Richard Perkins lao người qua khi người phụ nữ ra mở cửa.
- Ông ấy đâu ?
- Trong phòng làm việc.
Perkins vội vã chạy theo hành lang và đẩy tung cánh cửa ra vào. Người đàn ông cao lớn nhìn lại ông ta bằng một cặp mắt hết sức bình tĩnh.
Perkins đóng cửa.
- Mọi chuyện trở nên tệ hại và tôi chuẩn bị biến khỏi nơi này.
Jordan Knight ngồi xuống lắc đầu.
- Nếu anh chạy, họ sẽ biết anh có tội.
- Họ đã biết. Tôi đã bắt cóc Sara Evans. Có lẽ tới bây giờ Leo đã chết.
- Anh đã theo cô ta từ khi cô ta rời khỏi Tòa án ngày hôm nay. Lúc tôi gọi điện cho anh, tôi tưởng mọi chuyện đều đã được chăm sóc cẩn thận. Nhưng dù sao vốn chỉ có lời nói của cô ta chống lại anh thôi.
- Tại sao chỉ có cô ta ?
Jordan xoa cằm.
- Thử nghĩ xem. Hôm nay cô ta bị sa thải. Anh áp giải cô ta ra khỏi cửa. Cô ta buộc tội anh bừa bãi. Có lẽ anh nên bịa đặt ra vài người có thể bênh vực cho anh đi.
- Rufus Harms cũng ở ngoài đó. Tôi trông thấy hắn.
Mặt Jordan tối sầm lại.
- À, thằng Harms trứ danh đó.
- Hắn đã giết Frank và Vic.
- Vậy bớt phải lo lắng về hai người.
- Ông đúng là kẻ máu lạnh khốn kiếp. Chính ông là người bảo họ giết Michael Fiske. Chính ông khởi động mọi chuyện.
Jordan suy nghĩ một cách thận trọng.
- Tôi vẫn không hiểu tại sao Rufus Harms lại nhận diện được tôi trong lá đơn kháng cáo đó. Hắn biết tất cả các anh. Nhưng tôi thì không phải là người của quân đội.
- Hắn không nhắc tới ông.
Thoạt đầu Knight có vẻ bị sốc nhưng sau đó, một tia sáng của sự hy vọng lóe lên trong mắt ông ta.
Perkins giải thích.
- Tôi đã nói với Tremaine. Rayfield nói dối ông. Tên ông không được nhắc tới trong lá đơn đó. Chỉ có bốn chúng tôi.
- Vậy một mình tôi là người chưa được biết tới. Jordan đứng dậy và nhìn Perkins. Chúa ơi, điều đó có nghĩa là ông ta vẫn còn có cơ hội. Chỉ một việc nữa thôi, chỉ phải giải quyết một người nữa thôi là cơn ác mộng này sẽ qua. Ông ta gần như run rẩy trước ý nghĩ đó.
- Ai biết được tại sao lại lâu tới mức này. Chúng ta thịt hắn bằng PCP và cuối cùng chuyện lại hóa ra thế này.
- Chính anh là người tiêm cho hắn, Richard.
- Ông đừng tỏ vẻ kiêu căng ngạo nghễ nữa. Chính ông là người đưa ra ý tưởng dùng PCP, ngài CIA.
- Đương nhiên rồi. Tôi đến đó để thực hiện cuộc thí nghiệm. Rồi nghe tất cả các anh phàn nàn về Harms. Cũng chỉ là để giúp các anh thôi. Ông ta nhìn Perkins bằng vẻ mặt đã bớt phần bình tĩnh - Nhưng dĩ nhiên là bây giờ, tôi là một người chống ma tuý.
- Đến cuối đời thì thấy hối hận hả ? Thế còn chuyện giết người thì thế nào ? Ông nghĩ thế nào về việc này, ngài Thượng nghị sĩ ?
- Tôi chưa bao giờ giết người.
- Cô bé đó thì sao, Jordan ? Thế nào ?
- Rufus Harms đã bị buộc tội vì án mạng đó. Theo như tôi biết, sự kết tội đó chưa hề thay đổi.
- Hừ, nếu chúng ta không làm gì thì rồi nó sẽ sớm bị thay đổi thôi.
- Anh có chắc là muốn chạy trốn không ?
- Tôi không muốn giơ đầu ra chờ rìu bổ xuống.
- Anh cần tiền ?
Perkins gật đầu.
- Tôi không có những khoản tiền nhỏ như chúng ta đã đưa cho Vic và Tremaine. Tôi có thói quen xấu là luôn ăn tiêu nhiều hơn những gì kiếm được.
Jordan lôi một chiếc chìa khóa ra khỏi túi áo và mở ngăn kéo bàn.
- Tôi có một ít tiền mặt ở đây. Phần còn lại sẽ được đưa bằng séc. Tôi có thể đưa cho anh năm mươi ngàn, để bắt đầu.
- Nghe được đấy. Để bắt đầu.
Jordan chĩa một khẩu súng lục vào Perkins.
- Ông làm cái quái gì thế, Jordan ?
- Anh xông vào đây, đầu óc bấn loạn, nói về những tội ác tàn bạo anh vừa phạm phải, kể cả việc bắt cóc Sara Evans, vì mục đích gì tôi không biết. Anh làm tôi sợ. Tôi cố gắng lấy được súng ra và giết anh.
- Ông điên rồi. Sẽ không có ai tin ông.
- Ồ, họ sẽ tin, Richard. Jordan xiết cò và Perkins gục xuống sàn. Ông ta nghe thấy một tiếng thét ngoài hành lang. Jordan lao tới chỗ xác chết, nhanh chóng lục soát người Perkins, tìm thấy khẩu súng và đặt vào tay ông ta rồi bắn một phát đạn vào tường.
- Ổn rồi. Ông ta nói với ra ngoài, đứng dậy và đặt khẩu súng xuống - Anh không sao. Jordan mở cửa và lạnh toát người khi Rufus Harms đang trừng trừng nhìn ông ta. Phía sau Rufus là Chandler, McKenna, Fiske và Sara.
Cuối cùng, Jordan rời mắt khỏi Rufus quay sang nhìn Chandler.
- Richard Perkins xông vào làm loạn lên. Hắn có súng. May mắn thay tôi bắn tốt hơn.
McKenna tiến về phía trước.
- Ngài Thượng nghị sĩ, ngài có nhớ tôi không ? Ngoài phạm vi của FBI ý ? Jordan chằm chằm nhìn vẻ không nhận ra. McKenna tiến sát lại hơn - Perkins và Dellasandro cũng không nhớ tôi. Chuyện xảy ra đã lâu và chúng ta thay đổi rất nhiều. Hơn nữa, đêm hôm đó mọi người đều say xỉn. Mọi người, trừ ông.
- Tôi không hiểu ông đang nói gì.
- Tôi là người lính trực đêm hôm ông và các bạn của ông ghé thăm Rufus tại Fort Plessy. Đó là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng tôi gác tại trại giam. Có lẽ vì thế nên không ai nhớ tới tôi.
Jordan Knight nao núng.
- Liệu tôi có thể biết ông đang nói về chuyện gì không ?
- Tôi để ông vào gặp Rufus vì tôi là một anh lính mới tò te, một anh binh nhì sợ sệt đứng trước một ông Đại uý đang ra lệnh cho tôi. Sau đó, Rufus chạy lao được ra ngoài phòng giam, đấm tôi ngã và từ đó làm thay đổi cuộc đời của tất cả mọi người. Mất tận hai mươi lăm năm trời tôi vẫn không hiểu chuyện gì đã xảy ra trong đó. Tôi giữ im lặng về tất cả các ông vì tôi quá sợ hãi. Rayfield là người có chức vụ cao cấp hơn cả. Ông ta có nhớ tới tôi. Nhưng tôi đoán có thể không ai nhắc về tôi với ông ta. Thật may mắn. Ông ta sửa sang mọi chuyện để tôi không phải dính vào rắc rối, nhưng nói rõ với tôi rằng tôi phải giữ mồm giữ miệng không được hở ra chút gì về chuyện tất cả các ông vào trong phòng giam của Rufus. Vả lại tôi cũng không biết chuyện gì đã xảy ra. Tới lúc tôi thu được đủ can đảm để nói thì chuyện đã được giải quyết xong và Rufus đã phải vào tù. Tôi đã sống với tội lỗi ấy suốt ngần ấy năm. Nhưng tôi đã thoát được dễ dàng. McKenna quay sang nhìn Rufus - Tôi xin lỗi, Rufus. Tôi là một kẻ yếu đuối, hèn mạt. Có thể nói ra điều này cũng không làm anh thay đổi, nhưng không có ngày nào trôi qua mà tôi không tự thấy căm ghét mình.
Jordan hắng giọng.
- Cảm động quá, mật vụ McKenna. Tuy nhiên, nếu ông nghĩ ông nhìn thấy tôi ở trại giam đêm hôm đó thì ông đã lầm.
- Hồ sơ của CIA sẽ cho ông biết rằng ông đã tới Fort Plessy tiến hành thử nghiệm PCP trên binh lính đóng quân ở đó. McKenna vạch trần.
- Nếu ông lấy được những hồ sơ đó thì cứ việc. Giả sử như tôi có ở đó thì sao ? Hồi đó tôi đang thực hiện các nhiệm vụ đặc biệt. Chẳng có gì phải bí mật cả. Công chúng bây giờ đã biết điều đó.
- Tôi băn khoăn không biết cử tri của ông có thấy phiền lòng khi biết ông đã từng thử nghiệm PCP trên binh lính không. Chandler giận dữ nói.
- Mặc dù tôi không hề thừa nhận gì hết nhưng nếu có đi chăng nữa, đó cũng là một chương trình không phải che giấu và hoàn toàn hợp pháp, vợ tôi cũng có thể cho ông biết.
- Giống như vụ Hoa Kỳ và Stanley ? Sara cay đắng nói.
Mắt Jordan không rời khỏi McKenna.
- Khá trùng hợp khi ông nói rằng ông đã từng ở trại giam và bây giờ lại tham gia vào vụ này. Ông ta nói.
- Đó không phải là điều trùng hợp. Là do cố tình. Câu trả lời gây ngạc nhiên của McKenna - Sau khi giải ngũ, tôi đã tốt nghiệp đại học rồi tới Học viện CIA. Nhưng tôi vẫn theo dõi ông và những người khác, cảm giác tội lỗi là một động cơ cực kỳ lớn. Rayfield và Tremaine di chuyển theo Rufus. Điều đó khiến tôi nghi ngờ nhưng chưa đủ để kết luận. Còn Perkins và Dellasandro thì đi theo ông. Họ nắm giữ nhiều vị trí trong đủ mọi công việc của ông. Tôi tự tìm cách chuyển tới Văn phòng ở Richmond để có thể ở gần ông. Khi ông chuyển sang làm chính trị, một lần nữa họ lại thay đổi theo ông. Khi ông đến Washington Dc, ông tìm việc cho Perkins và Dellasandro tại Thượng nghị viện. Vì thế tôi cũng chuyển tới Dc. Khi ông được bổ nhiệm vào uỷ ban Tư pháp Thượng nghị viện vài năm trước, ông đã kiếm cho họ hai chân ở Tòa án. Ông thật là tốt bụng. Đó chắc chắn là một phần của sự đền đáp, một phần của thỏa thuận giữa các ông. Rayfield và Tremaine coi sóc Rufus. Ông chăm sóc Perkins và Leo. Tôi dám cá là nếu chúng ta kiểm tra tài khoản của họ, chúng ta sẽ tìm thấy một khoản trợ cấp lương hưu nho nhỏ ở đâu đó.
McKenna tiếp tục.
- Khi tôi nghe phong phanh về cái chết của Michael Fiske, tôi nhảy ngay vào vì chuyện có dính tới Tòa án. Khi tôi phát hiện ra là thế nào Rufus cũng có liên quan, tôi đã cầu nguyện rằng đây hãy là cơ hội đền đáp lại ngần ấy năm tôi theo các ông. Cuối cùng thì sự thực cũng đã được phơi bày.
- Một sự suy đoán lố bịch. Jordan Knight chống đối. Theo những lời ông nói thì rõ ràng là ông có một sự thù địch lâu dài đến mức loạn trí đối với tôi. Tôi thấy bị xúc phạm khi ông đến nhà tôi đưa ra những lời buộc tội, đặc biệt sau khi người đàn ông kia định giết tôi khiến tôi buộc phải giết ông ta. Và ngoài thám tử Chandler, người phải điều tra về hành động phòng vệ chính đáng này của tôi thì tôi muốn tất cả những người khác ra khỏi nhà tôi ngay lập tức.
McKenna rút máy bộ đàm ra khỏi túi áo, nói vài câu và lắng nghe câu trả lời.
- Tôi ra lệnh bắt giữ ông, Thượng nghị sĩ Jordan. Tôi chắc chắn là thám tử Chandler cũng sẽ làm tương tự.
- Ra khỏi đây. Ngay lập tức !
- Tôi sẽ đọc cho ông nghe quyền lợi của mình ngay bây giờ.
- Trước khi bình minh tới tôi sẽ cho ông đi Siberia. Ông không hề có bằng chứng gì.
- Thực ra, tôi đưa ra lệnh bắt dựa vào những lời nói của chính ông. Trong khi mọi người vẫn đang đứng nhìn, McKenna quỳ xuống chỗ để chân ở bàn làm việc, dò tìm một lúc rồi lôi một máy nghe ra ngoài - Những lời nói của ông được truyền to và rõ ràng tới chiếc xe giám sát đậu ngoài kia. McKenna nhìn Fiske - Knight là người đã bảo Rayfield giết em trai cậu.
Jordan tức điên người.
- Làm như thế hoàn toàn bất hợp pháp. Sẽ không có thẩm phán nào ở thành phố này cho phép ông làm điều đó. Không phải tôi, mà chính ông sẽ phải vào tù.
- Chúng tôi không cần giấy phép. Chúng tôi đã được sự ưng thuận.
- Nhảm nhí ! Jordan gầm lên. Trông ông ta như sắp muốn nhảy vào tấn công McKenna - Yêu cầu ông đưa cho tôi đống băng đó ngay lập tức. Ông thật ngớ ngẩn nếu nghĩ rằng có người tin rằng tôi ưng thuận cho ông làm như vậy.
- Anh không ưng thuận, Jordan. Nhưng em ưng thuận.
Máu rút khỏi mặt Jordan khi vợ ông ta bước chân vào phòng. Bà thậm chí còn không nhìn tới xác của Perkins. Elizabeth không rời mắt khỏi chồng.
- Em ?
- Em cũng sống ở đây, Jordan. Em đã cho phép.
- Nhưng vì sao ?
Elizabeth vẫn nhìn chồng, sau đó khẽ chạm vào tay áo Rufus Harms.
- Vì người đàn ông này, Jordan. Người đàn ông này là lý do duy nhất đủ mạnh dẫn tới những gì em đã làm.
- Vì hắn ta ? Hắn ta là một kẻ giết trẻ em.
- Không đúng, Jordan. Em biết sự thật. Và anh thật đáng nguyền rủa vì những gì anh đã làm.
- Anh đã làm cái gì ? Tất cả những gì anh làm là bảo vệ đất nước này. Jordan chĩa một ngón tay vào Rufus - Người đàn ông này chưa bao giờ làm được bất cứ chuyện gì vì bất cứ ai. Thằng con hoang này đáng phải chết.
Di chuyển nhanh hơn mức khổ người to lớn có thể cho phép, Rufus tóm lấy Jordan, hai bàn tay khổng lồ xiết cổ ông thượng nghị sĩ và ấn ông ta dính sát vào tường.
- Thằng khốn ! Rufus hét lên. Anh kẹp chặt hơn và mặt Jordan bắt đầu đỏ bầm lên.
McKenna và Chandler cùng chĩa súng nhưng không thể xiết cò. Trông họ thật bất lực. Họ tóm lấy Rufus để lôi anh ra nhưng cũng chỉ như đẩy một trái núi.
- Jordan. Elizabeth thét lên.
- Rufus, dừng lại. Sara la hét.
Jordan đã sắp bất tỉnh.
Fiske tiến lên.
- Rufus, Rufus ? Fiske thở mạnh và bắt đầu nói - Josh không vượt qua được. Ngay lập tức, Rufus nới lỏng tay khỏi cổ Jordan và đăm đăm nhìn Fiske - Anh ấy đã chết, Rufus. Chúng ta đều đã mất anh em trai của mình. Fiske run rẩy ra mặt và Sara đặt một tay lên vai anh - Nếu anh giết ông ta, anh sẽ phải quay lại nhà tù và Josh chết mà chẳng để làm gì. Rurus nới lỏng tay hơn nữa khi nước mắt tuôn trên khuôn mặt anh - Anh không thể làm thế, Rufus. Fiske loạng choạng tiến lên thêm một bước - Không thể.
Hai người đàn ông cùng mất người thân nhìn nhau và Rufus bỏ đi, trong khi Jordan Knight thở hổn hển đổ sụp xuống thảm trải sàn.
Jordan không dám nhìn vợ khi ông ta bị McKenna còng tay dẫn đi. Một giờ sau đó, đội pháp lý hoàn thành nhiệm vụ và xác Perkins được chuyển đi chỗ khác. Chandler, Rufus, Sara và Fiske ở lại phía sau. Elizabeth Knight đã về phòng riêng.
- Ông biết thế nào về sự thật, Buford ? Fiske hỏi.
- Một phần. McKenna và tôi đã nói chuyện nhiều lần. Lúc đầu tôi nghĩ ông ấy thực sự cho rằng cậu có dính líu, hoặc ít nhất là ông ấy thực sự không ưa cậu. Chandler mỉm cười - Nhưng sau đó, McKenna thay đổi quan điểm khi biết rằng Rufus cũng có liên quan theo một cách nào đó. Nhưng dù sao tôi vẫn không thích ý định của McKenna muốn làm cho cậu khổ sở. Ông ấy cũng là người thúc đẩy việc sa thải Sara.
- Tại sao ? Sara hỏi.
- Vì hai người đã tiến quá gần tới sự thật. Điều đó có nghĩa là cả hai đều đang gặp nguy hiểm. McKenna biết những kẻ có liên quan tới vụ án này có rất nhiều quyền lực. Nhưng ông ấy không có bằng chứng. Ông ấy phải làm cho chúng tin rằng hai cô cậu là hai kẻ bị tình nghi số một. Và mỗi khi chúng tôi gặp Perkins và Dellasandro, McKenna đều cố tình nói rõ rằng ông ấy nghĩ lá đơn kháng cáo của Rufus chỉ là một điều bịa đặt và John chính là tên giết người. Ông ấy lấy súng của cậu và làm cho Perkins cùng Dellasandro biết rằng khẩu súng đã bị mất. Ông ấy hy vọng rằng điều đó sẽ làm chúng thấy an toàn và nhờ thế sẽ vô ý phạm sai lầm. Điều đó cũng giúp hai người được an toàn nữa.
- Nhưng đến phần cuối thì kế hoạch đó không được hoàn mỹ cho lắm. Sara nói và ớn lạnh vì sợ.
- McKenna không tính tới khả năng cô thoát khỏi vòng kiểm soát của ông ấy. Để được sự chấp thuận của thẩm phán Knight cho đặt máy nghe lén, ông ấy đã phải làm bật bẫy. McKenna đã kể cho thẩm phán Knight rằng ông ấy biết chồng bà ấy từ hồi ở Fort Plessy, vì thế khi ông thượng nghị sĩ nói với bà ấy rằng ông ta sẽ cho kiểm tra thông tin cho Sara, bà ấy biết ông ta đang nói dối.
- Vậy sự nhanh nhạy trong suy nghĩ của thẩm phán Knight chính là điều đã cứu mạng sống cho tôi. Sara nhận xét.
Chandler gật đầu đồng ý.
- Khi mọi chuyện vỡ lở, McKenna biết rằng Perkins sẽ bỏ chạy và sẽ cần tới sự giúp đỡ của Jordan. Chuyện diễn ra cũng tạm được. Nhưng Jordan giết Perkins thì không nằm trong dự tính. Mặc dù vậy, tôi cũng sẽ không phải mất ngủ vì chuyện này. Chandler nhìn Rufus Harms - Tôi cũng sẽ phải bắt anh, nhưng sẽ không lâu đâu.
- Tôi muốn tới gặp anh trai mình.
Chandler gật đầu.
- Tôi có thể thu xếp được.
- Tôi đi với anh, Rufus. Fiske nói.
Khi họ đi về phía cửa ra vào, Elizabeth Knight gặp họ trên hành lang.
- Thẩm phán Knight, tối nay bà đã làm một việc rất dũng cảm. Tôi hiểu sự đau đớn bà phải trải qua - Chandler nói.
Elizabeth chìa tay về phía Rufus Harms.
- Có lẽ sau tất cả những gì anh phải chịu đựng thì nói ra cũng vô nghĩa, nhưng tôi thực sự thấy rất tiếc vì tất cả mọi chuyện. Rất tiếc, vô cùng tiếc.
Rufus nhẹ nhàng nắm tay Elizabeth.
- Rất có ý nghĩa, thưa bà. Đối với tôi và anh trai tôi.
Elizabeth Knight nhìn theo họ đi ra khỏi cửa và nói một cách dứt khoát.
- Tạm biệt.
Cả nhóm người đi tới phía thang máy. Khi ba người đàn ông đã bước vào trong, Sara lưỡng lự.
- Tôi sẽ đuổi kịp mọi người sau. Cô nói. Cửa thang máy đóng lại và Sara chạy ngược vào trong tòa nhà. Mary mở cửa.
- Thẩm phán Knight đâu ?
- Bà ấy đi vào phòng ngủ. Tại sao...
Sara lao qua Mary và chạy xô vào trong phòng ngủ. Elizabeth đang ngồi trên giường và ngẩng lên nhìn người thư ký cũ. Một tay bà nắm chặt, còn bên cạnh là một chai thuốc rỗng nằm chỏng chơ.
Sara chậm rãi tiến về phía bà, ngồi xuống nắm lấy tay Elizabeth. Cô mở nắm tay và những viên thuốc rơi ra.
- Elizabeth, đây không phải là cách giải quyết đúng đắn.
- Giải quyết ? Elizabeth cuồng loạn đáp - Cuộc đời tôi vừa ra khỏi cửa ngôi nhà này trong còng tay.
- Đó là Jardan Knight bước ra khỏi cửa. Thẩm phán Elizabeth Knight vẫn đang ngồi cạnh em ở đây. Đó cũng chính là thẩm phán Knight, người sẽ dẫn dắt Tòa án tối cao trong thế kỷ sau.
- Sara... Nước mắt rơi chan chứa trên mặt Elizabeth.
- Đó là một sự bổ nhiệm suốt đời. Chị còn cả một cuộc sống dài phía trước. Sara xiết chặt tay cô - Em muốn giúp chị làm việc, làm công việc vô cùng quan trọng của chị. Nếu chị muốn.
Sara vòng tay ôm qua đôi vai run rẩy của người phụ nữ.
- Chị không biết mình có làm được không... có vượt qua được không.
- Em biết chắc là chị có thể. Và chị sẽ không cô đơn - Em xin hứa.
Elizabeth nắm vai Sara.
- Em ở lại đây với chị đêm nay được không, Sara ?
- Em sẽ ở lại tới chừng nào chị muốn.