- Rufus ? Samuel Rider thận trọng áp bốt ống nghe điện thoại vào tai -Sao anh tìm được tôi ?
- Ngoài đó có rất nhiều luật sư, phải không Samuel. Rufus Harms nói.
- Tôi không còn làm việc cho Liên đoàn Luật sư nữa.
- Tôi đoán là làm ngoài anh kiếm được khá hơn.
- Có lúc tôi rất nhớ đồng phục. Rider nói dối. Ông ta đã từng là một anh lính quèn, nhờ có bằng cấp về pháp luật nên đã chọn được một vị trí an toàn trong Liên đoàn Luật sư.
- Tôi phải gặp anh. Đừng hỏi vì sao trên điện thoại.
- Mọi thứ ở nhà tù Fort Jackson đều ổn chứ ? Tôi được biết là anh đã chuyển tới đó.
- Ổn cả. Nhà tù cũng tốt thôi mà.
- Tôi không có ý đó, Rufus. Chỉ vì tôi đang băn khoăn không hiểu sao sau bao nhiêu lâu rồi bỗng nhiên anh lại tìm tôi.
- Anh vẫn là luật sư của tôi đấy chứ ? Tôi lúc nào cũng cần có luật sư.
- Lịch của tôi kín hết rồi, vả lại tôi cũng ít khi đi về phía đằng ấy. Tay Rider xiết chặt diện thoại khi nghe Rufus nói tiếp.
- Tôi thực sự cần phải gặp anh ngày mai, Samuel. Anh có nghĩ là anh nợ tôi không ?
- Hồi đó tôi đã làm hết những gì có thể.
- Anh đã thông đồng với họ. Nhanh chóng và dễ dàng.
- Không đúng. Rider phản đối. Trước khi xử, chúng tôi đã có cuộc thảo luận với các chuyên gia và nhóm luật sư phiên tòa đã quyết định thôi không tiếp tục nữa. Làm như thế là khôn ngoan đấy.
- Anh đã không cố gắng đấu tranh quật lại khi tuyên án. Phần lớn mọi người đều làm việc đó.
- Ai bảo anh thế ?
- Học được nhiều thứ trong tù.
- Làm sao có thể bỏ được giai đoạn tuyên án. Anh cũng biết là tôi cũng đưa vấn đề ra còn gì.
- Nhưng anh không hề gọi một nhân chứng nào, không hề làm gì nhiều tới mức tôi có thể nhận thấy.
Rider chống chế:
- Tôi đã làm tất cả những gì có thể. Anh hãy nhớ điều này Rufus, họ đã không xử tử anh. Một cô bé gái da trắng là rất nghiêm trọng. Họ nói với tôi là họ đã không làm tới tận cùng. Ít nhất thì anh vẫn còn được sống.
- Ngày mai, Samuel. Tôi đã ghi tên anh vào danh sách khách thăm rồi. Khoảng chín giờ sáng. Cám ơn. Thực lòng cám ơn. Nhớ đem theo một chiếc radio nhỏ.
Trước khi Rider kịp hỏi tại sao phải mang radio, hoặc tại sao ông ta lại phải tới gặp Harms, điện thoại đã ngắt.
Rider ngả người cho đỡ căng thẳng trên chiếc ghế ngồi cực kỳ êm ái và nhìn quanh cái văn phòng ốp gỗ rộng thênh thang của mình. Ông mở văn phòng luật tại một thị trấn nhỏ cách Blacksburg, Virginia một chút và kiếm sống cũng khá: một ngôi nhà đẹp, ba năm thay ôtô một lần và mỗi năm đi nghỉ hai lần. Rider đã chôn vùi quá khứ vào đĩ vãng, đặc biệt là vụ án kinh khủng nhất ông đã từng tham gia trong thời gian ngắn ngủi làm luật sư trong quân đội. Đó là loại vụ án gây những tác động khó chịu như sữa vón cục trong dạ dày, có điều là thuốc Pepto-Bismol không thể nào chữa khỏi.
Rider đưa tay lên mặt trong khi suy nghĩ của ông trôi dạt trở về thời điểm những năm bảy mươi, thời kỳ của những chao đảo trong quân đội, trong đất nước và trên toàn thế giới. Rufus Harms nghe có vẻ cay đắng trong điện thoại, nhưng anh ta đã giết cô bé gái. Một cách nhẫn tâm. Ngay trước mặt gia đình cô. Xiết chặt cổ cô bé trong có vài giây, nhanh tới mức không một ai kịp ngăn lại.
Thay mặt cho Harms, Rider đã đàm phán và đạt được một thỏa thuận trước khi phiên tòa diễn ra. Nhưng sau đó, theo luật của quân đội, Rider được quyền phá vỡ thỏa thuận này trong giai đoạn tuyên án. Bị đơn sẽ được nhận hình phạt nào ngắn hạn hơn, cho dù đó là hình phạt được tuyên trong giai đoạn thỏa thuận trước phiên tòa, hay là hình phạt do quan tòa hoặc hội đồng xét xử của quân đội đưa ra. Mặc dù bị những lời nói của Harms giày vò nhưng Rider đã bị thuyết phục để không đưa thêm lý lẽ biện hộ cho Harms trong giai đoạn tuyên án. Rider đã đồng ý với công tố viên trong việc không đưa ra bất cứ một nhân chứng nào ngoài quân đội, những người có thể chứng thực cho nhân cách của Harms và nhiều điều khác có lợi cho anh nữa. Rider cũng đã đồng ý không tìm kiếm thêm những bằng chứng và nhân chứng mới mà thay vào đó, chỉ hoàn toàn dựa vào những dữ liệu được ghi trong hồ sơ chính thức.
Thực ra làm như thế là không đúng luật cho lắm, vì không ai được phép xóa bỏ hoặc mặc cả, thương lượng để xóa bỏ quyền được chống án của bị đơn, dù là theo cách thức gì đi nữa. Nhưng nếu không có Rider nỗ lực đằng sau cánh gà như thế, thì rất có thể công tố viên đã tuyên án tử hình rồi. Mà với những gì diễn ra thì việc Harms phải nhận án tử hình cũng không có gì đáng ngạc nhiên. Chỉ có một điều duy nhất là án mạng xảy ra quá nhanh, nhanh đến nỗi khó có thể chứng minh rằng đó là hành động có chủ tâm từ trước. Xác chết lạnh giá của cô bé có thể làm trật hướng của cả những phân tách pháp lý lôgic nhất.
Sự thật là không ai quan tâm tới Rufus Harms. Rufus là người da đen và phần lớn thời gian trong quân ngũ bị nhốt trong trại giam. Vụ giết cô bé gái một cách vô nghĩa ấy tất nhiên không thể cải thiện vị trí của Harms trong con mắt quân đội. Nhiều người nghĩ rằng một người đàn ông như thế không xứng đáng để được xét xử ở tòa, đó là một vụ án tàn bạo, gây đau đớn và chết người. Có thể chính Rider cũng là một trong số người cảm thấy như vậy. Vì thế Rider đã không hành động hết mình dưới danh nghĩa là người bảo vệ cho Rufus, nhưng dù sao thì ông cũng đã cứu được Harms khỏi tội tử hình. Đó là điều tốt nhất mà một luật sư có thể làm được trong trường hợp ấy.
Vậy thì Rufus còn muốn gặp mình làm gì ? Rider băn khoăn tự hỏi.