Phía Sau Tội Ác

Lượt đọc: 412 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Bốn Mươi Hai

❊ ❊ ❊

 

Thượng nghị sĩ Knight nồng nhiệt đón chào Fiske và Sara khi họ bước vào phòng sảnh. Fiske nhận thấy trong phòng chật đầy những tinh hoa trong lĩnh vực kinh doanh và chính trị của thủ đô Washington Dc.

- Rất vui vì anh đến, John. Jordan nói và bắt tay Fiske - Sara, trông cô vẫn lộng lẫy như mọi ngày, ông ôm Sara và họ hôn má nhau.

Fiske nhìn Sara. Cô đã thay bộ quần áo công sở bằng một chiếc váy mùa hè mỏng có màu phấn nhạt làm nổi bật làn da rám nắng. Thay vì búi tóc, Sara để tóc xõa ôm lấy khuôn mặt một cách quyến rũ và gợi cảm.

Bị Sara bắt gặp, Fiske bối rối quay đi trước khi nhận một ly rượu trên khay từ người phục vụ. Sara và Jordan, mỗi người cũng lấy một ly.

Jordan nhìn quanh căn phòng, có vẻ hơi lúng túng.

- Tôi biết chọn thời điểm này là điều tệ hại. Ông ta nhìn Sara sát hơn khi nói điều này - Tôi biết Beth cũng cảm thấy thế, mặc dù cô ấy không bao giờ chịu thừa nhận.

Chắc chắn thế, Fiske nghĩ bụng.

Jordan đưa tay cầm ly rượu chỉ về phía một người đàn ông cao tuổi đang ngồi trong xe đẩy và nói nhỏ.

-Ông ấy là Kenneth Wilkinson, ông không sống không được lâu nữa. Dù sao ông ấy vẫn là người thích đả kích và lừa phỉnh tất cả chúng ta. Nhưng ông ấy đã sống lâu với một cuộc đời đầy cảm hứng. Là người thầy thông thái và người bạn của tôi. Nhờ có ông ấy, tôi trở nên tốt đẹp hơn.

- Có phải chính ông ấy là người đã giới thiệu ông với vợ ông không ? Sara hỏi.

- Đó là một trong những lý do khiến tôi phải hàm ơn ông ấy nhiều.

Fiske nhìn theo Elizabeth Knight đang hoạt động một cách linh hoạt khắp căn phòng, lịch sự, tao nhã và đĩnh đạc như một chính trị gia dày dạn kinh nghiệm. Fiske lại đưa mắt kiểm tra khắp lượt một lần nữa nhưng không thấy Ramsey và Murphy. Anh tự hỏi không biết có phải họ định tẩy chay sự kiện này hay không. Anh trông thấy vài thư ký đứng một cách căng thẳng và thiếu thoải mái. Nỗi sợ hãi một kẻ giết người điên khùng là nguyên nhân gây ra trạng thái đó cho họ.

Fiske bắt gặp Richard Perkins đang đi loanh quanh ở phía cuối phòng. Lính gác có vũ khí có mặt ở khắp nơi và Fiske biết rằng, chủ đề nóng hổi của cả buổi tối sẽ là chuyện hai thư ký bị giết. Mắt Fiske nheo lại khi anh phát hiện ra Warren McKenna sục sạo trong đám đông như con cá mập tìm kiếm miếng mồi thịt tươi để ngấu nghiến.

- Ông và Elizabeth làm thành một cặp vĩ đại. Sara nói.

Jordan Knight chạm cốc với Sara.

- Tôi cũng nghĩ vậy.

- Đã bao giờ vợ ông nghĩ tới chuyện điều hành hoạt động chính trị chưa ? Fiske hỏi.

- John, Elizabeth là thẩm phán của Tòa án tối cao. Đó là công việc được bổ nhiệm suốt đời. Sara kêu lên.

Fiske không rời mắt khỏi Jordan.

- Nhưng nếu thế thì cũng không phải là lần đầu tiên một người bỏ  Tòa án để theo đuổi một công việc khác, đúng không ?

Jordan nhiệt tình nhìn Fiske.

- Đúng thế, không phải lần đầu. Nói thật là nhiều năm qua tôi và Beth cũng đã bàn tới việc này. Tôi sẽ không làm Thượng nghị sĩ mãi mãi. Tôi có một nông trại rộng bảy ngàn acrơ ở New Mehico. (Acre - một mẫu Anh, khoảng 0,4 hecta - ND). Tôi có thể dễ dàng điều hành được nó cho đến những ngày cuối đời.

- Và có thể vợ ông trở thành thượng nghị sĩ bang Viriginia ?

- Tôi không bao giờ đoán xem Beth sẽ làm gì. Sự bất ngờ chính là điều làm phong phú thêm cuộc hôn nhân của chúng tôi và tôi nghĩ điều đó có lợi cho sức khoẻ. Ông mỉm cười trước lời nhận xét của mình và Fiske thấy mình cũng đang cười đáp lại.

Sara đang nâng cốc lên thì một ý nghĩ chợt xuất hiện.

- Thưa ngài Thượng nghị sĩ, tôi có thể gọi điện thoại được không ?

- Cô có thể dùng máy trong phòng làm việc của tôi, Sara. Máy đó kín đáo hơn.

Sara liếc nhìn Fiske nhưng không nói gì. Khi cô đã đi khỏi, Jordan nói.

- Cô ấy còn rất trẻ.

- Đúng vậy. Fiske đáp.

- Từ khi Sara trở thành thư ký cho Beth, tôi hiểu cô ấy nhiều hơn. Tôi đoán là anh sẽ nói rằng tôi giống như một ông bố. Sara có một tương lai tươi sáng đang chờ phía trước.

- Cô ấy học được nhiều điều ở vợ ông. Fiske suýt nghẹn khi nói điều này.

- Hoàn toàn đúng. Beth không bao giờ làm gì nửa chừng.

Fiske ngẫm nghĩ lời nhận xét này một lúc.

- Tôi biết, vợ ông là một người dám nghĩ dám làm, nhưng chắc cô ấy muốn cắt bớt lịch làm việc cho đến khi vụ án được giải quyết. Chúng ta không thể để thằng điên đó thoải mái chạy khắp nơi.

Jordan vừa nhấm rượu vừa nhìn Fiske.

- Anh có thực sự cho rằng các thẩm phán cũng bị đe dọa không ?

Fiske không nghĩ như vậy nhưng anh sẽ không nói điều đó với Jordan. Cho dù có thể kết luận của anh và Sara không đúng thì anh cũng không muốn mọi người mất cảnh giác.

- Hãy nói thế này, ông Thượng nghị sĩ, cho dù có chuyện gì xảy ra với vợ ông, cũng sẽ chẳng có ai quan tâm tới những gì tôi nghĩ.

Mặt Jordan từ từ trở nên tái nhợt.

- Tôi hiểu.

Fiske nhận thấy một dòng người đang xếp hàng chờ nói chuyện với Jordan.

- Tôi không làm phiền ông lâu nữa. Chúc ông thành công.

- Cám ơn John. Chắc chắn thành công.

Thượng nghị sĩ Knight bắt đầu đón tiếp các vị khách khác. Dù sao ông ấy cũng không phải hoạt động khắp phòng, Fiske ngẫm nghĩ. Vợ ông gần như đã gặp mặt tất cả những nhân vật quan trọng nhất.

 

***

Trong phòng làm việc của Jordan, Sara quay số máy ở nhà để nghe các tin nhắn. Cô quên không kiểm tra trước khi đi và cô đang mong đến cháy lòng cú điện thoại gọi lại của George Barker, tổng biên tập tờ báo ở thị trấn quê hương Rufus Harms. Niềm hy vọng của cô đã được đền đáp khi cô nghe thấy giọng nói trầm trầm của ông già trong máy trả lời. Nghe ông già có vẻ ăn năn, hối lỗi, Sara thầm nghĩ.

Sara rút một mảnh giấy khỏi cuốn sổ tay đặt trên bàn và viết cái tên Samuel Rider xuống đó. George Barker chỉ nhắn duy nhất cái tên đó cho cô. Rõ ràng, đó là tất cả những gì ông ấy còn giữ được sau hai mươi lăm năm. Cô phải tìm địa chỉ văn phòng và số điện thoại của Rider ngay bây giờ. Có một bộ Martindale-Hubbells xếp trên giá sách ở bức tường đối diện trong phòng. Đó là bộ danh bạ điện thoại trong ngành luật, nội dung gồm có tên, địa chỉ văn phòng và số điện thoại của hầu như tất cả các luật sư có giấy phép hành nghề trên đất Mỹ. Cuốn danh bạ được chia theo bang và vùng lãnh thổ. Sara quyết định xem phần của các bang trước. Khi cô xem xét phần chỉ dẫn cho bang Virginia, Sara phát hiện ra đúng cái tên Samuel Rider trong đó. Giở vùn vụt tới trang được nhắc tới trong phần chỉ dẫn, Sara đọc được một lý lịch tóm tắt của Rider. Ông ta đã từng làm trong Văn phòng hỗ trợ xét xử liên bang vào đầu những năm bảy mươi. Chắc chắn đúng ông ấy rồi.

Sara quay số điện thoại văn phòng Rider nhưng không ai nhấc máy. Cô gọi tới tổng đài xin số điện thoại nhà riêng, nhưng số máy đó không đăng ký. Sara hoàn toàn thất vọng đặt điện thoại xuống. Cô phải nói chuyện được với Rider. Cô suy nghĩ một lát. Thời gian còn rất ít và chỉ có một cách duy nhất để làm việc đó. Có một cuốn danh bạ điện thoại tổng hợp trên bàn. Sara dùng nó tìm một số điện thoại. Cô chỉ mất vài phút để thu xếp mọi chuyện. Cô và Fiske sẽ có hai giờ đồng hồ trước khi phải rời đi. Nếu may mắn, họ có thể trở về vào sáng sớm mai.

Khi Sara mở cánh cửa phòng làm việc, Elizabeth Knight đang đứng đó.

- Jordan nói với chị là có lẽ em đang ở trong này.

- Em phải gọi điện thoại.

- Chị biết.

- Em đang định quay trở lại với bữa tiệc đây.

- Sara, chị cần nói chuyện riêng với em một lát.

Elizabeth Knight ra hiệu cho Sara quay lại phòng làm việc rồi đóng cửa phòng lại. Bà thẩm phán đang mặc một chiếc váy trắng giản dị, trang điểm rất nhẹ với một chiếc vòng saphia trang nhã đeo trên cổ. Chiếc váy trắng làm làn da của Knight càng trở nên xanh xao hơn. Mặc dù vậy, những sóng tóc sẫm màu để xoã lại trở nên nổi bật trên nền váy trắng. Khi chú ý chăm sóc, Elizabeth Knight là một phụ nữ cực kỳ hấp dẫn, Sara thầm nghĩ. Rõ ràng, chị ấy đang tỏ ra rất nghiêm túc. Trông Elizabeth Knight lúc này không được thoải mái.

- Có chuyện gì ư ? Sara hỏi.

- Chị không thích đào bới chuyện riêng tư của các thư ký. Thực sự là như vậy, Sara. Nhưng khi nó gây ảnh hưởng xấu tới Tòa án thì chị cảm thấy mình có trách nhiệm nói ra.

- Em không hiểu.

Knight tập trung suy nghĩ một lúc. Kể từ khi nhận ra rằng bản thân mình chính là người đã gián tiếp gây nên cái chết của Steven Wright, mặc dù không cố ý, nghị lực của Knight đã bị suy sụp. Bà cảm thấy muốn chửi mắng như tát nước vào mặt một ai đó, dù biết làm như thế là bất công. Knight không có thói quen làm như vậy, nhưng sự thật là bà đang thất vọng vì Sara Evans. Trong khi bà thực sự quan tâm tới cô. Vì thế, cơn phẫn nộ dưới góc độ một thẩm phán dường như bắt đầu dâng lên trong bà.

- Em là một cô gái thông minh. Rất hấp dẫn và thông minh.

- Em sợ là mình vẫn chưa hiểu...

Giọng Knight thay đổi.

- Chị đang nói về em và John Fiske. Richard Perkins báo cho chị biết là ông ấy trông thấy em và Fiske cùng ra khỏi nhà em sáng nay.

- Thẩm phán Knight, vấn đề này hoàn toàn là chuyện riêng tư của em.

- Nếu chuyện đó gây ảnh hưởng xấu tới Tòa án thì nó không còn là chuyện riêng của em nữa, Sara.

- Em không hiểu làm sao điều đó gây ảnh hưởng xấu tới Tòa được.

- Để chị xem có thể giúp em nhận thấy rõ vấn đề được không. Em có nghĩ là danh tiếng của Tòa án sẽ bị hoen ố khi công chúng biết rằng một trong số các thư ký Tòa ngủ với anh trai của người đồng nghiệp vừa bị giết hại tàn bạo ngay trong đêm phát hiện ra vụ án mạng không ?

- Em không ngủ với anh ấy. Sara kiên quyết trả lời.

- Vấn đề không phải ở đó. Dư luận thường nghe theo suy diễn hơn là theo thực tế, đặc biệt ở thành phố này. Nếu một phóng viên báo chí nhìn thấy em và Fiske rời khỏi nhà em sáng nay, theo em người ta sẽ viết tít gì trên báo ?  Kể cả khi tin tức chỉ thuật lại những gì người phóng viên quan sát được trên thực tế thì em có hình dung dư luận có thể suy luận ra cái gì không ? Knight tiếp tục khi Sara không trả lời - Lúc này chúng ta không nên làm sự việc thêm phức tạp theo chiều bất lợi, Sara. Chúng ta có quá đủ vấn đề phải giải quyết rồi.

- Thú thực là em chưa bao giờ nghĩ tới điều này.

- Đó chính là những gì em phải thận trọng cân nhắc nếu như em muốn có một cái gì đó cao hơn là một nghề nghiệp tầm thường trong ngành luật.

- Em xin lỗi. Em sẽ không lặp lại lỗi lầm này nữa.

Knight nhìn Sara chằm chằm rồi mở cửa ra vào.

- Hy vọng như thế.

Khi Sara đi ngang qua bà, Knight nói thêm.

- À này Sara, cho tới khi tìm ra chắc chắn kẻ giết người, chị sẽ không bao giờ đặt niềm tin vào bất cứ ai. Không hiểu em có biết hay không, một tỷ lệ lớn các vụ án mạng là do các thành viên trong gia đình gây ra.

Sara ngạc nhiên quay ra nhìn Knight.

- Chị không định nói là...

- Chị không định ám chỉ gì hết. Knight sắc sảo đáp - Chị chỉ nói cho em biết vậy thôi. Tuỳ em muốn nghĩ gì thì nghĩ.

 

***

Buồn chán, Fiske đi lang thang trong ngôi nhà cho đến khi có người chạm vào vai anh.

- Tôi muốn hỏi anh một câu.

Fiske nhìn quanh. Mật vụ McKenna đang chằm chằm nhìn anh.

 - McKenna. Tôi đang rất nghiêm túc nghĩ tới chuyện kiện ông ra tòa đấy. Vì thế hãy tránh xa tôi ra.

- Tôi đang làm nhiệm vụ. Ngay bây giờ, tôi muốn biết lúc em trai anh bị giết, anh đang ở đâu ?

Fiske uống hết ly rượu rồi nhìn ra ngoài khung cửa sổ rộng.

- Ông có quên mất một điều không đấy ?

- Điều gì ?

- Họ vẫn chưa xác định chính xác thời điểm của cái chết.

- Anh hơi bị chậm chân trong quá trình điều tra rồi.

- Có đúng vậy không ? Fiske hơi ngạc nhiên hỏi.

- Từ ba đến bốn giờ sáng thứ Bảy. Lúc đó anh đang ở đâu ?

- Tôi có phải là người bị tình nghi trong vụ án không ?

- Nếu và khi nào anh trở thành kẻ bị tình nghi, tôi sẽ báo cho anh.

- Khi đó tôi đang làm việc tại văn phòng ở Richmond cho tới khoảng bốn giờ sáng thứ Bảy. Bây giờ ông đang định hỏi tôi có ai làm chứng không, đúng không ?

- Có ai không ?

- Không. Nhưng khoảng mười giờ sáng tôi đến hiệu giặt tự động.

- Richmond chỉ cách Washington có hai giờ lái xe. Anh có thừa thời gian.

- Vậy giả thuyết của ông là tôi lái xe tới Washington, lạnh lùng giết em trai mình, giấu xác vào một khu vực của dân da đen, lành nghề tới mức không ai nhìn thấy tôi, lái xe trở lại Richmond rồi đi giặt đồ lót. Thế còn động cơ là gì ? Ngay khi vừa nói xong câu cuối cùng, hơi thở tắc trong cổ họng Fiske. Anh có một động cơ cực kỳ hoàn hảo: năm trăm ngàn đôla tiền bảo hiểm. Chó má thật !

- Động cơ có thể đến sau. Anh không có chứng cứ ngoại phạm, điều đó có nghĩa là anh hoàn toàn có thể phạm tội giết người.

- Vậy ông nghĩ là tôi giết cả Wright nữa ?  Hãy nhớ rằng ông đã nói với các thẩm phán là ông cho rằng hai vụ án mạng có liên quan với nhau. Với vụ của Wright, tôi có bằng chứng ngoại phạm.

- Những điều tôi nói ra không có nghĩa đều là sự thật.

- Nghe hấp dẫn đấy. Khi đứng trên bục nhân chứng, ông cũng đưa ra triết lý này chứ ?

- Trong quá trình điều tra, tôi nhận thấy không phải lúc nào cũng tốt khi để lộ ra ý định của mình. Hai cái chết có thể hoàn toàn không liên quan gì tới nhau, điều đó cũng có nghĩa là bất cứ bằng chứng ngoại phạm nào anh có đối với vụ Wright đều không có ý nghĩa gì hết.

Fiske nhìn theo McKenna khi ông ta bỏ đi, một cảm giác lo ngại chạy dọc theo cột sống. Không biết McKenna có ngu xuẩn tới mức buộc cho anh tội giết em trai mình không ?  Tại sao anh chưa được biết kết quả giải phẫu tử thi xác định chắc chắn thời điểm của cái chết của Mỉke ?  Ngay lập tức, Fiske có thể trả lời được câu hỏi này: Chandler đã thôi không thông tin cho anh nữa.

- John ?

Fiske quay người lại và nhìn thấy Kichard Perkins.

- Rảnh không ? Perkins căng thẳng hỏi. Hai người lùi về một góc nhà. Perkins nhìn ra ngoài cửa sổ một lúc như thể đang cố gắng sắp xếp những gì định nói - Tôi đã là người phụ trách trật tự của Tòa án trong hai năm. Đây là một công việc thú vị, đem lại thanh thế, không quá căng thẳng, lương trả khá cạo. Tôi trông nom gần hai trăm nhân viên, từ thợ cắt tóc tới các quan chức cảnh sát. Trước đây tôi đã từng làm việc ở Thượng nghị viện, cứ nghĩ rằng thế nào cũng về hưu ở đó. Nhưng rồi cơ hội mới này đến với tôi.

- Ông thật may mắn. Fiske nói nhưng băn khoăn không hiểu sao Perkins lại nói những điều này với mình.

- Mặc dù cái chết của em trai cậu không xảy ra ở Tòa án nhưng tôi thấy mình thực sự có trách nhiệm đối với sự an toàn của cậu ấy, với an toàn của tất cả mọi người trong Tòa án. Tôi choáng váng khi cái chết của Wright tiếp tục xảy ra. Tôi không quen giải quyết những việc như thế. Tôi thành thạo với bảng chấm công và trông nom bộ máy chức năng cho hoạt động có trật tự hơn là tham gia điều tra các vụ án hình sự.

- Không sao, Chandler là một thám tử giỏi, vả lại, còn có cả nhân viên FBI tham gia nữa. Fiske suýt cắn phải lưỡi khi nói tới đây. Perkins vớ ngay lấy cơ hội.

- Mật vụ McKenna có vẻ như có mối ác cảm gì đó với cậu. Trước đây cậu đã bao giờ gặp ông ta chưa ?

- Chưa.

Perkins nhìn xuống hai bàn tay.

- Cậu có nghĩ thực sự có một thằng khùng nào đó ngoài kia có một mối thù truyền kiếp nào đó không ?

- Cũng không loại trừ khả năng đó.

- Nhưng tại sao lại chọn đúng bây giờ ?  Tại sao lại nhằm vào các thư ký ?  Sao không phải là thẩm phán ?

- Hoặc các bộ phận nhân sự khác.

- Cậu nói thế là có ý gì ?

- Ông cũng có thể gặp nguy hiểm, Richard.

Perkins ngạc nhiên.

- Tôi ư ?

- Ông là người phụ trách an ninh. Nếu kẻ đó muốn chúng tỏ rằng hắn có thể lần lượt bắn gục từng người theo ý muốn, nghĩa là hắn muốn chế giễu sự an toàn của Tòa án. Hắn muốn chế nhạo ông.

Có vẻ Perkins quan tâm tới ý này.

- Vậy cậu cho rằng hai cái chết chắc chắn có liên hệ với nhau ?

- Nếu không thì đó phải là một sự trùng hợp đến kỳ quặc. Nói thật, tôi không tin trên đời lại tồn tại một sự trùng hợp lớn đến mức như vậy.

- Chandler cũng nghĩ như cậu ?

- Có thể. Tôi tin là ông ấy vẫn thường xuyên thông báo cho ông.

Elizabeth Knight tiến lại gần Perkins khi ông chia tay Fiske.

Một bàn tay đặt lên vai Fiske.

- Mười phút nữa gặp nhau ngoài kia nhé. Đó là giọng nói của Sara, nhưng khi Fiske quay lại, anh chỉ kịp nhìn thấy bóng cô biến mất vào trong đám đông.

Thất vọng, Fiske quay lại và tiếp tục theo dõi hoạt động của Elizabeth Knight. Chắc chắn lúc trước bà ta đã quên phắt sự hiện diện của Kenneth Wilkinson. Ngay tại bữa tiệc của chính ông ấy. Vì thế, anh thấy hết sức ngạc nhiên khi Elizabeth tiến lại chỗ Wilkinson và nói gì đó với ông ấy. Anh nhìn theo khi bà đẩy chiếc xe của ông tới chỗ ban công sáng đèn và không một bóng người, rồi quỳ xuống cạnh chiếc xe đẩy và vừa nắm lấy một bàn tay của Wilkinson vừa nói chuyện với ông.

Fiske đứng lẫn trong đám đông chờ đợi. Đến lúc không thể chờ lâu hơn được nữa, anh quyết định tiến về phía ban công. Elizabeth Knight ngẩng lên nhìn rồi vội vàng đứng dậy.

- Xin lỗi vì đã làm phiền nhưng tôi phải đi và muốn chào tạm biệt thẩm phán Wilkinson.

Knight lùi lại để Fiske lại gần tự giới thiệu về mình. Anh bắt tay Kenneth Wilkinson, nói lời chúc mừng vì sự phụng sự lâu năm của ông già trong ngành luật. Khi Fiske định quay trở lại căn phòng, Elizabeth Knight giữ anh lại.

- Tôi đoán là anh đang định đi cùng Sara.

- Thế thì sao ?

- Điều đó phụ thuộc vào anh.

- Nghĩa là thế nào ?

- Một tương lai tuyệt vời đang đón chờ Sara ở phía trước. Nhưng những điều vụn vặt có thể phá vỡ sự nghiệp của cô ấy một cách rất tệ hại.

- Chị biết không, thẩm phán Knight. Tôi nghĩ chị đang có điều gì đó khó hiểu về tôi. Và tôi không biết tại sao.

- Tôi không biết, Fiske. Nếu anh giống em trai mình thì tôi sẽ chẳng có gì khó hiểu về anh hết.

- Tôi không giống bất kỳ ai. Tôi không muốn so sánh mọi người với nhau hoặc đưa ra những nhận xét này nọ. Những nhận xét đó rất ít khi đúng.

Knight ngạc nhiên nhưng vẫn nói tiếp.

- Tôi hoàn toàn đồng ý với anh.

- Rất vui vì chúng ta thống nhất được một quan đỉểm.

- Tuy nhiên, tôi hiểu Sara và tôi rất quan tâm tới cô ấy. Nếu một số hành động của anh gây ảnh hưởng xấu tới cô ấy và tới Tòa án thì anh đúng, tôi sẽ có chuyện với anh.

- Tất cả những gì tôi quan tâm là tìm ra kẻ giết em trai mình.

Knight nhiệt tình nhìn Fiske.

- Anh có chắc đó là tất cả không ?

- Dù tôi có không chắc đi nữa thì chị cũng biết đấy đây là một đất nước tự do. Fiske nghĩ là anh nhìn thấy một nụ cười thoáng qua trên nét mặt Knight.

Knight bắt chéo hai tay trước ngực.

- Anh có vẻ không hề bị đe doạ chút nào bởi một thẩm phán của Tòa án tối cao, Fiske.

- Nếu chị biết về tôi, chị sẽ hiểu tại sao.

- Có lẽ tôi nên nghĩ tới việc tìm hiểu một chút về anh. Dường như tôi đang bắt đầu rồi đây.

- Tôi cho là đó là mối quan hệ hai chiều.

Nét mặt Knight tối lại.

- Tin cậy là một mặt, Fiske, nhưng thiếu tôn kính lại là mặt khác.

- Tôi nghĩ đó cũng lại là một mối quan hệ hai chiều nữa.

- Tôi hy vọng là anh đánh giá đúng mối quan tâm của tôi dành cho Sara. Đó là tình cảm chân thật.

- Tôi biết.

Knight quay người bỏ  đi rồi lại quay lại nhìn Fiske.

- Em trai anh là một người đặc biệt. Vô cùng thông minh, một nhà phân tích luật pháp tuyệt vời.

- Đúng thế.

- Nói như thế để anh hiểu rằng, tôi cho rằng cậu ấy chưa chắc đã là luật sư có khả năng nhất trong gia đình.

Knight bỏ đi, để lại Fiske ngạc nhiên đứng lại phía sau. Anh đứng đó một phút, cố gắng phân tích lời lẽ của Knight. Sau đó, Fiske ra khỏi ban công và tiến về chỗ thang máy để đi xuống tiền sảnh. Anh nhìn quanh nhưng không thấy Sara đâu. Một tiếng còi xe cất lên và Fiske thấy cô đang lái xe ra chỗ cửa trước. Fiske chui vào xe và nhìn Sara.

- Chúng ta đi đâu ?

- Sân bay.

- Em nói gì thế ?

- Chúng ta đi gặp Samuel Rider ở Esquire.

- Ai là Samuel Rider ở Esquire ?

- Luật sư của Rufus Harms. George Barker đã gọi lại cho em biết cái tên này. Em đã lần theo Rider. Ông ta hành nghề ở Blacksburg, chỉ cách nhà tù có hai giờ đồng hồ về phía đông. Em đã gọi thử đến văn phòng nhưng không có ai. Điện thoại ở nhà thì không đăng ký.

- Vậy chúng ta bay đến đó làm gì ?

- Chúng ta có địa chỉ văn phòng của ông ấy. Khi chúng ta tới được đó thì đã khuya và chắc ông ấy không còn ở đó nữa. Nhưng đó là một thành phố nhỏ. Chẳng khó gì tìm được một người có thể chỉ nhà ông ấy cho chúng ta hoặc ít nhất là cho chúng ta số điện thoại của ông ấy. Và nếu chúng ta đúng khi cho rằng ông ấy có liên quan tới vụ án thì có thể ông ấy đang gặp nguy hiểm. Nếu có chuyện gì đó xảy ra với ông ấy, có lẽ chúng ta sẽ không bao giờ tìm ra sự thật được nữa.

- Vậy em tin chắc rằng ông ấy là người gọi điện đến Tòa ?  Người đã gửi đơn kháng cáo ?

- Chắc chắn.

 

Nguyên tác: Sunple Truth, NXB Wamer Books, New York, 1999, NGUYỄN LAN HƯƠNG dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.