Người đàn ông lướt nhẹ như một con mèo dọc theo hành lang. Anh cao khoảng sáu fít ba, người nhỏ nhưng tầm vóc khoẻ mạnh, đôi vai nở vươn rộng dưới chiếc cổ mập. Anh có một khuôn mặt dài và hẹp, nước da nâu màu hạt dẻ nhẵn nhụi, trừ những vết nhăn hằn sâu quanh mắt và miệng giống như những vòng vân tay. Anh đội một chiếc mũ nhàu nát mang tên đội bóng chày trường đại học kỹ thuật Yirginia. Một bộ râu ngắn bắt đầu có sợi bạc phủ theo hình dáng xương hàm dưới. Anh mặc chiếc quần bò đã sờn và chiếc áo sơmi vải bông đã phai màu có những vết ố vì mồ hôi. Tay áo xắn lên cao để lộ ra hai cánh tay mập mạp nổi đầy gân. Một bao thuốc lá nhãn hiệu Pall Malls thò ra khỏi miệng túi áo ngực trước. Anh tiến về phía cuối của hành lang rồi rẽ sang góc bên. Ngay khi vừa xuất hiện ở chỗ vòng, người lính ngồi ngoài cửa ra vào của căn phòng cuối cùng trên dãy hành lang đứng dậy và đưa tay ra hiệu.
- Xin lỗi ông, đây là khu vực cấm, chỉ trừ một số nhân viên y tế.
- Em trai tôi đang ở trong này. Joshua Harms nói - Tôi muốn vào thăm cậu ấy.
- Tôi e là không thể được.
Harms quan sát tấm thẻ ghi tên người lính.
- Tôi thì không cho là như vậy, binh nhì Brown ạ. Tôi vẫn thường xuyên đến nhà tù thăm cậu ấy mà. Nào, bây giờ cậu để tôi vào, cậu nghe rõ chứ ?
- Tôi không thể.
- Nghe đây, nếu thế tôi sẽ tới văn phòng giám đốc bệnh viện, văn phòng cảnh sát địa phương và tới gặp cả cái ông sỹ quan chỉ huy chết tiệt ở nhà tù Fort Jackson rồi nói với họ rằng cậu không cho người nhà vào thăm người thân sắp chết. Rồi tất cả bọn họ sẽ cùng lần lượt cho cậu ra đường, hiểu chưa cậu bé. Tôi có phải nói với cậu là tôi đã ở trong quân đội bao nhiêu năm và đã có ba năm ở Việt Nam không ? Số huân chương và mề đay của tôi thừa đủ để phủ một lượt quanh thân thể cậu đấy. Bây giờ cậu để tôi vào hay muốn tôi đi ? Tôi muốn nghe câu trả lời của cậu ngay lập tức.
Brown mất tự tin nhìn quanh một lúc, không biết cần phải làm gì.
- Tôi phải gọi ai đó tới.
- Không, cậu sẽ không gọi ai hết. Cậu có thể kiểm tra người tôi, nhưng nhất định tôi sẽ vào trong phòng. Sẽ không lâu đâu. Nhưng phải ngay bây giờ.
- Tên ông là gì ?
- Josh Harms. Người đàn ông rút ví ra - Đây là giấy phép lái xe của tôi. Bao nhiêu năm qua đến nhà tù nhiều lần mà tôi có bao giờ nhìn thấy cậu đâu.
- Tôi không làm việc ở đó. Brown đáp - Tôi chỉ nhận nhiệm vụ tạm thời ở đây. Tôi ở trong lực lượng dự bị.
- Lực lượng dự bị à ? Tranh thủ đi gác tù hử ?
- Những người theo máy bay hộ tống anh ta tới đây đã về từ hôm qua. Sáng mai mới có người tới thay.
- Thật đáng ngợi ca. Nào, cậu đã sẵn sàng khám xét chưa ?
Binh nhìn Brown chằm chằm nhìn người đàn ông một lúc nữa. Cuối cùng anh ta nói.
- Quay lưng lại.
Josh làm theo. Brown bắt đầu vỗ dọc theo người từ trên xuống dưới. Ngay khi cậu ta vừa chuẩn bị chạm tay vào túi quần, Josh nói.
- Hãy bình tĩnh, trong túi tôi có một con dao bỏ túi. Cậu hãy lấy ra rồi giữ hộ tôi. Giữ chắc vào con trai ạ, vì tôi khoái con dao đó lắm.
Binh nhì Brown kết thúc việc khám xét và đứng thẳng người dậy.
- Ông có mười phút, tất cả có vậy. Tôi sẽ vào cùng ông.
- Cậu mà vào cùng tôi tức là cậu bỏ vị trí chiến đấu của mình. Trong quân đội và kể cả trong lực lượng dự bị thì nếu vậy, cậu sẽ kết thúc cuộc đời ở đúng nơi em tôi đang ở. Josh nhìn vào gương mặt trẻ trung của cậu binh nhì. Một chiến binh cuối tuần, anh thầm nghĩ. Chắc chắn là trước khi mặc quân phục rồi đeo súng đi tìm kiếm những cuộc phiêu lưu nhỏ như thế này vào mỗi buổi chiều thứ Sáu, cậu ta đã ngồi chơi xơi nước suốt từ đầu tuần - Tôi muốn nói cho cậu biết là nhà tù không phải là nơi những người như cậu muốn được vào nghi ngơi đâu.
Binh nhì Brown nuốt nước bọt một cách căng thẳng.
- Ông có mười phút.
Hai người đàn ông nhìn nhau.
- Vô cùng cám ơn cậu. Josh Harms nói.
Anh bước vào phòng và đóng cánh cửa sau lưng lại.
- Rufus. Anh gọi một cách nhẹ nhàng.
- Em không hề nghĩ là anh đến sớm như thế.
Joeh tiến tới cạnh giường và nhìn xuống em trai.
- Chuyện quái quỷ gì xảy ra vậy ?
- Em không nghĩ là anh muốn biết.
- Có phải vì bức thư khốn kiếp em nhận được không ? Josh kéo một chiếc ghế lại gần.
- Nó cho anh mấy phút ?
- Mười, nhưng anh không thấy có gì đáng ngại với cậu ta.
- Mười phút không đủ để nói được nhiều điều cho anh nghe. Nhưng có điều này em muốn nói với anh. Chúng sẽ giết em ngay khi em bước chân trở lại Fort Jackson.
- Chúng là ai ?
Rufus lắc đầu.
- Nếu em nói cho anh biết, rồi bọn chúng sẽ xử cả anh nữa.
- Anh đang ở đây với em, đúng không ? Thằng bé vắt mũi chưa sạch ngoài kia tuy ngốc nhưng cũng không phải là quá ngốc đâu. Rồi cậu ta sẽ cho tên anh vào bảng danh sách những người tới phòng này. Em biết điều đó mà.
Rufus nuốt nước bọt một cách khó khăn.
- Em biết, lẽ ra không nên để anh tới đây gặp em thế này.
- Bây giờ anh đã ở đây rồi. Bắt đầu kể đi thì hơn.
Rufus ngẫm nghĩ một phút.
- Nhìn đây Josh. Khi em nhận được lá thư đó của Quân đội, em nhớ lại tất cả những gì xảy ra đêm hôm ấy. Ý em là tất cả mọi chuyện. Như thể có ai bật sáng loé một ngọn điện trong đầu em lên.
- Em đang nói về cô bé ấy ?
Rufus gần như đã gật đầu sẵn.
- Tất cả. Em hiểu ra tại sao em làm như vậy. Và sự thật là đó không phải lỗi của em.
Anh trai Rufus nhìn anh đầy ngờ vực.
- Thôi nào, Rufus. Chính em đã giết cô bé ấy. Không còn nghi ngờ gì nữa.
- Giết và định giết là hai việc hoàn toàn khác nhau. Dù sao đi nữa, em cũng đã liên lạc lại được với luật sư của em từ hồi đó...
- Như thế là em đã tha thứ cho thằng cha luật sư đó rồi à ?
- Anh đọc lá thư ấy chưa ?
- Chắc chắn là rồi. Chẳng phải lá thư đó được gửi đến nhà anh sao ? Có lẽ đó là địa chỉ liên lạc cuối cùng Quân đội có. Đồ súc vật chết to xác ngu xuẩn, chúng không biết rằng em đang bị giam tại chính một trong những nhà tù của chúng.
- Rider đã đệ trình một số thứ lên Tòa án cho em.
- Anh ta gửi cái gì đi ?
- Một lá thư do em viết.
- Thư ? Làm sao em đưa ra ngoài được ?
- Bằng chính cái cách anh gửi lá thư của Quân đội vào cho em.
Cả hai cùng mỉm cười.
Rufus nói tiếp.
- Trong nhà tù có một cái máy in. Ở chỗ đó lúc nào cũng nóng nực và bẩn thỉu. Bọn lính luôn đứng tránh xa và vì thế, em thừa sức làm trò ảo thuật của mình.
- Vậy em cho rằng Tòa án sẽ xem xét vụ của em ? Anh không dám cá cuộc đời mình vào chuyện này đâu, em trai ạ.
- Trông có vẻ như Toà án sẽ làm một việc gì đó.
- Chà chà, sẽ là một điều ngạc nhiên lớn đấy.
Rufus nhìn qua vai anh trai ra phía cửa ra vào.
- Khi nào bọn lính gác từ nhà tù tới ?
- Thằng bé nói là sáng mai.
- Có nghĩa là đêm nay em sẽ phải thoát khỏi chỗ này.
- Người phụ nữ gọi điện cho anh nói rằng tim em có vấn đề. Trông em kìa, bị trói chặt vào giường. Em nghĩ là em chạy xa được bao nhiêu ?
- Thế anh nghĩ là em thích chạy tới chỗ chết hơn à ?
- Em thực sự cho rằng bọn chúng đã tìm cách giết mình ư ?
- Chúng không muốn chuyện vỡ lở ra ngoài. Anh vừa bảo em là anh đã đọc lá thư của Quân đội đó.
- Đúng thế.
- Em chưa bao giờ tham gia vào cái chương trình mà họ nhắc tới trong đó.
Josh nhìn em trai một cách nghiêm khắc.
- Thế là thế nào ?
- Như em nói thôi. Có kẻ nào đó đã ghi tên em vào trong hồ sơ. Chúng muốn làm như em là thành viên của chương trình đó để che đậy những gì chúng gây ra cho em. Để chứng tỏ vì sao em giết cô bé đó. Em đoán chúng làm vậy để đề phòng trường hợp có ai đó kiểm tra. Hồi đó bọn chúng cứ nghĩ thế nào em cũng phải bị xử tử.
Josh ngẫm nghĩ thật chậm rãi cho đến khi hoàn toàn hiểu ra sự thực.
- Lạy Chúa tối cao. Tại sao bọn chúng lại làm chuyện đê tiện đó với em ?
- Anh hỏi em đấy à ? Chúng căm ghét em. Chúng nghĩ em là kẻ gây rối bậc nhất trên thế giới này. Chúng muốn em phải chết.
- Nếu hồi đó anh biết được những gì diễn ra, chắc chắn anh sẽ quay trở về và cho chúng vài bài học.
- Hồi đó anh còn đang bị chôn chân trong cuộc chiến ở Việt Nam. Nhưng nếu bây giờ em phải quay lại nhà tù, chắc chắn lần này chúng không để lỡ dịp đâu.
Josh nhìn ra cửa rồi quay lại nhìn sợi dây xích sắt quanh người em trai.
- Em cần anh giúp để làm việc này, Josh.
- Quá đúng, Rufus.
- Anh có thể không nhận giúp em. Anh có thể bỏ thẳng ra ngoài. Em vẫn rất yêu quý anh. Anh đã ở bên em suốt những năm tháng vừa qua. Em biết những gì em yêu cầu anh là không công bằng. Anh phải làm việc cật lực để có được một cuộc sống yên ổn. Em hiểu.
- Thế thì em không hiểu anh trai mình rồi.
Rufus chậm rãi đưa một bàn tay ra nắm lấy bàn tay Josh. Họ xiết chặt tay nhau, như thể muốn truyền sức mạnh và lòng quyết tâm cho những điều đang chờ đợi họ ở phía trước.
- Có ai thấy anh vào không ?
- Không, trừ thằng bé gác cửa. Anh không vào qua cửa chính.
- Thế thì có thể giả vờ là em đánh ngất anh rồi tự thoát khỏi đây một mình. Chúng biết em là một thằng chó đẻ chết tiệt mà. Hoàn toàn có thể giết anh trai mình mà không áy náy băn khoăn gì.
- Nhảm nhí. Làm thế không ăn thua đâu Rufus. Em thậm chí còn không biết phải đi đâu nữa. Chúng sẽ bắt lại em trong vòng mười phút. Anh đã tham gia bảo dưỡng và sửa chữa bệnh viện này trong suốt hai năm vừa qua, anh thuộc đường đi lối lại như trong lòng bàn tay. Ai cũng cho rằng cánh cửa trên con đường anh đi vào đây luôn luôn khóa, nhưng không. Đám nhân viên chỉ buộc khóa lại thôi. Họ vẫn thường vào đó hút thuốc trộm.
- Vậy anh định thế nào ?
- Chúng ta sẽ ra theo đúng đường anh đã vào. Ngay ở bên phải hành lang này. Không hề phải đi qua bàn trực của y tá nào. Xe tải của anh đỗ ngay ở ngoài cửa. Anh có một người bạn thân ở cách đây ba mươi phút lái xe. Cậu ta đang nợ anh một việc. Anh sẽ để xe của mình ở lại trong kho hàng của cậu ấy và mượn chiếc xe của cậu ta một thời gian. Cậu ta sẽ không vặn vẹo hỏi han gì và cũng sẽ không trả lời bất cứ câu hỏi nào nếu cảnh sát tới. Chúng ta sẽ ra đường cái và tiến thẳng mà không nhìn lại đằng sau.
- Anh có chắc là muốn làm cùng em không ? Còn lũ trẻ nhà anh thì sao ?
- Chúng đi hết cả rồi. Anh không gặp chúng thường xuyên lắm.
- Còn Louise ?
Josh nhìn xuống đất một lúc.
- Năm năm trước cô ấy ra khỏi nhà và từ đó bọn anh không gặp nhau nữa.
- Sao anh không nói cho em biết !
- Nếu biết thì em làm được gì ?
-Em rất tiếc.
- Anh tiếc nhiều chuyện lắm. Anh không phải là người dễ sống cùng. Anh không thể để lỗi cho người khác. Josh nhún vai - Bây giờ lại chỉ có hai chúng ta. Hãy làm cho Mẹ vui.
- Anh chắc chứ ?
- Đừng hỏi anh điều đó nữa, Rufus.
Rufus nhấc hai bàn tay bị cùm.
- Làm thế nào bây giờ ?
Josh gần như đã kịp rút một vật ra khỏi giầy cao cổ.
Khi anh đứng thẳng người trở lại, trong tay anh là một mảnh kim loại nhỏ có một cái móc gài ở một đầu.
- Sao anh không nói trước là nó không khám người anh ?
- Cứ như là cậu ta biết phải khám ở chỗ nào vậy. Khi đã lấy được con dao ra khỏi túi quần của anh xong, cậu ta cứ đinh ninh cho rằng đã tước được hết những vũ khí nguy hiểm của anh. Cậu ta không buồn kiểm tra ủng nữa. Josh cười toe toét rồi nhét sợi kim loại vào chiếc khóa trên cái cùm.
- Anh có nghĩ anh mở được không ?
Josh ngừng tay và nhìn em trai một cách coi thường.
- Với từng ấy năm trong quân đội, đã sa lầy rồi thoát khỏi cuộc chiến ở Việt Nam, anh đảm bảo là mình có thể mở được mọi loại khóa cùm tay của Quân đội Hoa Kỳ.
***
Ở ngoài hành lang, binh nhì Brown nhìn xuống đồng hồ đeo tay. Mười phút đã trôi qua. Cậu ta hé mở cánh cửa ra vào căn phòng.
- Ông Harms, thời gian đã hết. Cậu ta mở cửa rộng hơn một chút - Ông Harms ? Ông có nghe thấy tôi nói không ? Hết giờ rồi.
Brown nghe thấy tiếng rên nho nhỏ. Cậu ta rút súng ra và mở toang cửa ra vào.
- Có chuyện gì vậy ?
Tiếng rên rỉ nghe rõ hơn. Brown nhìn xung quanh tìm công tắc đèn. Đúng lúc đó cậu ta vấp phải một vật trên sàn nhà. Cậu ta quỳ xuống và chạm tay vào mặt người đàn ông dưới đất.
- Ông Harms ? Ông Harms, ông không sao chứ ?
Josh mở mắt.
- Tôi không sao. Còn cậu ?
Ngay lúc đó, một bàn tay to lớn túm chặt lấy súng của Brown và tước khỏi tay cậu. Bàn tay kia bịt miệng cậu rồi nhấc bổng Brown lên khỏi sàn nhà. Một nắm tay to lớn đấm vào quai hàm khiến cậu quỵ hẳn.
Rufus đặt Brown lên giường, trùm chăn ra ngoài. Josh khóa chặt chiếc cùm quanh tay chân cậu lính bất tỉnh nhân sự. Sau đó, anh lấy băng dính và gạc tìm được trong ngăn tủ và dán miệng Brown lại. Việc cuối cùng là lục soát người Brown và lấy lại con dao bỏ túi.
Khi Josh quay người lại, Rufus vòng tay ôm lấy anh trai mình và xiết chặt. Josh cũng ghì lấy người Rufus. Lần đầu tiên họ được ôm nhau trong suốt hai mươi lăm năm trời vừa qua. Mắt rơm rớm, Rufus hơi run rẩy khi Josh cuối cùng cũng buông ra.
- Không nên mềm yếu quá. Chúng ta không có nhiều thời gian đâu.
Rufus mỉm cười.
- Em vẫn thấy rất dễ chịu khi được ôm anh, Josh.
Josh đặt một tay lên vai em trai.
- Thế mà anh cứ tưởng sẽ không bao giờ chúng ta lại có cơ hội làm được điều này. Anh đã không nghĩ đến nó nữa.
- Bây giờ làm gì tiếp ?
- Từ hành lang không thể nhìn thấy chỗ ngồi của thằng lính gác. Nhưng ở đây có kiểm tra an ninh cá nhân.
Josh xem đồng hồ - Hồi anh làm việc ở đây, mỗi giờ họ lại đi kiểm tra một vòng suốt cả ngày lẫn đêm. Bây giờ là mười lăm phút qua giờ chẵn. Mỗi kíp trực làm việc trong sáu giờ và họ chẳng bao giờ thèm đếm xỉa tới những bệnh nhân nằm liệt giường đâu. Nhưng rất có thể họ sẽ để ý tới việc tên lính gác biến mất. Sẵn sàng chưa ?
Rufus đã mặc xong quần và giày tù nhân. Anh đã cởi áo ra, chỉ mặc độc chiếc áo phông của mình. Anh nắm chặt cuốn Kinh thánh trong tay. Chưa hoàn toàn tự do, nhưng Rufus cảm thấy mình như sắp chạm được tới nó.
- Đã sẵn sàng từ hai mươi lăm năm nay.