Phía Sau Tội Ác

Lượt đọc: 393 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Bốn Mươi Tám

❊ ❊ ❊

 

Elizabeth Knight thức dậy từ ánh sáng đầu tiên của lúc rạng đông, tắm và nhanh chóng mặc quần áo. Jordan Knight vẫn đang ngủ ngon lành. Knight không định đánh thức chồng. Bà pha cà phê, rót ra cốc, cầm lấy cuốn sổ tay và ngồi ngoài ban công ngắm mặt trời mọc. Knight xem từng trang của tập tài liệu chuẩn bị cho cuộc tranh luận miệng hôm nay. Trong tập tài liệu này có cả biên bản phiên tòa cuối cùng do Steven Wright làm tác giả. Máu của Wright như thế chỗ cho mực trên trang giấy. Khi nghĩ tới điều này, bà phải kềm chế không để mình lại khóc. Bà thề rằng Wright sẽ không phải chết vô ích. Ramsey sẽ không chống đỡ nổi ngày hôm nay, vụ án này. Knight đã có một sự khích lệ lớn để làm mọi điều nhằm đảm bảo rằng Barbara Chance và những phụ nữ như cô ấy có thể kiện Quân đội vì những tổn hại họ phải chịu đựng do Quân đội bỏ  qua các hành vi tàn bạo, ác dâm và bất hợp pháp của nhân sự là nam giới của mình. Những hành động ấy của Quân đội không xứng đáng được nhận sự miễn trừ như vậy. Nhưng giờ đây, mục đích thúc đẩy và sự quyết tâm của bà nhằm đánh bại Ramsey đã tăng lên gấp ngàn lần. Bà uống hết cốc cà phê, xếp tài liệu vào cặp rồi vẫy tắc xi tới Tòa án tối cao.

 

***

Fiske dụi cặp mắt đỏ của mình và cố đẩy những ký ức về đêm hôm trước cùng sự phức tạp đến độ gây bối rối cho anh ra khỏi tâm trí. Anh ngồi ở một khu vực đặc biệt dành riêng cho đoàn luật sư của Tòa án tối cao. Fiske đưa mắt nhìn Sara. Cô đang ngồi cùng các thư ký khác tại khu chỗ ngồi vuông góc với chiếc bàn dài của các thẩm phán. Sara cũng nhìn về phía anh và mỉm cười.

Khi các thẩm phán từ phía sau tấm rèm xuất hiện và ngồi vào chỗ của mình, Perkins kết thúc bài phát biểu ngắn gọn và tất cả mọi người bắt đầu tập trung cao độ. Fiske nhìn Knight. Những cử động của bà như khuỷu tay đặt nhẹ lên chỗ này hay một ngón tay lướt trên trang giấy ở chỗ nọ, đều thể hiện một sinh lực mạnh mẽ gần như không kìm nén được. Trông bà như một quả rốc-két căng ra trong đám dây chằng và chỉ muốn liều mạng nổ tung. Fiske đưa mắt nhìn tới Ramsey. Người đàn ông này đang cười mỉm, trông bình tĩnh và tự chủ. Mặc dù vậy, nếu Fiske là người thích cá cược, anh vẫn sẽ đặt tiền vào chỗ ngồi ngoài cùng bên phải bàn thẩm phán, ngay trước mặt thẩm phán Elizabeth Knight.

Vụ án Chance và Hoa Kỳ bắt đầu được gọi.

Luật sư của Chance, một người được thuê từ trường Luật Havard, người đã nhiều lần thành công khi xuất hiện trước Tòa án tối cao, khởi đầu sự tranh luận của mình một cách hăng hái. Cho tới khi Ramsey cắt ngang.

- Anh có biết thuyết Feres không, luật sư Barr ?  - Ramsey nhắc tới quan điểm của Tòa án tối cao đưa ra vào năm 1950 lần đầu tiên thừa nhận quyền được miễn trừ khỏi mọi sự kiện tụng cho quân đội.

Barr mỉm cười.

Không may là có.

- Vậy anh đang định yêu cầu chúng tôi đánh đổ một tiền lệ của Tòa đã hình thành tới năm mươi năm ? Ramsey quay đầu nhìn sang hai phía của bàn thẩm phán khi nói - Làm thế nào chúng tôi quyết định được vụ này có lợi cho khách hàng của anh mà không lật ngược quân đội và Tòa án này ?

Knight không để cho Barr trả lời.

- Tòa án không quy định việc tranh luận miệng không được ngăn Tòa khỏi việc lật đổ một quy lệ tách biệt trên đất nước này. Nếu nguyên nhân là đúng, phương tiện được chứng minh, thì tiền lệ không thể mang ra làm đại diện.

- Hãy trả lời câu hỏi của tôi, Barr. Ramsey vẫn khăng khăng.

- Tôi nghĩ vụ này có thể khác biệt.

- Thật sao ?  Vấn đề ở chỗ khi quan hệ tình dục diễn ra, Barbara Chance và nam đồng nghiệp cấp trên của cô ấy không mặc quân phục, không có mặt tại một tòa nhà của chính phủ và không phải lúc đang thi hành nhiệm vụ ?

- Tôi khó có thể gọi là cưỡng ép tình dục. Tuy nhiên, sự thực là cấp trên của cô ấy đã dùng cấp bậc của mình để ép buộc cô ấy phải làm cái chung quy chẳng khác gì hiếp dâm và...

Dường như không thể ngồi im được nữa, Knight xen vào.

- Và các quan chức cấp trên tại đơn vị quân đội đang được nhắc đến cũng như chỉ huy trưởng ở vùng đó đều biết những vụ việc này có xảy ra, thậm chí đã nhận được những báo cáo xin ý kiến, nhưng họ không hề làm gì dù chỉ để điều tra vấn đề mà chỉ nhìn lướt qua. Chính Barbara Chance là người đã đến gặp cảnh sát. Họ tiến hành điều tra và kết quả là sự thật được phơi bày. Sự thật này chính là cơ sở của những việc làm có thể gây tổn hại cho bất cứ tổ chức nào trên đất nước này.

Fiske nhìn từ Ramsey tới Knight. Đột nhiên anh cảm thấy như chỉ còn lại hai thẩm phán trong số chín người ngồi đó. Trong tâm trí của Fiske, phòng xử án đã biến thành một vũ đài đấm bốc, nơi Ramsey là nhà vô dịch, còn Knight là một đấu thủ tài năng nhưng vẫn đang là người thua cuộc.

- Chúng ta đang nói tới quân đội ở đây, Barr. Ramsey nói nhưng lại nhìn vào Knight - Tòa án này đã phán quyết Quân đội là một đơn vị riêng. Đó là một tiền lệ anh phải tuân theo. Vụ án của anh giải quyết các vấn đề về mặt quyền hạn. Một cá nhân cấp dưới với cấp trên của mình - Đó chính là loại vấn đề mà trong quá khứ, Tòa án này đã vài lần giải quyết và đã quyết định dứt khoát rằng Quân đội không phải chịu kiện tụng do được hưởng quyền miễn trừ có cơ sở. Đó là luật pháp của ngày hôm qua và cũng là luật pháp của ngày hôm nay. Điều này dẫn tôi quay trở lại với lời tuyên bố đầu tiên của mình. Nếu chúng ta đứng về phía khách hàng của anh, Tòa án này sẽ phải huỷ bỏ lập trường của mình về những chuỗi dài các tiền lệ đã được theo đuổi và tôn trọng sâu sắc. Đó là những gì anh đang định đòi hỏi ở chúng tôi.

- Và như tôi vừa đề cập, quyết nghị không phải là không thể sai lầm. Knight có ý nhắc tới thông lệ của Tòa án khi luôn tôn trọng triệt để và ủng hộ các quyết định trước đó của mình.

Knight và Ramsey cứ tiếp tục tới lui trong tranh luận.

Mỗi khi một người đưa ra một thoái thác, người kia lại lập tức có câu trả lời bắn trả.

Các thẩm phán khác và luật sư Barr biến thành những khán giả chăm chú, Fiske thầm nghĩ.

Khi luật sư của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ James Anderson bước lên tranh luận, Knight thậm chí còn không để anh ta kịp bắt đầu.

- Tại sao không chấp thuận việc kiện tụng thiệt hại do Quân đội dung thứ một môi trường thù địch cho việc quấy rối phụ nữ bằng việc sử dụng quyền chỉ huy ? Knight hỏi anh ta.

- Vì điều đó rõ ràng gây ảnh hưởng bất lợi tới tính chính trực trong quan hệ giữa cấp trên với nhân viên cấp dưới. Anderson ngay lập tức trả lời.

- Vậy để xem tôi có hiểu đứng lập luận của anh không. Bằng việc cho phép quân đội được huỷ hoại tinh thần, lừa bịp, gây tổn thương, giết và hãm hiếp lính của mình qua nhiều năm mà không bị trừng phạt cùng việc tước đoạt quyền được nhờ cậy vào luật pháp của các nạn nhân, anh cho rằng sẽ cải thiện được tính chính trực và mối quan hệ của quân đội với nhân sự của mình ?  Tôi rất tiếc, nhưng tôi thấy những việc này không có quan hệ với nhau.

Fiske phải cố kìm không cười ầm lên. Sự kính phục của anh giành cho Knight với tư cách là một luật sư và một thẩm phán tăng gấp mười lần sau khi bà kết thúc lời trình bày. Chỉ bằng hai câu, Elỉzabeth đã biến toàn bộ vụ án quân đội thành một sự ngớ ngẩn và vô lý. Anh nhìn sang phía Sara. Cô ấy đang nhìn thẳng vào Knight với một niềm hãnh diện to lớn, Fiske đánh giá.

Anderson hơi đỏ mặt.

- Như Ngài chánh án vừa chỉ ra, quân đội là một đơn vị duy nhất đặc biệt. Cho phép việc kiện tụng được tấn công vào quân đội chỉ có thể ức chế và huỷ hoại mối quan hệ đặc biệt giữa các nhân sự, trong khi kỷ luật là điểm chính yếu chủ chốt trong quân đội.

- Vậy quân đội là một đơn vị đặc biệt ?

- Đúng.

- Vì nó bảo vệ và che chở chúng ta ?

- Chính xác.

- Như vậy, chúng ta đã có bốn lực lượng trong quân đội được hưởng quyền miễn trừ nói trên. Tại sao chúng ta không mở rộng quyền miễn trừ này tới các tổ chức đặc biệt khác ?  Như đơn vị phòng cháy chữa cháy ?  Ngành cảnh sát ?  Họ cũng bảo vệ chúng ta. Bên Mật vụ ?  Họ bảo vệ tổng thống là những người quan trọng nhất của đất nước này. Còn các bệnh viện thì sao ?  Họ cứu sống cho chúng ta. Tại sao không cho phép bệnh viện được miễn trừ khỏi các vụ kiện tụng khi nam bác sĩ hiếp dâm các nữ nhân viên ?

- Chúng ta đang đi quá xa khỏi ranh giới vụ án. Ramsey lạnh lùng nói.

- Tôi nghĩ ranh giới chính là cái chúng ta đang muốn xác định rõ. Knight phản công lại.

- Tôi tin rằng vụ Hoa Kỳ và Stanley... Anderson bắt đầu lên tiếng.

- Rất mừng vì anh nhắc tới vụ này. Cho phép tôi ngắn gọn nhắc lại nội dung vụ án. Knight nói. Bà muốn các thẩm phán đồng nghiệp được nghe vì chỉ vài người trong số họ có mặt tại Tòa án này khi vụ án được quyết định trước đây. Bà cũng muốn công chúng được nghe nữa. Đối với Knight, vụ án Stanley là một trong những sai lầm tệ hại nhất của công lý trong lịch sử và là đại diện cho tất cả những sai lầm của Tòa án. Đó cũng là kết luận của Steven Wright trong biên bản phiên tòa. Bà đã dự định để những kết luận này được lắng nghe trong ngày hôm nay cũng như vào thời điểm nào thích hợp để nhận được đa số phiếu ủng hộ cho vụ này.

Khi Knight nói, giọng bà khoẻ và vang.

- Thượng sĩ James Stanley gia nhập Quân đội vào những năm năm mươi và tình nguyện tham gia một chương trình được nói rằng anh ấy sẽ mặc thử nghiệm những bộ quần áo bảo vệ chống lại chiến tranh hơi độc. Việc nghiên cứu được tiến hành ở Maryland tại Khu thí   nghiệm khoa học Aberdeen. Stanley ký nhận tham dự nhưng anh ấy không bao giờ được đề nghị mặc bất cứ bộ quần áo đặc biệt nào hoặc làm thí nghiệm gì với mặt nạ hơi độc hoặc những thứ tương tự. Anh ấy chỉ nói chuyện với các nhà tâm lý học trong những khoảng thời gian rất dài về hàng loạt các chủ đề cá nhân và tất cả chỉ có vậy.

Vào năm 1975, khi Stanley đã giải ngũ, đã li dị và có  những hành vi không giải nghĩa được, tức là khi cuộc sống của anh đã hoàn toàn tụt dốc, Stanley nhận được một lá thư của Quân đội đề nghị anh tiếp tục tham gia vào một cuộc nghiên cứu tiếp theo dành cho những thành viên Quân đội đã từng sử dụng LSD2 vào năm 1959 vì Quân đội muốn nghiên cứu những tác động lâu dài của loại ma tuý này. Như vậy, bằng việc giả vờ thử nghiệm quần áo chống chiến tranh hơi độc, Quân đội đã lừa Stanley và nhiều người lính khác sử dụng LSD mà họ không hề hay biết.

Một sự kinh ngạc tập thể dâng lên khắp các hàng ghế ngồi của công chúng khi họ nghe những điều này. Thính giả bắt đầu quay sang bàn tán với nhau. Perkins đã phải đập chiếc búa của mình, một sự kiện hầu như chưa từng xảy ra.

Fiske ngồi lắng nghe và nhận ra tầm quan trọng của vụ án này. Rufus Harms đã gửi đơn kháng án tới Tòa án này. Có phải anh ấy cũng đòi kiện Quân đội không ?  Có việc gì đó khủng khiếp đã xảy ra với Harms khi anh ấy trong quân ngũ. Nhất định là có một số kẻ đã làm gì đó huỷ hoại cuộc sống của anh ấy và kết quả là gây nên cái chết của cô bé gái. Rufus muốn tự do, muốn công bằng. Anh ấy có sự thật trong tay, Rufus đã tuyên bố như thế. Nhưng kể cả khi ấy thì với luật pháp hiện tại, sự thật đó sẽ chẳng làm nên điều gì. Cũng gỉống như thượng sĩ Stanley, binh nhì Rufus Harms sẽ thua.

Knight vẫn đang tiếp tục, thầm hài lòng với phản ứng của khán giả.

- Nhà tâm lý học là người làm việc cho CIA. CIA và Quân đội đã hợp tác với nhau trong nỗ lực chung nhằm nghiên cứu tác động của ma túy vì CIA khi đó nhận được một báo cáo nói rằng phe đối phương có dự trữ một lượng lớn ma túy và Quân đội muốn biết trong thời gian chiến tranh, họ sẽ sử dụng ma túy này như thế nào để chống lại lính của mình. Staley đã kiện Quân đội một cách chính đáng vì đã huỷ hoại cuộc đời anh ấy. Cuối cùng, vụ án của Stanley cũng tới được Tòa án tối cao. Bà ngừng lại - Và anh ấy đã thua.

Lại một sự kinh ngạc nữa dâng lên trong phòng xử án.

Fiske nhìn Sara. Mắt cô vẫn dán chặt vào Knight. Anh ngó nhìn Ramsey. Ông ấy đang giận tím gan.

- Thực tế thì, những gì anh đang đòi hỏi đối với tòa án này là từ chối một trong những quyền công dân cơ bản nhất khi là một con người đối với Barbara Chance và những nguyên đơn tương tự: đó là quyền được xét xử bởi một phiên tòa. Đó có phải là cái anh muốn không ?  Để cho tội ác không bị trừng phạt ?

- Anh Anderson. Ramsey xen vào - Chuyện gì đã xảy ra với những người phạm tội cưỡng hiếp đó ?

- Ít nhất một đã bị xét xử bởi tòa án quân sự, kết luận có tội và phải ngồi tù. Anderson lại lập tức trả lời.

Ramsey mỉm cười chiến thắng.

- Vậy khó có thể coi là không bị trừng phạt.

- Anh Anderson, bản báo cáo dưới đây chỉ rõ rằng những hành động khiến người đàn ông đó bị tống vào tù đã diễn ra trong một thời gian rất dài và cấp chóp bu trong Quân đội đều biết. Nhưng họ đã từ chối không hành động gì. Trên thực tế, chỉ tới khi Barbara Chance tới cảnh sát địa phương thì sau đó mới có cuộc điều tra được tiến hành. Vậy hãy nói cho tôi biết, liệu tội ác đã được trừng phạt hay chưa ?

- Tôi có thể nói là điều đó còn tùy thuộc vào định nghĩa thế nào là tội lỗi của chị.

- Ai là người giám sát quân đội, anh Anderson ?  Để đảm bảo rằng những gì từng xảy ra với thượng sĩ Stanley không lặp lại nữa ?

- Quân đội tự giám sát mình. Và họ làm việc đó khá tốt.

- Vụ Stanley được quyết định vào năm 1986. Sau vụ đó còn có vụ Tailhook, những tai nạn vẫn chưa giải thích được trong Chiến tranh vùng vịnh Ba Tư, và bây giờ là vụ hiếp dâm nữ nhân viên trong quân đội. Anh gọi đó là công việc giám sát tốt sao ?

- Bất cứ tổ chức lớn nào cũng có thể có những vấn đề nho nhỏ.

Knight nổi giận.

- Tôi nghi ngờ nếu nạn nhân của những tội ác này đồng ý gọi đó là những vấn đề nho nhỏ.

- Tất nhiên. Tôi không có ý...

- Khi tôi ám chỉ tới việc mở rộng quyền miễn trừ tới cảnh sát, phòng cháy chữa cháy và các bệnh viện, anh không đồng ý, đúng không ?

- Không phải. Có quá nhiều ngoại lệ của một nguyên tắc dẫn tới việc phải bác bỏ  nguyên tắc đó.

- Anh đang nhắc tới vụ nổ tàu con thoi Challenger đúng không. Anderson gật đầu - Những thường dân trên boong tàu còn sống sót được quyền kiện chính phủ và nhà thầu chế tạo con tàu vì những thiệt hại của họ. Tuy nhiên, gia đình của các thành viên quân đội trên tàu lại khước từ quyền này vì quyền miễn trừ dành cho Quân đội bởi Tòa án này. Anh có cho như vậy là công bằng không ?

Anderson phải nhờ tới một luận điệu cũ.

- Nếu chúng ta chấp nhận kiện tụng chống lại quân đội, điều đó sẽ dẫn tới phức tạp hóa nền quốc phòng của đất nước này một cách không cần thiết.

- Và đó chính là mấu chốt. Ramsey nói, hài lòng khi thấy Anderson đã đề cập tới vấn đề - Đó là một hành động tạo lập cân bằng và tòa án này đã xác định xong sự cân bằng ấy nằm ở đâu.

- Chính xác, thưa ngài Chánh án. Anderson nói - Đó là nền tảng của luật pháp.

Knight như mỉm cười.

- Thật sao ?  Tôi cứ tưởng nền tảng của luật pháp là quyền của công dân đất nước này được tìm kiếm sự xét xử dành cho những khiếu nại của họ trước một phiên tòa cơ đấy. Không có pháp luật nào của nước ta trao cho quân đội quyền miễn trừ khỏi bất cứ sự kiện tụng nào hết. Quốc hội không thấy làm như thế là thích hợp. Trên thực tế, chính là toà án này đã phát minh ra cách đối đãi đặc biệt ấy vào năm 1950 và rõ ràng họ chấp thuận điều này một phần do họ lo sợ vì những kiện tụng ấy sẽ dẫn tới sự phá sản của Bộ Tài chính Hoa Kỳ. Tôi khó có thể gọi đó là nền tảng của luật pháp.

- Tuy nhiên, đó lại là tiền lệ số một hiện nay. Ramsey chỉ ra.

- Tiền lệ có thể thay đổi. Knight đáp lại - Đặc biệt khi chúng sai. Những lời nói của Ramsey làm cô khó chịu vì ông Chánh án không muốn thay đổi các tiền lệ chỉ vì chúng phù hợp với ông ta.

Anderson nói.

- Với sự tôn trọng thích đáng, tôi nghĩ rằng tốt hơn cả là để Quân đội tự giải quyết việc này trong nội bộ, thẩm phán Knight.

- Anh Anderson, như vậy anh đang chống lại quyền được nghe và quyết định vụ này của Tòa án tối cao đúng không ?

- Tất nhiên không.

- Tòa án này sẽ phải quyết định liệu một người phục vụ đất nước này trong quân đội có đồng nghĩa một cách trớ trêu với việc phải trả giá một cách chính thức bằng việc mất đi tất cả quyền được bảo vệ với tư cách là một công dân hay không.

- Tôi sẽ không diễn đạt theo cách đó

- Nhưng tôi thì có, anh Anderson. Đó thực sự là vấn đề của công lý. Knight nhìn thẳng về Ramsey - Và nếu ở đây chúng ta không mang được công lý tới cho mọi người thì tôi thực sự tuyệt vọng không biết có thể tìm được nó ở đâu.

Khi Fiske lắng nghe những lời nói xúc động mạnh mẽ này, anh lại nhìn sang Sara. Như thể biết Fiske đang nhìn mình, cô cũng đưa mắt nhìn anh.

Fiske có cảm giác chắc chắn Sara đang nghĩ giống anh: nếu bằng một cách nào đó, họ giải quyết được toàn bộ bi kịch này và sự thật được bộc lộ hoàn toàn thì, liệu Rufus Harms có bao giờ tìm được công lý hay không ?

Nguyên tác: Sunple Truth, NXB Wamer Books, New York, 1999, NGUYỄN LAN HƯƠNG dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.