Phía Sau Tội Ác

Lượt đọc: 412 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Hai Mươi Tám

❊ ❊ ❊

 

Josh Harms lái chiếc xe tải hạng nhẹ của người bạn dọc theo con đường vắng vẻ. Anh cảm thấy phần nào yên tâm khi hai bên đường được bao phủ bởi cả một rừng cây dầy đặc. Josh luôn mong ước được sống một cuộc đời tách biệt và rừng cây giờ đây giống một vùng đệm ngăn cách anh với những kẻ săn lùng. Là một thợ mộc có tay nghề, Josh luôn làm việc độc lập. Khi nào công việc không nhiều, anh lại đi săn hoặc đi câu cá và luôn luôn một mình. Anh không có nhu cầu nói chuyện với người khác và rất hiếm khi anh cho người khác cơ hội được nói chuyện với mình. Nhưng bây giờ tất cả những điều đó đã thay đổi. Josh vẫn chưa thực sự dấn sâu vào cái trách nhiệm anh vừa khoác lên vai mình, nhưng sự tham gia của anh đã tương đối lớn. Và anh cũng còn biết rằng, quyết định của mình là hoàn toàn đúng đắn.

Chiếc xe tải có thùng vải bạt ở đằng sau. Em trai anh có lẽ đang ngả lưng trong đó, mặc dù Josh nghi ngờ rằng có lẽ Rufus không thể ngủ thực sự. Trong thùng vải bạt đó còn có thức ăn và nước đóng chai có thể dùng trong vòng một tháng. Bên cạnh là hai khẩu súng săn hươu và một khẩu súng lục bán tự động, ngoài một khẩu Josh đang giắt ngay chỗ thắt lưng của mình. Kho vũ khí này quá bé nhỏ so với những gì đang đuổi theo họ. Nhưng Josh đã nhiều lần vượt qua khối chuyện kỳ diệu và vẫn đang sống sót.

Josh châm một điếu thuốc và thổi khói cho bay hết ra khỏi cửa sổ buồng lái. Họ đã vượt được hai trăm dặm ra khỏi Roanake và anh đang cố làm cho khoảng cách này tăng lên nhiều nhất trong khả năng của mình. Josh biết là cuộc bỏ  trốn lúc này có lẽ đã được phát hiện. Các thanh chắn đường chắc đã được dựng lên, nhưng anh đoán chắc chưa thể xa tới tận đây. Họ đã đi trước được cả một quãng đường dài, nhưng rồi khoảng cách sẽ nhanh chóng bị rút ngắn. Những kẻ mặc đồng phục màu xanh hơn hẳn họ về nhân lực và phương tiện. Nhưng đây là khu vực Josh đã săn bắn và câu cá trong suốt hai mươi năm qua. Anh biết từng cabin bỏ  hoang, từng thung lũng ẩn sâu trong rừng cũng như từng lối ra dù là nhỏ nhất. Bản năng sinh tồn của anh đã được mài dũa, từ cuộc vật lộn để tồn tại trên đất Mỹ tới việc giải cứu bản thân khỏi cái chết ở Việt Nam, nơi cách xa đây tới nửa vòng trái đất.

Mặc dù Josh chưa bao giờ có chút niềm tin nào vào nhà cầm quyền nhưng cũng chưa bao giờ anh vi phạm pháp luật, dù chỉ là những gì nhỏ nhất. Anh cũng chưa bao giờ coi cậu em trai bé nhỏ của mình như một kẻ giết người mất trí. Lẽ ra Rufus không nên nhập ngũ, không nên từ bỏ những thứ khác vì Quân đội. Thật đáng mỉa mai thay khi chỉ vì ngưỡng mộ hình ảnh anh hùng của người anh, mà em trai anh đã tình nguyện nhập ngũ rồi toàn bộ sự nghiệp quân đội chỉ là bị tống vào trại giam. Josh chưa bao giờ thấy sung sướng khi cầm súng chiến đấu cho một đất nước đã từng phản bội anh và những người cùng màu da với anh. Nhưng một khi đã tham gia cuộc chiến, anh chiến đấu hết sức mình vì bản thân, vì đồng đội mà không vì một lý do nào khác. Không có một động cơ nào khác thúc đẩy Josh chiến đấu và giết những con người mà anh không hề có thù oán cá nhân với họ trong cuộc chiến ấy. Josh giảm tốc độ rồi rẽ vào một con đường bẩn thỉu dẫn sâu vào rừng cây. Rufus đã cho anh biết thêm một vài chi tiết của những gì đã xảy ra cách đây hai mươi lăm năm, những gì những kẻ đó đã làm đối với em trai anh. Josh cảm thấy mặt nóng dần lên khi nhớ lại một sự việc anh đã cố gắng chôn vùi. Đó là những gì gây ra nỗi giận dữ và lòng căm hờn trong anh. Là những gì thị trấn nhỏ của họ ở Alabama đã gây ra cho gia đình Harms sau khi họ biết tin về tội ác của Rufus. Khi đó, anh đã thất bại trong việc bảo vệ mẹ mình. Hãy để con gặp những kẻ đã gây tội ác này với em trai con. Chúa có nghe thấy lời con nói hay không ?  Người có đang lắng nghe hay không ?

Kế hoạch của Josh là trốn ở đây một thời gian, sau đó quay lại đường nhựa khi tình hình đã dịu bớt căng thẳng. Có lẽ cố vượt sang Mêhico và biến mất. Những gì Josh sẽ bỏ  lại không phải là nhiều. Chỉ là một gia đình tan nát và nghề thợ mộc luôn luôn gặp rủi ro về lợi nhuận, bất chấp tay nghề của anh. Và chắc chắn anh cũng là tất cả những gì Rufus có. Họ đã bị chia cắt suốt một phần tư thế kỷ. Bây giờ ở độ tuổi trung niên, họ tìm lại được cơ hội để được thân thiết và gần gũi nhau hơn mức bình thường của tình cảm anh em thường có ở độ tuổi này. Nếu như họ có thể sống sót. Anh rít nốt hơi thuốc lá cuối cùng và tiếp tục chặng đường.

Đúng như Josh nghĩ, ở thùng vải bạt phía sau, Rufus không hề ngủ. Anh nằm ngửa, một tấm vải phủ dầu màu đen đắp ngang qua người. Josh đã chuẩn bị tấm vải này cho anh, nó hài hòa với cái lót nền xe màu sẫm dưới lưng Rufus. Chất đống quanh anh là những hộp thực phẩm được buộc chặt bởi những sợi dây nilông. Lại là sản phẩm của Josh. Chúng giống như một bức tường ngăn cách không cho những kẻ ở bên ngoài nhìn vào bên trong. Rufus tìm cách doãi người ra một chút cho thoải mái hơn. Chiếc xe chuyển động không đều. Suốt từ khi Richard Nixon làm tổng thống đến giờ, chưa bao giờ anh được ngồi trên một chiếc ôtô dân dụng. Có thể như thế được sao ? Từ hồi đó đến giờ, đã có bao nhiêu đời tổng thống nữa rồi ?  Quân đội luôn sử dụng máy bay lên thẳng để di chuyển anh từ nhà tù này tới nhà tù khác. Rõ ràng họ không muốn anh được tiếp xúc quá gần với đường, tới tự do. Nếu ai đó có ý định trốn thoát khỏi máy bay trực thăng, con đường duy nhất có thể làm là lao đầu xuống đất.

***

Rufus cố nhìn qua khe thùng hàng ra ngoài màn đêm. Trời đã tối sẫm. Tự do. Anh vẫn thường tự hỏi không biết anh sẽ cảm thấy gì khi được tự do. Đến bây giờ anh vẫn không biết. Anh đang vô cùng sợ hãi. Rất nhiều người đang săn lùng anh. Họ muốn giết anh. Và bây giờ là cả anh trai anh nữa. Ngón tay Rufus nắm chặt lấy bìa vải của cuốn Kinh thánh của bệnh viện. Cuốn của mẹ anh đang ở trong xà lim. Anh đã giữ nó bên mình suốt ngần ấy năm, đã lật đi lật lại những câu kinh như thể đó là chất bổ giúp anh tồn tại. Không có cuốn Kinh thánh, anh cảm thấy đầu óc và trái tim trống rỗng. Đã quá muộn rồi. Rufus thấy tim mình bắt đầu đập mạnh. Không tốt, tim anh đã phải chịu đựng quá nhiều căng thẳng. Anh bắt đầu đọc thuộc theo trí nhớ những lời lẽ êm dịu của Kinh thánh. Đã bao nhiêu đêm anh rì rầm đọc tất cả ba mươi mốt chương của Kinh cách ngôn và một trăm năm mươi bài Vịnh ấy. Mỗi từ ngữ đều thật mạnh mẽ, đều có những ý nghĩa riêng sâu xa thấm sâu vào từng mảnh nhỏ trong sự tồn tại của anh.

Khi đọc xong, Rufus nhỏm dậy và đẩy ô cửa nhỏ của tấm vải bạt sang một bên. Ở vị trí này, anh có thể nhìn thấy khuôn mặt Josh trên chiếc gương chiếu hậu.

- Anh cứ nghĩ là em đang ngủ. Josh nói.

- Không ngủ được.

- Tim em thế nào rồi ?

- Nó sẽ không gây vấn đề gì nữa. Nếu em có chết thì cũng sẽ không phải là do tim mình.

- Trừ phi có một viên đạn xuyên qua.

- Chúng ta đi đâu ?

- Đến một nơi vô danh hẻo lánh. Anh nghĩ chúng ta sẽ ở đó một thời gian, để cho mọỉ chuyện lắng xuống, sau đó sẽ tiếp tục lên đường khi trời tối. Chắc chắn họ cho là chúng ta sẽ đi về phía nam tới biên giới với Mêhicô, vì thế chúng ta sẽ đi về hướng bắc tới Pennsylvania, ít nhất là vào lúc này.

- Nghe được đấy.

- Này, em nói là Rayfreid và thằng chó đẻ kia...

- Tremaine. Thằng Vic già.

- Ừ. Em nói chúng đã theo dõi em suốt những năm vừa rồi. Tại sao chúng phải theo dõi lâu đến thế ?  Chẳng lẽ chúng không nghĩ rằng nếu em nhớ điều gì đã xảy ra thì em đã nói từ trước rồi sao ?  Ví dụ như nói ở phiên toà chẳng hạn ?

- Em cũng đang nghĩ về điều đó. Có thể chúng nghĩ em không nhớ được gì, nhưng lỡ có ngày em nhớ ra thì sao. Chẳng cần phải có bằng chứng chứng minh, nhưng chỉ cần em nói gì đó cũng có thể gây phiền toái cho chúng hoặc ít nhất là làm cho mọi người để ý xem xét. Việc dễ nhất có thể làm là giết em. Tin em đi, chúng đã cố thử nhưng không được. Có thể chúng nghĩ em đang diễn kịch, giả vờ câm lặng làm chúng mất cảnh giác rồi mới bắt đầu nói. Chỉ có ở trong tù, chúng mới kiểm soát được em dưới tay chúng. Đọc thư từ, kiểm tra khách thăm... Nếu có gì khác thường, chúng sẽ khử em luôn. Chắc chắn chúng sẽ thấy dễ chịu hơn nếu được làm điều đó. Nhưng em nghĩ, chúng bắt đầu tỏ ra lười nhác và mất cảnh giác sau một quãng thời gian quá dài vừa qua. Chúng đã cho Samuel và cậu thanh niên từ Tòa án ấy gặp em.

- Anh cũng thấy thế. Nhưng anh vẫn giữ lố thư quân đội gửi cho em. Hồi đó anh không biết chuyện quái đản này sẽ diễn biến như thế nào nhưng anh cũng không hề muốn chúng xem được lá thư ấy.

Hai người im lặng một lúc. Josh vốn bản chất kín đáo, còn Rufus lại là người không quen nói chuyện. Rufus vừa cảm thấy thoải mái, vừa cảm thấy ngột ngạt trong sự im lặng này. Anh có rất nhiều chuyện muốn nói. Trong những lần Josh đến thăm anh ở nhà tù, mỗi lần ba mươi phút gặp mặt ấy chủ yếu là Rufus nói, còn anh trai anh chỉ lắng nghe, như thể Josh hiểu được sự tích tụ của ngôn từ và suy nghĩ trong đầu em trai mình.

- Em nghĩ mình chưa bao giờ hỏi anh điều này: anh có về nhà lần nào không ?

Josh dịch chuyển trên ghế lái.

-         Nhà ?  Nhà nào ?

Rufus yếu ớt nói.

- Nơi chúng ta sinh ra, Josh.

- Tại sao anh lại phải quay lại chỗ ấy ?

- Chẳng phải mộ mẹ ở đó sao ?  - Rufus nhẹ nhàng nói.

Josh ngẫm nghĩ một lúc rồi gật đầu.

- Được rồi, đúng thế. Bà là chủ sở hữu một mảnh đất ở đó. Bà có bảo hiểm mai táng ở đó. Họ không thể không chôn bà ở đó, mặc dù anh đảm bảo đó là điều họ đã cố thử.

- Mộ mẹ có đẹp không ?  Ai là người trông coi, chăm sóc ?

- Nghe này, Rufus. Mẹ đã mất rồi, được chưa ?  Lâu rồi. Sẽ không bao giờ mẹ còn biết được trông mộ mình ra sao. Còn anh sẽ không đi cả một chặng đường dài tới Alabama chỉ để quét mấy chiếc lá rụng ra khỏi mặt đất chết tiệt ở đó, không bao giờ anh làm điều này sau tất cả những gì đã xảy ra. Sau những gì cái thị trấn đó đã gây ra cho gia đình Harms. Anh mong tất cả bọn họ bị thiêu dưới địa ngục vì những gì họ làm, từng người một. Nếu trên đời này có Chúa, điều quá đáng nghi ngờ, thì đó là những gì Người Đàn Ông tên gọi là Chúa nên làm. Nếu em muốn quan tâm tới người đã chết thì em đi mà tới đó. Anh sẽ làm việc khác có ý nghĩa hơn, đó là làm sao giúp hai chúng ta thoát chết.

Rufus tiếp tục nhìn anh trai. Anh muốn nói với Josh rằng, Chúa thực sự tồn tại. Rằng Chúa là người đã giúp Rufus vượt qua những năm tháng vừa qua khi anh chỉ muốn co lại và chìm trong quên lãng. Rằng cần phải tôn trọng người đã khuất cùng nơi an nghỉ cuối cùng của họ. Nếu anh còn sống sót sau chuyến vượt ngục này, anh muốn được tới thăm mộ mẹ. Anh sẽ gặp lại mẹ ở đó. Mãi mãi.

- Ngày nào em cũng nói chuyện với Chúa.

Josh càu nhàu.

- Tốt đấy. Anh rất mừng là ông ta vẫn còn bầu bạn với ai đó như thế.

Họ lại im lặng cho đến khi Josh nói.

- Này, tên của anh chàng tới gặp em là gì nhỉ ?

- Samuel Rider.

- Không, không. Cậu thanh niên trẻ cơ.

Harms nghĩ ngợi một lúc.

- Michael gì đó.

- Có phải em bảo là cậu ta làm ở Toà án tối cao không ?  Rufus gật đầu - Vậy thì chúng giết cậu ấy rồi. Michael Fiske. Anh đoán là chúng giết cậu ấy. Anh xem được tin này trên tivi ngay trước khi tới bệnh viện gặp em.

Rufus đưa mắt nhìn xuống.

- Chó má thật. Em đã nghĩ thế nào chuyện này cũng xảy ra.

- Cậu ta thật ngốc khi đến nhà tù như vậy.

- Cậu ấy chỉ muốn giúp em thôi, Josh. Rufus lại nói rồi sau đó im lặng suốt dọc đường khi chiếc xe tải tiếp tục lăn bánh.

 

Nguyên tác: Sunple Truth, NXB Wamer Books, New York, 1999, NGUYỄN LAN HƯƠNG dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.