Các nỗ lực để tìm kiếm Stephanie không mang lại kết quả gì.
Đã gần hai mươi bốn giờ kể từ khi toàn vùng được huy động, nhưng vô ích. Các nhóm cảnh sát và tình nguyện viên rà soát kỹ cả quận. Những đội chó nghiệp vụ, các thợ lặn cũng như một máy bay trực thăng đã vào cuộc. Các tình nguyện viên dán áp phích tại các siêu thị, tỏa ra khắp các cửa hàng và các trạm xăng tự phục vụ, với hy vọng rằng có ai đó, khách hàng hoặc nhân viên, đã nhìn thấy Stephanie. Ông bà Mailer đã thông báo trên báo chí và truyền hình địa phương, cung cấp ảnh của con gái họ, kêu gọi bất kỳ ai nhìn thấy cô hãy lập tức liên hệ với cảnh sát.
Tất cả mọi người đều muốn góp phần vào nỗ lực chung: nhà hàng Kodiak Grill tặng nước giải khát cho bất cứ ai tham gia tìm kiếm. Cung điện bên hồ, một trong những khách sạn hạng sang của vùng nằm tại quận Orphea, đã dành hẳn một phòng tiếp đón để cảnh sát dùng làm địa điểm họp mặt các tình nguyện viên muốn tham gia lực lượng tìm kiếm, từ đó họ sẽ tỏa đi rà soát các vùng khác nhau.
Ngồi trong phòng làm việc của Anna tại sở cảnh sát Orphea, tôi và cô tiếp tục cuộc điều tra. Chuyến đi của Stephanie đến Los Angeles vẫn hoàn toàn là một bí ẩn. Chính là sau khi từ California trở về mà cô ta đột ngột tiếp cận anh chàng cảnh sát Sean O’Donnell, nài nỉ để được vào phòng tài liệu lưu trữ của cảnh sát. Cô ta đã phát hiện ra điều gì ở đó? Chúng tôi liên hệ với khách sạn nơi Stephanie đã ở nhưng việc đó không mang lại lợi ích gì. Ngược lại, khi xem xét kỹ những lần đi lại đều đặn của cô nàng phóng viên đến New York - thể hiện qua các khoản phí cầu đường trong thẻ tín dụng -, chúng tôi phát hiện ra rằng cô ta từng bị phạt vì đỗ xe quá lâu hoặc ở nơi cấm đỗ - thậm chí cả một lần bị cẩu xe - luôn luôn trên cùng một đường phố. Anna nhanh chóng tìm ra danh sách các tòa nhà trên phố đó: nhà hàng, phòng khám, văn phòng luật sư, phòng trị liệu cột sống, tiệm giặt. Nhưng đặc biệt là tòa soạn của Tạp chí văn chương New York.
- Sao có thể như thế được? Tôi băn khoăn. Mẹ của Stephanie đã khẳng định với tôi rằng con gái bà ấy đã bị sa thải khỏi Tạp chí văn chương New York từ hồi tháng Chín, chính vì thế cô ta mới quay về Orphea. Tại sao cô ta lại còn tiếp tục đến đó? Chuyện này thật vô nghĩa.
- Dù sao đi nữa, Anna bảo tôi, những ngày tháng trả phí cầu đường cũng trùng khớp với các biên bản phạt mà Stephanie nhận được. Và theo những gì em nhìn thấy ở đây, vị trí đỗ xe bị phạt có vẻ gần ngay tòa nhà nơi đặt trụ sở của tờ Tạp chí. Chúng ta hãy gọi cho tổng biên tập Tạp chí để nhờ ông ấy giải thích, cô vừa đề xuất vừa nhấc điện thoại lên.
Anna không có thời gian để bấm số, bởi vì đúng lúc đó có người gõ cửa phòng làm việc. Đó là người phụ trách đội cảnh sát khoa học thuộc cảnh sát bang.
- Tôi mang đến cho hai người kết quả mà chúng tôi tìm được trong căn hộ và trong xe của Stephanie Mailer, anh ta vừa nói vừa vẫy vẫy một chiếc phong bì dày nặng. Và tôi nghĩ thứ này sẽ khiến hai người quan tâm đấy.
Anh ta ngồi xuống mép bàn họp.
- Chúng ta hãy bắt đầu từ căn hộ, anh ta nói. Tôi xin khẳng định với hai người rằng đây là một vụ cố ý phóng hỏa. Căn hộ đã bị tưới hóa chất dễ cháy. Và nếu hai người còn nghi ngờ, thì chắc chắn Stephanie Mailer không phải là người phóng hỏa.
- Tại sao anh lại nói thế? Tôi hỏi.
Viên cảnh sát lấy ra một cái túi nhựa, bên trong có đựng những xấp tiền:
- Chúng tôi đã tìm thấy 10.000 đô la tiền mặt trong căn hộ, giấu bên trong bình chứa của một ấm pha cà phê bằng gang kiểu Ý. Số tiền vẫn còn nguyên vẹn.
Anna liền nói:
- Quả thực, nếu tôi là Stephanie Mailer và có giấu 10.000 đô la tiền mặt trong nhà, tôi sẽ bỏ công lấy chúng ra trước khi phóng hỏa căn hộ của mình.
- Thế còn trong xe, tôi hỏi viên cảnh sát, các anh đã tìm thấy những gì?
- Đáng tiếc là không có bất cứ dấu vết ADN nào ngoại trừ ADN của chính Stephanie. Chúng tôi đã so sánh một mẫu thu được với ADN của bố mẹ cô ấy. Ngược lại, chúng tôi tìm thấy một tờ giấy viết tay khá bí hiểm bên dưới ghế lái, và nét chữ có lẽ là của Stephanie.
Viên cảnh sát thọc tay vào bên trong phong bì và lấy ra cái túi nhựa thứ ba bên trong có chứa một tờ giấy xé ra từ một cuốn vở học trò, trên đó có ghi:
Đêm đen - Liên hoan sân khấu ở Orphea
Nói chuyện này với Michael Bird
- Đêm đen! Anna kêu lên, giống như dòng chữ để lại thay cho bộ hồ sơ của cảnh sát về vụ án mạng giết bốn người vào năm 1994.
- Phải đi nói chuyện này với Michael Bird, tôi nói. Có thể là nhân vật này biết nhiều hơn những gì ông ta muốn nói với chúng ta.
Chúng tôi gặp lại Michael trong phòng làm việc của ông ta tại tòa soạn Thời báo Orphea. Ông ta đã chuẩn bị cho chúng tôi một kẹp hồ sơ có chứa bản sao của tất cả các bài báo mà Stephanie đã viết cho tờ báo. Chúng tôi đọc thấy chủ yếu là những tin tức rất đặc thù của địa phương: hội chợ của trường học, lễ duyệt binh Columbus Day, lễ Tạ ơn do địa phương tổ chức cho những người neo đơn, hội thi bí ngô nhân lễ Halloween, tai nạn đường bộ và những chủ đề khác trong mục chó bị xe cán. Vừa trải các bài báo ra trước mặt, tôi vừa hỏi Michael:
- Lương của Stephanie ở báo này là bao nhiêu?
- 1.500 đô la mỗi tháng, ông ta trả lời. Tại sao anh lại hỏi thế?
- Thông tin này có thể quan trọng đối với cuộc điều tra. Không giấu gì ông, tôi vẫn đang tìm hiểu tại sao Stephanie lại rời khỏi New York để đến Orphea viết những bài báo về Columbus Day và lễ hội bí ngô. Theo quan điểm của tôi, những thứ đó chẳng có nghĩa lý gì cả. Đừng giận tôi vì đã nói thế, Michael ạ, nhưng chuyện này không phù hợp chút nào với chân dung về một con người tham vọng mà bố mẹ và bạn bè Stephanie đã dựng lên với tôi.
- Tôi hoàn toàn hiểu nỗi băn khoăn của anh, đại úy Rosenberg ạ. Bản thân tôi cũng từng tự hỏi mình câu đó. Stephanie nói với tôi rằng cô ấy đau khổ vì bị sa thải khỏi Tạp chí văn chương New York. Cô ấy muốn đổi mới. Cô ấy là người lý tưởng chủ nghĩa, anh biết đấy. Cô ấy muốn thay đổi mọi thứ. Cô ấy không sợ hãi gì trước thách thức phải làm việc cho một tờ báo địa phương, mà ngược lại.
- Tôi nghĩ còn có một điều khác nữa, tôi nói rồi cho Michael xem mảnh giấy tìm được trong xe của Stephanie.
- Cái gì thế? Michael hỏi.
- Một ghi chú do chính tay Stephanie viết ra. Trong này cô ấy có nhắc đến Liên hoan sân khấu ở Orphea, và bổ sung là muốn nói chuyện với ông về chủ đề đó. Ông biết điều gì mà chưa nói với chúng tôi, hả ông Michael?
Michael thở dài:
- Tôi đã hứa với cô ấy là sẽ không tiết lộ điều gì… Tôi đã hứa với cô ấy.
- Michael này, tôi nói với ông ta, tôi tin rằng ông chưa hiểu hết mức độ nghiêm trọng của tình hình hiện nay.
- Chính anh mới là người không hiểu, ông ta đáp lại. Có thể có một lý do xác đáng giải thích cho việc Stephanie quyết định biến mất một thời gian. Còn anh thì đang phá hỏng mọi chuyện bằng cách khuấy động toàn bộ dân chúng.
- Một lý do xác đáng ư? Tôi nghẹn giọng hỏi.
- Có thể cô ấy biết mình đang gặp nguy hiểm nên đã quyết định trốn đi. Khi xới tung vùng này lên, có nguy cơ là anh đang làm hại cô ấy: vụ điều tra của cô ấy còn quan trọng hơn những gì anh có thể tưởng tượng ra, những kẻ đang tìm kiếm cô ấy vào lúc này có thể chính là những kẻ khiến cô ấy phải lẩn trốn.
- Ông muốn nói là một cảnh sát chăng?
- Có thể thế. Cô ấy tỏ ra rất bí hiểm. Tuy nhiên, tôi đã nài nỉ để cô ấy tiết lộ với tôi nhiều hơn, nhưng cô ấy không muốn cho tôi biết đó là chuyện gì.
- Quả là giống với Stephanie mà tôi gặp hôm trước, tôi thở dài. Nhưng những chuyện này có liên quan gì với Liên hoan sân khấu?
Mặc dù ban biên tập vắng hoe và cánh cửa phòng làm việc của ông ta đang đóng kín, Michael vẫn hạ giọng thấp hơn một tông, như thể ông ta sợ có người nào đó nghe thấy:
- Stephanie nghĩ rằng có kẻ đang ngầm âm mưu gì đó ở Liên hoan sân khấu, rằng cô ấy cần hỏi chuyện các tình nguyện viên mà không để cho bất cứ ai nghi ngờ. Tôi đã gợi ý là cô ấy nên viết một loạt bài cho tờ báo. Đó chính là vỏ bọc hoàn hảo nhất.
- Những bài phỏng vấn giả mạo ư? Tôi ngạc nhiên.
- Không hẳn là giả mạo, bởi vì sau đó chúng tôi vẫn đăng tải… Tôi đã nói với anh về những khó khăn kinh tế mà tờ báo đang gặp phải: Stephanie đã đảm bảo với tôi rằng việc công bố các kết quả điều tra của cô ấy sẽ cho phép tờ báo khôi phục lại ngân quỹ. “Khi chúng ta công bố chuyện này, người ta sẽ tranh giành nhau mà mua Thời báo Orphea”, một hôm cô ấy đã bảo với tôi như thế.
Quay trở lại sở cảnh sát, rốt cuộc chúng tôi cũng liên hệ với sếp cũ của Stephanie, tổng biên tập tờ Tạp chí văn chương New York. Ông ta tên là Steven Bergdorf và sống tại Brooklyn. Chính Anna là người gọi điện thoại cho ông ta. Cô bật loa ngoài điện thoại để tôi cũng nghe được nội dung trò chuyện.
- Tội nghiệp Stephanie, Steven Bergdorf than thở sau khi nghe Anna thông báo tình hình. Tôi hy vọng cô ấy không gặp chuyện gì nghiêm trọng. Cô ấy là một phụ nữ rất thông minh, một phóng viên văn chương ngoại hạng, một cây bút giỏi. Và rất tốt bụng. Lúc nào cũng dễ mến với tất cả mọi người. Không phải kiểu người tự chuốc lấy những thù ghét và phiền toái.
- Nếu thông tin tôi có được là chính xác, thì ông đã sa thải cô ấy mùa thu năm ngoái…
- Chính xác là thế. Vụ ấy khiến tôi rất đau lòng: một cô gái xuất sắc đến thế. Nhưng ngân quỹ của Tạp chí đã bị thắt chặt hồi mùa hè. Số lượng người đặt mua sụt giảm không phanh. Tôi nhất thiết phải tiến hành các biện pháp tiết kiệm và chia tay với một ai đó.
- Cô ấy phản ứng thế nào khi bị sa thải?
- Cô ấy không hài lòng cho lắm, hẳn cô cũng đoán ra được. Nhưng chúng tôi vẫn duy trì mối quan hệ tốt đẹp với nhau. Thậm chí hồi tháng Mười hai tôi còn viết thư hỏi thăm tin tức của Stephanie. Hồi đó, cô ấy cho tôi biết là đang làm việc cho Thời báo Orphea và rất thích công việc ở đó. Tôi cũng mừng cho cô ấy, mặc dù có đôi chút ngạc nhiên.
- Ngạc nhiên ư?
Bergdorf nói rõ hơn suy nghĩ của mình:
- Một cô gái như Stephanie Mailer là một phóng viên tầm cỡ đáng ra phải làm ở New York Times. Cô ấy làm gì trong một tờ báo ở thành phố hạng hai chứ?
- Ông Bergdorf này, Stephanie có quay trở lại tòa soạn của ông từ sau khi bị sa thải không?
- Không. ít ra là theo tôi biết. Sao anh lại hỏi thế?
- Bởi vì chúng tôi đã biết được rằng xe của cô ấy đỗ gần tòa nhà này rất nhiều lần trong những tháng vừa qua.
Trong phòng làm việc của mình tại Tạp chí văn chương New York, rất vắng vẻ trong ngày Chủ nhật này, Steven Bergdorf ngồi bối rối hồi lâu sau khi gác máy.
- Có chuyện gì thế, Stevie? Alice, 25 tuổi, hỏi ông, cô đang ngồi trên chiếc ghế xô pha trong văn phòng, sơn móng tay bằng sơn màu đỏ rực.
- Là cảnh sát. Stephanie Mailer đã mất tích.
- Stephanie ư? Cô ta từng là một con ngốc bẩn thỉu.
- Sao lại từng là? Steven thắc mắc. Em biết được chuyện gì à?
- Không đâu, em nói từng là bởi vì em không nhìn thấy cô ta từ khi cô ta bỏ đi. Hẳn là cô ta vẫn ngốc như thế, anh nói đúng.
Bergdorf đứng dậy khỏi ghế làm việc và đi đến đứng bên cửa sổ, trầm ngâm.
- Stevie cưng của em ơi, Alice cao giọng trách móc, anh không bắt đầu lo lắng thái quá đấy chứ?
- Nếu em không buộc anh phải đuổi cô ấy…
- Đừng có bắt đầu nữa, Stevie! Anh đã làm việc anh cần phải làm.
- Em không còn nói chuyện với cô ấy từ sau khi cố ấy ra đi sao?
- Hình như em đã nói chuyện với cô ta qua điện thoại. Điều đó thì có làm thay đổi được gì đâu?
- Lạy Chúa, Alice, em vừa nói với anh là em không gặp cô ấy…
- Em không gặp cô ta. Nhưng em đã nói chuyện với cô ta qua điện thoại. Một lần duy nhất. Cách đây hai tuần.
- Đừng có nói với anh là em đã gọi cho cô ấy để gây sự! Cô ấy có biết sự thật về việc sa thải cô ấy không?
- Không.
- Làm sao em có thể chắc chắn như thế được?
- Bởi vì chính cô ta là người đã gọi điện thoại cho em để xin một lời khuyên. Cô ta có vẻ lo lắng. Cô ta bảo em: “Tôi cần sự giúp đỡ của một người đàn ông.” Em đáp lại: “Đàn ông không phức tạp đến thế đâu: cô mút kem cho họ, cô dâng mông mình cho họ, và đổi lại, họ sẽ trung thành tuyệt đối với cô.”
- Đó là về chuyện gì vậy? Có lẽ chúng ta phải báo cho cảnh sát.
- Đừng có báo cảnh sát… Anh hãy ngoan ngoãn, và bây giờ thì im đi.
- Nhưng…
- Đừng có làm em phát bực lên, Stevie! Anh biết chuyện gì xảy ra nếu anh làm em cáu mà. Anh có áo sơ mi nào để thay không? Áo của anh nhàu rồi. Anh hãy sửa soạn cho đẹp, tối nay em muốn đi chơi.
- Anh không thể đi chơi tối nay, anh…
- Em đã nói là em muốn đi chơi!
Bergdorf cúi đầu, rời khỏi bàn làm việc để đi rót một cốc cà phê.
Ông gọi điện thoại cho vợ, bảo với bà rằng ông có chuyện khẩn cấp phải làm ở Tạp chí, và sẽ không về nhà ăn tối. Sau khi gác máy, ông vùi mặt vào hai lòng bàn tay. Làm sao mà ông đến nông nỗi này? Làm sao mà vào lúc 50 tuổi, ông lại rơi vào mối quan hệ với cô ả trẻ tuổi này?
Tôi và Anna tin chắc rằng số tiền tìm thấy ở nhà Stephanie là một trong những hướng đi của cuộc điều tra. 10.000 đô la tiền mặt đó từ đâu ra? Stephanie kiếm được 1.500 đô la mỗi tháng: sau khi đã trả tiền thuê nhà, tiền xe, tiền mua sắm và tiền bảo hiểm, hẳn là cô ta không còn lại bao nhiêu. Nếu là tiền tiết kiệm riêng, có lẽ khoản tiền đó phải nằm trong một tài khoản ở ngân hàng.
Chúng tôi dành phần thời gian cuối ngày để hỏi chuyện bố mẹ của Stephanie, cũng như bạn bè của cô ta, về sự tồn tại của số tiền kia. Nhưng không thu được kết quả gì. Bố mẹ Stephanie khẳng định rằng con gái họ luôn tự xoay xở một mình. Cô ta đã xin được học bổng để trả tiền học đại học, và sau đó thì sống bằng lương. Còn bạn bè của Stephanie khẳng định với chúng tôi rằng cô ta thường xuyên gặp khó khăn trong việc trang trải các khoản chi tiêu mỗi cuối tháng. Họ thấy cô ta khó mà có khả năng để dành tiền.
Lúc rời khỏi Orphea, trong khi đi xuống phố lớn, thay vì tiếp tục theo hướng đường 17 để ra quốc lộ, gần như không suy nghĩ gì tôi bẻ lái vào khu Penfield và đến Penfield Cressent. Tôi lái xe men theo công viên nhỏ và dừng lại đằng trước ngôi nhà từng là nhà của thị trưởng Gordon hai mươi năm trước, nơi mọi chuyện bắt đầu.
Tôi đỗ xe ở đó hồi lâu, rồi trên đường về nhà, tôi không thể ngăn mình dừng lại trước cửa nhà Derek và Darla. Tôi không biết phải chăng đó là do tôi cần gặp Derek, hay chỉ đơn giản là vì tôi không muốn ở một mình và ngoại trừ anh, tôi chẳng có ai.
Tôi đến trước cửa nhà họ vào lúc 20 giờ. Tôi đứng một lát trước cửa, không dám bấm chuông. Từ bên ngoài, tôi có thể nghe thấy tiếng trò chuyện vui vẻ và những giọng nói vang ra từ bếp nơi họ đang ăn tối. Chủ nhật nào cũng vậy, Derek cùng gia đình ăn pizza.
Tôi kín đáo lại gần cửa sổ và ngắm nghía quang cảnh bữa ăn. Ba đứa con của Derek vẫn đang học trung học. Đứa con lớn sang năm sẽ vào đại học. Đột nhiên, một trong ba đứa trẻ nhận thấy sự hiện diện của tôi. Tất cả đồng loạt quay về phía cửa sổ và nhìn tôi chăm chăm.
Derek ra khỏi nhà, nhai nốt miếng bánh pizza, trong tay vẫn cầm chiếc khăn giấy.
- Jesse, anh ngạc nhiên, cậu làm gì ở ngoài này thế? Vào trong nhà ăn với chúng tôi.
- Thôi, cảm ơn anh. Tôi không đói lắm. Nghe này, đang xảy ra những chuyện lạ lùng ở Orphea…
- Jesse, Derek thở dài, đừng có nói với tôi là cậu đã ở dưới đó suốt cuối tuần đấy!
Tôi nhanh chóng tóm tắt cho anh nghe những sự kiện mới xảy ra.
- Không còn gì phải nghi ngờ nữa, tôi khẳng định. Stephanie đã phát hiện ra những chi tiết mới về vụ án mạng giết bốn người năm 1994.
- Đó chỉ là các giả thuyết, Jesse ạ.
- Nhưng rốt cuộc, tôi hét lên, có cái ghi chú này về Đêm đen tìm thấy trên xe của Stephanie và cũng những từ ngữ đó thay thế cho bộ hồ sơ của cảnh sát về vụ án mạng giết bốn người, bộ hồ sơ đã biến mất! Và mối liên hệ mà cô ta đã tìm ra với Liên hoan sân khấu mà mùa hè năm 1994 là mùa diễn mở màn, nếu anh không quên! Đó chẳng phải là những chi tiết xác thực sao?
- Cậu nhìn thấy những mối liên hệ mà cậu muốn nhìn thấy, Jesse ạ! Cậu có ý thức được việc mở lại hồ sơ năm 1994 có nghĩa là gì không? Việc đó có nghĩa là chúng ta đã làm hỏng chuyện.
- Thế nếu chúng ta đã làm hỏng chuyện thì sao! Stephanie nói rằng chúng ta đã bỏ sót một chi tiết cốt yếu, mặc dù nó ở ngay trước mắt chúng ta.
- Nhưng hồi đó chúng ta đã làm sai điều gì? Derek nổi cáu. Cho tôi biết chúng ta đã làm sai điều gì đi, Jesse! Cậu nhớ rất rõ là chúng ta đã làm việc cẩn trọng đến thế nào. Hồ sơ của chúng ta rất chắc chắn! Tôi tin rằng việc rời khỏi ngành cảnh sát đã khiến cậu quay trở lại gặm nhấm những kỷ niệm tồi tệ. Chúng ta không thể quay trở lại quá khứ, chúng ta không bao giờ có thể làm lại những gì chúng ta đã làm! Thế thì tại sao cậu phải làm vậy với chúng ta? Tại sao cậu muốn mở lại hồ sơ đó?
- Bởi vì đó là việc phải làm!
- Không, chẳng có việc gì phải làm cả, Jesse ạ! Ngày mai là ngày cuối cùng cậu làm cảnh sát. Cậu muốn xáo tung thứ rác rưởi nào trong một cái hố rác không còn liên quan đến cậu nữa chứ?
- Tôi định sẽ hoãn việc nghỉ hưu. Tôi không thể rời khỏi ngành cảnh sát như thế này. Tôi không thể sống với toàn bộ chuyện này trong lòng!
- Còn tôi thì có đấy!
Derek làm bộ quay trở vào trong nhà, như thể đang tìm cách chấm dứt cuộc trò chuyện mà anh không muốn tiếp tục nữa.
- Hãy giúp tôi, Derek! Tôi liền kêu lên. Nếu ngày mai tôi không mang đến cho McKenna một bằng chứng chính thức nào về mối liên hệ giữa Stephanie Mailer và vụ điều tra năm 1994, ông ấy sẽ buộc tôi phải đóng lại vụ điều tra đó vĩnh viễn.
Derek quay lại.
- Tại sao cậu làm việc này, hả Jesse? Anh hỏi tôi. Tại sao cậu muốn khuấy lên toàn bộ mớ hỗn độn thối tha đó?
- Hãy nhập bọn với tôi, Derek…
- Đã hai mươi năm nay tôi không quay trở lại thực địa, Jesse ạ. Thế thì tại sao cậu muốn lôi kéo tôi vào chuyện này?
- Bởi vì anh là cảnh sát giỏi nhất mà tôi biết, Derek ạ. Anh vẫn luôn là cảnh sát giỏi hơn tôi. Lẽ ra anh phải là đại úy trong đội chúng ta, chứ không phải tôi.
- Đừng có đến đây để phán xét hoặc dạy đạo đức cho tôi về cách thức mà lẽ ra tôi phải chèo lái sự nghiệp của mình, Jesse ạ! Cậu biết rất rõ tại sao suốt hai mươi năm vừa qua tôi lại chỉ ngồi ở văn phòng để làm công việc giấy tờ chán ngắt mà.
- Tôi tin rằng chúng ta đang có cơ hội để sửa chữa mọi chuyện, Derek ạ.
- Chúng ta chẳng thể sửa chữa được bất cứ chuyện gì nữa, Jesse ạ. Tôi mời cậu vào trong nhà ăn pizza cùng chúng tôi nếu cậu muốn. Nhưng hãy chấm dứt câu chuyện về vụ điều tra ở đây.
Anh đẩy cánh cửa nhà.
- Tôi ghen tị với anh, Derek ạ! tôi liền bảo anh.
Anh quay lại:
- Cậu ghen tị với tôi ư? Nhưng tôi có gì để cậu phải ghen tị đến thế?
- Vì đã yêu và được yêu.
Derek bực dọc gật đầu:
- Jesse, Natasha ra đi đã hai mươi năm nay. Lẽ ra cậu phải làm lại cuộc đời mình từ rất lâu rồi. Đôi khi, tôi có cảm giác như thể cậu đang chờ cô ấy quay trở lại.
- Mỗi ngày, Derek ạ. Mỗi ngày, tôi đều tự nhủ cô ấy sẽ xuất hiện trở lại. Mỗi khi bước qua ngưỡng cửa để vào nhà, tôi lại hy vọng gặp lại cô ấy ở đó.
Derek thở dài.
- Tôi không biết phải nói gì với cậu. Tôi rất lấy làm tiếc. Lẽ ra cậu nên gặp ai đó. Cậu phải đi về phía trước cuộc đời cậu, Jesse ạ.
Anh quay vào trong nhà, còn tôi trở ra xe. Khi sắp sửa nổ máy rời đi, tôi nhìn thấy Darla ra khỏi nhà và căng thẳng chạy về phía tôi. Cô có vẻ giận dữ, và tôi biết lý do tại sao. Tôi hạ cửa kính xe xuống, cô hét lên với tôi:
- Đừng có làm như thế với anh ấy, Jesse! Đừng có đến đây để đánh thức những bóng ma của quá khứ.
- Nghe này, Darla…
- Không, Jesse. Anh hãy nghe em! Derek không đáng bị anh đối xử như thế! Hãy để anh ấy yên với tập hồ sơ đó! Đừng có làm thế với anh ấy! Anh không được chào đón ở đây nếu chỉ để khuấy động lại quá khứ. Em có cần nhắc cho anh nhớ chuyện đã xảy ra hai mươi năm trước không?
- Không đâu, Darla, em không cần làm thế! Không cần ai phải nhắc chuyện đó với anh. Anh vẫn nhớ đến nó hằng ngày. Từng ngày tồi tệ một, Darla ạ, em có nghe anh nói không? Mỗi buổi sáng chết tiệt, khi anh thức dậy, và tất cả các buổi tối, khi anh đi ngủ.
Cô ném cho tôi một ánh nhìn buồn rầu, và tôi hiểu rằng cô hối tiếc vì đã đề cập chủ để này.
- Em rất tiếc, Jesse ạ. Hãy vào ăn tối đi, vẫn còn bánh pizza, và em đã làm bánh tiramisu.
- Thôi, cảm ơn em. Anh sẽ về nhà.
Tôi nổ máy xe.
Về đến nhà, tôi rót cho mình một ly rượu rồi lấy ra một hộp đựng tài liệu mà rất lâu rồi tôi không đụng đến. Bên trong hộp, chất đầy những bài báo viết từ năm 1994. Tôi đọc lại chúng hồi lâu. Một trong số chúng khiến tôi chú ý.
NGÀNH CẢNH SÁT VINH DANH
MỘT ANH HÙNG
Trung sĩ Derek Scott được vinh danh hôm qua trong một buổi lễ tổ chức tại trụ sở cảnh sát bang vì đã dũng cảm cứu sống đồng đội của mình, điều tra viên Jesse Rosenberg trong vụ bắt giữ một tên tội phạm nguy hiểm, thủ phạm gây ra vụ sát hại bốn người ở khu phố Hamptons mùa hè vừa rồi.
Tiếng chuông cửa kéo tôi khỏi dòng suy nghĩ. Tôi nhìn đồng hồ: ai có thể đến vào giờ muộn thế này? Tôi vớ lấy khẩu súng đang để trên bàn trước mặt, rồi êm ru tiến lại gần cánh cửa, đầy đề phòng. Tôi nhìn qua lỗ cửa: là Derek.
Tôi mở cửa rồi nhìn anh chăm chăm một lát, im lặng. Anh nhìn thấy khẩu súng trên tay tôi.
- Cậu thực sự nghĩ rằng chuyện này là nghiêm trọng, phải không? Anh hỏi tôi.
Tôi gật đầu. Anh nói thêm:
- Cho tôi xem cậu có những gì, Jesse.
Tôi lấy ra tất cả những gì tôi có và trải chúng lên mặt bàn ăn. Derek nghiên cứu các bức ảnh trích xuất từ các camera giám sát, chiếc bật lửa, tờ giấy ghi chép, số tiền mặt và những tờ sao kê thẻ tín dụng.
- Rõ ràng là Stephanie tiêu nhiều tiền hơn số cô ta kiếm được, tôi giải thích với Derek. Chỉ một vé máy bay đi Los Angeles đã tốn mất 900 đô la. Chắc chắn cô ta phải có một nguồn thu nhập khác. Chúng ta phải tìm ra đó là nguồn nào.
Derek chìm đắm với những khoản chi tiêu của Stephanie. Tôi nhận thấy trong ánh mắt anh một tia sáng lấp lánh mà rất lâu rồi tôi không nhìn thấy. Sau khi xem xét kỹ càng hồi lâu những khoản chi tiêu bằng thẻ tín dụng, anh nhặt một cây bút rồi khoanh tròn một khoản khấu trừ tự động 60 đô la hằng tháng, kể từ tháng Mười một.
- Các khoản nợ được ghi cho một công ty có tên là SVMA, anh bảo tôi. Cái tên đó có gợi cho cậu nghĩ đến điều gì không?
- Không, tôi chẳng nghĩ đến điều gì cả, tôi trả lời.
Anh lấy máy tính xách tay của tôi đặt trên bàn rồi tìm kiếm trên mạng Internet.
- Đó là một kho gửi đồ tự phục vụ ở Orphea, anh vừa tuyên bố vừa xoay màn hình về phía tôi.
- Một kho gửi đồ ư? Tôi ngạc nhiên, nhớ lại cuộc chuyện trò với Trudy Mailer. Theo bà mẹ, Stephanie chỉ có vài đồ ở New York, và cô ta đã chuyển thẳng về căn hộ của mình ở Orphea. Thế thì tại sao lại phải thuê một kho gửi đồ kể từ hồi tháng Mười một nhỉ?
Kho gửi đồ đó mở cửa 24/24, và chúng tôi quyết định đến đó ngay lập tức. Anh chàng bảo vệ thường trực, sau khi được tôi cho xem thẻ cảnh sát, đã kiểm tra trong sổ đăng ký và cho chúng tôi biết số phòng mà Stephanie thuê.
Chúng tôi đi qua một mê cung cánh cửa và những bức rèm hạ thấp, rồi đến trước một tấm mành kim loại được khóa kín bằng một ổ khóa. Tôi có mang theo một chiếc kìm cắt kim loại, và dễ dàng hạ ổ khóa. Tôi kéo tấm mành lên trong khi Derek chiếu sáng căn phòng bằng một chiếc đèn pin bỏ túi.
Những gì phát hiện thấy bên trong khiến chúng tôi sững sờ.