưng công việc của Tòa án không thể dừng lại vì bất cứ ai. Bà nói tiếp một cách mệt mỏi - Tôi đã nhận ra điều này từ rất lâu rồi. Một lần nữa, tôi cảm thấy rất tiếc cho Michael — Bà xem đồng hồ - Jordan, anh sắp bị muộn cuộc họp ở Hill rồi đấy. Em còn mấy việc nữa cơ - Bà quay sang Fiske - Xin lỗi nhé.

Fiske nhún vai.

- Như chị vừa nói, công việc không dừng lại vì bất cứ ai.

Khi hai vợ chồng Knight vừa đi khỏi, Sara nhận xét.

- Thẩm phán Knight là người cứng rắn nhưng ngay thẳng. Cô liếc nhanh sang Fiske - Tôi xin đảm bảo là không phải chị ấy cố làm ra vẻ như vậy đâu.

- Chắc chắn là không rồi. Fiske nói.

Chandler xen vào.

- Chắc chắn bà ấy phải làm việc gấp ba lần nam giới để đạt được ở vị trí ấy. Đừng bao giờ quên điều đó. Nếu cô biết vợ tôi, cô sẽ hiểu được điều đó.

Sara mỉm cười.

- Ramsey và Knight xuất thân từ các tầng lớp xã hội khác nhau, mặc dù họ có xu hướng chia sẻ quan điểm giống nhau về nhiều vấn đề. Dường như ông ấy nhượng bộ chị ấy hơi thái quá. Có thể ông ấy không muốn đối đầu với phụ nữ. Ông ấy thuộc lớp người ở thế hệ khác.

- Tôi không nghĩ vấn đề giới có vai trò gì trong chuyện này - Fiske thẳng thừng tuyên bố.

- Chị ấy là một thẩm phán tài giỏi. Sara bảo vệ.

Họ cùng nghe thấy tín hiệu của máy nhắn tin. Chandlet lôi máy ra từ chỗ thắt lưng, nhấc lên rồi đọc số điện thoại hiện trên màn hình.

- Tôi gọi điện thoại được không ? Ông hỏi Sara.

Sara chỉ đường cho Chandler.

Một phút sau, Chandler quay lại và lắc đầu mệt nhọc.

- Tôi phải thẩm vấn hai vụ mới. Súng ngắn bắn vào đầu. Tôi mới may mắn làm sao.

- Tôi theo ông về trụ sở lấy xe được không ? Fiske hỏi.

- Tôi phải đi đường khác.

- Tôi có thể đưa anh đi. Sara nói nhanh, cả hai người đàn ông quay lại nhìn cô - Công việc hôm nay của tôi đã kết thúc. Nhưng như thế cũng không có nghĩa là đã hoàn thành nhiệm vụ. Cô nhìn xuống và nói một cách buồn bã - Tôi biết Michael sẽ không đồng ý với điều tôi vừa nói. Tôi chưa từng gặp ai tận tuỵ và làm việc hết mình như anh ấy. Cô nhìn Fiske một cách nhiệt tình, như thể điều đó tiếp thêm sức mạnh cho lời nói của cô.

- Thế thì hãy đi ăn tối hoặc làm gì đó. Chandler gợi ý - Hai người chắc sẽ có nhiều chuyện để nói đấy.

Fiske nhìn xung quanh, rõ ràng cảm thấy không thoải mái với lời đề nghị ấy nhưng cuối cùng anh cũng gật đầu.

- Cô sẵn sàng chứ ?

- Cho tôi một phút. Cô lại lắc đầu một cách mệt mỏi - Tôi phải nói với Steven đã. Cô nói và đi thẳng về phía trước.

Chandler nói với John.

- John, cố gắng tìm hiểu những gì có thể. Cô ấy là người thân với em trai cậu đấy. Ông nói thêm - Không giống như cậu.

- Tôi không giỏi dò la lắm. Fiske nói và cảm thấy có lỗi khi mưu tính sau lưng Sara. Dù sao anh cũng vẫn phải cảnh giác. Anh không quen biết gì cô.

Như cùng chia sẻ ý nghĩ này với Fiske, Chandler cất lời.

- John, tôi biết cô ta đẹp và thông minh. Cô ta làm việc với em cậu và rõ là rất đau buồn vì cái chết của cậu ấy. Nhưng hãy nhớ một điều.

- Chuyện gì ?

- Đó không phải là lý do để tin cô ấy. Chandler bỏ  đi sau khi đưa ra một lời bình luận mang đầy tính chia rẽ.

 

Nguyên tác: Sunple Truth, NXB Wamer Books, New York, 1999, NGUYỄN LAN HƯƠNG dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.